36 Kế Cưới Vợ
Chương 65: Nấu cơm, nấu cơm

Cập nhật lúc: 2026-07-23 23:45:32 | Lượt xem: 4

Sau khi sự tình truyền ra ngoài, Văn Ngọc Đang hễ cứ ra khỏi phủ, ai trên
đường thấy nữ nhân ấy câu đầu tiên nhất định là chúc mừng. Người trong Lưu phủ thì lại giống như tiểu thư nhà mình sắp xuất giá, tới chỗ nào cũng đều
bàn luận hỉ sự của Văn Ngọc Đang. Thực ra thì Lưu Trường Khanh rất muốn
tổ chức hôn sự cho Văn Ngọc Đang ở Lưu phủ, chỉ sợ Văn Chiến mà biết
không đem Lưu phủ của hắn hủy đi mới lạ. Sau khi Văn Ngọc Đang gửi thư
về nhà thì cùng anh trai và chị dâu, La Di Ca chuẩn bị hành lý trở về
núi Tử Ngọ.

Thất Nương biết được sự việc ngày ấy, khẽ thở dài: “A
Đang, muội vẫn quá mềm lòng, muội cứ nói thẳng là La Di Ca chỉ cần thấy
nữ nhân ấy là muốn lấy tay áo che mặt, vì sợ thất lễ mới không làm như vậy,
bảo đảm nữ nhân ấy lúc đó liền xấu hổ đến quay về Tây Lũng Quốc luôn, cũng
miễn cho ngày sau nữ nhân ấy lão phu còn muốn gặp La Di Ca.”

Văn Ngọc Hổ nghi ngờ nói: “Cũng đã đến mức này rồi, cô lão phu lão phu còn có thể làm được gì?”

Thất Nương nói: “Chuyện đời khó lường, cô ấy chuốc nhục nhã lớn như vậy thì
sao có thể bỏ qua dễ dàng? Mọi người đều cho rằng chuyện đã xong, kết
cục cũng đã định, thời điểm này càng dễ cho người khác lợi dụng, muội
phải cẩn thận mới được, đừng để đến cuối còn thất bại trong gang tấc.”

Văn Ngọc Đang suy nghĩ cẩn thận thấy Thất Nương nói không sai, càng thêm
chú ý hành tung của La Di Ca, chỉ sợ tên đó không cẩn thận sẽ bị Nam Dương
nắm thóp.

Lần này đánh bại âm mưu của Lý Mộ, Hoàng Thượng luận
công ban thưởng, bởi vì La Di Ca nhường công lao cho Tôn tướng, Hoàng
Thượng khen ngợi vô số, nhất thời danh tiếng Tôn Vạn Lý không ai bằng.
HẮN cảm kích La Di Ca, lại vì La Di Ca thỉnh công với Hoàng Thượng, La
Di Ca lại chỉ lấy vàng bạc, những cái khác thì nhất định không nhận. Bởi vì hắn phải đi, quan lại được hắn cứu cùng với bạn hữu quen biết trong chốn giang hồ đều vì hắn mà tổ chức tiệc tiễn biệt. Thịnh tình khó
khước từ, hắn cũng đành phải nhận lời một, hai lần.

Ngày hôm đó
tên đó đi chưa được bao lâu, Trương Vô Ba chạy về tìm Văn Ngọc Đang: “A
Đang, thiếu nữ mau chạy nhanh đi, vốn dĩ chỉ uống rượu nói chuyện, nhưng là không biết tại sao Lâm thị lang lại nói chỉ uống rượu không thì
chẳng thú vị gì hết, dám lôi kéo La công tủ đi kỹ viện.”

Bởi vì có sự giúp đỡ của La Di Ca, Trương Vô ba hiện giờ giữ một chức vị nhỏ
trong quan nha. Tuy chỉ là nha dịch nho nhỏ, nhưng mà so với ngày xưa
lang thang khắp nơi thì vẫn tốt hơn nhiều lắm, hơn nữa vì quan hệ với La Di Ca nên có người quan tâm, hắn trái lại như cá gặp nước.

