Bá Đạo Vs Ôn Nhu
Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-07-25 14:48:22 | Lượt xem: 4

Qua hồi lâu, đọc kĩ hết phần tài liệu Hình Hòa đem đến, đưa ra một ít câu hỏi, song phương cũng nhượng bộ qua lại, cuối cùng cũng đạt được thống nhất, lần lượt kí lên hợp đồng. Sau khi kí xong, Hình Hòa vươn tay: “Từ nay về sau, chúng bản vương chính thức trở thành đối tác rồi, hi vọng có thể hợp tác vui vẻ!”

GÃ Đằng Tuấn Ngạn cũng bắt tay Hình Hòa: “Đó là đương nhiên, nếu như lần này hợp tác thành công, sau này tất cả hoạt động của Uy Năng chúng tôi ở trung Quốc đều phải phiền Tín Dương các anh rồi.”

Nghe GÃ Đằng Tuấn Ngạn nói như vậy, Hình Hòa cũng có chút kinh hỉ, “Thật vậy sao? Nếu có thể trở thành đối tác chiến lược của Uy Năng, Tín Dương chúng tôi có thể giảm được rất nhiều tâm tư đây. Hi Vọng có thể chứng kiến ngày đó sớm một chút. Ha ha”

“Trước khoan nói cái này đã. Công việc xong rồi, bụng cũng đói, nghe nói thức ăn ở nhà hàng này cũng không tệ, cùng nhau ăn một bữa cơm thấy thế nào? Tôi mời!” Nói xong cũng không chờ Hình Hòa đồng ý, TÊN ĐÓ Đằng Tuấn Ngạn vẫy tay gọi một bồi bàn đến.

Nghe GÃ Đằng Tuấn Ngạn nói, Hình Hòa cũng cảm thấy đói bụng, nhìn đồng hồ thấy cũng đã đến giờ cơm. “Cũng được, cùng nhau ăn một bữa. Bất quá nói trước vẫn hơn, bữa ăn này để tôi mời.”

“Được thôi.” GÃ Đằng Tuấn Ngạn cũng không từ chối, mỉm cười bắt đầu dùng cơm.

Hai người vừa ăn vừa trò chuyện mấy năm qua. HẮN Đằng Tuấn Ngạn làm như kể khổ về thời gian hắn mới đảm đương vị trí đương gia. Bị thế hệ trước giao cho những trách nhiệm nặng nề, bị đẩy phải tiến về phía trước; tiếp nhận đặc huấn cực khổ của người kế thừa, mỗi ngày bị nhốt lại học tập không cách nào tự do đi lại giống như lúc trước, lúc mới tiếp nhận địa vị, bởi vì tuổi còn trẻ, liền bị không ít người hoài nghi cùng phản đối; lúc đề nghị thành lập công ti Uy Năng, càng bị nhiều người phản đối hơn.

Nói đến chút chuyện đã qua, trên khuôn mặt lãnh tuấn trưởng thành của TÊN ĐÓ Đằng Tuấn Ngạn hiện ra vẻ tinh nghịch như trẻ con năm đó. Hình Hòa vừa ăn, một bên yên tĩnh lắng nghe, thỉnh thoảng mỉm cười nói với hắn ta đây, đúng là quá khứ cũng không thoải mái gì.

Làm cho Hình Hòa cảm thấy yên tâm nhất là GÃ Đằng Tuấn Ngạn suốt cả buổi tối cũng không nhắc tới thổ lộ năm đó, cũng không có hỏi nguyên nhân anh không từ mà biệt. Hình Hòa cũng nghĩ, bốn năm đã qua rồi, tên đó những năm qua hẳn cũng thấy hành vi năm đó rất buồn cười. Huống hồ đã lâu như vậy không gặp, cho dù là thật sự có thích, cũng đã sớm trở thành bóng ma bị tiêu diệt không còn dấu vết.

“Được rồi, Hình Hòa, nói một chút chuyện mấy năm qua của anh đi.” HẮN Đằng Tuấn Ngạn làm bộ tò mò hỏi. Tất cả hành tung mấy năm qua của Hình Hòa đều bị tên đó nắm trong tay.

“Tôi? Tôi thật ra cũng không có chuyện gì đặc biệt lắm, chỉ bất quá…” Chỉ bất quá là đã tìm được người yêu mến mà thôi. Nghĩ đến Phi Nhiên, Hình Hòa mỉm cười hạnh phúc.

“Chỉ bất quá cái gì?”

“A, không có gì…” Cũng không có ý định nói cho TÊN ĐÓ Đằng Tuấn Ngạn biết chuyện riêng tư giữa anh với Phi Nhiên, Hình Hòa chỉ là cúi đầu vừa ăn vừa mỉm cười.

Nhìn Hình Hòa mỉm cười hạnh phúc, không giống với vẻ tươi cười trước kia đều là nụ cười được công thức hóa và giả đối, bây giờ, quả thật chính là nụ cười xuất phát từ nội tâm. Kiểu mỉm cười này, tựa hồ làm cho cả người Hình Hòa tràn ngập ánh sáng, nhìn thật đẹp, nhưng lại làm cho hai mắt HẮN Đằng Tuấn Ngạn thống khổ.

