[Ái Nô Hệ Liệt] Ách Nô
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-07-16 21:30:53 | Lượt xem: 3

“Xú tiểu gia hỏa! Đi vào đợi đi!” – Một đại hán thô lỗ đem Phượng Du Lâm vào trong kho hàng, sau đó khóa cửa rời đi.

Phượng Du Lâm đi đến bên cửa sổ, cố gắng kiễng chân quan sát. Xung quanh rất nhiều cỏ tranh chất thành đống, xem ra đây là nơi trữ hàng lương thảo. TÊN ĐÓ thử mở cửa, phát hiện cửa bị xiềng xích phong kín, tên đó đành phải nhụt chí ngồi dưới đất.

Vân Thiều Lỗi…… Mau tới cứu bản tọa…… Mau tới cứu bản tọa……

Hắn bản tọa ôm thân mình, không ngừng trong tâm mặc niệm.

Bên ngoài tòa nhà, trên một gốc cây đại thụ, bốn nhân ảnh vững vàng ngồi giữa cành lá rậm rạp.

Hiện tại đã sắp chạng vạng, lữ quán của Hạ Hầu Huân ngay ở trước mặt.

“Sư ca, vì cái gì chúng bản vương còn không đi vào?” – Mai Sĩ Hoa khẩn cấp hỏi.

“Lão phu đang đợi.” – Vân Thiều Lỗi bình tĩnh trả lời.

Tiểu Thanh ở một bên cũng kiềm chế không được, vội la lên: “Vân công tử, nếu không nhanh đi vào, tiểu thư sợ là sẽ gặp phải bất trắc.”

“Hư……” – Vân Thiều Lỗi bỗng nhiên ra hiệu bảo nàng bản tọa im ắng.

Từ giữa không trung bay đến một con bồ câu cả mình tuyết trắng, đậu ở trên tay Vân Thiều Lỗi. Tên đó từ dưới chân bồ câu gỡ xuống tờ giấy, mở ra —— một bức địa hình bản đồ tinh xảo chỉ bằng bàn tay, Mai Sĩ Hoa ngạc nhiên ——

“Sư ca, đây là……”

“Đây là bản đồ lữ quán.” – Vân Thiều Lỗi mỉm cười, “Tuy rằng giá cao, nhưng này tin tức tình báo buôn lậu này cũng thật chuẩn xác.”

“Cậu từ chổ buôn lậu tình báo mua tới?” – Mai Sĩ Hoa thần tình bội phục, tuy rằng Vân Thiều Lỗi ngày thường lạnh lùng lười nhác, khả khi gặp chuyện nghiêm trọng thì không chút nào hàm hồ.

“Tốt lắm, đừng nói vô nghĩa. Chúng ta đây gã kế hành sự……” – Vân Thiều Lỗi cầm bản đồ địa hình, giải thích chiến thuật cho chúng hiểu. Tiểu Thanh và Vân Thiều Lỗi lẻn đi vào lữ quán, Mai Sĩ Hoa cùng một người tỉ nữ tên Tiểu Lan cùng nhau hành sự.

Phân phối  xong nhiệm vụ, bốn người tức thì nhảy xuống cây, tách ra hành động.

Mai Sĩ Hoa chiếu theo bản đồ địa hình, đi vào phía sau lữ quán, vết chân hãn tới kho hàng. Sau khi hắn đem địa hình xem xét kỹ, Tiểu Lan cũng chạy tới, nữ nhân ấy đem theo một bát dầu thắp trộm được trong đại quán. Sau đó, hai người trao đổi ánh mắt, Mai Sĩ Hoa ở nơi cây cỏ chồng chất châm lửa, ngọn lửa ngay lập tức lan rộng. Tiểu Lan cầm lấy đồng la biên gõ biên hét lớn: “Người tới a! Cháy! Mau tới a!” (biên: trong phim hay có đó, bản tọa cũng không biết gọi là cái gì. Là thứ người bản tọa vừa đi lòng vòng vừa gõ, nói “coi chừng hỏa hoạn”)

Hạ nhân trong quán cùng thị vệ hướng bên này chạy tới, mọi người đang muốn nấu nước cứu hoả, lại phát hiện miệng giếng bị cự thạch (đá lớn) phong kín  —— là Mai Sĩ Hoa mới vừa rồi làm. Mọi người loạn thành một đoàn, chung quanh tìm nước, Tiểu Lan cùng Mai Sĩ Hoa nhân cơ hội trốn.

