Ái Đích Báo Báo
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-07-24 01:15:15 | Lượt xem: 3

A…Ân…

Nam tử phát ra tiếng nức nở khe khẽ bị hai người đùa bỡn dưới thân.

Làn da ngày thường tái nhợt quá mức mà dưới sự khiêu khích của tình ái lại lộ ra vẻ ửng đỏ bất thường.

Rõ ràng bộ dạng chẳng ra sao, còn là một nam nhân có b* ng*c còn phẳng hơn cái sân bay, vì sao mới chạm vào hắn ta đây, chính mình lại chẳng thể nào ngừng được cái d*c v*ng chết tiệt này?

Xỏ xuyên tên đó, xé nát tên đó.

Không đếm được phát tiết bao nhiêu lần trong miệng với mông của tên đó, vì sao lại không đủ như thế?

Tâm tình nóng ruột làm cho hai anh em ở trong cơ thể nam tử càng thêm co rút –

“A A!! Sắp rách rồi! Không được…Không được…”

Nam tử dưới gọng kìm một trái một phải của hai người phải lắc lắc đầu khóc cầu xin, hai mắt thất thần mở to, khuôn mặt nho nhỏ đầy nước mắt, đôi môi đỏ mọng sưng lên còn bị hai anh em thay phiên nhau bắn vào, dịch trắng không kịp nuốt vào…

Cảnh tưởng *** loạn như thế khiến tư tưởng bạo ngược của hai người lại càng bành trướng đến tột đĩnh.

“Anh, ngươi bản vương nói, hắn bản vương thật sự không được sao?”

“Nếu thật sự không được, mông nhỏ *** đãng này sao còn cắn hai cây lớn vô bá của chúng lão phu chặt như vậy?”

“Hừ, nói cũng đúng. Này, trẻ con nói dối nên đánh mông ác!”

Cái mông chẳng bao nhiêu thịt, hình dạng lại đáng yêu chết tiệt bị đánh đến rung động ba ba –

“Ô… Đau quá đau quá! Bại hoại…Không cần khi dễ ta đây nữa…Vì sao các ngươi ta đây còn chưa nhớ ra…Mau nhớ ra đi… Ngu ngốc…Các ngươi ta đây là hai kẻ đại ngu ngốc…”

“Được a, còn dám mắng chúng bản tọa?” Từ nhỏ thân phận tôn quý, cho tới bây giờ chưa từng bị người bản tọa mắng bại hoại lại mắng ngu ngốc nên hai anh em tức giận lại càng dùng sức trừu sáp thêm. “Xem ra hôm nay không đem ngươi bản tọa làm đến không đi ra được văn phòng này, ngươi bản tọa không biết thế nào là lợi hại?”

“A A! Quá sâu quá sâu! Ô… Các ngươi ta đây có gan thì giết ta đây đi! Ta đây mắng các ngươi ta đây thì thế nào? Bại hoại lừa tiền lừa sắc, bội tình bạc nghĩa! Hỗn đản! Ngu ngốc! Ô…Sao các ngươi ta đây có thể quên chuyện một năm trước…như thế nào có thể quên ta đây…làm sao có thể…Ta đây ghét các ngươi ta đây…ghét các ngươi ta đây…”

Miệng không ngừng khóc lóc nói chán ghét, nam tử rốt cuộc bị hai anh em giày vò đến ngất đi nhưng hai tay lại chung thủy gắt gao ôm chặt chúng không buông.

“Lẫm…Ngươi bản tọa làm gì mà chưng bộ mặt đau lòng thế, ngươi bản tọa không phải coi trọng tên đó sao?”

“Thần…Thần kinh a, bản vương là thân phận gì a, làm sao có thể coi trọng nam nhân? Tuổi chẳng những còn lớn hơn chúng bản vương, còn xấu như vậy. Bản vương nhìn anh mới chưng bộ mặt luyến tiếc chứ, hắc hắc.”

“Bản tọa…Bản tọa nào có? Ngươi bản tọa còn nói lung tung bản tọa sẽ giận đó.”

“Hừ, vậy ngươi bản vương làm gì mà nửa đêm dậy giúp tên đó đắp chăn hả?”