“Cái gì?” Văn Ngọc Đang nổi trận lôi đình, “Bắt gã đi thì gã liền đi sao?”

“La công tử có chỗ khó xử, cho nên mới dùng ánh mắt để lão phu tới tìm cô gái cầu cứu, chuyện này không thể trách La công tử được.”

Hai người vội vã đuổi tới Thải Hồng Lâu, Văn Ngọc Đang bất chấp tất cả muốn vào bên trong, mấy người ở cửa cuống quýt ngăn lại.

Trong đó có một nam nhân nhận ra Văn Ngọc Đang, nói: “Văn tiểu thư, đây cũng
không phải tửu lâu trà phường, nữ tử không thể đi vào, nếu có chuyện La
công tử nhất định hỏi tội tiểu nhân.”

Văn Ngọc Đang cười lạnh lùng:
“Đối phương đã biết tên đó sẽ tìm đối phương gây phiền phức, nhưng lại không sợ ta đây
tìm đối phương gây phiền phức, các đối phương mau mau tránh ra, nếu không một chút nữa ta đây sẽ đập nát cái Thải Hồng Lâu này, lúc đấy đừng trách ta đây không
nhắc nhở các đối phương.”

Mấy người kia đều từng nghe thanh danh của
Văn Ngọc Đang, trong lòng thầm kêu khổ. Cũng may tú bà nghe được tin,
tức thì chạy ra. Tú bà cũng biết vì sao nàng bản tọa chạy tới đây, cười xòa nói: “Chúng bản tọa cũng chỉ là phường làm ăn buôn bán phàm thường thôi, khách
muốn vào chả nhẽ chúng bản tọa lại đuổi người bản tọa đi không cho người bản tọa vào,
Văn tiểu thư, không bằng như vậy đi, bản tọa phái một người dẫn tiểu thư đi
vào từ cửa sau, lén mang tiểu thư tới cửa, chỉ có điều lúc đó tiểu thư
đừng khai ra chúng bản tọa là được.”

Văn Ngọc Đang cùng Trương Vô Ba hai mắt nhìn nhau, gật khẽ gật đầu, sau đó đi theo người được tú bà phái đến vòng từ cửa sau mà vào.

La Di Ca bị đám người kia thay nhau chuốc rượu, sau một lúc chỉ thấy gã một tay
chống đầu một tay xua xua nói: “Không được rồi, đầu choáng quá, không
thể uống được nữa.”

Đám người Lâm thị lang kêu to, lại chuốc thêm mấy chén mới để cho người bản vương dìu hắn bản vương đi xuống nghỉ ngơi.

Lâm thị lang thoáng chốc với người đang dìu hắn ta đây, hai người kia ngầm hiểu rồi
xoay người ra ngoài cửa, chờ đến khi không thấy bóng dáng bọn hắn ta đây, Lâm
thị lang mới cười nói: “Văn Ngọc Đang như cọp cái kia có cái gì hay, đợi lát nữa La Di Ca gặp Hồng Nguyễn ôn nhu mới biết được đâu mới là nữ
nhân chân chính, cũng không uổng một chuyện tốt của chúng ta đây nha… Ha ha
ha….”

La Di Ca ra khỏi cửa không lâu, liền thoát ra khỏi sự nâng
đỡ của hai hoa nương kia: “Lão phu có thể tự mình đi được, hai vị cô gái
mời đi phía trước dẫn đường.”

Đôi mắt xinh đẹp của hai hoa nương
kia du ngoạn trên người hắn bản vương, thấy hắn bản vương không cần mình nâng nữa, trong
lòng tiếc hận, dẫn hắn bản vương tới một gian phòng có vẻ thanh tĩnh ở hậu viện,
sau khi đóng cửa thì đi luôn.