Phượng Du Lâm bị nhốt tại kho hàng nghe thấy cháy, sợ tới mức liều lĩnh chạy tới cửa, cửa gỗ bị đâm phát ra tiếng nổ lớn(khỏe quá, nhỏ nhưng có võ a), nhưng bên ngoài hỗn loạn một mảnh, không ai phát hiện gã. Cuồn cuộn khói đặc theo cửa sổ tiến vào, Phượng Du Lâm bị ngộp không ngừng ho khan, ngay cả mắt cũng vô pháp mở ra, gã”A a” kêu to, nhắm mắt lại tiếp tục tông vào cửa……

Sưu! Vân Thiều Lỗi theo nóc nhà nhảy xuống, kéo một hắn tôi tớ đi ngang qua, tôi tớ kia không kịp khóc thét đã bị hắn điểm á huyệt.

“Nói! Người bị các cậu bắt về nhốt ở đâu?” – Vân Thiều Lỗi xoay tay tên đó hỏi.

Kia người hầu sống chết khẽ lắc đầu, Vân Thiều Lỗi lông mi cũng không nhúc nhích một chút, lạc tháp một tiếng! Một tay chặt đứt cánh tay kẻ kia, người hầu đau đến khuôn mặt vặn vẹo, cơ hồ rơi vào hôn mê. Vân Thiều Lỗi ra tay ngoan độc, Tiểu Thanh tránh ở một bên cũng thấy kinh hồn bạt vía.

Vân Thiều Lỗi giải á huyệt cho tên đó, lại hỏi: “Nói đi, bằng không bàn tay còn lại cũng sẽ đoạn điệu.”

Người hầu hữu khí vô lực nói: “Cái kia…… Thiếu nữ…… Ở  phòng Thiếu chủ…… Trong phòng……”

“Còn nam hài đâu?” – Vân Thiều Lỗi tối quan tâm chính là đây.

“Ở…… Ở kho hàng……”

Vân Thiều Lỗi trong lòng hoảnh hốt, tên đó bảo Mai Sĩ Hoa chúng đi thiêu kho hàng! Cái này còn phải! Tên đó bỏ qua tên tôi tớ kia, hướng kho hàng chạy vội đi.

Tiểu Thanh ở phía sau hô: “Vân công tử! Vân công tử! Ngài không đi cứu tiểu thư sao……”

Vân Thiều Lỗi cũng không quay đầu lại, chỉ lo chạy đi như điên. Kho hàng nơi đó sớm bị đốt thành một biển lửa, mọi người xách nước không ngừng hò hét, Vân Thiều Lỗi mạo hiểm khói đặc, vọt vào kho hàng bị ngọn lửa che dấu.

“Khụ khụ khụ……” – Phượng Du Lâm bịt lại mũi miệng, quỳ rạp xuống đất, ngọn lửa giống như ác ma, trương nha vũ trảo (nhe nanh giương vuốt) về phía gã, ngọn lửa hung hăng làm cho gã không chỗ có thể ẩn nấp. Khói đặc cùng nhiệt độ cao đang cướp lấy sinh mệnh gã. Gàsắp chết sao? Không ai tới cứu gã  sao? Phượng Du Lâm suy sụp quỳ rạp trên mặt đất, chờ đợi bỏ mạng……

Cửa gỗ đột nhiên bị đá văng ra, một bóng người ở giữa biển khói cuồn cuộn vọt vào. Người nọ vươn hai tay, đem tên đó đang kề cận cái chết túm  trở về. Phượng Du Lâm cảm giác chính mình bị nhấc bổng lên, đem ra bên ngoài.

Hắn là ai vậy? Lão phu ở địa phương nào gặp qua hắn? Phượng Du Lâm cố gắng nghĩ muốn mở mắt ra, thế nhưng mí mắt lại càng nặng.

Trước lúc tên đó mất đi ý thức, bên tai vang lên một tiếng kêu gọi bi thiết: “Lâm nhi ——!”

Vân Thiều Lỗi…… Là đối phương sao…… Phượng Du Lâm trong lòng hiện ra ý tưởng, rốt cục hôn mê bất tỉnh.