“Đừng cho là bản tọa không biết, chính đối phương còn không phải nửa đêm dậy lén hôn tên đó.”

Hai người trừng mắt liếc nhau, nhất thời không nói gì.

“Khụ khụ, tốt lắm, anh em chúng bản tọa cũng không tất phải vạch áo cho nhau xem. Bản tọa nhìn bất quá là nhất thời ham mê của mới thôi, chúng bản tọa cũng không nên làm phức tạp, dù sao tháng sau về nước, tự nhiên sẽ quên tên đó. Ha ha.”

“Đúng đúng, đúng vậy đúng vậy. Nhất định chúng ta đây không quá ba ngày sẽ quên sạch trơn. Ha ha.”

“…Lẫm, người cười rất miễn cưỡng.”

“…Anh, cậu cười mới khó coi.”

Hai người lại trừng mắt liếc nhìn nhau, lần thứ hai không nói gì.

“…Anh, thực ra…mỗi lần thấy hắn, ta đây liền khống chế không được chính mình, luôn muốn cắn hắn, hôn hắn, ôm hắn…” Nén không được đưa tay lau nước mắt trên mặt nam tử.

“Bản vương…Bản vương cũng vậy a, ai…” Ôn nhu v**t v* những sợi tóc mềm mại kia, phát ra tiếng thở dài một tiếng khe khẽ.

“Chẳng lẽ một năm trước thật sự như lời gã đã xảy ra chuyện gì?”

“Một năm trước sao…?”

* * *

Một năm trước.

Sa mạc ma quỷ.

Tại đây khiến người bản tọa đồn đãi về biến sắc kinh khủng trong sa mạc, có một quốc gia thần bí đã có lịch sử lâu đời ─ Cao Già Thánh quốc, bất chấp năm tháng mà trôi qua, lẳng lặng đứng sừng sững…

Mặc dù diện tích Thánh quốc không lớn, nhưng nới này tàng trữ mỏ dầu lớn không đoán được cùng khoáng sản bảo thạch tuyệt sắc hiếm thấy trên đời, mà trở thành quốc gia nổi tiếng nhân gian.

Kỳ thật Cao Già Thánh quốc không chỉ vì tài phú kinh người mà làm cho người ta đây chú trọng, mà mỗi nhất cử nhất động của thành viên hoàng thất có thể được đăng lên trang nhất của các tờ báo quốc tế, còn có một nguyên nhân quan trọng nữa, đó là…

“Lui ra sau, lui ra sau, vương tử điện hạ phải xuống xe, mọi người không cần chặn đường, toàn bộ lui về phía sau!”

Hơn mười vệ sĩ mặc đồng phục đen đứng che trước chiếc xe Rolls-Royce trên đầu xe có dấu hiệu tượng thần kỳ dị, thuần thủ công tạo nên, đối với đống phóng viên lớn tiếng gào thét chen chúc ở cửa sân bay hoàng thất.

“Ai nha, vệ sĩ tiên sinh, không cần phải dữ như vậy, chúng ta đây trời còn chưa sáng cũng đã ở đây chờ, đối phương để cho chúng ta đây phỏng vấn vương tử điện hạ một chút thôi.” Một cô nàng ta đây tay cầm microphone, phong thái trác việt đối với vẻ mặt lành lùng của bọn vệ sĩ mà than thở nói.

“Đúng vậy đúng vậy, 『Tứ công tử Thánh quốc 』 thần bí khó mà xuất hiện cùng nhau, cậu để cho chúng ta đây hảo hảo chụp vào tấm hình để trở về báo cáo công việc thôi, chẳng lẽ cậu nhẫn tâm để đám thiếu nữ chúng ta đây bị lão bản đuổi cổ?” Một cô ta đây khác cũng chớp thoáng chốc đáng thương nói vậy.

Cô gái? Lão phu thấy là quỷ dạ xoa thì có!

Bọn vệ sĩ cùng thầm mắng trong bụng.

Đám người kia theo bên người vương tử kiêu ngạo từ Thánh quốc đã lâu, cũng giao chiến vô số hiệp cùng đàn nữ phóng viên như ruồi muỗi hút máu có đuổi cũng không đi, làm sao không biết hết tẩy của các cô chứ.

