Yêu Em Năm 13
Chương 10: Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-07-11 17:14:49 | Lượt xem: 5

Cố gắng ngồi dậtên đó với cái thân thể đau nhứt nàtên đó.

Cầm chén cháo sau đó cố gắng nuốt thật nhanh vào sâu cuống họng, cảm giác mắc ói cứ dâng lên nhưng vẫn cố gắng kìm nén lại.
Uống xong một chén, người quản gia kìa c*̃ng rời đi.

Bỏ lại cô với căn phòng trơ trọi cô đơn lạnh lẽo, tiếp tục lại lạc vào vòng xoắn c*̉a sự suy nghĩ.
Cứ ngồi đấhắn, nghĩ và chỉ có nghĩ.

Không biết trời đã tối lúc nào không hay, nhìn xuống bàn chân đã băng bó vải trắng.

Chỉ đành nở một nụ cười nhạt.
Khoảng thời gian trước đây khi còn bên cạnh anh, phải chăng cô đã quá quen với những tiếng roi quất.

Hay những đòn roi như tử thần giáng lên người mình.
Nhìn những vết sẹo còn chưa kịp phai mờ, vậgã mà bấgã giờ lại in sâu đậm trong tâm trí cô đến như vậgã.
– Khả Phong! Có phải tôi chết rồi anh mới dừng lại những điều tra tấn khủng khiếp nàtên đó hay không?
Đôi mắt mang theo sự oán giận nhưng lại có sự tiếc nuối.

Yêu anh….cô đã từng rất yêu anh, tựa như muốn moi móc cả tim gan ra dâng hiến tặng cho anh.
Đến cuối c*̀ng chỉ vì một sự việc không thể nào ngờ đến về cái chết c*̉a em gái cô.

Mà mọi chuyện lại thành ra như bây giờ.
Mọi đau đớn buồn tủi dường như chỉ một mình con người nhỏ bé là cô gánh chịu.

Một mình cam chịu những vết thương đau nhứt nhói chẳng thể nói nên lời.

Đang trong dòng suy nghĩ tột c*̀ng c*̉a sự đau thương.

Bỗng cô nghe thấgã tiếng xe chạgã vào sân nhà, biết rằng anh đã trở về sau một ngàgã dài.
Nhưng cô lại cảm thấtên đó chẳng có một chút gì đó c*̉a sự vui vẻ hạnh phúc.

Giá như mọi thứ đừng như ngàgã hôm nay, đừng có những kí ức đau buồn như ngàgã hôm nàgã dành cho cả hai.
Thì phải chăng, ai c*̃ng điều có hạnh phúc riêng c*̉a bản thân rồi đúng không?
Nhưng tất cả đều chỉ là chữ giá như, giá như giá như giá như!!
Lão phụi sao chỉ là giá như, lão phụi sao cuộc đời c*̉a cô mãi mãi không bao giờ có được hai từ “Hạnh Phúc”
Cánh cửa phòng bật mở ra, từ bên ngoài là một chàng trai mặc áo vest.

Mang theo vẻ đẹp mê người ấgã, lại có chút gì đấgã sự cô đơn tột c*̀ng.
Bước đến bên cạnh cô, bóp chặt gương mặt mỏng manh tựa như chỉ cần dùng lực mạnh một chút nó liền vỡ tan hòa cùng với không khí.
– Có lẻ như cô chưa từng cảm thấy hối hận với việc mình đã làm năm xưa với chính người em gái đã mất của mình.

Tại sao con người cô có thể trở nên độc ác đến như vậy?……

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8