Vân Thiều Lỗi ôm tên đó chạy khỏi đám cháy, ngay tức thì rời đi biệt viện của Hạ Hầu Huân, đi đến địa điểm tập hợp. Tên đó hiện tại một lòng thầm nghĩ đem Phượng Du Lâm cứu tỉnh, sớm đem chuyện Triệu Linh Nhi ném ra sau đầu.

Tên đó đang muốn chuyên tâm chiếu cố  Phượng Du Lâm, biệt viện bên kia bỗng nhiên truyền đến một âm tahnhbén nhọn, đó là ám hiệu của Tiểu Thanh, báo hiệu phiền toái.

“Sách!” – Vân Thiều Lỗi bất đắc dĩ buông Phượng Du Lâm, sau khí xác định bốn phía không có nguy ngập, tên đó mới hướng biệt viện chạy đi.

Theo bản đồ địa hình đi đến chỗ Hạ Hầu Huân, sớm đã diễn ra xung đột túi bụi. Mai Sĩ Hoa đang cùng Hạ Hầu Huân chiến đấu kịch liệt, Tiểu Thanh cùng Tiểu Lan bận việc…đối phó các thị vệ khác. Kia họ Hạ Hầu Huân cư nhiên không dùng kiếm, gần là sử dụng trên tay đích chiết phiến, chẳng những có thể ngăn Mai Sĩ Hoa oanh tạc, còn có thể lấy cây quạt làm vũ khí.

Vân Thiều Lỗi khẽ quát một tiếng, huy kiếm phóng qua, trong lúc bóng kiếm chớp động, bọn thị vệ hết thảy ngã xuống đất.

“Đi cứu người!” – Vân Thiều Lỗi quát khẽ, Tiểu Thanh cùng Tiểu Lan vội vọt vào trong phòng.

Bên này Mai Sĩ Hoa đã muốn bị Hạ Hầu Huân làm cho mất lực ngăn cản, Vân Thiều Lỗi nhảy lên không, một kiếm đưa đám người kia ngăn cách. Hạ Hầu Huân thu hồi cây quạt, sau này dược khai.

Vân Thiều Lỗi lấy kiếm chỉ  hắn ta đây, đối Mai Sĩ Hoa phía sau nói: “Các ngươi ta đây lui trước, ta đây sau lưng yểm trợ.”

Mai Sĩ Hoa gật gật gật đầu, cùng đám người Tiểu Thanh cứu ra Triệu Ling Nhi bay nhanh rút lui.

Hạ Hầu Huân không có ngăn cản, mà là nhặt lên kiếm của thị vệ bị rơi xuống, cười nói: “Nghe nói Vân thiếu hiệp kiếm pháp siêu quần, tại hạ hôm nay thật nghĩ muốn lĩnh giáo lĩnh giáo.”

“Phải không? Vậy thất lễ.” – Vân Thiều Lỗi lạnh lùng cười, kiếm phong như mãng xà xuất động, nhắm thẳng mặt Hạ Hầu Huân bổ tới.

Họ Hạ Hầu Huân quay kiếm phản kích, trong chớp mắt, hai người đã qua hơn mười chiêu. Đám người kia từ mặt đất đánh tới trên cây, lại theo trên cây đánh tới nóc nhà, lá rụng trong đình bị kiếm khí cuốn, đầy trời bay múa. Hạ Hầu Huân vốn tưởng rằng đối phương chính là bề ngoài đẹp, không thể tưởng được quả thực có chút tài năng, hắn thu hồi thành kiến, chuẩn bị vận khí sử xuất mười thành công lực.

Ngay tại giờ phút này, một mạt bóng trắng xẹt qua tầm nhìn của gã, Hạ Hầu Huân đột nhiên dừng lại động tác, nhìn chằm chằm bức tường đối diện. Chỉ thấy một gã chàng trai toàn thân tuyết trắng, mặt mang lụa mỏng. Kia chàng trai nhẹ nhàng nhảy, khiêu dừng ở bên kia. Vân Thiều Lỗi còn chưa hiểu gì, Hạ Hầu Huân đột nhiên hét lớn một tiếng: “Đừng chạy!”, ngay lập tức phi thân đuổi theo, trong chớp mắt biến mất vô tung.

Vân Thiều Lỗi ngạc nhiên địa nhìn theo hướng gã rời đi, nhất thời không thể thích ứng vận tốt từ trên không trung rơi xuống. Nếu đối phương chủ động tránh ra, chính mình cũng không nghĩ muốn tiếp tục lãng phí thời gian, hắn tra kiếm vào vỏ, phi thân rời đi.

