Bàng Môn Tả Đạo
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-07-18 20:15:13 | Lượt xem: 2

Sắc trời ngày càng sáng lên.

Lưu Ngọc một đêm không ngủ, mắt thấy nắng sớm ban mai mờ nhạt theo cửa sổ chiếu vào, mới tỉnh táo tinh thần, chỉnh đốn gã phục lại một chút, giương mắt hướng nhìn người đang nằm trên giường. Này giường cũng là Bích Linh hôm qua vừa làm xong, cũng là làm ẩu, bất quá gã ở trên giường ngủ thật sâu.

Lưu Ngọc trong lòng do dự, giãy dụa hồi lâu, mới thật cẩn thận tiêu sái tiến đến bên giường, cúi đầu nhìn chăm chú tuấn mỹ dung nhan kia, miệng lẩm bẩm nói:

“Tiên quân a tiên quân, không phải bản vương thích bội tình bạc nghĩa, mà bên cạnh cậu thực sự nguy ngập. Cậu tương lai nếu hồi phục trí nhớ, nhất định sẽ đem bản vương bầm thây vạn đoạn, moi tim bản vương ngâm rượu, rồi mới lột da bản vương làm đồ lót…. Vô luận thế nào, chung quy miêu sống so với miêu chết vẫn tốt hơn cho nên bản vương chỉ còn cách đi trước một bước thôi”

Lưu Ngọc vừa nói vừa rụt cổ, mang theo gánh nặng hướng ngoài cửa đi.

TÊN ĐÓ cũng biết chình mính rất không tiền đồ, thấy cái gì có lợi mới vọt đến, chưa lâm trận đã bỏ chạy. Nhưng nếu tiếp tục ở bên Bích Linh, không khỏi có mức kh*ng b* chứ sớm muộn gì cũng bị ngoạn đùa đến chết.

Hơn nữa…..

Hơn nữa, khi thấy Bích Linh xây trúc ốc, nói phải cùng gã trụ ở đây cả đời, trong lòng lại có chút dao động. Biết rõ tuyệt không thể, lại vẫn không thể khống chế hướng về cuộc sống sắp tới này.

Có người bồi ở bên người.

Có người trảo ngư cho mình ăn

Có người….nói thích bản vương.

Lưu Ngọc nghĩ như vậy, mới vừa đi tới cửa liền dừng bước, vạn phần bất đắc dĩ khẽ thở dài một hơi, lại chầm chậm từ từ vòng trở về. HẮN vì muốn hút khô tinh khí của người nào đó, mấy ngày nay vẫn đều cố gắng, đến cuối cùng cũng phát hiện cách ứng phó với hộ thể tiên khí.

Chẳng qua, phi thường phi thường vất vả.

Lưu Ngọc phàm thường rất sợ đau. Lúc này nhưng lại cắn răng một cái, miệng niệm ra một chuỗi câu thần chú, chậm rãi như trước đây tiếp cận Bích Linh.

Sức mạnh thật lớn bị đánh ngược trở về, đánh vào mặt Lưu Ngọc sinh đớn đau, ngay cả ngực cũng ẩn ẩn đau, nhưng gã không quan tâm, vẫn là cúi đầu tiệp tục niệm thần chú, cuối cuối cùng nhẹ nhàng hôn đến bờ môi mềm mại.

Xúc cảm lành lạnh, mơ hồ mang theo hương vị băng tuyết.

Lưu Ngọc bỗng nhiên cảm thấy đáy lòng dâng lên một loại khổ đau xa lạ – kia khổ đau cũng không thập phần lợi hại, lại ở địa phương mong manh không phòng bị đánh vào, làm trái tim Lưu Ngọc run rẩy.

Nhưng lúc này sắc trời đã muốn sáng rồi.

Lưu Ngọc chỉ sợ làm Bích Linh tỉnh giấc, cho nên một lát cũng không dám dừng lại, tức thì đứng lên, khinh thủ khinh cước tiểu sai đi ra cửa. HẮN đi được thật xa, mới dừng lại cước bộ, quay đầu nhìn lại.

Kia một rừng hoa đào tươi đẹp.

Kia trúc ốc vẫn là cong vẹo, giống như tuỳ thời có thể sụp xuống.

Đáng tiếc hắn không thể không tiếp tục tiến về phía trước, mặc cho tầm mắt càng ngày càng mơ hồ, mặc cho hết thẩy lần lượt không nhìn thấy được nữa.

Lưu Ngọc ở phía nam có cừu gia, cho nên không dám hướng nam, chỉ có thể một đường hướng bắc. HẮN trong lòng ngàn quay về trăm, cược bộ cũng thật nhẹ nhàng, thậm chí còn tuỳ tay hái xuống lá cây, lại thổi lên tiểu khúc du dương êm tai.

Một ngày rất nhanh liền trôi qua

Lưu Ngọc vừa đói vừa mệt, tính toán tuỳ tiện lên cây nào đó ngủ, nhưng vừa mới bước vào rừng, chỉ thấy bốn phía nổi lên sương mù dày đặc.

Đây chính là mánh lưới lừa bịp của yêu quái.