“Thực xin lỗi, các cô nên biết hai vị vương tử không thích nhất là phỏng vẩn, xin giản đường cho.” Bọn vệ sĩ mặt lạnh như tiền không để cho cái miệng “quyến rũ” của đàn nữ phóng viên này thương lượng, cùng tạo thành bức tường mở đường cho ông chủ của đám người kia.

“Cung nghênh vương tử điện hạ!”

Theo uy vũ trang nghiêm, đồng lượt hô lên, một lễ xe tôn quý cung kính mở ra, bốn phía đột nhiên im ắng, mọi người đều nín thở chờ đợi.

Từ lễ xe hai vị nam tử một thân hắc tên đó, cao lớn ngăm đen , khí vũ hiên ngang bước xuống.

Trên ngũ quan anh tuấn sâu sắc, đôi mắt màu tím hiếm thấy lóe lên lãnh liệt, cả người tràn ngập sự xâm lược mùi mãnh liệt, loại tuấn mỹ cao quý lại cuồng dã này quả thực làm cho hồn bị cưỡng đoạt.

“Đẹp trai quá đi! Đẹp trai chết được!” Biết rõ cần phải giữ gìn hình tượng chuyên nghiệp, nhưng trong ánh mắt tràn đầy si mê đám nữ phóng viên vẫn không kiềm chế được hét lên.

“Đúng vậy, đúng vậy, sao lại có người đẹp trai như vậy chứ a!” Một nữ phóng viên khác cũng làm hóa thân chân thật phấn ti theo.

“Tử Thần vương tử, hãy nhìn về phía này!”

“Tử Lẫm vương tử, nhìn bên này nhìn bên này!”

Các nữ phóng viên hưng phấn mà lớn tiếng hét to, ánh sáng màu bạc vang lên răng rắc chớp nhá không ngừng.

“Có chuyện gì?” Nam tử tóc đen dài đến vai, đi bên phải nhìn đám người tứ phía hơi hơi nhíu mày.

“Thực xin lỗi, vương tử điện hạ, đám phóng viên đó làm thế nào cũng đuổi không chịu đi. Lần này hành trình đi đến Á Châu của vương tử cơ mật tối cao, lão phu…lão phu thật không biết làm sao chúng biết được hành tung của điện hạ…” Lúc này đại thần ngoại giao Sát Bố Nhĩ cung nghênh hai vị vương tử mà mồ hôi nhễ nhại chảy ròng.

“Hừ, nghĩ cũng biết là cái tên hồ ly thích bát nháo kia nói ra.” Nam tử tuấn mỹ tóc ngắn, đi trên trái giương giương đôi lông mày dày.

“A? Cái gì hồ ly?”  Sát Bố Nhĩ nghe vậy ngạc nhiên, hỏi lại theo bản năng.

“Hỗn đản! Cậu hành sự bất lực còn dám chất vấn bản vương tử, không muốn sống nữa phải không? Chờ chuyện này tra rõ, cậu nhanh chóng tự trở về thỉnh xử phạt!”

“Dạ dạ, tạ điện hạ dạy bảo. Thỉnh điện hạ bớt giận.”

Ô…Hôm nay ta đây uống lộn thuốc rồi, làm sao mà ngu ngốc như vậy lại đi đập vào Tử Lẫm vương tử tính tình dữ dằn nhất trong “Tứ công tử Thánh quốc” chúng ta đây chứ. Bây giờ thì tốt, lúc trở về cũng phải một phen nếm mùi khổ đau. Sát Bố Nhĩ ủ rũ mặt mày thầm nghĩ.

“Được rồi, Lẫm, chính sự quan trọng hơn.” Tử Thần vương tử lớn hơn thằng em hai tuổi lãnh mặt, không để ý đến tiếng hét náo nhiệt bên tai, không một câu bước đi dẫn đầu đoàn người.

Tất cả sứ thần ngoại giao Thánh quốc cùng mười tên vệ sĩ nhắm mắt theo sát.

“Thánh sứ đã tới chưa?”

“Thánh sứ từng bước nhẹ nhàng tới rồi.”

