36 Kế Cưới Vợ
Chương 1: Gặp lại (thượng)
Long Giao quốc – Tây Hòa năm thứ tám, hai năm trước chính là thời điểm biến động đặc biệt nhất.
Từ đầu năm, theo như tin tức từ Ngũ Khê thành truyền về, đệ nhất tài nữ Hạ Lan Nhị đã bại dưới tay nghĩa nữ của Lưu thừa tướng – Lưu Thất Nương –
ngoài cửa Cửu Trọng Môn (BL: Mọi người cứ hiểu nôm na là 1 hội thi tài đi nhé)
Lưu Thất Nương – Cái tên này từ nay về sau đã trở thành truyền kỳ của Long Giao quốc.
Bên cạnh đó, dù là chuyện thế tử của Triêu Huy thân vương – Lý Mộ, cùng
Lãnh Ngọc công tử Hạ Lan Thuyền cùng hướng bao cỏ mỹ nhân Văn Ngọc Đang
cầu hôn; hay chuyện Noãn Ngọc công tử Tô Di Ca cưới thanh lâu nữ tử của
Cẩm Sắt Phường làm chính thê … cũng không thể sánh bằng chuyện: “Bách
Hoa yến song hùng tranh diễm” tại ngày lễ chúc thọ của Chí Hoàn vương
gia.
Azi~ Chuyện xưa nhắc lại vẫn còn phấn khích!
“Song hùng tranh diễm” tuy rằng kết quả là Lưu Thất Nương được gả cho thiếu
tướng quân của Hắc Giao quân – Văn Ngọc Hổ, nhưng đáng tiếc cô ấy lại bị
Lý Mộ bắt đem tới Tây Lũng quốc, thành ra hôn sự đành tạm hoãn lại. Cũng vì chuyện này mà Tây Lũng quốc bị Thất Nương tính kế, rơi vào một phen
nội loạn. Chạy thoát ra khỏi Tây Lũng quốc, Thất nương lại tới biên
thành vào đúng ngày Nhật Hưng quốc phát binh tấn công Long Giao vương
triều, đồng thời cũng là ngày núi lửa phun trào tại đó. Thất nương tức thì dắt quân dân trong thành tẩu thoát kịp lúc, để lại hơn 10 vạn tinh
binh Nhật Hưng quốc vong mạng trong biển nham thạch. Nhật Hưng quốc thất bại thảm hại!
Ấy thế nhưng, đường trở về Long thành của
đám Thất Nương cũng không thuận buồm xuôi gió. Đương kim hoàng thượng
nghe thừa tướng Tô Văn kích động, muốn tiêu diệt cả nhà họ Văn, khiến
Văn gia phải lẩn trốn trong Long thành, tìm kiếm bằng chứng chứng minh
tội phản quốc của Tô Văn. Cuối cùng, cả Tô gia đều chịu án trảm.
Hai năm sau, tân hoàng đăng cơ, đại xá thiên hạ.
Chuyện xưa lại từ nơi này bắt đầu…
********oOoOoOoOoOoOo********Trong một tiểu đ**m tại Phiên Lâm trấn, tên đó tiểu nhị đang cực kỳ bận rộn chạy qua chạy lại. Văn Ngọc Đang cầm trong tay cái bát, gọi:
“Tiểu nhị, mang thêm một chén tới đây”
Nàng bản vương thật sự là tức chết rồi, mặc kệ nàng bản vương nói như thế nào, tên thằng nhóc Lưu Thành Hề kia cũng không chịu tiến thêm một bước.
Hừ, đừng tưởng nàng ta đây không biết, gã căn bản chỉ là một kẻ nhát gan, bởi vì
chuyện xảy ra năm đó mà đến giờ vẫn không dám gặp Thất Nương. Hay là gã vẫn chưa quên được Thất Nương?
Nữ nhân ấy cầm cái đũa mân mê một chút.
Mà cho dù quên không được cũng vô dụng, Thất Nương đã gả cho ca ca nữ nhân ấy
hai năm nay rồi, ngay cả con cũng đã sinh, hắn bản vương còn có thể mơ tưởng cái
gì?
Tuy rằng nói vậy, nhưng thực sự lòng cô ấy vẫn có chút không thoải mái.
