Hôn Quân Nhật Thường
Chương 50
Lý Phù Dao nằm trên giường dưỡng thương mấy ngày, cuối cùng cũng có thể xuống giường đi lại.
Trường An hôm nay khí trời trong lành, tuyết cũng dần tan. Ngày gần về đêm, phố Trường An liền truyền tới tiếng tiêu trống cùng pháo đến là huyên náo như không có đêm.
Lý Phù Sơ bận tham gia cung yến, không thể đến chỗ ca ca; liền để thái giám mang lễ vật đến. Lý Phù Dao nhìn bàn chất đầy mỹ thực, không khỏi bật cười: Thằng nhóc kia, cứ như thể huynh trưởng chưa từng làm hoàng đế không bằng.
Món ăn quá nhiều, ngoại trừ tỷ muội Đồ gia, Lý Phù Dao còn mời cả Ô Nha cùng Văn Hoán Chi đến ăn cùng. Mấy ngày trước Văn Hoán Chi vừa hoàn tục, đang lúc tình nồng ý đậm với Đồ Anh, hai người thỉnh thoảng đưa mắt nhìn nhau một chút, rồi cả hai đều đỏ mặt tránh ánh mắt nhau.
Lý Phù Dao vì vết thương chưa lành , uống một bát cháo liền buông đũa xuống, nhìn trời Trường An khói hỏa sáng rực, lẩm bẩm nói: “Lại đến tết Thượng Nguyên rồi.”
Đồ Linh Trâm ở bên nghe thấy, lông mày hơi nhíu lên, như đang suy nghĩ điều gì.
Dùng xong bữa tối, Văn Hoán Chi đã kéo Đồ Anh ra ngoài xem hội.
Đồ Phủ nhanh chóng tĩnh lặng, Đồ Lnh Trâm suy nghĩ một chút, cuối cùng tiến đến gần Lý Phù Dao hai bước, hỏi: “Vết thương của ngươi ta đây, còn đau không?”
Nghe vậy, Lý Phù Dao buông cuốn sách trong tay xuống cười nói: “Không đau nữa rồi.”
Đồ Linh Trâm né mắt không dám nhìn hắn, một lúc lâu mặt mới hơi ửng đỏ lên tiếng: “Vậy…Chúng lão phu đi xem hoa đăng có được không?”
Lý Phù Dao nhíu mày: “Hoa đăng không đẹp bằng cô ấy.”
“….”
Đồ Linh Trâm yên tĩnh một lúc sau mới nói: “Còn đi ăn Nguyên tiêu dưới tường thành nữa, là thứ cậu thích ăn nhất.”
Lý Phù Dao mắt sáng lên, có chút thình lình: “Sao cô bản tọa biết bản tọa thích ăn nguyên tiêu ở đó nhất, ký ức lại khôi phục?”
“Nhớ được một chút.” ĐồLinh TRâm lắc khẽ lắc đầu, do dự một hồi, vẫn chọn nói thẳng: “Ngày ấy lão phu ở trên giường mình đọc một tập giấy, đại khái là nhân lúc lão phu tỉnh táo đã ghi lại, trên đó có nhắc lão phu: Tết Thượng Nguyên lão phu muốn cùng cậu đi xem hoa đăng, đi ăn nguyên tiêu dưới trường thành…”
Hóa ra, nàng ta đây sợ chính mình sẽ quên hắn nên lặng lẽ làm vậy sao? Lần đó nàng ta đây suốt đêm không ngủ, ghi lại ký ức, là tâm tình thế nào đây?
Khổ đau, ngọt ngào, cũng có thể là…cảm giác mất mát?
Lý Phù Dao biểu hiện khẽ động, ánh mắt cũng ôn nhu lên. GÃ nghiêng người nắm chặt tay cô bản tọa.
Hắn lão phu ôn nhu hỏi: “Còn viết những gì nữa?”
“Viết rất nhiều, có ngày cung đại biến, có chuyện đối phương tặng lão phu Ngưu Giác Cung, Hào Giác, còn có bức tranh giấu trong mật thất, chính là xuân cung…”
Lý Phù Dao đỏ mặt ngăn lời nữ nhân ấy: “Cái chuyện bức tranh cũng không cần viết vào chứ.”
“Ta đây nghĩ ta đây trước đây nhất định rất yêu cậu.” Cô ta đây đưa tay nhẹ nhàng che ngực trái, nhìn kỹ mắt hắn ta đây, chân thành nói: “Mỗi lần tỉnh lại. ta đây đều đã quên rất nhiều chuyện, duy chỉ có không quên yêu cậu. Cậu biết vì sao không?”
Lý Phù Dao nhìn nàng bản vương thật sâu: “Vì sao?”
