Túc Địch
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-07-11 17:39:10 | Lượt xem: 2

Phần 6 (hết): Chương 15+16

_______

15.

Wow, hóa ra ở một nơi ta đây không biết, có một người yêu ta đây như vậy?

“Nói chuyện cẩn thận, đừng sến súa nữa.” Lão phu hắng giọng, “Được rồi, tâm ý của ngươi lão phu lão phu đã nhận, ngươi lão phu đi ra ngoài chờ thông báo đi.”

“Chờ thông báo?” Hắn có chút khó hiểu, ta đây đẩy hắn ra cửa phòng: “Đúng, chờ thông báo.”

Chân trước gã vừa ra khỏi cửa phòng, chân sau bản vương đã nhào lên giường lăn lộn qua lại, bản vương đã nói gã thích bản vương mà, còn là thích từ rất lâu rồi, che giấu kĩ thật đấy.

Ha ha ha, lão phu đã nói rồi, Lưu Huyên thiên hạ đệ nhất đáng yêu, thông minh, lương thiện, chính trực, hào phóng, làm sao có thể không có người thích?

Lăn lộn xong, sau khi tiêu hóa xong tin tức này, bản tọa mới chậm rãi ngồi dậy, chỉnh đốn chăn đệm trên giường, lại đến trước gương trang điểm lại một chút.

Trong gương ta đây cười tươi như hoa, ta đây tức thì thu lại ý cười, cố gắng làm ra một khuôn mặt nghiêm túc, mới chậm rãi đứng dậy, đi ra cửa.

Lão phu cảm thấy mình giống như nữ vương nắm trong tay nửa đời hạnh phúc của Túc Địch, lão phu nói một câu, hắn lão phu hẳn là một bên nơi thiên đường, một bên nơi địa ngục rồi.

Bản tọa cho rằng Túc Địch giờ phút này hẳn là tinh thần bất an ở ngoài cửa đi tới đi lui, chờ bản tọa trả lời. Nhưng bản tọa không ngờ, Túc An vậy mà nói cho bản tọa biết, Túc Địch đã ra ngoài, đi rồi….

Đây có phải là điều mà một người vừa tỏ tình nên làm không? Bản tọa nghi ngờ sâu sắc gã vốn dĩ không thực sự thích bản tọa chút nào.

Bản vương lại suy sụp, đắc ý không quá một khắc, bản vương vậy mà lại sụp đổ rồi.

Bản tọa ngồi trên ghế đá, đối diện với cửa lớn, đợi Túc Địch một buổi chiều, nhưng người ra ra vào vào nhiều như vậy, duy chỉ không thấy tên đó.

Có lẽ là thấy ta đây quá quái dị, ngay cả mẹ gã cũng tự mình đến hỏi ta đây có phải cãi nhau với Túc Địch hay không.

Bản tọa nói không có, người không tin, lại bắt đầu giảng dạy, nói nhi tử này của bà đứng đầu bách quan, bản tọa nên thông cảm cho tên đó một chút mới đúng.

Ta đây gật khẽ gật đầu, tỏ vẻ mình đã biết, trước kia không hiểu chuyện, về sau sẽ thu liễm một chút.

Lúc này bà mới hài lòng rời đi, lão phu nghĩ, bà suy cho cùng là vừa ý Miên Miên tỷ hơn, chấp nhận lão phu, có lẽ chỉ vì bất đắc dĩ.

Bản vương ngồi trên ghế đá đợi đến khi mặt trời ngả về phía tây, chuẩn bị trở về phòng, không chờ hắn nữa, ngoài cửa chợt vang lên tiếng vó ngựa, bản vương quay đầu lại, phát hiện chính là Túc Địch trở về.

Tên đó bước nhanh về phía lão phu, lão phu còn chưa kịp chất vấn tên đó, tên đó liền kéo lão phu lên xe ngựa.

Trên xe ngựa, bản tọa hỏi tên đó đến cùng là muốn làm gì, tên đó cũng không nói, chỉ nói bản tọa sẽ biết ngay thôi.

Bản vương ngồi trên xe tức giận, gã cũng không đến dỗ dành bản vương, làm như không thấy ấy, bản vương càng cảm thấy gã vốn dĩ là không thực sự thích bản vương.

“Túc Địch, ta đây đang tức giận, đối phương có biết hay không?” Ta đây không thể chịu đựng được, vẫn nhắc nhở tên đó.

“Bản vương có phải đã nói qua, cô ấy có tâm sự gì đều viết hết lên mặt?”

Ồ, điều đó có nghĩa là ngươi lão phu biết điều đó?

“Vậy cậu còn không đến dỗ dành bản tọa? Túc Địch, hôm nay cậu thổ lộ với bản tọa, bản tọa còn chưa đồng ý nha. Với biểu hiện hiện tại của cậu, bản tọa rất có thể sẽ từ chối cậu.” Bản tọa tốt bụng nhắc nhở hắn bản tọa.

