Ai, Anh Hùng Khí Đoản!
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-07-26 00:15:31 | Lượt xem: 4

Không biết qua bao lâu, tâm tình Anh Nguyên mới bình tĩnh trở lại, xoay người, trên mặt là một nụ cười vân đạm phong thanh ( ôn hòa, không tạp niệm), rất khó làm cho người lão phu tưởng tượng nổi chính tên đó vừa mới bị một tên tham quan làm tức chết.

“Lão phu tưởng rằng cơn tức của cậu đã hoàn toàn bạo phát, hiện tại mới biết được, tên tham quan kia rút lui đúng thời điểm, nếu không chỉ cần hắn lão phu ở lại thêm một khắc, lão phu nghĩ hắn lão phu đại khái sẽ bị cậu đánh thừa sống thiếu chết .”Phượng Chuẩn chầm chậm ngồi xuống. Cho dù Anh Nguyên bây giờ tâm sự trùng trùng, cũng bị hắn lão phu đùa cho cười ra tiếng.

“Chúng tham quá rồi .”GÃ thở dài một tiếng: “muốn uống trà không?”Thấy Phượng Chuẩn dùng ánh mắt “không cần cũng được” nhìn chính mình khẽ lắc đầu, gã cũng ngồi xuống, hừ: “Nếu không phải gã thật sự lòng tham không đáy, ta đây cũng sẽ không tức giận như thế, phải biết rằng, ta đây trước giờ chính là người hòa ái dễ gần, khoan hồng độ lượng.”

Lúc này mồ hôi Phượng Chuẩn nhỏ xuống dưới, không chút khách khí mà phản bác: “Ha ha, ha ha ha, Anh Nguyên, ngươi bản vương ở trước mặt một khổ chủ chỉ vì nhận sai ngươi bản vương là nữ nhân, liền suýt nữa bị ngươi bản vương đánh chết, còn đoạt đi của hắn bản vương mười vạn lượng vàng mà nói chính mình hòa ái dễ gần, khoan hồng độ lượng, ha ha ha, bản vương xem mặt của ngươi bản vương cũng không lớn, vậy chi có một khả năng, là da mặt quá dầy  đi. Ha ha ha ha. . . . . .”

“Lần trước không đánh chết cậu, có phải làm cậu cảm thấy rất không vui không hả, hay là muốn tìm một lí do cho bản vương đánh chết cậu?” Anh Nguyên ôn nhu hỏi, nhanh chóng làm cho Phượng Chuẩn dừng ngay lại nụ cười xấc xược, biến thành nụ cười gượng xấu hổ: “Cái kia. . . . . . Cái kia. . . . . . Bản vương không phải. . . . . . . . . . . . Bản vương chỉ là . . . . . Bản vương chỉ là bênh vực kẻ yếu mà thôi, hắc hắc, bênh vực kẻ yếu mà thôi. . . . . .”

Anh Nguyên ngồi xuống, trên mặt chớp mắt lại chuyển sang biểu tình cô đơn, làm cho Phượng Chuẩn hoài nghi tên đó có phải có khả năng đổi sắc mặt hay không ( của diễn viên kịch).Lại nghe tên đó sâu kín đích nói: “kẻ kia. . . . . . là thị lang hộ bộ, cùng với binh bộ thượng thư thúc thúc, nắm giữ quốc khố và quân đội Hàn triều chúng lão phu, rất được Hoàng Thượng tín nhiệm.”Tên đó cười khổ một tiếng: “xem ra chức tri phủ này của lão phu, thật sự là sẽ không làm được lâu rồi .”

Phượng Chuẩn nhìn hắn bản vương, ấp úng nói: “Thực xin lỗi, bản vương có phải là. . . . . . có phải là gây phiền toái cho ngươi bản vương không, ngươi bản vương giống như rất để ý chức quan này.”Thân là hoàng đế. Hắn bản vương lần đầu tiên nói ba chữ bản vương xin lỗi với người khác, mặc dù trong lòng đối với tính cách chấp niệm quyền lực của Anh Nguyên là thập phần bất mãn, nhưng là không biết vì sao, nhìn thấy bộ dạng khó chịu của hắn bản vương, chính mình lại không kiềm chế được mà nói ra những lời yếu thế.