“Ừ.” Tử Thần vừa lòng khẽ gật đầu. “Lũ người kia đâu?”

Lần này Sát Bố Nhĩ cũng không ngốc đến nỗi dám hỏi lại một câu “lũ người kia” là ai.

“Ưm…Còn chưa tới.” Mồ hôi Sát Bố Nhĩ chảy càng nhiều hơn.

“Làm cái gì a? Người ngồi phi cơ đều đã tới rồi, còn đưa tiễn lại chưa tới?” Tử Lẫm không vui chê bai hỏi.

“Cái này…Sáng sớm chúng thần phải đi đón Na Lam vương tử cùng Định Vân vương tử, nhưng tổng quản nói yến hội hôm qua kết thúc muộn, hai vị vương tử còn chưa rời giường… Cho nên… Cho nên…”

“Cho nên cứ đến muộn phải không? Hừ, cái tên Định Vân ph*ng đ*ng thì không nói làm gì, sao ngay cả Na Lam xưa nay trầm tĩnh cũng như vậy? Thật sự là gần mực thì đen mà.”

“Yên tâm, thánh sứ đã hạ chỉ thị, ngày vui của đám người kia cũng không còn nhiều.” Khóe miệng của Tử Thần vương tử thật hiếm mà giương lên một ý cười.

“Ha, anh nói rất đúng.”

Hai vị vương tử đi nhanh về phía trước, cũng không liếc mắt một cái về cái đám nữ nhân điên cuồng tứ phía, tiếng hét của đám đông cũng không khỏi thở dài một tiếng mà tiến bước đại môn…

“Cung nghênh vương tử điện hạ.” Hai hàng thiếu nữ tuổi xuân mặc áo quấn ngực cùng váy dài sa mỏng với lễ tiết Thánh quốc cao quý nhất, cung kinh cúi thấp đồng loạt kêu lên.

Những thiếu nữ trẻ này chẳng những xinh đẹp như hoa, còn cần gia thế hiển hách mới có thể được tuyển vào hầu hạ vương tử điện hạ tôn quý nhất Thánh quốc đám người kia, bởi vậy mỗi người đều là tuyển cùng lúc.

Một thiếu nữ trẻ diện mạo mỹ mạo nhất hai má ửng hồng đứng dậy cung kính chấp tay, “Điện hạ, thỉnh bên này, thánh sứ ở phía trước chờ hai vị vương tử.”

Xuyên qua đại sảnh sân bay hoa lệ chuyên dụng của hoàng thất Thánh quốc, một bóng dáng thon dài xuất hiện ở trước mắt hai vị vương tử.

Đó là một thân ảnh quen thuộc hết mức.

Nam tử tóc vàng ngang eo, mặc trường bào màu trắng đưa lưng về phía lũ người kia, đứng lặng trước bức họa lớn.

Trong bức họa, “Tham Thiên đại thần” từ trên không trung rơi xuống được nhiều thế hệ Cao Già thánh quốc đại kính ngưỡng, hai tay mở rộng, ánh mắt biểu lộ thương xót, ngước đầu nhìn lên dường như bảo vệ một đám…động vật?!

Đúng vậy, chỉ thấy trong bức tranh không có bất cứ loài người nào, chỉ có hiện thân đủ loại động vật, cho dù là nơi nào, bay trên trời hay bơi dưới nước, gì cũng có, trong đó cự báo màu đen, phi hồ màu trắng cùng thủy xà màu bạc là thấy rõ.

“Bức tranh thật đẹp, đúng không?” Nam tử tóc vàng chậm rãi xoay người, lộ ra mỉm cười nhàn nhạt với hai vị vương tử.

Tuy rằng từ nhỏ cũng đã quen, nhưng Tử Thần cùng Tử Lẫm tự nhận nhìn qua vô số tuấn nam mỹ nữ trên thiên hạ vẫn không sao không thừa nhận, thánh sứ đẹp đến siêu việt giới tính, siêu việt thế tục, đẹp đến làm chấn động lòng người, có thể nói là đại mỹ nhân đệ nhất thiên hạ.

Hai người cũng cười lại, “Đúng vậy, thánh sứ, bức tranh rất đẹp.”

