36 Kế Cưới Vợ
Chương 67

Cập nhật lúc: 2026-07-23 23:45:39 | Lượt xem: 5

Văn Ngọc Đang tuy là hận Nam Dương thấu xương, nhưng cũng không ngờ được nàng ta đây ta đây lại có kết cục như vậy, cảm thấy cả người run lên, nắm tay La
Di Ca thật chặt.

Ánh mắt Nam Dương chầm chậm chuyển tới cửa, nhìn chằm chằm người đang tới, nhìn hồi lâu mới nhận ra là ai.

La Di Ca! Văn Ngọc Đang! Là bọn chúng, là bọn chúng hại mình rơi vào
thảm cảnh như bây giờ. Nếu không phải lúc trước bị cự tuyệt hôn sự thì
làm sao hôm nay lại phải thất thân chịu nhục nơi kỹ lâu, tất cả nhục nhã hôm nay đều do bọn chúng… Đều là vì bọn chúng mà đến, nếu không phải
bọn chúng, bản thân mình làm sao lại rơi vào hoàn cảnh như thế này.
Không cam lòng, tuyệt không cam lòng… Mối hận trong lòng như lửa càng
cháy càng lớn.

Cứ nghĩ tới mưu kế của mình đã tính toán chu toàn từ đầu tới cuối lại
làm hại cả đời mình, chỉ hận không thể xé Hoàng Trung Lương thành từng
mảnh nhỏ, nhưng mà càng đáng hận hơn là người đã làm cho cô bản tọa xấu mặt La Di Ca cùng Văn Ngọc Đang. Cô bản tọa không thể trơ mắt nhìn đôi bích nhân kia tình nồng ý đậm, mà bản thân lại tuyệt vọng rơi lệ thanh bại danh liệt, cô bản tọa không thể ——–

Cô bản vương vội đứng dậy. Chăn đang choàng trên người rớt xuống, lộ ra quần áo
bị tàn phá bên trong. Hoàng Trung Lương lắp bắp kinh hãi, sợ tới mức ngã ngồi về phía sau.

Nam Dương bước loạn về phía La Di Ca, một tay ôm lấy hắn, tiếng nói thê
lương: “La Di Ca công tử đã làm chuyện có lỗi với bản tọa, công tử chẳng lẽ
muốn cứ như vậy thoát thân?”

Văn Ngọc Đang ngẩn ra: “Đối phương nói cái gì?”

Ánh mắt Nam Dương như đao quét qua mặt nữ nhân ấy, lại dừng trên mặt Hoàng
Trung Lương, thần sắc tàn nhẫn nói không ra lời: “Hoàng Trung Lương,
cậu làm chuyện có lỗi với Văn tiểu thư, cậu có nguyện ý chịu trách
nhiệm?”

Mọi người đều cảm thấy ngạc nhiên.

La Di Ca chợt nổi giận, lấy tay đẩy Nam Dương, Nam Dương lại một mực ôm lấy không buông.

Hoàng Trung Lương khom người đi tới, vội dập đầu nói: “Là là là, tiểu nhân chịu trách nhiệm, tiểu nhân chịu trách nhiệm…”

Văn Ngọc Đang rốt cục hiểu được đạo lý mẹ cô ta đây vẫn nói đánh rắn không
chết nó sẽ quay lại trả thù, cô ta đây giận không thể kìm được một cước đá
bay Hoàng Trung Lương vào góc tường, xoay người định đi đánh Nam Dương,
Trương Vô Ba sợ chuyện phiền phức khó thu thập vội vàng ngăn lại, La Di
Ca đối với Nam Dương ngay cả một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không
có, tay chém về phía gáy, làm cho cô ta đây ta đây ngất xỉu.

HẮN ôm lấy Văn Ngọc Đang nói: “A Đang, được rồi, lũ người kia đã lập cái bẫy
này chờ chúng bản tọa chui vào, nói không chừng chút nữa còn có người tới đây bắt gian tại trận, chúng bản tọa cũng không còn thời gian, nên sớm chuẩn bị
sẵn sàng, đến lúc đó lại bị Nam Dương càn quấy, bản tọa và muội có thể…”

Văn Ngọc Đang lắp bắp kinh hãi: “Vậy thì chúng lão phu mau đi thôi.”