Đám người Mai Sĩ Hoa đuổi tới địa điểm tập hợp, tức thì phát hiện Phượng Du Lâm nằm trên mặt đất.

“Nha! GÃ là sao lại thế này?” – Tiểu Thanh kinh hô.

Mai Sĩ Hoa ngồi xổm xuống dò xét mạch tượng của tên đó, nói: “Không có việc gì, chính là ngất xỉu mà thôi, có nước không?”

“Có……”

Tiểu Thanh đem ống tre giao cho tên đó, Mai Sĩ Hoa tiếp nhận, thật cẩn thận uy đến bên miệng Phượng Du Lâm, đối phương vô thức nhu động  môi uống xuống.

Bên kia Triệu Linh Nhi cũng tỉnh lại, nữ nhân ấy vừa thấy bọn thị nữ liền khóc rống lên, Tiểu Thanh vội đi qua, cùng Tiểu Lan ôm lấy nữ nhân ấy.

Tiếng khóc của nàng bản vương đem Phượng Du Lâm đánh thức, Phượng Du Lâm chậm rãi mở mắt ra, đầu tiên nhìn đến chính là mặt Mai Sĩ Hoa.

“Tiểu huynh đệ, ngươi ta đây không sao chứ?” – Mai Sĩ Hoa quan tâm hỏi.

Phượng Du Lâm mở to mắt nhìn, tên đó nhớ rõ trước lúc mình hôn mê nhìn thấy đích rõ ràng là Vân Thiều Lỗi, như thế nào hội biến thành những người khác? TÊN ĐÓ lại nhìn quanh bốn phía, phát hiện Vân Thiều Lỗi cũng không ở đây, xem ra cứu người mình vốn không phải tên đó. Phượng Du Lâm trong lòng hiện lên mất mác, đôi mắt cũng dần dần phiếm hồng.

Mai Sĩ Hoa nghĩ tên đó là sợ hãi, ôn nhu an ủi nói: “Tiểu huynh đệ, đối phương đừng sợ, đã không có việc gì nữa.”

Là người này cứu mình sao? Phượng Du Lâm thầm nghĩ, hắn cuống quít đứng lên, quỳ trên mặt đất hướng Mai Sĩ Hoa dập đầu, Mai Sĩ Hoa hoảng sợ, luống cuống tay chân mà đem hắn nâng dậy.

“Ngươi bản tọa đừng như vậy, bản tọa không đảm đương nổi a…… Bản tọa lại không có làm cái gì……”

Phượng Du Lâm nức nở  gật gật đầu, Mai Sĩ Hoa lại nói: “Ngươi lão phu vừa mới tỉnh lại, thân mình còn chưa có khôi phục, đừng lại quỳ lại bái.”

Phượng Du Lâm trong lòng ê ẩm, trừ bỏ dưỡng phụ đã chết, chưa từng có người nào quan tâm tên đó như vậy…… Chưa từng có người dùng ngữ khí ôn nhu như vậy đối tên đó nói chuyện…… Vân Thiều Lỗi tuy rằng gần đây trở nên thực chiếu cố tên đó, khá vậy so ra kém Mai Sĩ Hoa giờ phút này nhu tình. Vì cái gì người mình yêu nhất nếu không phải đã chết thì cũng là chán ghét mình…… (ai da, tình địch xuất hiện?)

Khả hắn lão phu không có biện pháp giống Triệu Linh Nhi như vậy khóc sướt mướt, chỉ có thể đem nước mắt hướng trong bụng nuốt xuống. Mai Sĩ hoa thấy hắn lão phu như thế áp chế, không khỏi đau lòng.

“Cậu đừng chịu đựng, muốn khóc liền khóc đi.” – Tên đó nói, Phượng Du Lâm khẽ lắc đầu, lấy tay xoa xoa mắt, chua xót cười.

Này tiểu hài tử tuy rằng vừa gầy ưừa khờ khạo, nhưng là đĩnh đáng yêu…… Mai Sĩ Hoa ở trong lòng tán thưởng, không khỏi thất thần nhìn vào khuôn mặt đầy vết bẩn của hắn.

Một trận tiếng bước chân dồn dập tới gần, Mai Sĩ Hoa lo lắng ôm tên đó đứng lên.

