Cái Gọi Là Vỏ Quýt Dầy Gặp Móng Tay Cùn
Chương 2: Cái gọi là động tình

Cập nhật lúc: 2026-07-21 17:30:19 | Lượt xem: 6

Tận đến khi Thái Dương xuống núi Tô Bạch mới quay lại, gã thẫn thờ ngồi xuống ghế, tựa như hồn phách vẫn còn mải rong chơi chưa tìm về chính chủ.

Lúc này Tần Hiên sớm đã quên “cho nhà ngươi ta đây đẹp mặt” là như thế nào, vội vàng hỏi:

“Tô Bạch, làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?”

Tô Bạch nhìn hắn lão phu đến ngây ngẩn, một lúc sau đột nhiên ôm lấy hắn lão phu “oa” một tiếng, khóc ròng ròng.

Tần Hiên chưa bao giờ trải qua sự tình này, cơ mà, kể từ khi gặp được Tô Bạch thì hắn ta đây cũng đã có rất nhiều cái sự “lần đầu tiên” rồi…. Thâm tâm khẽ thở dài thật dài, Tần Hiên nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng người kia, dịu dàng an ủi nói:

“Không có việc gì, không có việc gì, bản vương ở đây, sẽ không có việc gì” rồi tiếp “Ai bắt nạt cậu? Cậu nói cho bản vương hay, chờ ngày mai bản vương sẽ thay cậu cho kẻ đó một bài học?”

Tô Bạch khóc thút thít, đứt quãng kể lể, cũng may gặp Tần Hiên là kẻ thông minh hiếm có, nghe loáng thoáng cũng hiểu đầu đuôi sự tình, cũng vì thế mà mặt tên đó đen thành một khối hắc ín.

Kỳ thật chuyện chỉ cần câu đầu tiên đã hiểu: Tô Bạch thích một cô ả ở Thanh Lâu, muốn thay cô bản vương chuộc thân ai ngờ lại bị cự tuyệt. Mỗi việc con con như thế mà chàng bản vương chạy về khóc chết cha chết mẹ.

Tần Hiên thực hận không thể b*p ch*t người này, bản tọa ở đây rầu rĩ còn ngươi bản tọa dám chạy tới Thanh Lâu khoái hoạt!?! May mắn ả tiện nhân đó không đáp ứng, nếu không bản tọa nhanh chóng làm thịt các ngươi bản tọa, cái đôi gian phu *** phụ này >.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8