La Di Ca khẽ lắc đầu: “Đi rồi cũng không xong, chỉ cần chúng có tâm vu hãm, chúng bản vương dù có miệng cũng không thể giải thích cho rõ, dù sao thì quả
thật là có người nhìn thấy chúng bản vương tới Thải Hồng Lâu này.”

“Vậy làm sao giờ?”

Trương Vô Ba nghe thấy bên ngoài truyền tới tiếng động huyên náo, chạy ra
ngoài nghe ngóng, lúc quay lại thì thất kinh: “Không tốt, bên ngoài đang bị rất nhiều quan binh bao vây, làm sao bây giờ?”

La Di Ca nhìn chằm chằm Hoàng Trung Lương đang đau đến chết đi sống lại, trầm ngâm nói: “Cái gọi là mắt thấy là thực, ừm, hiện giờ cũng chỉ có
cách như vậy… A Đang, muội lại đây…”

HẮN dán vào bên tai nữ nhân ấy như thế như vậy, Văn Ngọc Đang nghe được thì nửa tin nửa ngờ: “Như vậy là được sao? Vậy còn huynh?”

La Di Ca nói: “Lão phu cùng với Trương Vô Ba còn có chuyện cần làm, muội chỉ
cần làm theo những lời lão phu đã nói, chúng lão phu đều có thể thoát được, thời
gian không có nhiều đi mau đi mau.”

Văn Ngọc Đang vừa khẽ gật đầu vừa nhảy ra ngoài cửa sổ. Trương Vô Ba nghe
thấy có thể thoát khỏi khốn cảnh này, đã vực dậy tinh thần, giúp đỡ La
Di Ca làm những chuyện còn lại.

Quan binh bỗng dưng hùng dũng tiến vào Thải Hồng Lâu, thanh thế cực lớn, chỉ chốc lát sau đã làm cho hoa nương trong lâu cùng khách nhân tỉnh
táo không ít. Có không ít người vừa mặc gã phục vừa chạy ra hỏi thăm, từ
trong miệng quan binh biết được, Nam Dương công chúa của Tây Lũng quốc
tối hôm qua đã bị người bản tọa bắt cóc, nay toàn thành chính thức bị giới
nghiêm toàn bộ để tìm kiếm. Thấy bản thân không có việc gì, không ít
người lại quay về phòng, chỉ chờ quan binh điều tra xong thì chuẩn bị về nhà.

Văn Ngọc Đang tránh tai mắt của người khác, lén đi ra cửa sau của Thải
Hồng Lâu, lặng lẽ nhìn xung quanh, quả nhiên không ngoài dự đoán cửa sau cũng có quan binh canh gác. Chỉ có điều quan binh ở bên này không có
khẩn trương như phía cổng chính, mấy quan binh kia còn đang nhàn rỗi bàn chuyện của Nam Dương.

“Cái tên hái hoa tặc này cũng quá là vô pháp vô thiên, đối phương nói xem,
nếu đối phương muốn “hái hoa” thì đi tìm khuê nữ không phải là tốt sao, thế
mà còn cố tình đi bắt cóc công chúa Nam Dương! Nghe nói nữ nhân ấy bản tọa được ngự lâm quân bảo hộ chặt chẽ, các đối phương nói chuyện này không phải là muốn
thị uy với quan phủ chúng bản tọa sao?”

“Cũng không hẳn, nghe nói Nam Dương công chúa là mỹ nhân tri lễ ân cần,
lần trước lão Phương không phải từng gặp trong chợ sao? Cô ấy không giống những công chúa khác muốn vào cung làm cung phi, chỉ muốn tự do, chỉ
cần có người bảo vệ thì có thể đi ra phố xá, khó tránh mới một lần đã
gieo thương nhớ cho hái hoa tặc kia.”

“Aiz… Các ngươi lão phu nói, cho dù tìm thấy công chúa, cái kia, công chúa có còn… A…” Tên kia nhếch lông mày một cái, ý vị thâm tường.