Là Vân Thiều Lỗi! Triệu Linh Nhi vừa thấy  tên đó, nước mắt lại vỡ òa, cô bản tọa kêu một tiếng “Vân ca ca”, khóc lóc nhào vào vòng tay ôm ấp của đối phương. Vân Thiều Lỗi vốn muốn đi xem Phượng Du Lâm như vậy bị cô bản tọa bám trụ, đành phải phá lệ ôm cô bản tọa an ủi  vài câu.

Phượng Du Lâm nhìn thấy đám người kia, nghĩ thầm rằng này hai người thật đúng là xứng đôi, tên đó lần thứ hai xấu hổ cúi đầu. Vân Thiều Lỗi thật vất vả trấn an Triệu Linh Nhi, tên đó đi đến bên Phượng Du Lâm hỏi: “Ngươi bản tọa ra sao?”

Phượng Du Lâm phe phẩy đầu, Mai Sĩ Hoa thay hắn ta đây trả lời: “Hắn ta đây không có việc gì, ôống vào ngụm nước, đã muốn tốt hơn nhiều.”

Vân Thiều Lỗi hoang mang nhìn hai người lũ người kia, mẫn cảm ngửi được một chút ý tứ cảm xúc không bình thường. Tiểu Thanh xen mồm: “Tốt lắm, đừng nói này đó, chúng bản tọa chạy nhanh trở về đi, bằng không binh lính của Hạ Hầu Huân sẽ vượt qua đến đây.”

“Kia đi thôi.”

Lần này chính là nghĩ cách cứu viện thực thành công, đoàn người rốt cục an tâm đi trở về.

“Vân sư ca, thủy tinh trư đề phiến (món gì đó từ móng lợn) ở đ**m này rất nổi tiếng, đối phương thử xem xem.” – Triệu Linh Nhi hết sức thân thiết cấp Vân Thiều Lỗi đĩa rau, người sau khách khí nói tạ ơn: “Cám ơn, Linh Nhi, đối phương bản thân ăn đi.”

Triệu Linh Nhi thẹn thùng khẽ khẽ gật đầu, nghe lời cúi đầu ăn cơm. Vân Thiều Lỗi miệng cắn thịt phiến nhưng hoàn toàn không cảm nhận mùi vị gì. Ngồi ở bên cạnh tên đó chính là Triệu Linh Nhi, đối diện là Phượng Du Lâm cùng Mai Sĩ Hoa. Vân Thiều Lỗi nhìn thấy cảng tượng quái dị trước mắt, sự tình buồn bực vì cái gì hội phát triển thành như vậy.

Ba ngày trước, sau khi đại hội thử kiếm chấm dứt, gã mang Phượng Du Lâm tiếp tục chạy đi, lúc này Triệu Linh Nhi lại đề nghị đi theo chúng vào kinh thành, Vân Thiều Lỗi tìm không ra nguyên do thoái thác, đành phải cho nàng bản vương đi theo. Chúng rời đi Cận Châu thành không đến mười dặm, Mai Sĩ Hoa cũng theo đuôi tới, mà đối phương lấy lý do là thượng kinh du ngoạn, vì thế cứ như vậy biến thành bốn người đồng hành.

Sau lúc có hai người mới gia nhập, phương thức sinh hoạt của Phượng Du Lâm và Vân Thiều Lỗi xuất hiện một chút  biến hóa, Phượng Du Lâm nguyên bản mọi chuyện ỷ lại Vân Thiều Lỗi, không biết như thế nào bắt đầu cùng Mai Sĩ Hoa trờ nên thân cận. Chẳng hạn như bữa cơm này, sau khi chỗ ngồi bên cạnh Vân Thiều Lỗi bị Triệu Linh Nhi chiếm lĩnh, Phượng Du Lâm đương nhiên theo sát Mai Sĩ Hoa ngồi xuống một khối.

Trừ  Phượng Du Lâm ba người còn loại đều có ngựa cưỡi, trước giờ, Phượng Du Lâm hẳn là cùng Vân Thiều Lỗi kỵ một con ngựa, nhưng là thời điểm đi đường lần trước, Mai Sĩ Hoa lại ám chỉ có thể cho tên đó cùng chính mình kỵ, Vân Thiều Lỗi vốn tưởng rằng Phượng Du Lâm sẽ cự tuyệt, không thể tưởng được đối phương lại vui vẻ đáp ứng rồi! Tên đó vừa sợ vừa giận, nhưng ngại mọi người ở đây nên không lên cơn, tên đó cùng Triệu Linh Nhi đi ở phía trước, Mai Sĩ Hoa cùng Phượng Du Lâm cộng tọa một con, ở phía sau “khanh khanh lão phu lão phu”, bốn người liền như vậy lúng lão phu lúng túng tiếp tục ra đi.