Nụ cười hạnh phúc kia, là bởi vì Trương Phi Nhiên sao. Hắn bản tọa bản tọa có gì tốt kia chứ, có đáng để Hình Hòa vừa nghĩ đến liền có bộ dạng hạnh phúc đến như vậy không?

Cơm nước xong, GÃ Đằng Tuấn Ngạn muốn mời Hình Hòa đi uống rượu. Hình Hòa nhìn đồng hồ, cũng không còn sớm lắm. Anh cũng đã nói với Phi Nhiên là mình không về ăn cơm, nhưng đã đáp ứng em nhất định sẽ cố gắng về sớm. Không muốn thất hứa với Phi Nhiên, cũng không muốn tiếp xúc nhiều với GÃ Đằng Tuấn Ngạn, Hình Hòa khéo léo cảm ơn từ chối.

“Tại sao không đi? Hình Hòa, mời anh uống li rượu thôi mà, cũng không nể mặt tôi sao?” HẮN Đằng Tuấn Ngạn có chút bất mãn có chút cong môi, lại là bộ dáng thiếu niên trẻ bướng bĩnh.

Hình Hòa cười cười bất đắc dĩ: “GÃ Đằng, thật sự rất xin lỗi, ở nhà… Có người đang đợt tôi về, tôi đã đáp ứng em ấy sẽ về sớm một chút, bây giờ cũng trễ rồi. Lần sau đi, lần sau tôi sẽ mời anh.”

Đúng là bởi vì Trương Phi Nhiên? “Có người chờ? Là vợ sao?” GÃ Đằng Tuấn Ngạn giả vờ như không biết.

“Không, không phải đâu… Tôi còn chưa có kết hôn.” Vợ? Anh thật ra rất hi vọng Phi Nhiêm làm vợ của anh, nhưng mà… có thể sao?

“Đó là bạn gái?”

“Cũng không phải… Tóm lại là hôm nay thật sự không được, hai ngày nữa đi, đến lúc đó liên lạc lại, sẽ mời anh uống rượu sau.” Ngăn lại một chiếc taxi, chào một tiếng, Hình Hòa lần nữa từ chối rồi đi.

Vẫy vẫy tay, nhìn chiếc xe dần biến mất khỏi tầm mắt, HẮN Đằng Tuấn Ngạn trên mặt phủ một lớp băng dày. Hình Hòa bây giờ mị lực còn nhiều hơn so với bốn năm trước, cũng làm cho hắn lão phu càng muốn đem anh trở thành của riêng.

“Phi Nhiên, anh về rồi.” Về đến nhà, Phi Nhiên đang ngồi trên ghế salon xem TV.

“Anh về rồi, hợp đồng với Uy Năng thế nào rồi? Có thuận lợi không?”

“Uh, thành công. Hơn nữa lũ người kia còn nói, nếu như lần này hợp tác thuận lợi, sẽ trở thành đối tác chiến lược, khi đó sẽ dễ dàng hơn cho chúng bản tọa nhiều.”

“Thật sao? Vậy thì tốt quá.” Phi Nhiên ngáp một cái. “Em ngủ trước, anh tắm rửa rồi cũng đi ngủ sớm đi, mấy ngày nay cũng khổ cực rồi.”

Phi Nhiên vừa muốn quay lại phòng, nhưng lại rơi vào vòng tay ấm áp của Hình Hòa. “Vì chờ anh cho nên chưa ngủ sao?”

“Làm gì có, anh tưởng vậy thôi.” Phi Nhiên cau mày, không ngừng tránh né “oanh tạc” của Hình Hòa.

Nhìn bộ dáng khẩu thị tâm phi không được tự nhiên của Phi Nhiên, đáng yêu cực kì, hơn nữa lại vừa hoàn thành một hợp đồng lớn, tâm tình tốt đẹp, dựa lên hõm vai Phi Nhiên: “Nhiên, anh đói bụng.”

“Cái gì, đói? Anh chưa ăn cơm sao? Em đi nấu cho anh bát mì.” Mặc dù có chút buồn ngủ, nhưng mà không muốn để Hình Hòa đói bụng, thoát ra khỏi vòng tay Hình Hòa định đi vào bếp lại bị Hình Hòa kéo lại, lôi kéo về hướng phòng ngủ. “Này, không phải anh đang đói bụng sao? Em đi nấu mì cho anh, thả ra.”

Hình Hòa quay đầu lại cười xấu xa: “Không có việc gì, anh muốn nhìn thấy em thật hợp khẩu vị, cho nên ăn em là tốt rồi.”

Nghe được Hình Hòa nói như vậy, Phi Nhiên phi thường ý thức được nguy cơ mà vũng vẫy thoát ra, nhưng vẫn không thể thoát được liền bị lôi tuột vào phòng.

Qua cánh cửa phòng, chỉ nghe thấy giọng nói bỡn cợt cùng tiếng mắng chửi ai đó của Phi Nhiên, một lát sau biến thành ô ô a a hồ ngôn loạn ngữ, cuối cùng… Chính là tiếng r*n r* làm cho người bản vương mặt đỏ tim đập. Ha ha, hình ảnh sau đó, còn nhỏ không nên xem nha!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8