Ai, Anh Hùng Khí Đoản!
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-07-26 00:00:50 | Lượt xem: 2

“Cái kia. . . . . . Bản tọa không phải kim nhân cũng là chuyện không thể nào, cậu cũng đừng ôm cái loại vọng tưởng này .”Phượng Chuẩn nhẹ nhàng buông ra thân mình ở trong lòng, trong lòng không biết vì sao lại nổi lên cảm giác từ bỏ, tên đó cưỡng chế  xuống dưới, hỏi: “Làm sao vậy? Mười vạn luợng hoàng kim cậu còn ngại không đủ, còn hận bản tọa không phải là kim nhân, làm người nên tham như thế đi? Nếu không phải những việc cậu đã làm, bản tọa tuyệt đối sẽ không tin người là một thanh quan.”

Ánh mắt Anh Nguyên mới một khắc trước đó còn hoạt bát  rực rỡ chớp mắt đã trở nên ảm đạm, ngồi xuống phiến đá phía dưới, xuất thần nửa ngày mới nói: “Đánh giặc , hơn nữa lại là cường địch, Hoàng Thượng muốn lão phu trong vòng nửa tháng phải có đủ một trăm năm mươi vạn lượng bạc, để làm quân lương. Lâm phong a, đối phương có biết thu thuế thành Hưng Châu của lão phu một năm là bao nhiêu không?”

Phượng Chuẩn thành thành thật thật khẽ lắc đầu: “Không biết, bất quá theo như sự keo kiệt của đối phương. . . . . .”Lời còn chưa dứt, nhìn đến ánh mắt Anh Nguyên ngước lại, hắn lão phu vội vàng ha ha nói : “Không đúng không đúng, là yêu dân như con, vậy nhất định là sẽ không nhiều, huống chi đối phương lại thanh liêm như thế, nửa điểm không tham, đúng hay không?”

Anh Nguyên cười khổ một tiếng nói: “không quá bốn mươi lượng bạc, hừ, 150 vạn lượng bạc trắng, tương đương với ba mươi vạn lượng hoàng kim, cho dù có đem thành Hưng Châu của ta đây đào lên một lần, cũng không có được nhiều như vậy a.”

Phượng Chuẩn không cho là đúng nói: “Ba mươi vạn lượng vàng có thể là nhiêu ư?”Đích xác, tại Phượng Triều, châu huyện nghèo nhất, thuế một năm cũng không ít như vậy.

Anh Nguyên cả giận: “Đối phương tưởng rằng Hưng Châu là nơi nào? Nơi giàu có giống như là Tô Hàng sao. Nơi này đất đai nghèo nàn, tài nguyên ít ỏi lại nằm ở vùng hẻo lánh, có thể phồn hoa giống như ngày hôm nay, haizz, không phải là ta đây khoe công, bởi vì ta đây đã ra những chính sách ưu đãi cho những thương nhân buôn bán, mới khiến cho khách tứ phương tập hợp lại , làm cho nơi này phát triển dần lên. Hiện giờ những địa phương giàu có khác ở Hàn triều, quan nhân phần lớn đều cực kỳ tham lam, muốn vơ vét cũng không vơ vét nổi nữa , vì thế trên dưới triều đình đều đem con mắt đặt tại cục xương vẫn còn chút thịt Hưng Châu này.”

Phượng Chuẩn bĩu môi: “Kia cũng không trách được người khác, hoàng đế của các cậu ngu ngốc, chẳng trách được người ta đây tấn công, từ xưa đến nay, nhược nhục cường thực chính là chính là đạo lí thiên kinh địa nghĩa. . . . . .”Lời còn chưa dứt, đã bị Anh Nguyên lớn tiếng hét mắng, chỉ thấy tên đó quắc mắt trừng, thấp giọng mắng: “Cậu nói cái gì? Cậu dám vũ nhục Hoàng Thượng, vũ nhục đại Hàn chúng ta đây, Lâm Phong, ta đây liều mạng với cậu.”Tên đó nói xong phóng người lên trên, giơ tay thành nắm liền đánh.

