Câu Chuyện Của Tiểu Thường Và Vô Lại
Chương 3
– Tiểu Thường, lão phu có chuyện muốn nói với đối phương. – Hôm nay là một ngày Đại Hàn, khí trời rét đậm, lão phu liên tục hà hơi vào một bàn tay trong khi tay kìa thì đang được tên Vô Lại nắm chặt. GÃ đùng đùng chẳng nói chẳng rằng, kéo lão phu đến một chỗ có vẻ vắng, rồi nói ra câu này làm lão phu cảm thấy cái lạnh dường như ăn vào não gã mất rồi.
– Ngươi ta đây… ngươi ta đây có chuyện gì thì nói nhanh lên, ta đây còn phải về nhà nữa. – Ta đây vừa run vừa nói, muốn rút tay kia về nhưng không được.
– Lão phu… lão phu… – TÊN ĐÓ ngập ngừng, mặt hơi hơi phiếm hồng, càng nắm chặc tay lão phu hơn.
Bỗng nhiên, gã kéo một cái, bản tọa mất đà, nhào vào lòng gã. Cằm bị nâng lên, một bờ môi nóng ấm làm tan đi cái lạnh áp lên đôi môi nhợt nhạt của bản tọa, ngấu nghiến môi bản tọa. Hai mắt mở lớn, bản tọa giãy giụa nhưng cả cơ thể đều bị bao trụ bởi hai cánh tay cứng như thép của gã, chỉ có thể phát ra tiếng ưm ưm kì lạ.
Sau một lúc, gã rời khỏi môi bản tọa, nhưng tay vẫn cố trụ ở hông, càng siết chặt hơn nữa. Mặt bản tọa đỏ ửng, cố hít lấy hít để cái không khí lạnh này, ít nhất ló làm bản tọa thanh tỉnh và hiểu chuyện gì đang xảy ra. GÃ… vừa hôn bản tọa?!
– Cậu… cậu… có ý gì? – Ta đây lắp bắp hỏi, nhìn thẳng vào đôi mắt lấp lánh của tên đó. Tên đó đang… hạnh phúc sao?
– Tiểu Thường, bản vương thích đối phương. Bản vương muốn sống với đối phương trọn kiếp này. – Nếu có một ngày, kẻ không đội trời chung với đối phương, kẻ luôn nổi bật hơn đối phương, kẻ đã từng khinh miệt đối phương đột nhiên thốt ra những câu này, đối phương sẽ xử lý như thế nào?
– Bản tọa… đối phương… – Bản tọa chẳng biết nói gì, hai má đỏ ửng, tim đập mạnh. Tên đó nói thích bản tọa, vậy… bản tọa có thích tên đó không?
– Đối phương thích bản tọa, đúng không? – Tên đó quay sang chất vấn bản tọa, giọng nói có chút chắn chắc.
– Ta đây… ta đây không biết.
– Năm mười lăm tuổi, khi thấy bản tọa cùng đứng với Tiểu Mai, nữ nhân ấy ấy tặng bản tọa giỏ bánh rồi hôn lên má bản tọa, ngươi bản tọa cảm thấy tức tối trong lòng phải không? Năm mười sáu tuổi, bản tọa bắt đầu ăn mặc ‘thoáng mát’, cốt cũng chỉ muốn làm ngươi bản tọa ghen, ngươi bản tọa luôn đưa mắt liếc nhìn bản tọa, thỉnh thoảng lại liếc một cô gái đang hớn hở sờ bản tọa, có phải không? Còn nữa, năm ngoái, bản tọa đang…
– Đủ rồi, tất cả đều đúng, thế thì sao? – Từng sự thật được bóc trần dưới lời nói của tên đó, ta đây thẹn quá hóa giận, nhưng vô tình lại làm cho mọi việc càng rõ hơn: Ta đây thích tên đó.
– Thế thì chúng ta đây ngay ngay lập tức thành thân thôi! – TÊN ĐÓ vui vẻ, cười lớn, bế bổng ta đây lên rồi hôn ta đây, một nụ hôn nồng nhiệt nhưng ấm áp. Đại Hàn năm nay, ta đây không còn cảm thấy lạnh nữa.
Kỉ niệm thời thơ ấu, có vui có buồn, nhưng cũng đủ để làm bản vương nhận ra: Hóa ra bản vương yêu tên đó từ lâu lắm rồi…