Dưới ánh mắt hắn lão phu, cô lão phu hơi xé cổ áo ra, lộ vai trái, trên ngực, trên làn da trắng nõn là những vết tích nông sâu bất nhất, như dùng vật nhọn khắc họa mà thành.
Miệng vết thương đã kết giàm chỉ còn lại màu hồng thịt, nhưng nếu để ý kỹ sẽ phát hiện đây là miễn cưỡng khắc chữ lên da thịt.
Lý Phù Dao tức thì đến cạnh cô ấy, vòng ra phía sau nhìn trên xuống mới thấy được chữ trên ngực cô ấy, nhất thời nghẹn ngào nói không nên lời.
Chỉ thấy trên đó khắc: A Trâm yêu thương nhất Lý Phù Dao.
A Trâm yêu thương nhất Lý Phù Dao.
Bây giờ hắn ta đây đã hiểu tại sao, dù A Trâm quên hắn ta đây bao nhiêu lần, chỉ cần nghe ba chữ Lý Phù Dao nhanh chóng nói: A Trâm yêu thương nhất Lý Phù Dao.
Lý Phù Dao ôm chặt cô ấy từ phía sau, chôn mặt vào hõm cổ cô ấy, đến hơi thở cũng trở nên run rẩy.
Đồ Linh Trâm cảm giác được có vệt mềm ướt trên da thịt, ngẩn ngơ, không nhịn được bật cười: “Sao lại khóc rồi?”
Đều nói nữ nhân hay khóc, lẽ nào hắn cũng hay khóc?
…Lại nói, sao cô bản tọa lại nói “lại”?
Lý Phù Dao hức hức thanh, nói: “Lão phu mặc kệ, cô lão phu yêu lão phu hơn cả tua tưởng tượng, lão phu vừa vui lại vừa đau lòng, buồn vui đan xen, khó tự kiềm chế.”
Nói xong tên đó lại duỗi tay phủ lên vết thương trên ngực nàng bản vương: “Có đau không?”
Lòng bàn tay ấm áp lướt qua từng chỗ lồi lõm của vết thương. Đồ Linh Trâm vội lắc lắc đầu, khép cổ áo lại, miễn cho tên đó tiếp tục sờ loạn.
Cảm xúc trên tay biến mất, Lý Phù Dao vuốt ngón tay, thở dài một tiếng tiếc hận. Lúc này mới từ tay áo lấy ra một cây trâm ngọc bích linh xà, cài lên tóc cô ấy.
Đồ Linh Trâm sờ tay lên đầu, cảm thấy cây trâm rất quen mắt.
Lý Phù Dao quan sát thần sắc của cô ấy, hỏi: “Nhớ đến cài gì sao?”
Đồ Linh Trâm ngẩn ngơ, bỗng nhiên nói: “Linh Xà Trâm, bên trong có tên của ta đây.”
Nói xong cô ấy “a” lên một tiếng.
Lý Phù Dao không kịp chuẩn bị, nghe tiếng nàng bản tọa hô liền giật mình, lo lắng hỏi: “Sao thế?”
Đồ Linh Trâm đột nhiên nở nụ cười xán lạn, ánh mắt khó giấu hưng phấn, nói năng lộn xộn: “Linh xà trâm, bên trong giấy cũng nhắc đến Linh xà trâm! Là bản tọa vừa nhớ ra!”
“Nói vậy, ký ức đã dần hồi phục?”
Lý Phù Dao rất vui, không nhịn được bước lên trước ôm lấy nàng bản vương, xong vòng xòng một lúc, cuối cùng thơm một cái lên trán nàng bản vương, viền mắt đỏ hồng: “Quá tốt rồi!”
Đồ Linh Trâm có chút ngại ngại dựa vào lòng hắn, nhẹ lên tiếng: “Vẫn đi xem hoa đăng chứ?”
“Đii! Phải đi!” Lý Phù Dao vội phủ thêm áo lông cho cô lão phu: “Làm qua những chuyện từng làm, ăn qua những cái từng ăn, kiểu gì cô lão phu cũng sẽ nhớ ra thôi!”
…
Phố đèn như sông, đem Trường An chiếu đến rực rỡ như ban ngày.
Chen chúc trong đám người, mười ngón tay đan chặt nhau, vai sóng vai ngắm hoa đăng?”
“Đi đoán đèn đố không?”Đồ Linh Trâm hỏi.
Lý Phù Dao quay đầu qua, ôn nhu nở nụ cười. Trong chớp mắt cả đèn đuốc thu vào ánh mắt tên đó, đẹp đến câu hồn.
Tên đó cúi người, ghé tai nàng lão phu nhẹ nói: “Lão phu chỉ muốn cùng nàng lão phu năm tay bước tiếp.”