Phượng Chuẩn không dám lộ ra võ công thâm sâu, chỉ có thể vừa chạy quanh đình vừa xin khoan dung: “Ta đây không phải có ý đó a, ta đây chỉ là thấy cậu bị đám người kia làm cho khổ sở, bênh vực cho cậu thôi, cậu không thể không biết hảo tâm a, cậu nói Hoàng Thượng các cậu tốt, vậy những nạn dân ở ngoài thành kia là do đâu? Khiến cho con dân của mình phải lưu lạc không nơi nương tựa, đây là hành vi của một minh quân ư?”

Anh Nguyên vô lực ngồi xuống, một lúc lâu sau vẫn cãi chày cãi cối nói: “Hoàng Thượng là người tốt, bất quá tính cách mong manh một chút, bị đám gian thần này che mắt, nếu không hắn bản vương. . . . . . Hắn bản vương cũng sẽ không trở thành như vậy. Hắn bản vương. . . . . . Hắn bản vương lúc trước thời điểm gặp bản vương trên kim điện, đối bản vương. . . . . . Đối bản vương rất tốt.”

Phượng Chuẩn hừ một tiếng, đang muốn mỉa mai lại, chợt thấy Anh Nguyên đỏ mặt, lớn tiếng nói: “Cậu không cần phải nói , Hoàng Thượng là hoàng đế tốt, ở lòng ta đây, gã chính là hoàng đế tốt.”Trừ bỏ lần đó ở kỹ viện, gã chưa bao giờ nhìn thấy Anh Nguyên không nói đạo lí như thế, trong lòng không khỏi cũng tức giận, thầm nghĩ: ta đây còn cho rằng gã là một nhân tài, bất quá cũng chỉ là một hủ nho mà thôi. Ánh mắt lạnh đi, gã lại “Hừ” một tiếng, xoay người muốn rời đi.

Trong lòng vẫn nề hà vướng bận người vẫn còn đang đứng dưới anh trăng, đã quay người đi, lại không thể nhịn được mà quay đầu lại nhìn thoáng qua, nương theo ánh trăng, chỉ thấy cặp mắt trong veo như nước mùa thu kia trở nên ướt át, tên đó sợ hãi, vội trở lại thấp tiếng động: “Uy. . . . . . Cậu. . . . . . Cậu không phải muốn khóc đi? Đại. . . . . . Đại nam nhân. . . . . . Như thế nào lại khóc? Như thế nào. . . . . . Có thể khóc chứ. . . . . .”Vừa dứt tiếng, Anh Nguyên đích nước mắt đã muốn thảng  xuống dưới, một bên nói: “Đại nam nhân. . . . . . thì làm sao? Lúc khổ sở lại không thể khóc ư?”Nói xong liền lau đi nước mắt, ngẩng đầu nói: “Bản vương là vì dân chúng đại Hàn sắp phải chịu cảnh chiến loạn mà khóc, là vì thành Hưng Châu do bản vương vất vả mới phát triển lên sắp bị hủy hoại trong chốc lát mà khóc, có cái gì mất mặt đây.”

Phượng Chuẩn cả đời này, người như thế nào cũng đều đã gặp qua, duy chỉ có Anh Nguyên này, là gã chưa bao giờ gặp qua. Trên khuôn mặt kia rõ ràng là tràn đầy vẻ cương liệt, nhưng những giọt nước mắt lại tràn đầy vẻ đau đớn, tổ hợp mâu thuẫn như vậy, nhưng lại làm cho con người tuấn mỹ này càng lộ ra sự mị hoặc chết người hơn. Người xuất sắc gã đã gặp nhiều, những có thể làm cho gã tâm động như vậy, duy chỉ có Anh Nguyên mà thôi.

Chấp nhận số phận mà hít vào một hơi, tiến lên lau đi nước mắt của Anh Nguyên, cười khổ nói: “Bản vương biết bản vương chính là kẻ coi tiền như rác, người hãy tận lực mà cười bản vương đi, nhưng không được cười trước mặt bản vương, nếu không. . . . . . hừ. . . . . .”Nói xong lại thở dài một tiếng một hơi, một bàn tay run rẩy hướng về phía ***g ngược mình lấy ra…

“………” 1 người thì ngu trung, 1 người thi dại gái… ai không dại trai…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8