Vào đêm, ngoài cửa sổ gió đêm gào thét, dùng bữa xong, bốn người đều tự trở lại phòng mình. Vân Thiều Lỗi rốt cục tìm được cơ hội ở riêng với Phượng Du Lâm, bởi vì xuất phát từ lo lắng yên ổn, hai người ở cùng một khách phòng, Mai Sĩ Hoa và Triệu Linh Nhi trụ hai phòng đối diện.

Vân Thiều Lỗi đi đến sau bình phong, thay chiếc áo choàng nặng nề, lúc sau đi ra liền phát hiện Phượng Du Lâm ly khai phòng. TÊN ĐÓ quá sợ hãi, lao ra ngoài cửa hô to: “Lâm nhi! Lâm nhi!”

Hô được vài tiếng, cánh cửa đối diện liền mở ra, Phượng Du Lâm và Mai Sĩ Hoa đi ra thăm dò.

“Ca ca, Lâm nhi ở trong này……” – Mai Sĩ Hoa còn chưa dứt lời, Vân Thiều Lỗi đã hai mắt phun hỏa tiến đến, thô bạo đem Phượng Du Lâm lôi ra.

“Ta đây đã bảo là  ngươi ta đây đừng chạy loạn!” – Tên đó trực tiếp mắng, Phượng Du Lâm khiếp đảm mà lui khởi cái cổ, Mai Sĩ Hoa một bên vội vàng giải thích: “Ca ca, ngươi ta đây đừng sinh khí, ta đây chỉ là muốn thỉnh Lâm nhi hỗ trợ sửa quần áo một chút……” Mai Sĩ Hoa xuất ra cổ tay áo bị rách.

Vân Thiều Lỗi trừng mắt, nói: “Sao ngươi lão phu không tự sửa a?”

“Sư ca ngươi bản tọa đừng nói giỡn, bản tọa chỉ biết dùng kiếm, việc kim chỉ này đó bản tọa làm sao biết ứng phó……”

“Vậy tìm Linh Nhi sửa cho cậu!” – Vân Thiều Lỗi rống đã, dắt Phượng Du Lâm trở lại trong phòng, làm cho Mai Sĩ Hoa thần tình ngạc nhiên.

Quay về phía Phượng Du Lâm, Vân Thiều Lỗi liền thay đổi sắc mặt hung ác, tên đó nhẹ tiếng động: “Nơi này khoảng cách đến kinh thành phi thường gần, Tiểu Vương Gia nhất định còn phái thích khách đến, ngươi lão phu đừng tái chạy loạn  được không?”

Phượng Du Lâm ngoan ngoãn gật gật đầu, tên đó như thế phối hợp, cơn thịnh nộ của Vân Thiều Lỗi cũng nhất thời tan thành mây khói. Bất quá, tưởng tượng tên đó với Mai Sĩ Hoa vô cùng cực thân thiết tên đó liền tức giận trong lòng, Vân Thiều Lỗi không khỏi tư vị hỏi: “Ngươi ta đây như thế nào trở nên cùng Sĩ Hoa thân mật đến vậy? Các ngươi ta đây không phải mới nhận thức không lâu sao?”

Phượng Du Lâm thầm nghĩ bởi vì Mai Sĩ Hoa đem mình trong biển lửa cứu ra a, chính mình hẳn là phải hảo hảo báo đáp hắn ——

Hắn ta đây cũng không biết cứu mình kỳ thật là Vân Thiều Lỗi.

Vân Thiều Lỗi biết tên đó không thể trả lời, đành phải chính mình đoán. Này hai người đột nhiên trở nên thân thiết như vậy, chỉ có thể…… Tên đó khẩu khí trầm xuống, nói: “Ngươi bản vương sẽ không thích tên đó  đi?”

Phượng Du Lâm ngẩn người, nhanh nhanh khẽ lắc đầu.