Đồ Linh Trâm hơi nghiêng đầu, lấy tay che mắt: “Xem ra bản tọa đã hiểu rồi, tại sao bản thân lại nằm trong tay cậu.”
Lý Phù Dao cười như hồ ly giảo hoạt.
Đoán đố đèn rất đông người, bên trong nhao nhao náo nhiệt, thi thoảng còn có tiếng vỗ tay nhiệt liệt, rất náo nhiệt. Lý Phù Dao chưa khỏi tên đó, Đồ Linh Trâm sợ tên đó bị đám người chạm vào, liền không chơi đố đèn nữa, kéo tên đó hướng về phía quầy nhỏ ở hướng thành.
Quầy nguyên tiêu sơ sài bốn phía thâu gió, bàn ghế dù tồi tàn nhưng sạch sẽ. Lý Phù Dao kéo Đồ Linh Trâm cùng ngồi xuống, thuận miệng nói: “Một Nguyên tiêu, nhân hồng đậu.”
Đồ Linh Trâm cũng tiếp lời: “Một bát nhân tam tươi.”
Nói xong cả hai đều sững dờ.
Đồ Linh Trâm thích ăn ngọt, Lý Phù Dao thích ăn mặn, không ngờ nhiều năm trôi qua, cả hai vẫn nhớ thói quen của nhau.
Lý Phù Dao nở nụ cười rạng rỡ thoáng như xuân phong. GÃ yêu thương xoa xoa mặt cô ấy: “Chúc mừng cô ấy, ý ức hồi phục không ít.”
Đồ Linh Trâm thất thần, hóa ra hai người đã khắc nhau vào tận cốt tủy, dù có xảy ra chuyện gì, cũng không cách nào xóa đi được đối phương.
Đi ngắm hoa đăng, ăn nguyên tiêu.” Lý Phù Dao thổi thổi nguyên tiêu, nghiêng người đút cho cô ta đây, mỉm cười nói: “Hai cái kia cô ta đây đã nhớ ra rồi, tiếp đó muốn làm gì nữa?”
Đồ Linh Trâm nuốt miếng nguyên tiêu, bột đậu hòa tan trong miệng, cô lão phu cười ôm lấy Lý Phù Dao, vùi mặt vào ngực hắn sượt sượt, hai lòng cười nói: “Còn muốn ôm ngươi lão phu một cái.”
Lý Phù Dao dang rộng tay duy trì tư thế, cười đến cong mắt: “Còn gì nữa?”
“Còn phải khen cậu nhiều một chút.” Nàng bản tọa ngẩng đầu, ánh mắt thanh minh mà thản đãng: “Cậu rất tốt, dù bản tọa mất đi bao nhiêu lần ký ức, đều sẽ yêu cậu.”
Lý Phù Dao đỏ cả tai: “Còn gì nữa?”
“Còn có…còn có cái cuối cùng. Trong giấy nói cái này rất quan trọng.” Đồ Linh Trâm suy tư rất lâu, mới nhin thẳng mắt hắn, hết sức trịnh trọng nói: “Ta đây còn muốn ngồi trên kiệu, để cậu ôm ta đây xuống, bước qua chậu than…sau đó, sinh hài tử cho cậu.”
“A Trâm.” Ánh mắt Lý Phù Dao cảm động lệ quang, tên đó đỏ mặt ôm nàng ta đây, lại trầm thấp hô hoán tên nàng ta đây: “Ngốc này, lời này phải là ta đây nói với nàng ta đây mới đúng,”
Tên đó thơm lên trán nàng ta đây, cầm tay nàng ta đây, tâm tình cuồn cuộn, lúc này mới thâm tình mà trịnh trọng nói: “A Trâm, ta đây muốn trước khi ngủ đều có thể hôn nàng ta đây, muốn mở mắt có thể nhìn thấy nàng ta đây, ra cửa cũng phải cầm tay nàng ta đây dắt đi…Ta đây yêu nàng ta đây, nàng ta đây cũng yêu ta đây, vậy chỉ còn lại chuyện thành thân.”
“Cô ấy nguyện ý, gả cho ta đây không?”
Luc nay, pháo hoa nở rộ. Trong chốc lát, thời gian như ngưng đọng, gió nhẹ dừng, huyên náo như xa dần, phảng phất nhân gian chỉ còn hai người họ.
Lý Phù Dao ba phần thấp thỏm bảy phần chờ đợi. GÃ nhìn nàng lão phu thật sâu, như muốn khắc nàng lão phu vào linh hồn, đưa cả hai làm một.
Đồ Linh Trâm nghĩ thầm: Khung cảnh lúc này, không ai có thể cự tuyệt nam nhân này.
“…Nguyện ý.” Nữ nhân ấy nói.