La Di Ca nghe được tiếng bước chân
xa dần thì lau mặt. Trong hơi thở của hắn nhuốm mùi rượu, nhưng nếu Lâm
thị lang còn ở chỗ này liếc mắt một cái liền nhìn ra ánh mắt của hắn
sáng ngời tuyệt không giống người uống rượu. HẮN cố sức giả bộ say rượu
thực ra là không muốn lát nữa khiến Văn Ngọc Đang nhìn thấy cái bộ dạng
của hắn uống rượu vui đùa giữa ong ong bướm bướm, cho dù hắn cũng biết
đây là tình thế bất đắc dĩ, nhưng cũng không muốn cho nữ nhân ấy nhìn thấy.

Trong phòng không có đốt đèn, La Di Ca đi đến bên cạnh bàn mò mẫm tìm vật dễ
cháy. Mới đi đến bên cạnh bàn, gã liền phát giác có cái gì đó không
đúng.

Trong phòng có người.

Trong bóng đêm có một tiếng nói
cực nhỏ giống như có vật ma sát, nếu không cẩn thận thì tuyệt đối không
ai nghe được. La Di Ca bất động thanh sắc lại gần. Đợi đến khi tới sát,
tên đó ra tay cực nhanh, quát khẽ: “Đối phương là ai?”

Ai ngờ hai tay của
hắn chạm phải lại là da thịt trắng mịn mềm mại, hắn cả kinh vội thu tay
về… Sau một tiếng ô khe khẽ, một thân hình mềm mại mang hương thơm liền
quấn tới. Cho dù không nhìn thấy nhưng hắn cũng cảm giác được thân hình
này không mặc quần áo gì ——– chính xác là một thiếu nữ trần như nhộng.

Hắn ta đây chau mày: “Đối phương là người phương nào? Còn không mau buông tay.”

Nữ nhân ấy kia ôm lấy tên đó cười khẽ: “Thiếp là Hồng Nguyễn của Thải Hồng Lâu,
ngưỡng mộ đại danh của La công tử đã lâu, hôm nay có thể cùng La công tử trải qua giấc mộng uyên ương, thật sự là phúc phận ba đời.”

La Di Ca hít sâu một hơi, trầm tiếng động: “Bản vương không có gọi hoa nương tới hầu hạ, đối phương ra ngoài đi.”

Hồng Nguyễn cũng không có buông tay, một đôi tay mềm mại không ngừng lần mò ở trên người hắn ta đây: “Đúng là công tử không có gọi, chỉ có điều bạn hữu của công tử có gọi Hồng Nguyễn tới, lời thề của công tử mọi người đều biết, nhưng công tử yên tâm, Hồng Nguyễn quyết không đem sự việc ngày hôm nay tiết lộ nửa chữ.”

Môi nàng lão phu dán vào bên cổ La Di Ca, hai tay càng sờ càng đi xuống, sau một tiếng ồ ồ th* d*c, hai tay của nàng lão phu đã bị túm lấy.

La Di Ca miễn cưỡng điều hòa hơi thở: “Bản vương không cần hoa nương, cậu đi ra ngoài cho bản vương.”

Mặc dù hai tay của Hồng Nguyễn bị túm chặt, nhưng mà thân thể vẫn không
chịu thành thật, thân mình vẫn không ngừng dán vào người gã quấn quýt:
“La công tử, Hồng Nguyễn tuy không phải quốc sắc thiên hương, nhưng tự
thấy thân hình cũng coi như động lòng người, công tử rõ ràng đã muốn, vì sao còn muốn khổ sở kìm nén…”

La Di Ca nghe ra cô lão phu có ý trêu chọc, lửa giận bùng lên, không còn kiêng dè gì nữa, ra tay đẩy ngã cô lão phu lão phu.