“Thật sự không có?” – Vân Thiều Lỗi lần nữa chứng thực, thấy Phượng Du Lâm lắc lắc đầu như đánh trống, hắn bản vương lúc này mới yên lòng. Nếu không phải thì tốt rồi, Vân Thiều Lỗi trong lòng âm thầm cao hứng, nhưng không nghĩ đến thừa dịp này hỏi ra Phượng Du Lâm chân chính thích ai.

Hôm sau, bốn người tiếp tục chạy đi. Điều Vân Thiều Lỗi lo ngại quả không sai, khi bọn tên đó đến thị trấn cách kinh sư mười dặm, đám thích khách ngủ động đã lâu quả nhiên xuất động…… Lúc ấy Vân Thiều Lỗi và Phượng Du Lâm ở cùng phòng, lúc ấy chúng đều ngủ, thời điểm ngoài cửa sổ vang lên tiếng bước chân, Vân Thiều Lỗi là người đầu tiên bừng tỉnh.

Không đợi thích khách hạ khói mê, hắn liền rút kiếm giết sạch. Tuy rằng lần này thích khách nhóm gia tăng nhân thủ, nhưng Vân Thiều Lỗi cũng có thêm  Mai Sĩ Hoa cùng Triệu Linh Nhi giúp đỡ. Sau lúc hắn đuổi theo thích khách, Mai Sĩ Hoa cùng Phượng Du Lâm cũng tỉnh lại, Triệu Linh Nhi ở đối diện cũng gia nhập chiến cuộc, thích khách lẻn vào trong phòng cuối cùng không thể đắc thủ.

Sau khi đánh lui thích khách, Vân Thiều Lỗi không thể không cởi bỏ nghi hoặc cho Mai Sĩ Hoa và Triệu Linh Nhi ——

“Tôn nhân của Lục Vương Gia?” – Mai Sĩ Hoa cả kinh đến rớt quai hàm, Triệu Linh Nhi sửng sốt nhìn Phượng Du Lâm một thân mộc mạc, cũng là không thể tin, Vân Thiều Lỗi gật gật đầu.

“Vừa rồi thích khách chính là bằng chứng tốt nhất, chúng bản tọa dọc theo đường đi đều bị tập kích.” – Tên đó đem thân thế Phượng Du Lâm và gút mắt về Tiểu Vương Gia đơn giản nói một bức, “Chuyện này là bản tọa quán thượng, bản tọa không nghĩ liên lụy các đối phương, quãng đường còn lại chúng bản tọa liền tách ra thôi……”

“Ca ca cậu nói cái gì?” – Mai Sĩ Hoa lên án, “Chuyện của cậu không phải là của bản vương  sao? Bản vương làm sao có thể làm người ngoài cuộc được?”

Triệu Linh Nhi ở một bên gật gật đầu phụ họa, Vân Thiều Lỗi khẽ lắc đầu nói: “Lão phu biết các đối phương là một phen hảo ý, nhưng lần này thượng kinh nguy ngập, lão phu chỉ sợ Tiểu Vương Gia mai phục bẫy chờ đợi chúng lão phu, lão phu không muốn các đối phương bị liên lụy.”

“Thế nên chúng lão phu càng phải giúp a.” -Mai sĩ hoa phản bác, “Biết rõ các ngươi lão phu sắp đối mặt nguy ngập, chúng lão phu càng không thể khoanh tay đứng nhìn!”

“Sĩ Hoa……” – Vân Thiều Lỗi vẫn là nghĩ muốn cự tuyệt, lúc này Triệu Linh Nhi cũng tiếp lời: “Vân ca ca, đối phương không cần đối với chúng bản vương khách khí, đối phương giúp bản vương nhiều như vậy, chuyện này bản vương nhất định phải nhúng tay.”

Vân Thiều Lỗi hết sức thuyết phục lũ người kia, cuối cùng bất lực nói:

“Được rồi, nếu các ngươi ta đây đã khăng khăng……”

Được hắn ta đây đáp ứng, Mai Sĩ Hoa ngay lập tức vui vẻ nắm tay Phượng Du Lâm.

“Thật tốt quá, Lâm nhi, chúng bản tọa có thể tiếp tục thượng kinh, yên tâm đi, bản tọa sẽ hảo hảo bảo vệ cậu!”