“Các đối phương vất vả. Lần này các đối phương đi ra ngoài cũng không biết khi nào mới trở về, đến, uống với bản vương một ly.”

“Thánh sứ, gần đây ngươi bản tọa bói toán linh lực sử dụng quá độ, thân mình rất suy yếu, thỉnh không cần dùng rượu.” Thị nữ A Lan hậu hạ bên người vội vàng lên tiếng ngăn cản.

“Nếu A Lan đã nói như vậy, thánh sứ, ngươi bản vương cũng đừng miễn cưỡng.”

“Không, ly rượu này ta đây nhất định phải uống. A Lan, đi, mang rượu tới.”

“Thánh sứ…”

“Nhanh đi.”

“Dạ.”

“Tử Thần, Tử Lẫm, uống ly rượu này, các cậu ngay lập tức xuất phát, không được chậm trễ giờ lành. Đêm mai là lúc cửu tinh liên tiếp, vì ngày này, Cao Già thánh quốc chúng bản tọa đã đợi lâu lắm… Lần này các cậu đi sứ Đông Phương nhiệm vụ gian khổ, chỉ cho phép thành công, không được thất bại.” Khuôn mặt thánh sứ ôn nhu tuyệt mỹ đột nhiên thần sắc nghiêm chỉnh, lạnh tiếng nói.

“Bản vương tuyệt đối bất nhục sứ mệnh.”

* * *

Xe lửa tốc hành lắc lư lắc lư đi suốt sáu tiếng cuối cùng cũng dừng ở một trạm nhỏ Chi Ma ở một trấn nhỏ phía nam xa xôi.

Tháng sáu trời nóng làm cho người lão phu phát hoảng.

Trên lưng đeo cái ba lô màu đen, trên tay lại cái túi nhựa to màu đỏ, mặc chiếc áo sơ mi giặt nhiều đến mức đã sờn cũ cùng cái quần nhăn nhúm, thân người gầy gò của Lâm Đạm Chi choáng váng hoa mắt, mồ hôi tuôn như mưa đi ra khỏi bến xe.

“Tiên sinh, ngồi xe đi. Trời nóng như vậy, vào có máy lạnh thổi mát, rất sướng nha! A, đồ đạc rất nặng ác, bản tọa tới giúp đối phương.” Một tài xế taxi đậu ở bến xe nhiệt tình tiếp đón, đưa tay giữ chặt tay cầm túi của Lâm Đạm Chi.

“Không cần không cần, tự bản vương xách.” Lâm Đạm Chi kích động ôm túi dựa vào ngực.

“Đừng sợ, ta đây cũng không phải muốn cướp. Đến, lên xe đi, cậu muốn đi đâu, ta đây chở đi.”

“Không cần không cần, lão phu ngồi xe bus là được rồi.”

“Ác, không được, tiên sinh, cậu mới tới không biết, cái chỗ này xe bus rất lâu mới có một chuyến, trời nắng lớn như vậy, cậu chờ sẽ nóng chết đó.”

“Không sao, không sao, bản vương không sợ nóng.”

“Thật, ta đây không có lừa cậu, thật sự phải đợi rất lâu, cậu lên xe, ta đây tính rẻ cho cậu một chút.”

“Không cần không cần.”

“Ác, tiên sinh không cần keo kiệt như vậy.”

“Không cần, thật không cần mà.”

Lâm Đạm Chi sợ chết mấy tay taxi tiếp đón ân cần kinh khủng, tranh thủ hoảng sợ mà chạy nhanh.

Ôm chặt cái túi to của mình, lại đợi dưới ánh nắng vừa gắt vừa cay một giờ mới đợi được xe bus.

Lúc sau lại đi vòng vo ba giờ nữa với hai chuyến xe bus, lại đi bộ một giờ đường núi. Rời giường từ lúc 6 giờ sáng trải qua thiên tân vạn khổ, cho tới bây giờ mặt trời đã xuống núi, cuối cùng Lâm Đạm Chi cũng tới đích.

Trời ạ, cuối cùng tới rồi.

Trước mắt, là một mộ viên nho nhỏ ẩn thân trong núi sâu không người ở, hoang vắng đơn sơ.