“Ồ? Vậy lão phu nên biểu hiện như thế nào cô lão phu mới không từ chối lão phu đây?” Dường như cuối cùng tên đó cũng đã có chút hứng thú.

Bản tọa không muốn đồng ý với hắn bản tọa, sao hắn bản tọa lại ngốc như vậy chứ? Còn muốn bản tọa dạy hắn bản tọa theo đuổi bản tọa như thế nào sao, khó trách Miên Miên tỷ chọn Lưu Hiệp.

“Ôi, trước hết cậu nên hỏi ta đây vì sao không vui, sau đó cậu nên xin lỗi và tìm mọi cách dỗ dành ta đây. Chí ít cũng không nên thờ ơ lãnh đạm như vậy chứ?” Ta đây chỉ từng ngón tay và nghiêm túc dạy cho tên đó.

“Được, vậy vì sao cô ấy không vui?” GÃ cười châm biếm, vẫn phối hợp với ta đây hỏi những lời này.

“Cậu còn không biết xấu hổ hỏi? Ta đây…” Ta đây đang chuẩn bị tính toán tội ác hôm nay của tên đó, bên ngoài vang lên tiếng của Túc An.

“Thiếu gia, thiếu phu nhân, đến rồi ạ.”

16.

Sau khi xuống xe, lão phu mới phát hiện, chúng lão phu đang ở trước Lương Vân tự.

Ta đây nhìn hắn bằng ánh mắt sắc như dao, nhớ tới lúc trước bị hắn lừa gạt leo lên núi mấy thời gian, trong lòng lặng yên tính toán tính khả thi của việc đem xác hắn quăng xuống nơi hoang dã.

Túc An dắt xe ngựa đi nơi khác, tăng nhân đã nghỉ ngơi, bốn phía một mảnh tĩnh lặng.

Một cơn gió thổi qua, lá bạch quả lơ lửng bay trong không trung, dưới ánh đèn mờ nhạt, giống như hồ điệp nhảy múa.

“A Huyên.” tên đó đột nhiên gọi bản tọa, “Cô bản tọa biết vì sao ngày thứ hai sau đêm tân hôn bản tọa lại dẫn cô bản tọa đến Lương Vân tự không?”

“A, không phải là bởi vì ngày hôm trước ta đây mua đồ tốn quá nhiều tiền, đối phương muốn trừng phạt ta đây sao? Còn có thể là vì cái gì?” Nói đến ngày đó, ta đây liền tức giận, được lắm, còn nhất định phải đi bộ lên núi, đi xe ngựa chẳng phải là tốt hơn hay sao?

“Được rồi, đừng tức giận, là ta đây sai rồi, không nên lừa nữ nhân ấy, nhưng ta đây đúng là có lý do.” Hắn tỏ vẻ dỗ dành tiểu hài tử, nhưng ta đây vẫn không bị lay động, khẽ gật đầu ý bảo hắn tiếp tục.

“Ta đây lừa nàng ta đây đến Lương Vân tự, thứ nhất, lúc ta đây cùng nàng ta đây định hôn ước, đã đưa hai khối ngọc bội thỉnh đại sư khai quang.”

Ta đây gật khẽ gật đầu, ngày hôm sau khi lại mặt, hắn ta đây quả thật đã tặng cha nương ta đây mỗi người một khối ngọc bội.

“Thứ hai là,” TÊN ĐÓ tự giễu thở dài một tiếng, “Nói đến điều này nữ nhân ấy đừng chê cười lão phu. Năm ngoái khi lão phu cùng thân mẫu đến Lương Vân tự cầu phúc, thấy bên cạnh có không ít nữ tử khấn nguyện, cầu có thể tìm được lang quân như ý.”

“A, lão phu biết rồi, đối phương có phải cũng cầu Bồ Tát phù hộ đối phương hay không, để đối phương có thể cưới được lão phu. Sau đó đối phương cưới được lão phu, được như ý nguyện, liền lừa lão phu cùng đối phương đi trả lễ?” Lão phu thấy không quen bộ dáng nhăn nhăn nhó nhó của hắn lão phu, dứt khoát giúp hắn lão phu nói.

Không đợi tên đó thừa nhận, bản tọa ngay lập tức vỗ tay cười to: “Ha ha ha, Túc Địch, cậu thì ra thích bản tọa như vậy? Cậu cũng thật biết giả vờ, sao bản tọa lại không phát hiện ra nhỉ? Hại bản tọa cảm thấy áy náy với cậu vì ca ca bắt cóc Miên Miên tỷ tỷ. Nhưng thật ra, đám người kia làm như vậy, rõ ràng là đúng ý cậu nhất có phải hay không?”

