Bị Bắt Trở Thành Mục Tiêu Số Một Của Nhân Vật Phản Diện
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-07-11 17:49:01 | Lượt xem: 1

Lương Chấp thấy Thẩm Quyền trở về, hỏi hắn bản tọa: “Thẩm ca, kế tiếp có tính quay về thành phố A không?”

“Vẫn chưa bàn bạc ổn thỏa giá cả với bên bán sỉ, ngày mai còn phải đi ra chợ thêm một lần nữa.” Thẩm Quyền nói, “Còn cậu và Thẩm Quang Minh?”

Lương Chấp nói: “Quang Minh còn phải điều tra vụ án, em không muốn đi về một mình, cho nên định tìm một khách sạn gần đây để ở.”

Thẩm Quyền gật gật đầu: “Vậy anh về lấy hành lý, chúng bản vương cùng đi.”

“Từ từ.” Thẩm Quang Minh gọi Thẩm Quyền lại: “Đợi chút, còn một người sẽ đi cùng bọn anh.”

Thẩm Quyền thắc mắc: “Ai?”

“Mục Dư Tâm.” Lương Chấp nói xong, thấy Thẩm Quyền vẫn không hiểu, nên bổ sung: “Là em gái em gặp được ở chợ hoa, vừa lúc cô bé cũng ở khách sạn này.”

Thái độ của Thẩm Quyền lãnh đạm ngay ngay lập tức: “À.”

Lương Chấp nhìn theo Thẩm Quyền rời đi, vậy ra lúc trước cậu cứ cảm thấy Thẩm Quyền không vui, hóa ra không phải là tưởng tượng.

Thẩm Quang Minh lại như có chút đăm chiêu, anh đột nhiên vỗ vai Lương Chấp, nói: “Ông nói xem, có phải Thẩm Quyền đang ghen không?”

Lương Chấp giật mình, rụt cổ trừng mắt nói: “Ghen? Uống dấm của ai mà ghen? Không lẽ ông cảm thấy, cảm thấy là……”

Trái tim Lương Chấp đập càng lúc càng nhanh, ngay cả cậu cũng không biết mình đang chờ mong cái gì.

Thẩm Quang Minh nghiêm túc nói: “Này không phải nói rõ, anh tôi thích Mục Dư Tâm sao?”

Giờ khắc này, tim Lương Chấp như ngừng đập: “……Hả?”

Đôi mắt Thẩm Quang Minh nhìn quanh quất một chút, tiếp tục nói: “Nhìn sơ thì Mục Dư Tâm là tuýp mà anh tôi thích, lúc trước ổng thấy cậu với cô bé thêm số của nhau, mặt cứ xụ xuống.”

“Là, là thế à……” Lương Chấp càng nghe càng cảm thấy chuyện có thể là như vậy.

Cho nên hiện giờ, Thẩm Quyền xem mình là tình địch, ý thức được điểm ấy, tâm trạng Lương Chấp thình lình nặng nề.

Thiếu nam ôm ấp tình cảm chỉ có thể tâm sự với quy tắc: “Hầy.”

Bàn tay vàng nói: “Tôi không muốn nghe.”

Lương Chấp tùy hứng nói: “Không, tao sẽ nói! Mày phàm thường cũng chả giúp gì cả, chỉ có thể làm thùng rác!” (*)

(*) Thùng rác: ý nói chỗ trút bầu tâm sự, trút cằn nhằn, chung là trút tất cả mọi thứ trong lòng ra.

Bàn tay vàng nói: “Vậy thì cứ tới, rác rưởi.”

Lương Chấp: “……” Tại sao lần nào cậu cũng không oán được con quy tắc không có nhân tính này.

Lương Chấp nói: “Nói thật thì, tao vẫn thích Thẩm Quyền, lần đầu tiên thấy mặt đã cảm thấy hợp duyên.”

Quy tắc nói xa xăm: “Cậu ở đại lục gốc rõ ràng chỉ biết xem AV……” (*AV = phim người lớn)

Lương Chấp không thể tin: “Mày cũng thấy được???”