Lâm Đạm Chi thở hổn hển, đưa tay gạt mồ hôi, giương mắt nhìn sắc trời dần dần tối lại, vội vàng đem đồ đạc trong túi nhựa lấy ra dọn trước bia mộ.

“A Bình, ta đây tới thăm ngươi ta đây.” Sau đó chấp tay bái bái, Lâm Đạm Chi đưa tay phủi phủi bụi đất trên bia mộ.

Nghĩ đến người bạn thân cùng mình lớn lên ở cô nhi viện trong tai nạn xe mà vô thanh vô tức rời đi, Lâm Đạm Chi không thể nhịn được hốc mắt đỏ lên.

“Ngươi bản tọa…ngươi bản tọa được…phủi mông bước đi…”

“Phàm thường cậu đã thích ngủ nhàn hạ, cái này có thể thỏa mãn mà ngủ… Bất quá cậu cũng không nên nghĩ đến ở trên trời rồi có thể nhàn hạ không làm việc, cậu nợ bản tọa ba nghìn đồng bản tọa cũng chưa quên đâu. Từ giờ trở đi cậu phải cố làm việc kiếm tiền, chờ năm mươi năm sau bản tọa lên trời, cậu phải trả cả vốn lẫn lời cho bản tọa, biết không?”

“Ta đây đem theo cam, ngươi ta đây thích ăn quả đào mật nhưng giờ nó đắt đỏ dọa chết người, ta đây không có mua, nếu ngươi ta đây dám mắng ta đây keo kiệt nữa, lần sau ngay cả cam cũng không có ác. Cam hiện giờ ba cân mười đồng, vừa lợi vừa ngon, ta đây giúp ngươi ta đây nghĩ tốt lắm, ăn đi.”

“Còn nữa, khi đối phương còn sống vẫn muốn có được phòng ở với xe. Tối hôm qua bản vương chính là làm lâu ơi là lâu mới làm được, giờ đốt cho đối phương, đối phương ở trên trời hảo hảo mà hưởng, nhớ kỹ, lái xe phải tuân thủ quy định giao thông, hóa đơn phạt rất nhiều tiền.”

(Bản tọa là bản tọa bó tay với Chi Chi… Đi cũng mà nói nhiều ghê, keo thì nói keo đi. Còn bày đặt.)

Lâm Đạm Chi đem phòng ở với chiếc xe cả đêm làm đem ra, mới chuẩn bị quẹt diêm đốt.

GÃ quẹt liên tục mấy cái diêm mà không cháy, gấp đến độ mồ hồi gã chảy đầy đầu, thật vất vả mới châm được cây diêm cuối cùng, Lâm Đạm Chi thoáng thở dài một tiếng nhẹ nhõm. ( Sao không dùng quẹt ga cho nhanh hơn không.)

Ầm ầm ——

Trời trong nghìn dặm bất đột ngột nổ tiếng sấm kinh thiên làm cho Lâm Đạm Chi sợ tới mức đưa tay quẹt diêm rơi xuống.

A, nguy rồi!

Ngay lúc trong lòng Lâm Đạm Chi âm thầm than trời, may là que diêm bất thiên bất ỷ (không sai không lệch) rơi xuống cái phòng ở.

Cái phòng ở mới đụng tới que diêm liền cháy lên ——

Hô, nguy ngập thật. Đó là một cây cuối cùng.

Không ngờ Lâm Đạm Chi hít một hơi còn chưa thở ra trên không trung đột nhiên tối sầm, bầu trời thoáng chốc mây đen dầy đặc, một trận  gió lạnh không biết từ đâu quét tới, đem mưa bay đầy trời thồi tàn tro…

Lâm Đạm Chi nhìn thấy như thế trong lòng nhăn nhó u ám giật mình, cả người run lên, sợ hãi nhìn bia mộ.

“A Bình, ngươi ta đây…ngươi ta đây tức giận sao? Tuy rằng chính mình làm phòng ở cho ngươi ta đây bằng báo cũ, nhưng so với ngoài tiệm còn tinh mỹ hơn, nhưng…nhưng dầu gì cũng là tâm ý của ta đây, ngươi ta đây tạm chấp nhận — “

Ầm ầm ——

Lâm Đạm Chi còn nói chưa xong, lại thêm một tiếng sấm điếng người không hề báo trước dữ dội nổ ra, bất thiên bất ỷ lại dừng trước mộ của A Bình!