Lưu Ngọc đối với thứ này thật rõ ràng, bất giác thu liễm (thu lại) tinh thần, nín thở lắng nghe động tĩnh bốn phía. Trong rừng cây yên ắng, ngẫu nhiên truyền đến vài tiếng vang quái lạ, giống như giọng nói thứ gì đó thổi qua mặt đất. Lưu Ngọc càng khẩn trương, rồi lại không thể đứng ngốc tại chỗ, chỉ có thể từng bước tiến về phía trước. Lưu Ngọc xưa nay không nghiêm chỉnh luyện tập, chỉ thích đùa vui một chút bàng môn tả đạo, đắc tội với không ít người, cừu gia nhiều không đếm được.

Lần này, không biết là ai tìm tới cửa?

Đang nghĩ ngợi, Lưu Ngọc đã muốn xuyên qua sương mù dày đặc nhìn thấy một đạo bóng dáng – kia thân ảnh trong sương mù mơ mơ hồ hồ, đợi đi được đến gần, mới nhìn rõ một thân thủ quần áo màu đen, mái tóc như lửa đỏ. Lưu Ngọc vừa liếc mắt một cái, liền biết ngay người này là ai.

Chân Lưu Ngọc có chút như nhũn ra, bình tĩnh tại chỗ không dám nhúc nhích, trơ mắt nhìn người nọ quay đầu – hé ra một gương mặt tuấn tú cân xứng, mi phân liểu diệp (lông mi vừa dài đều đặn), mâu (con ngươi lão phu) như thu thuỷ, quả thực không tìm ra một tì vết nào. Nhưng đúng là bởi vì quá đẹp, ngược lại lộ ra một cỗ yêu tà khí, làm kẻ khác tâm phát lạnh, mao cốt tủng nhiên ( sởn tóc gáy)

Lưu Ngọc cùng người nọ nhìn nhau, cảm giác da đầu từng trận run lên, run rẩy lên tiếng hỏi:

“Luyện ca ca, sao cậu lại ở chỗ này?” Nam tử họ Luyện khẽ hừ một tiếng, trên mặt hơi lộ tươi cười, giọng nói cũng là mềm mại nói:

“Còn không phải vì cậu”

“ Là bởi vì vì….. chu quả?”

“ Con miêu yêu nhỏ, ngươi bản tọa cũng thật to gan, ngay cả đồ vật của bản tọa cũng dám trộm” Vừa nói chuyện, người nọ vừa đi từng bước hướng Lưu Ngọc, mài tóc dài đỏ như lửa theo gió bay lên, phá lệ quỷ dị xinh đẹp, ôn nhu nói:

“Ngươi bản tọa đem chu quả của bản tọa giấu ở chỗ nào, ân?”

Lưu Ngọc biết hôm nay chạy trời không khỏi nắng, đánh phải nhắm chặt mắt, thành thành thật thật đáp:

“Đã sớm ăn”

“Ăn? Chu quả nếu như hảo hảo luyện hoá, có thể chế thành thảo dược khởi tử hoàn sinh, cũng có thể hỗ trợ bản vương tăng nhiều yêu lực. Một thứ bảo bối như thế, ngươi bản vương liền lãng phí huỷ hoại?” thời điểm người nọ nói chuyện, khoé mắt hơi khiêu, hiện ra một loại phong tình quái dị, không giống như đang tìm người tính sổ, ngược lại thật giống như tán tỉnh.

Lưu ngọc sợ tới mức mồ hôi lạnh chảy ròng, miễn cưỡng cười cười, nói:

“ Luyện ca ca đã có hơn một ngàn năm đạo hạnh, làm sao còn cần dùng Chu quả, A chẳng biết phía nam này rất nhiều yêu quái, liền xà yêu Luyện Thiên Sương là lợi hại nhất” ( tên ảnh này mỗ chém đới -_-!!!)

“ Miệng lưỡi trơn tru” Luyện Thiên Sương lại cười, đột tiên nâng tay niết trụ cằm Lưu Ngọc, nhìn thẳng vào mắt tên đó hỏi:

“ Ngươi ta đây có biết hay không, ta đây tiếp qua mấy tháng sẽ cùng Quỷ Vương tỷ thí? nều vì không có chu quả mà bại bởi tên đó, ngươi ta đây phải như thế nào bồi thường ta đây?”

Lưu Ngọc chuyển chuyển tròng mắt, hắc hắc cười nói:

“Luyện ca ca bản lĩnh cao cường, ngày thường lại anh tuấn tiêu sái phong lưu phóng khoáng, cho dù bại bởi Qủy Vương, cũng giống nhau có thể ôm được mỹ nhân trở về” TÊN ĐÓ không hiểu được cá cược của người này cùng Quỷ Vương, chỉ hiểu được một yêu một quỷ trước giờ thích thượng nữ tử, vì thế mà đấu tranh gay gắt, đánh đánh giết giết, đấu không dứt mấy trăm năm, vẫn là như cũ thắng bại khó phân, ai cũng chưa từng thắng được tâm người đẹp.

Quả nhiên Luyện Thiên Sương nghe xong lời này, nhanh chóng mỉm cười, chậm rãi buông lỏng tay.

“ Cậu này mở miếng nói ra, lão phu thật đúng là thích nghe. Đáng tiếc, sau này chỉ sợ ruốt cuộc không nghe được nữa” Nói xong thân thủ ở bụng Lưu Ngọc ấn một cái, mâu trung bao trùm ý định giết người, một chữ lại một chữ nói:

“Tuy rằng không có Chu quả, nhưng lấy nội đan của cậu ra ăn, hiệu quả cũng là giống nhau”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8