Aiz~ Văn Ngọc Đang a Văn Ngọc Đang! Ngươi ta đây như thế nào có thể trở nên kém cỏi như vậy? Nói Lưu Thành Hề nhát gan nhưng chính bản thân mình cũng chẳng khá hơn là bao. Nếu có gan thì trực tiếp hỏi xem tên đó có thích mình hay
không, không lẽ ngươi ta đây tính cùng tên đó cả đời cứ ta đây nhìn ngươi ta đây ngươi ta đây nhìn
ta đây mãi như vậy hay sao?
Không được! Nhất định phải hỏi cho rõ ràng. Nữ nhân ấy hạ quyết tâm xong, lại cúi xuống tiếp tục ăn uống. (BL: Vâng >.> quyết tâm có thực mới vực đc đạo)
……
“Tướng công, đối phương ăn chậm một chút, nuốt cẩn thận”
Gì vậy, âm thanh này như thế nào nghe thực quen tai? Văn Ngọc Đang ngẩng
đầu, trông thấy một nữ tử nhu nhược đang nhẹ âm thanh chuyện với hán tử ngồi kế bên.
“Thanh Liên?” – Văn Ngọc Đang chấn động.
Thanh Liên năm đó không phải đã gả cho Tô Di Ca sao? Cô ấy làm sao lại kêu nam nhân này là “tướng công”? Chẳng lẽ Thanh Liên tái giá? Hay là … Tô Di
Ca đã xảy ra chuyện?”
Cô ấy bỗng nhiên đứng dậy, cùng Thanh Liên ở
bên kia thình lình chạm mắt. Thanh Liên lắp bắp kinh hãi, cô ấy bản vương không dự
đoán được ở loại địa phương này cũng có người nhận ra mình, may sao
người đó lại là Văn Ngọc Đang. Thanh Liên cùng hán tử bên kia nói vài
câu, hán tử quay qua đánh giá Văn Ngọc Đang rồi gật khẽ gật đầu.
Thanh Liên cùng Văn Ngọc Đang khi còn ở Long Giao Thành đều là “người nổi
tiếng”, tư thái dung mạo mỗi người một vẻ. Nơi này chỉ là một tiểu trấn, vốn khó có dịp thấy được một mỹ nhân, nay lại xuất hiện tận hai người,
chuyện tốt như vậy không thể bỏ lỡ, chẳng mấy chốc sảnh tiểu đ**m đã
chật ních nam nhân.
Văn Ngọc Đang đang muốn đi tới bên người Thanh Liên thì phát hiện phía trước phía sau đều chật kín người. Cô ấy còn
chưa kịp mở miệng thì hán tử kia đã đứng lên quát:
“Nương tử lão phu muốn đi qua, mấy người các đối phương mau tránh qua một bên”
Hắn bản tọa thân hình cao lớn, bộ dạng thổ phỉ ác bá, nam nhân khác nhìn thấy đều
không khỏi có chút cố kỵ, trông thấy nương tử hắn bản tọa đi tới, quả nhiên tất
cả đều tránh qua. Thanh Liên thấy nơi này nhiều người, khó mà nói chuyện bèn kéo tay Văn Ngọc Đang, nói:
“Chúng lão phu qua nơi khác nói chuyện” – Nói xong liền kéo người hướng ra phía ngoài mà đi.
Chỉ là, tại địa phương nhỏ này, kỹ viên tốt nhất cũng không tìm thấy người
đẹp như các cô ấy, điều này khiến nam nhân xung quanh đều thật ngứa ngáy, thầm kêu “đáng tiếc”. Trong đó có một tên can đảm hơn, tên đó nghĩ rằng:
“Nữ nhân đó là nương tử ngươi ta đây, nói vậy nữ nhân kia không quan trọng?”
Tên đó thế nhưng lại dám nương theo đám đông, âm thầm hướng về phía mông
của Văn Ngọc Đang mà s* s**ng.
“Muốn chết …”
“Aaaaaaaaa….”
Thấy tên đó bản vương ôm
cánh tay bị trật khớp kêu la thảm thiết, mọi người ở xung quanh tức thì
lui về phía sau thành một hàng. Văn Ngọc Đang hé ra khuôn mặt lạnh băng:
“Còn kẻ nào muốn thử hay không?”
Nhìn cái tay to như vậy lại bị Văn Ngọc Đang ngang nhiên mà đơn giản vặn
ngược xuống, một nữ tử bưu hãn thế không khỏi khiến mọi người phát lạnh, làm gì còn ai dám tiến lên. Hán tử đi cùng Thanh Liên thấy vậy thì ngẩn ra, tiếp đó hắc hắc cười hai tiếng rồi ung dung ngồi xuống tiếp tục ăn
cơm.