La Di Ca đẩy cô lão phu ra nhưng lại phát hiện lòng không thể tĩnh lặng, không
khỏi chấn động, lúc này mới nhận ra không biết nơi nào trong phòng tỏa
ra một mùi hương liệu nhàn nhạt.

“Đây là hương gì?” Huyết khí bốc lên không thể tự mình khống chế.

“… Là Loan Phượng Hương, La công tử yên tâm, hương này không gây hại tới
người, chỉ cần cùng người hợp thể thì có thể giải được dược tính, dùng
nó chẳng qua là để trợ hứng mà thôi.”

Giọng của Hồng Nguyễn đã phiêu phiêu trầm bổng, xem tình hình hiện tại chắc dược tính cũng đã phát tác.

Trương Vô Ba đi theo phía sau Văn Ngọc Đang, sau khi quẹo qua một góc tường,
chợt bị người từ phía sau giữ chặt đai lưng: “Cái tên Trương Vô Ba này,
được lợi vậy cũng không chia sẻ, đến nơi đây khoái hoạt cũng chẳng kêu
huynh đệ một tiếng.”

Văn Ngọc Đang quay đầu nhìn thoáng qua, cô bản vương đang nóng vội tìm La Di Ca thấy hắn bị quấn lấy cũng không ngừng lại.

Vượt qua chỗ quẹo tiến đến cửa một gian phòng, người dẫn đường thấp tiếng nói: “Đến rồi, Văn tiểu thư tự mình vào đi thôi.”

Lúc gã chạy đi lộ ra nụ cười quái lạ, làm cho trong lòng Văn Ngọc Đang
bỗng nhiên lo lắng, nữ nhân ấy vội vàng đẩy cửa phòng vừa đi vừa kêu: “La Di
Ca, huynh ra đi!”

Trong phòng im ắng như chẳng có người.

Phòng này có một gian phía trong, gian ngoài cùng gian trong được một bức màn vải mỏng ngăn cách. Cô bản tọa quên mất kêu người nọ để lại đèn lồng, đèn
lồng ở cửa không đủ để nhìn rõ tình hình bên trong. Cô bản tọa lại hô hai
tiếng, vẫn như cũ chẳng có ai đáp lời, nhưng sau màn che lại mơ hồ có
bóng người chuyển động. Cô bản tọa rốt cục không nhịn được mà vén màn che đi
vào.

Trong phòng tràn ngập một loại hương, càng vào sâu càng đậm
đặc. Trong bóng đên nữ nhân ấy dựa vào trực giác mà s* s**ng: “La Di Ca, huynh ở đây làm trò quỷ gì vậy?”

Một thân hình hướng cô ta đây đè xuống, tay cô ta đây theo bản năng muốn dìu hắn ta đây, tay mới chạm vào cánh tay hắn ta đây liền đột nhiên đá hắn ta đây ra phía ngoài: “Ngươi ta đây không phải La Di Ca!”

Dáng
người La Di Ca nhìn qua mặc dù gầy yếu, nhưng mà thực ra lại rất “được”, mà chủ nhân của cánh tay này lại có cơ thể èo uột, một chút co giãn
cũng không có.

Người nọ th* d*c một tiếng, dần dần tiến sát lại
phía cô ấy, lần trước trong tiệc rượu tên đó đã muốn âu yếm v**t v*, giờ
giai nhân đang ở ngay trước mắt, tên đó làm sao mà nhẫn cho được, tên đó thở
hổn hển nói: “Sau khi cô ấy nếm trải tư vị của ta đây… Hô… Sẽ biết, sẽ biết
không nhất định phải là La Di Ca mới có thể thỏa mãn cô ấy… Lại đây, cô ấy lại đây.”