“Lão phu để ý chức quan này?”Anh Nguyên bỗng nhiên cười rộ lên: “Lâm phong, cậu cũng quá khinh thường người. Bằng lão phu Anh Nguyên, sẽ coi trọng chức quan tri phủ ngũ phẩm này ư? Vương công quý tộc lão phu cũng không để vào mắt. Lão phu thở dài một tiếng, là bởi vì sau khi lão phu không còn làm tri phủ, triều đình không biết sẽ phái dạng người như thế nào đến. Hiện giờ làm thanh quan bị người cười, làm tham quan ngược lại lại trở thành chuyện thường tình, cũng không biết tân tri phủ liệu có trân trọng sự phồn hoa mà thành Hưng Châu khó khăn lắm mới tạo ra hay không, bách tính có thể tiếp tục sống những ngày tháng an khang được tiếp hay không, nạn dân ở ngoài thành, còn có thể có người đi chăm lo ấm no cho đám người kia nữa hay không. Ai, lâm phong, người và việc mà lão phu vướng bận đích thực rất nhiều, nhưng duy nhất chức quan này, lão phu trước nay chưa từng để trong lòng. Chính là đại trượng phu sinh ra trên đời, học văn tập võ, chính là vì dân chúng trong thiên hạ, chẳng lẽ cậu có thể bởi vì triều đình hắc ám, thế đạo không sáng sủa, liền phiêu nhiên ẩn lui, chỉ lo cho thân mình sống hay sao? Theo lão phu thấy, như vậy cũng chẳng phải ẩn sĩ cao nhân gì.”

Hắn lão phu ngừng lại một chút, phương lại nói: “Biết rõ không thể làm nhưng vẫn làm, cũng không nhất thiết không phải là hào kiệt, ha hả, hành vi của lão phu tuy là ngu xuẩn, nhưng lại thanh thản, lão phu đã từng vì sinh linh trong thiên hạ mà nỗ lực hết mình, cho dù có một ngày không thể không từ quan mà đi, cũng không thẹn với trời đất, ân, đối phương nói da mặt lão phu dày thì là dày đi, dù sao tuy rằng cảm thấy bản thân keo kiệt tham tài, có lúc không nói đạo lí cho lắm, nhưng cũng được xem là một nam nhân nhiệt huyết, bảy thước trượng phu.”

Những lời này nếu được nói ra bởi người khác, Phượng Chuẩn sớm đã cười đến lăn lộn , nhưng hôm nay được phát ra từ tiếng nói êm ái của Anh Nguyên, mặc dù vẫn còn một tia tự giễu, nhưng lại làm tên đó đối với người ở trước mắt này càng thêm kính nể, ngồi ngốc hồi lâu, kẻ luôn luôn tự xưng bản thân là nhanh nhẹn sáng tạo tên đó nghẹn ra một câu: “Thực hào kiệt, nam nhi nhiệt huyết, bảy thước trượng phu, Anh Nguyên, cậu xứng với mười một chữ này.”Ai, lời tâm huyết nói ra, quả nhiên là ngôn giản ý hải ( lời đơn giản nhưng nghĩa rộng lớn), chính mình ngày thường lý miệng lưỡi hùng hồn thao thao bất tuyệt, thế mà đến khoảnh khắc mấu chốt, ngoài câu này ra, thế nhưng không nói ra được gì khác.

Anh Nguyên lại khôi phục giọng điệu thường ngày: “Quá khen quá khen, đa tạ đa tạ. Ha hả, lão phu cũng không ngờ, Lam Phong, miệng lưỡi của ngươi lão phu còn độc hơn lão phu, thật là bất thường, lần trước ở kỹ viện, chưa có phát hiện ngươi lão phu cũng có thiên phú về mặt này như vậy.”Hắn lão phu đứng dậy rót một bát nước nóng, một mạch uống hết, rồi mới lại nói: “Nói đi, ngươi lão phu lại đây tìm lão phu có chuyện gì?”

Phượng Chuẩn sửng sờ ở nơi đó, tình cảnh này, làm sao hắn lão phu dám nói ra “ lão phu là đến tìm người đòi nợ, tục ngữ nói tiền trái thịt thường ( chỉ nữ nhân khi nợ tiền không thể trả liền dùng thân thể của mình để trả) , hai mươi hai vạn lượng vàng kia, cậu liền dùng thân thể để trả nợ đi”. Những lời nói này, chưa nói quá là khó nghe, chỉ sợ thực nói ra, bản thân nếu thật sự không dùng võ công, thì hôm nay liền phải trường miên xuống dưới cửu tuyền.

“Làm sao không nói?”Anh Nguyên nhìn biểu tình ngốc sững sờ của Phượng Chuẩn, bất giác mỉm cười. Nhớ tới tình cảnh đêm qua, trái tim bỗng nhiên đạp loạn lên, giống như có phản ứng dây chuyền, gương mặt cười cũng dần dần đỏ lên, chỉ tiếc Phượng Chuẩn vẫn còn đang ở trong trạng thái thiền căn bản không có phát hiện, nếu không tên đó tuyệt sẽ không tâm lang sói mà gan thỏ như bây giờ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8