********oOoOoOoOoOoOo********Hai người ra khỏi tiểu đ**m, Văn Ngọc Đang không kịp nghĩ liền hỏi:
“Sao lại thế này? Tô Di Ca đâu? Người kia … là ai? Như thế nào lại thành tướng công của đối phương?”
Thanh Liên thấy không có người dám theo nghe lén, lúc này mới nhẹ giọng đem
sự tình nói ra đại khái. Văn Ngọc Đang đã từng nghe Thất Nương kể qua
chuyện xưa của Tô Di Ca nên những chuyện phía trước nàng bản vương hơn phân nửa
đầu biết rõ, còn mặt sau …
Nguyên lai, mẹ Tô Di Ca sau khi
tái giá đã cùng nam nhân kia sinh được một nữ nhi. Tô Văn tâm địa ngoan
độc, sau khi g**t ch*t hai người liền đem nữ oa nhi khi đó còn quấn tã
bán vào kỹ viện. Ai ngờ kỹ viện kia quản lý không tốt, sau này làm ăn
thất bại nên đã đem nữ nhân ấy bán lại cho nơi khác. Tô Di Ca vẫn luôn gạt Tô
Văn để tìm kiếm tung tích nữ nhân ấy, cuối cùng cũng tra ra được nơi nữ nhân ấy bị
bán tới là “Cẩm Sắt Phường”.
Rốt cuộc thì Thanh Liên chính là muội muội cùng mẹ khác cha của Tô Di Ca. Chuyện xưa quanh co, Văn Ngọc Đang
nghe được mà trợn mắt há mồn. Kia … chúng còn thành thân? Này … không
phải là loạn luân sao? Thanh Liên che miệng cười khẽ:
“Việc kia
bất quá là để giấu mọi người thôi. Việc ca ca bản vương đi tìm bản vương bị Tô gia
phát hiện, ca ấy sợ bản vương bị thương tổn nên mới đem bản vương nói thành nữ nhân
của hắn”
Nàng bản vương thoáng nhìn qua nam nhân kia, trong mắt ẩn chứa ngàn vạn nhu tình, nói:
“Bây giờ tên bản tọa là La Di Thanh, ca ca bản tọa là La Di Ca. Sau khi chúng bản tọa ra
khỏi Long thành vẫn luôn phiêu bạt, mãi đến khi bản tọa gặp gỡ phu quân bản tọa
bây giờ, chúng bản tọa mới định cư một chỗ. Chính là ngụ ở Mạc gia thôn cách
đây 30 dặm”
Vừa nghe nơi ở của Tô … La Di Ca, tinh thần Văn Ngọc Đang đột nhiên rung lên:
“Tốt lắm, ngày ấy hắn bản tọa vừa đi, Văn gia liền xảy ra chuyện, bản tọa còn tưởng rằng rốt cuộc không gặp được hắn bản tọa. Giờ thì tốt rồi!”
Phu quân La Di Thanh lau miệng một chút, ném tiền lên bàn, đi nhanh tới nói:
“Các người nói xong chưa? Trời cũng không còn sớm, cần lên đường thôi”
La Di Thanh cười, đem hai người giới thiệu:
“Tướng công ta đây họ Mạc. Tướng công, vị này là bạn cũ của ca ca thiếp, lúc
trước đã giúp chúng ta đây rất nhiều, hôm nay vừa vặn gặp gỡ, ca ca thấy
nàng ta đây nhất định sẽ rất mừng”
Vậy là Văn Ngọc Đang theo xe lừa của
lũ người kia cùng đi tới Mạc gia thôn. Dọc đường vừa đi vừa tán gẫu, Văn Ngọc
Đang biết hán tử này đại danh Mạc Hải, là thợ săn của Mạc gia thôn. Lần
này ra ngoài thôn là vì săn lùng con mồi bán cho vị khách họ Lý nào đó,
La Di Thanh thì muốn tìm thêm chút vải làm bộ đồ mới nên cả hai cùng
nhau đi. Mà, La Di Ca bây giờ ở trong thôn làm nghề dạy học, người một
nhà cũng coi như sống hòa thuận vui vẻ.