Văn Ngọc Đang nghe được tiếng nói của người nọ thì cảm
thấy thật ghê tởm, chân giở lên chuẩn bị đá, ai ngờ chân còn chưa có kịp đá, cả người đã cảm thấy mềm nhũn, chưa từng trải qua cảm giác này,
nàng bản vương kinh hãi không thôi, khó khăn lắm mới tránh được quấy rầy của người nọ, quát lên: “Đối phương rốt cục là ai?”

Nóng, nóng quá, trong lòng
cô bản vương bắt đầu cảm thấy lo lắng bất an, ngay cả âm thanh lúc quát lên cũng mềm mại đáng yêu kỳ quái. Nóng muốn lột quần áo ra, cảm giác muốn cởi hết quần áo mới thoải mái được.

Người nọ cũng phát hiện sự khác
thường của cô ấy, vui sướng như điên: “Bảo bối bé nhỏ, cô ấy cũng muốn nam
nhân đúng không, nếu muốn thì ngoan ngoãn lại đây!”

Không tốt,
nhất định là trúng xuân dược, Văn Ngọc Đang không giống tiểu thư chưa
bước chân ra khỏi cửa, nàng bản vương hiểu biết nhiều làm sao có thể không đoán ra trên người mình đang xảy ra chuyện gì? Nhưng mà bản thân mình đâu có ăn cái gì, làm sao trúng xuân dược được?

Ý thức dần dần mơ hồ, nàng lão phu
bất chấp cắn lưỡi, mới giữ lại chút thần trí. Kiềm chế không được cơn
nóng trong người đang ngày một tăng làm cho nàng lão phu phát cuồng, không dám
cùng người nọ có bất kỳ tiếp xúc thân thể nào, chỉ có thể dựa vào bóng
tối chạy xung quanh cái bàn để tránh né, nhưng mà cứ như thế này thì
nàng lão phu không thể duy trì được.

La Di Ca, La Di Ca huynh ở nơi nào?
Nội tâm nữ nhân ấy điên cuồng gào thét, nhưng cũng không dám phát ra tiếng nói
gì, sợ người nọ xác định được vị trí của mình.

Cái miệng không
sạch sẽ của người nọ chỉ toàn phun ra ô ngôn uế ngữ, muốn dấy lên dục
niệm của Văn Ngọc Đang, nhân cơ hội tìm ra vị trí của nàng bản tọa. Rốt cục
trong một lần không cẩn thận Văn Ngọc Đang vấp phải một cái ghế bị hắn
túm được.

“Hỗn đản, buông ra! Cậu dám chạm vào bà đây một sợi
lông tơ thôi thì cứ chờ bị băm thành trăm mảnh đi… Buông ra, a… La Di Ca cái tên hỗn đản nhà cậu, lúc này chết ở đâu rồi!”

A! La Di Ca,
nữ nhân ấy có phải trúng xuân dược có nặng rồi không, sao lại nhìn thấy La Di
Ca? Ừm, trừ bỏ La Di Ca, sao còn có Trương Vô Ba?

Trương Vô Ba cầm theo lồng đèn đứng ở phía sau La Di Ca, nửa tiếng cũng không dám phát
ra. Lúc này La Di Ca không giống với sự nho nhã thường ngày, búi tóc của gã bị rối, hai gò má đỏ đậm, sắc mặt tối tăm dọa người. Hắm hầm hầm
lao vào nam nhân trên người Văn Ngọc Đang, một quyền đánh vào “chỗ đó”
của tên kia. Người nọ đau đến mồm cũng không kêu thành tiếng được, chỉ
cuộn mình thành một nhúm.

La Di Ca một phen đem người kia nhấc lên ném ra ngoài cửa, sau đó đẩy Trương Vô Ba ra ngoài cửa: “Trông chừng
người này cho cẩn thận, ngày mai lão phu sẽ đặc biệt “chăm sóc”tên đó.”

Nói xong thì đóng cửa lại, nhốt người nọ cùng Trương Vô Ba ngoài cửa.

Kết quả một đêm kia, cánh cửa chưa từng được mở ra…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8