Bàn tay vàng từ chối trả lời vấn đề này.

Lương Chấp luôn cảm thấy mình là một thằng con trai thẳng tăm tắp, bởi vì ru rú ở nhà suốt nên không tìm được bạn gái, thế là trầm mê trong đại lục tiểu thuyết, thỉnh thoảng cũng tự an ủi mình sống một mình được, sống tốt là được rồi.

Nhưng sau hai lần chết, cậu bắt đầu cảm thấy sống một mình rất khó chịu, nhỡ có một ngày mình bị sát nhân gi3t ch3t, sẽ không có ai ngồi bên giường khóc cho mình.

Lương Chấp nói: “Mày nói tao phải làm gì bây giờ đây?”

Bàn tay vàng hỏi lại: “Cậu có thể làm được gì sao?”

Lương Chấp bất lực: “Tại sao lần nào tao cũng không nhớ được bài học, để đừng nói chuyện với mày nữa……”

Quy tắc có lẽ thấy tâm trạng Lương Chấp suy sụp thật sự, nên nói một câu mềm mỏng: “Cậu chỉ cần tránh xa Mục Dư Tâm là được.”

Mãi sau này, Lương Chấp mới hiểu được câu nói của bàn tay vàng có ý gì.

Nhưng hiện tại, Lương Chấp không biết câu nói này giúp gì được cho cậu, cậu nghĩ dù sao Thẩm Quyền đang hiểu lầm quan hệ giữa cậu và Mục Dư Tâm, vậy cứ tiếp tục để ảnh hiểu lầm cũng không sao……

Lương Chấp cũng không hào phóng đến mức sẽ đi làm mối, thành toàn cho người khác.

Thẩm Quang Minh thấy bộ dáng trầm tư của Lương Chấp, anh nghĩ thầm, người anh em, tôi chỉ có thể giúp đến mức này.

Một lát sau, Thẩm Quyền và Mục Dư Tâm bước ra từ cửa thang máy, tuy hai người đi cùng một chỗ nhưng không có trao đổi, Lương Chấp vừa nhìn đã thấy không vừa mắt.

Cậu chủ động đi tới, cười nói với Mục Dư Tâm: “Để anh giúp em lấy hành lý.”

“Cám ơn.” Mục Dư Tâm vừa vui vừa lo, vừa nãy Lương Chấp lạnh nhạt rất rõ ràng với mình, sao bây giờ đã thay đổi.

Lương Chấp thầm quan sát Thầm Quyền, thấy vẻ mặt của đối phương quả thật hờ hững vài phần, trong lòng hơi chua.

Cậu nói với quy tắc: “Tao đang làm gì đây……”

Quy tắc: “Chặn ngôn ngữ không văn minh ___”

Lương Chấp: “???”

Thẩm Quang Minh thích hóng màn như thế này, anh nói: “Vậy nhờ anh lái xe đưa hai người đi khách sạn bên kia, tối nay em qua với mọi người sau.”

Thẩm Quyền ừ một tiếng, ánh mắt lạnh nhạt đảo qua trên người Lương Chấp và Mục Dư Tâm, rồi nói: “Đi thôi.”

Cùng nhau đi ra bãi đỗ xe, Lương Chấp cất hành lý của Mục Dư Tâm vào cốp xe, còn chủ động mở cửa sau cho cô.

Mục Dư Tâm mỉm cười, cô không biết thật ra Lương Chấp sợ cô ngồi chỗ kế bên Thẩm Quyền.

Lương Chấp lên xe, Thẩm Quyền khởi động máy, cậu quay đầu hỏi: “Dư Tâm, hoa em mua ở chợ lúc trước đâu rồi?”

Mục Dư Tâm nói: “Em trước gửi tạm ở chỗ hàng bán hoa, đợi cắm xong rồi quay lại lấy.”

Lương Chấp cười nói: “Anh nghĩ đối phương nhận được hoa của em, nhất định sẽ rất vui.”