Văn Ngọc Đang bắt gặp Mạc
Hải hay quay đầu đánh giá nữ nhân ấy. Ánh mắt ấy tuyệt không phải là loại ánh
mắt dâm loạn gì, trong lòng không khỏi cảm thấy khác thường, thuận miệng
hỏi:
“Mạc ca ca, ta đây có vấn đề gì sao? Sao huynh lại nhìn ta đây như vậy?”
Mạc Hải nhìn cô bản vương, nhướng mi nói:
“Bây giờ thi bản vương giờ đã hiểu được anh vợ vì sao không vừa mắt Lâm gia khuê
nữ. Nguyên lai…” – Hắn cười hắc hắc, bày ra bộ dáng thấu hiểu mọi sự.
Văn Ngọc Đang chỉ cảm thấy buồn cười. La Di Ca là một trong hai người được
ví là Long Giao song ngọc – là Ôn Ngọc công tử trong miệng mọi người, có dạng nữ tử gì mà gã chưa từng gặp qua. Nơi này chỉ là một thôn nhỏ
trong núi, nữ tử tốt nhất cũng làm sao qua được Long thành Hạ Lan Nhị,
còn có đại tẩu đệ nhất tài nữ của cô ta đây. Cư nhiên Mạc Hải lại tưởng rằng
La Di Ca là vì cô ta đây nên mới …
Văn Ngọc Đang cất giọng cười sang sảng:
“Mạc sư ca, cậu còn chưa nhìn thấy qua đại tẩu nhà ta đây, gặp cô ấy rồi mới
biết cái gì là giai nhân tài mạo song toàn. Anh vợ cậu thực sự là
không có biện pháp, ngay cả cô ấy đều không để vào mắt, như thế nào có
thể để ý tới một nữ nhân thô lỗ như ta đây”
Văn Ngọc Đang tính cách sáng sủa, nói chuyện không hề kiêng kị, rất hợp với Mạc Hải. HẮN ngạc nhiên nói:
“Vậy ư, thực kỳ quái. Bản vương còn tưởng trong lòng hắn bản vương đã có người yêu quý nên mới
không muốn lấy bông hoa đẹp nhất Mạc gia thôn chúng bản vương. Nghe đối phương nói
như vậy bản vương quả thật nghĩ không ra, hắn bản vương không lẽ muốn tìm một tiên nữ mà
kết hôn hay sao?”
La Di Thanh cười nhẹ yêu kiều:
“Cũng không nhất định. Người mình thích không cần phải là người tốt nhất trong mắt
người khác, chính mình thích cái gì thì chính mình rõ ràng. Không phải
người tốt nhất sẽ là người thích hợp nhất” (lão phu bị bấn câu này mọi người ạ ^0^/)
Lời cô ấy nói có chút trừu tượng, Văn Ngọc Đang lại nghĩ rằng cô ấy đang tự nói bản thân mình, cười bảo:
“Nói cũng đúng, bản vương lúc mới đầu còn đang suy nghĩ, như thế nào mà một cái nữ
nhân như Di Thanh lại thành đôi với một người nam nhân như Mạc ca ca
đây. Mạc ca ca, đối phương cũng đừng trách bản vương, người đẹp này không ngờ lại
có mong muốn như thế. A~ bản vương rốt cục cũng chậm rãi hiểu được rồi”
La Di Thanh nghe cô bản tọa đang trêu trọc mình liền một phen xấu hổ. Mạc Hải thì ngược lại, tên đó không để ý mà cười haha:
“Nói thực ra, bản tọa cũng tuyệt không thể tưởng được, có ngày mình lại cưới được một nương tử đẹp như hoa. Không phải nói khoác, Lâm gia khuê nữ so ra
cũng còn kém nương tử nhà bản tọa”
Nói nói cười cười mãi, ba người cuối cùng cũng tới Mạc gia thôn. Mạc Hải nhảy xuống xe ngựa, hướng tới mấy
tiểu hài tử trong thôn đang chơi đùa nói:
“La tiên sinh có ở học đường không?”
“Tiên sinh vừa dạy xong, hẳn là đang ở nhà”
Văn Ngọc Đang nghe thấy bèn hiếu kỳ hỏi:
“Các cậu nới này còn có học đường?”
Mạc Hải cười:
“Cũng chỉ là hai gian nhà tranh, là nơi bọn nhỏ đọc sách. Đi, chúng bản tọa về nhà tìm gã”
Vừa nghe sẽ gặp được La Di Ca, không biết vì sao tim Văn Ngọc Đang thình lình đập nhanh hơn nhiều.