Phượng Du Lâm cũng cao hứng điểm đầu mỉm cười, Vân Thiều Lỗi ở bên cạnh nhìn thấy đám người kia chỉ cảm thấy chướng mắt, gã không hờn giận nói:

“Tốt lắm, đều trở về nghỉ ngơi đi, sáng mai còn phải đi tiếp.”

HẮN nộ khí từ đâu đến khiến người khác kh6ong biết phải làm sao, ba người chạy nhanh tản ra.

Hai ngày sau, lũ người kia rốt cục ở chạng vạng đuổi tới kinh thành, Vân Thiều Lỗi cũng không vội vã mang Phượng Du Lâm đăng môn đến thăm, tên đó biết Tiểu Vương Gia sẽ không cho lũ người kia dễ dàng gặp Lão Vương Gia, cho dù cho lũ người kia vào Vương Gia phủ, nhất định là giăng bẫy chờ đợi. Lũ người kia trước hết thăm dò địch nhân chi tiết rồi mới hành động.

Tìm được lữ đ**m để ngủ lại, Vân Thiều Lỗi phái Mai Sĩ Hoa đi ra ngoài hỏi thăm tin tức có liên quan đến Vương Gia phủ, kết quả mang đến tin tức chấn động ——

“Lục Vương Gia đã bệnh chết?” – Vân Thiều Lỗi theo trên ghế nhảy dựng lên, Phượng Du Lâm cũng không khỏi trừng lớn ánh mắt.

“Ân.” – Mai Sĩ Hoa tiếc nuối nói: “Bản vương nghe dân chúng gần đó nói, Lục Vương Gia tháng trước bệnh nặng qua đời, bất quá hình như không có hạ táng……”

“Tại sao có thể như vậy……” – Vân Thiều Lỗi suy sụp ngồi trở lại ghế trên, sự tình phát triển theo hướg xấu, cứ như vậy, chuyện Phượng Du Lâm lưu lạc càng khó giải quyết.

Mọi người trầm mặc, Phượng Du Lâm khổ sở gục đầu xuống, lấy tay chỉ,  Vân Thiều Lỗi chậm rãi đứng dậy, lấy đến cây bút mà tên đó chỉ.

“Lâm nhi, cậu tính toán như thế nào?” – Tên đó hỏi xong, đem bút lông giao cho Phượng Du Lâm.

Phượng du lâm nhìn nhìn ba người, đề bút viết: “Bản tọa nghĩ đi cấp ông nội khấu cái đầu, nói cho tên đó bản tọa đã trở về.”

Mọi người thương cảm xem xét  tên đó, Vân Thiều Lỗi khẽ thở dài một tiếng, nói nhỏ: “Lâm nhi, cậu phải biết rằng, cậu không thể khôi phục thân phận, hiện tại là Vương thúc cậu cầm quyền, cậu trở về chỉ có một con đường chết……”

Phượng Du Lâm vuốt cằm, tỏ vẻ tên đó đều hiểu được, tên đó viết: “Bản vương đáp ứng nghĩa phụ, nhất định phải trở về nhận thức tổ tông, cái khác bản vương không quan tâm.”

“Cậu này lại là làm gì? Chẳng qua là một ít hư danh.” – Vân Thiều Lỗi đang muốn thuyết phục tên đó, Mai Sĩ Hoa kích động đánh gảy: “Sư ca! Cậu liền mang Lâm nhi trở về đi, coi như giúp tên đó đạt thành tâm nguyện!”

Phượng Du Lâm ngay lập tức cảm kích đối với tên đó cười, Vân Thiều Lỗi liếc mắt một cái —— thằng nhóc này tích cực như vậy để làm chi? Việc này cùng tên đó có quan hệ sao không?

“Lâm nhi, ngươi lão phu thật sự phải đi về?” – Tên đó hỏi lại.

Phượng Du Lâm kiên định gật gật đầu, Mai Sĩ Hoa ở một bên nháo la hét: “Ca ca, mang Lâm nhi trở về đi, có cái gì hiểm nghèo chúng bản tọa đến chắn!”

Vân Thiều Lỗi không kiềm chế được quát lên: “Ta đây đã biết, không cần đối phương lắm miệng!”

Mai Sĩ Hoa ngậm mồm, Vân Thiều Lỗi chuyển hướng Phượng Du Lâm.

“Được rồi, chúng bản vương ngày khác phải đi vương phủ đi một chuyến, nhất định phải làm cho lũ người kia nhận thức đối phương.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8