Mục Dư Tâm nghiêng đầu tưởng tượng hình ảnh kia một chút, cũng cười ngọt ngào: “Vâng!”

Trong lúc này, Thẩm Quyền vẫn giữ im ắng, Lương Chấp cũng không ngốc đến nổi đi trêu chọc thêm, cũng may khách sạn cách chỗ này không xa, chưa đến mười phút, lũ người kia đã đến nơi.

Ba người đăng ký phòng ở quầy tiếp tân, Lương Chấp đặt một phòng đôi, Thẩm Quyền và Mục Dư Tâm đặt phòng đơn.

Chúng xách hành lý về phòng, lúc này, phía sau có một giọng đàn ông truyền tới.

“Mục Mục.”

Lương Chấp chú ý tới Mục Dư Tâm bên cạnh cứng đờ người, biểu cảm trên mặt cô rất luống cuống, cậu quay người nhìn, người đàn ông nói lúc nãy đeo khẩu trang, rõ ràng đang mùa hè oi bức lại mặc quần áo tay dài.

Con mắt của người đàn ông đầy tơ máu, ánh mắt nhìn chằm chằm làm người khác ác cảm, tiếng động khàn khàn phát ra sau lớp khẩu trang: “Mục Mục, anh tìm em lâu rồi.”

Lương Chấp nhíu mày, quay đầu nhìn Mục Dư Tâm: “Là người quen của em à?”

Mục Dư Tâm không trả lời.

“Tao là khách của em ấy.” Người đàn ông đi tới.

Lúc này, Mục Dư Tâm nhanh chóng nắm lấy vạt áo Lương Chấp.

Lương Chấp chú ý điểm này, cậu kéo Mục Dư Tâm ra sau mình, cảnh giác nhìn người đàn ông.

Người đàn ông dừng bước, tên đó xem xét Mục Dư Tâm, ánh mắt lóe qua chút si mê, rồi thù hận trồi lên ngay tức thì: “Mấy năm nay em trưởng thành trông xinh đẹp đấy, thằng này là khách của em sao?”

Vẻ mặt Mục Dư Tâm thoáng chốc thay đổi, người đàn ông nhìn biểu cảm không biết gì của Lương Chấp, tên đó dường như nhận ra điều gì đó, cười to nói: “Vậy mà không phải là khách ha ha ha! Nói thế chắc nó không biết em là cái loại gì đúng không?”

Lương Chấp có ngốc cũng thấy rõ tên đàn ông trước mặt chắc chắn không phải bạn của Mục Dư Tâm, mà là đến làm khó cô, cậu nói: “Chúng lão phu đi, đừng để ý đến tên đó.”

“Này này đừng đi chứ.”Tên đó đàn ông chạy tới ngăn họ lại, tên đó có ý đồ xấu, nói: “Bây giờ em đi theo anh đi, nếu không đừng trách anh nói ra chuyện kia của em.”

Con cậu Mục Dư Tâm co lại, một tia máu nhoáng qua trong mắt, tay cầm vạt áo run nhè nhẹ.

Tên này, vậy mà chưa chết.

Lương Chấp nhíu mày, nói: “Ông còn quấy rối em ấy là tôi gọi cảnh sát đấy.”

GÃ đàn ông đột nhiên bùng nổ: “Mày gọi đi! Gọi hết mọi người tới, tao sẽ nói cho tất cả biết con này là cái loại vạn người cưỡi……”

Lúc này, Thẩm Quyền tĩnh lặng từ nãy tới giờ đột nhiên ra tay, tên đó đánh vào sau gáy hắn đàn ông, hắn ngất đi ngay nhanh chóng, té xuống đất.

Lương Chấp không quan tâm hắn, cậu quay đầu nhìn vẻ mặt Mục Dư Tâm.

Trên mặt Mục Dư Tâm không phải là nổi giận do bị vu oan, mà là kinh hoàng do bị vạch trần.

Tâm Lương Chấp trùng xuống.

Vạn người cưỡi chỉ có thể để hình dung một loại người.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8