“Làm sao có thể còn, nếu là bản vương, vịt tới tay sẽ làm thịt luôn, sao còn có thể… A… Các đối phương ngẫm lại mà xem, có thể trải qua một đêm này, ôi,
chuyện kia thật đúng là mất hồn, nói không chừng công chúa kia sau khi
biết tư vị của nam nhân, ha ha, còn luyền tiếc rời xa hắn bản vương ý chứ!” Mấy
tên lính từng trải hiểu ý cười, mọi người ở đó cũng ngầm hiểu.

Mấy người kia nói nói cười cười, trong đó có một người khóe mắt tựa hồ
nhìn thấy cái gì, vừa quay đầu liền thấy một hồng hắn nữ tử đang leo lên
đầu tường. HẮN tức thì đẩy đồng bạn đứng bên cạnh, mấy người kia cũng
phát giác có điều không đúng, nhất thời vây quanh lại đây lớn tiếng thét to.

Văn Ngọc Đang thầm nghĩ đến đây, tức thì ra sức hướng phía trên trèo lên, nhưng lại bị mấy người kia kéo xuống.

Cô lão phu vừa rơi xuống đất, liền nhảy lên, hùng hổ nói: “Ai? Ai? Ai? Ai kéo
lão phu! Nếu không để cho bà cô đây đi vào, cẩn thận lão phu đạp nát Thải Hồng Lâu của các ngươi lão phu.”

Một quan binh trong đó nghi ngờ nói: “Đối phương sao lại muốn trèo tường vào Thải Hồng Lâu?”

Văn Ngọc Đang làm bộ như giờ mới chú ý tới trang phục của lũ người kia, nói:
“Thì ra các vị là quan gia không phải người của Thải Hồng Lâu, tú bà
chết tiệt kia lại dám gạt bản vương, rõ ràng La Di Ca căn bản không có trở về,
hừ, nếu La Di Ca thực sự dám cùng hoa nương qua đêm, bản vương sẽ thiêu trụi
cái Thải Hồng Lâu này.”

Mấy người kia đại khái cũng nghe hiểu được nguyên do, trong đó có một
người cười cười: “La Di Ca? Thiếu nữ chính là thiên kim của Văn lão
tướng quân?”

Văn Ngọc Đang đánh giá tên đó: “Cậu nhận ra ta đây?”

Người nọ cười nói: “Tên tuổi của Văn tiểu thư, người ở Long Thành có mấy ai không biết chứ?”

“Chỉ có điều,” tên đó lại nghiêm mặt nói, “Nay Long Thanh tiến hành điều
tra toàn thành, bên trong đang có người của chúng bản tọa lục soát, cũng may
Văn tiểu thư ở ngoài cửa gặp được chúng bản tọa, nếu tiểu thư lỗ mạng tiến
vào bị người khác bắt được, nữ tử đàng hoàng bị tóm được ở kỹ viện, dù
có mở miệng cũng khó mà giải thích được.”

Văn Ngọc Đang muốn đạt được hiệu quả như mong muốn, cố tình hậm hực nói: “Vạn nhất La Di Ca ở trong kia thì làm sao bây giờ?”

Người nọ khuyên nhủ: “La công tử đối với Văn tiểu thư lập lời thề người
người đều biết, sao có thể làm chuyện có lỗi với Văn tiểu thư, Văn tiểu
thư không bằng quay về nhà nhìn một chút, nói không chừng La công tử đã
trở về?”

Tính nết của Văn Ngọc Đang người ở Long Thành có ai là không rõ, những
người khác cũng sợ xảy ra bất trắc, cũng đều tới khuyên, Văn Ngọc Đang
“bất đắc dĩ” phải trở về Lưu phủ.

Cửa nhẹ nhàng đóng lại, Hoàng Trung Lương mơ màng tỉnh lại, nhiệt khí
quen thuộc chạy khắp toàn thân, bên người có nữ tử yêu kiều th* d*c,
nghe xong càng khiến trong người ngứa ngáy khó chịu, dục hỏa thiêu thân
khiến tên đó rốt cục bất chấp tất cả, phóng người cưỡi lên…

Trương Vô Ba nghe được tiếng nói phóng túng trong phòng, thấp tiếng nói với La Di Ca: “Thành công.”

La Di Ca mắt lạnh nhìn chằm chằm quan binh dưới lầu giả vờ giả vịt lục soát nói: “Chúng bản vương đi.”