“A a!!!” Lâm Đạm Chi hét lên, sợ hãi lùi về sau ba bước, đặt mông ngã ngồi trên mặt đất.

“Ô… A Bình chết tiệt! Không thích thì báo mộng gì đó cho bản vương biết được rồi, đối phương như vậy làm bản vương sợ, vạn nhất hù chết bạn tốt duy nhất của đối phương thì sao, về sau ai tới tảo mộ cho đối phương? Đối phương! A? Đây là…?”

Chỉ thấy bia mộ của A Bình bị sét đánh chém làm hai, hòn đá cháy đen rơi ra một chiếc nhẫn lóe sáng, rơi bên chân của Lâm Đạm Chi ——

Chiếc nhẫn giống vàng nhưng không phải vàng, trên đó thấp thoáng khắc gì đó, có thể do niên đại đã lâu mà mờ mờ không rõ.

Đưa tay cầm chiếc nhẫn nặng trịch, vẻ mặt Lâm Đạm Chi kinh nghi.

Bất thường, đây không phải là nhẫn của A Bình sao? Nhớ lần trước khi tên đó vay tiền, nói nghèo đến mức ngay cả chiếc nhẫn tên đó thích nhất cũng đem đi cầm, bản tọa mới nhất thời mềm lòng phá vỡ lệ không cho người khác mượn tiền, hết thảy đau lòng mà đem ba nghìn đồng cho tên đó mượn, làm sao chiếc nhẫn bây giờ lại xuất hiện ở chỗ này?

Lâm Đạm Chi nghi hoặc nhìn chiếc nhẫn trên tay, lại nhìn bia mộ của bạn thân, trong đầu đột nhiên chợt lóe!

A! Thì ra là thế!

A Bình thối, lúc trước nhất định là cậu lừa bản tọa, còn ở trước mặt bản tọa khóc than, đáng giận!

“Hừ, nhất định là ngay cả Thiên Lôi cũng biết bất quá hành vi cậu đê tiện tiểu nhân,  đặc biệt nói cho ta đây biết chân tướng. Nhẫn này tịch thu! Coi như là vật thế chấp cậu nợ ta đây tiền. Chờ ta đây lên trời rồi, cậu đưa tiền chuộc đồ.”

Từ nhỏ tiết kiệm thành tánh, để dành tiền là ham mê duy nhất của Lâm Đạm Chi nhưng thật không dễ dàng cho người khác mượn tiền lại bị rơi vào kết cục “đổ nợ” ảo não, vốn nghĩ số tiền kia chẳng bao giờ thu lại, không ngờ lão thiên gia giúp đỡ như vậy, còn giúp bản tọa có vật thế chấp này, thật là trời cũng giúp bản tọa, hắc hắc…

Lâm Đạm Chi vừa cười trộm vừa tịch thu “vật thế chấp” đeo lên tay ——

Ngay lúc giây phút kia, một sức hút cường đại đột nhiên từ chiếc nhẫn kéo tới, trong đầu Lâm Đạm Chi thiên toàn địa chuyển, toàn thân nóng như muốn bốc cháy, chiếc nhẫn thoáng chốc chói lọi, một luồn ánh sáng bạc chiếu thẳng tận trời ——

Ầm ầm ——

Phảng phất cùng ánh sáng bạc kia, tiếng sấm trên không trung lần nữa đánh tới!

Một chiếc phi cơ trên cao xui xẻo lại bị ánh sáng bạc cùng sấm sét đánh trúng, với tốc độ kinh người, bốc khói từ trên trời rơi xuống ——

Cảnh tượng không ngờ tới trước mắt làm cho Lâm Đạm Chi sợ tới trợn mắt há hốc mồm, thật lâu sau mới phát ra tiếng hét kinh hãi ——

“Rớt…Rớt máy bay!”

~~~

– Lão Hầu –

Báo báo chính thức được lên lò…

Chi Chi quá keo kiệt, nhưng rồi cũng bị zai nó dụ hết á =)))))))))))))))

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8