“Đúng, vừa hợp ý ta đây.” Túc Địch cười nói, “Chẳng qua, cho dù đám người kia không bỏ trốn, ta đây cũng có cách để hủy bỏ hôn ước. Cùng lắm thì làm trái lệnh cha mà thôi, cô ta đây phải tin, ca ca cô ta đây có thể vì Miên Miên mà làm được, ta đây cũng có thể vì cô ta đây mà làm được, điều duy nhất mà ta đây sợ, chính là cô ta đây không muốn gả cho ta đây.Về sau, thánh chỉ tứ hôn ban xuống, ta đây mỗi ngày đều phái người do thám tin tức nhà cô ta đây, sợ cô ta đây không vui, sợ cô ta đây đào hôn, cũng may đám người kia nói cô ta đây cũng không có gì quái dị, ngược lại rất ngoan ngoãn ở nhà chờ gả, ta đây mới nghĩ, có lẽ, cô ta đây cũng nguyện ý gả cho ta đây.”

Lời nói của Túc Địch, quả thực làm cho bản vương có chút giật mình, người quang phong tế nguyệt như hắn bản vương, vậy mà lại lo lắng bản vương không yêu hắn bản vương.

“Đồ ngốc.” Lão phu thấp giọng mắng, tên đó nhìn về phía lão phu, có chút khó hiểu.

“Ta đây nói, ngươi ta đây chính là đồ ngốc, ngươi ta đây không phải nói ta đây có tâm sự gì đều viết hết trên mặt sao? Vậy ngươi ta đây không nhìn ra, ta đây cũng thích ngươi ta đây sao?”

“Bản vương…” Hắn có chút kích động, muốn xen vào, bị bản vương ngăn lại.

“Ngươi bản vương đừng xen vào, để cho bản vương một lần nói hết, nếu không, có thể cả đời này ngươi bản vương cũng đừng nghĩ sẽ được nghe thấy nữa.” Bị bản vương uy h**p, hắn bản vương quả nhiên ngoan ngoãn ngậm miệng lại, ý bảo bản vương tiếp tục.

Ta đây hắng giọng, thoáng đè lại trái tim sắp nhảy ra khỏi lồ ng ngực, sau đó mới mở miệng:

“Túc Địch, đối phương nói đối phương sợ ta đây không muốn gả cho đối phương, nhưng đối phương biết không? Đối với ta đây, đối phương là áng mây trong trăng, xa xôi không thể với tới. Ta đây và Lưu Hiệp đều là nghe những điều vinh quang của đối phương mà lớn lên, vì vậy Lưu Hiệp rất ghét đối phương, nhưng ta đây đã yêu đối phương. Sau khi lớn lên, mỗi lần nhìn thấy đối phương, ta đây đều sẽ nghĩ, ta đây khi còn bé thật sự từng gọi đối phương là Túc Địch ca ca, làm nũng với đối phương, đòi đối phương ôm, còn xé sách của đối phương sao?

“Về sau, bản vương giúp ca ca bản vương bỏ trốn, Hoàng Thượng đột nhiên tứ hôn cho bản vương, bản vương cũng rất hoang mang. Khi đó, bản vương cảm thấy, đối phương có lẽ là muốn trả thù Lưu gia chúng bản vương. Ca ca bản vương cướp vị hôn thê của đối phương, đối phương cướp muội muội của huynh ấy. Về sau, cho đến khi gả tới đây, bản vương mới phát hiện, đối phương sẽ giở trò xấu với bản vương, nhưng cũng sẽ dung túng bản vương, bản vương mới thật sự dám xác định, đối phương thật sự chính là Túc Địch ca ca của bản vương. Bản vương cũng nghi ngờ tại sao đối phương lại cưới bản vương, thậm chí khi bản vương đưa ra kết luận là đối phương thực sự thích bản vương, đối phương có biết bản vương đã hớn hở thế nào không? Bởi vì bản vương cũng thích đối phương, Túc Địch, bản vương vẫn luôn thích đối phương, từ trước khi Hoàng Thượng hạ chỉ, bản vương cũng đã thích đối phương. Đối phương biết gì không? Gả cho đối phương, là một trận đánh cuợc của bản vương, mà hiện tại, bản vương đã cược thắng.”

Nói xong, đến tận khi tay hắn bản vương vuốt v3 hai má bản vương, bản vương mới phát hiện, thì ra bản vương sớm đã lệ rơi đầy mặt.

“A Huyên, đừng khóc, chúng ta đây đều đánh cuộc thắng.” Tên đó nói vậy, chỉ là, trong mắt cũng đã đầy nước mắt.

Bản vương nhếch miệng cười lớn, lau nước mắt lung tung, hít hít mũi: “Hic hic, không có việc gì, bản vương đang rất vui.”

Lau khô nước mắt, lão phu ngửa đầu cười, tên đó ôm lão phu vào lòng, sau đó, hướng về phía môi lão phu, từ từ hôn xuống.

Trong phút chốc, phía sau, pháo hoa đỏ rực nửa bầu trời.

– Hết –

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8