Lũ người kia trốn trong một gian phòng, kêu lên hai bình rượu, lại đem rượu đổ lên quần áo trên người, sau đó nằm xuống ——— giả say.

Một loạt giọng nói sốt ruột tra tìm. Nữ nhân ấy cùng với vài tỳ nữ nhận ra công chúa được phái đi hỗ trợ nhận mặt, nữ nhân ấy âm thầm hỏi thăm phân công bố
trí của quan binh, sau đó đi theo đội quan binh này đi tra tìm. Vốn nữ nhân ấy đã cùng công chúa quy ước, nếu quan binh tới, công chúa sẽ lớn tiếng
gọi, nhưng mà hiện giờ lại không thấy công chúa lên tiếng,… Công chúa sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?

Đi vào cửa một gian phòng, quan binh giống như cũ quát lên hô mở cửa,
nhưng lại không có người mở cửa. Mấy quan binh này nào có kiên nhẫn chờ
đợi, bất chấp tất cả liền đẩy cửa xông vào.

Xen lẫn tiếng mở cửa, trong nhóm quan binh đã có người nghe
được tiếng vận động, cười hì hì nói: “Làm một đêm còn chưa thỏa sao?
Đứng dậy, đứng dậy, quan gia có việc muốn hỏi.”

Vài người tiến vào trước nghe được thì thấy trong lòng ngứa ngáy, xông về phía trước vén màn mỏng lên.

Chậc chậc, lão già kia thật có phúc khí, cô gái da mềm thịt mịn, ngực ra ngực mông ra mông, xinh đẹp làm cho cho người lão phu cũng rớt mất vài phần
hồn phách, làm cho người lão phu đột nhiên thấy thèm thuồng một cách quái dị,
khó trách lão già này “nhập tâm” như vậy, lại còn không cam lòng rời
khỏi người cô lão phu. Cô gái này trông rất lạ, có lẽ là hoa nương mới đến
của Thải Hồng Lâu, đợi lát nữa hỏi thăm tên của cô lão phu, lần tới có thể
tới vui vẻ một trận…

Giọng nói nghe thấy ô ngôn uế ngữ của mấy người đó thì có chút đỏ mặt,
xoay người đang muốn ra khỏi phòng, lại bỗng nhiên nghe được giọng nói
quen thuộc: “… A… Nhanh lên…” Như bị sét đánh, quay người nhìn, không
thể tin vào hai mắt mình, kia… người bị đè nặng dưới thân cái lão già
khô quắt queo kia không phải Nam Dương công chúa sao?

“Công chúa!”

La Di Ca nghe được âm thanh tê tâm liệt phế, chậm rãi nhắm mắt lại, chờ bọn quan binh xông vào.

Nam Dương không thể trách tên đó độc ác, đây đều do cô lão phu tự chuốc lấy.
Chuyện hôm qua tên đó còn chưa có tìm cô lão phu tính sổ, cô lão phu lão phu vậy mà còn
muốn… Nếu không để người bắt Nam Dương thông dâm tại giường, về sau cô lão phu lão phu nhất định sẽ kéo tên đó cùng A Đang xuống nước. TÊN ĐÓ thì chẳng sao,
nhưng mà A Đang… Ai dám động vào A Đang, tên đó sẽ không tha thứ, chỉ có
đoạn tuyệt như vậy thì cô lão phu lão phu mới không có cách nào vu oan, ở trước mặt bao người, cô lão phu lão phu có mười cái miệng cũng khó mà giải thích. Cho dù sau đó tên đó có điểm đáng ngờ nhưng mà vô luận thế nào thì người “cưỡi” Nam
Dương cũng không phải tên đó, mà A Đang lại có nhân chứng, chứng minh cô lão phu
sáng nay có đến Thải Hồng Lâu, cho dù cô lão phu vu hãm A Đang cùng Hoàng
Trung Lương cấu kết, cũng khó thể thành công.

“Loảng xoảng.” Cửa bị người mạnh mẽ đẩy ra, một đội quan binh khác hùng
dũng tiến vào, “Cẩn thận tìm cho bản vương, có người khả nghi nào cũng đều đem
về cho bản vương, một người cũng không được bỏ sót…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8