Ác Nô Tài
Chương 9
Tiếng nước càng lúc càng lớn, dường như ở trong ao có người náo động, thậm chí còn nghe được có tiếng người rống to .
“Đối phương Đ* c*m th*, b**n th**, tránh xa lão phu ra một chút, lão phu bảo là đối phương tránh xa lão phu ra một chút!”
“Ngươi bản vương xấu hổ cái gì? Đều đã làm trăm ngàn lần, như thế nào mới ra ngoài một chuyến, liền thẹn thùng như vậy?”
Yến Vũ Không nhận ra tiếng nói người này, gã chấn kinh: “Là Vân Phi Nhật. ”
“Thả ta đây ra, con mẹ cậu mông thối! (thực xin lỗi mình ko biết dịch sao cho đỡ) Ta đây lần nào cũng không can tâm tình nguyện bị cậu thượng , cậu đường hoàng là cái Vương gia, bộ dạng coi như anh tuấn, cũng có một đống nữ nhân muốn lên giường của cậu, cậu còn dùng chiêu số hạ lưu đối với ta đây, không phải hạ xuân dược, thì lại dùng mê hương! Nhìn rõ ràng, ta đây là cái nam không phải nữ , cậu này b**n th** chết tiệt, cậu tái tiếp cận ta đây, ta đây sẽ giết cậu!”
Nói chuyện nam âm tục tằng, nghiêm phán đứng lên, hẳn là một cái nam tử hán làm người bản vương vừa thấy phải kinh sợ.
Người kia nói lời đối với Vân Phi Nhật tỏ ra chán ghét cùng thống hận, rõ ràng, rành mạch.
Vân Phi Nhật thấp giọng cười rộ lên, kia tiếng cười âm hiểm đến cực điểm, làm cho Yến Vũ Không nghe được trong lòng một trận không thoải mái.
Hàn Độc Cổ không có để cho tên đó nghe nhiều, đỡ lấy thân mình Yến Vũ Không, hướng ngoài phòng đi.
Yến Vũ Không thấp tiếng nói: “Đó là tiếng Vân Phi Nhật đi, gã là Vương gia thật sao?”
Hàn Độc Cổ đặt ngón tay trên môi tên đó, “Không nên nghe lời đám người kia nói, coi như ngươi ta đây không có gặp qua. Đi, ta đây đưa ngươi ta đây về nhà đi, nơi này không cần tái ở lại, đợi lát nữa khi đám người kia làm (xxoo), cái lổ tai chúng ta đây nhất định sẽ bị chấn điếc . ”
Yến Vũ Không cũng không hiểu hắn có ý tứ gì vội mặc quần áo, khi đi ra ngoài phòng, hắn tức thì mặt đỏ tai hồng, bởi vì tiếng ngâm nga không dứt bên tai, hắn chỉ nghe vài câu sắc mặt liền thay đổi.
“Đáng chết, ngươi bản vương lại đối bản vương hạ dược, ngươi bản vương này đồ b**n th** chết tiệt, không chính xác ngươi bản vương tái. . . Tái đi vào . ”
“Chính là đối phương sảng khoái còn kêu gì? Là chê bản vương đâm vào không đủ sâu sao?”
Mới xong đoạn này, chợt nghe đến tiếng nước kịch liệt , dùng ngón chân nghĩ cũng biết Vân Phi Nhật đang làm chuyện xấu gì.
“Oa a, cậu đồ Vương gia b**n th**, mau dừng tay, dừng tay, Hàn Độc Cổ, bản tọa vừa rồi có nghe tiếng cậu, cậu mau tới cứu bản tọa, cậu này gặp sắc quên bạn, mau đi ra cho bản tọa, a. . . A a. . . ”
Hàn Độc Cổ cao giọng cười, “Ngươi bản vương hảo hảo hưởng thụ, bản vương đi trước. ”
Kia tục tằng nam âm tức giận đến phát run, ngay lập tức lại phát ra quái dị tiếng nói r*n r* ám muội .
Yến Vũ Không nhanh bước đi ra, khuôn mặt gã đỏ hồng, chúng vừa rồi có thể nghe được âm thanh hai người kia phải chăng tiếng nói mình cùng Hàn Độc Cổ cũng truyền đến chỗ chúng.
Dường như có thể nhìn thấu tâm tư gã, Hàn Độc Cổ an ủi nói: “Yên tâm đi, chúng hẳn là sau lúc chúng ta đây tắm xong mới tới , bằng không tiếng động lớn như vậy, chúng ta đây đã sớm nghe thấy . “
“Ân. . . ” hắn xấu hổ đến cúi đầu xuống mà đi, vừa rồi tư thái cuồng loạn cùng giọng nói cầu xin khoan dung không để người khác nghe thấy là tốt nhất, nếu mà bị người khác nghe thấy, chẳng phải là xấu hổ muốn chết?
“Đêm còn sớm, đến chỗ bản tọa ngủ một đêm đi. ”
Câu này hẳn là ý muốn kéo dài chuyện bị gián đoạn ban nãy.
Hiện tại cùng Hàn Độc Cổ lưỡng tình tương duyệt, Yến Vũ Không vô lực phản đối, huống chi vừa rồi kh*** c*m làm toàn thân hắn muốn nhuyễn, nói không nên lời.
Hàn Độc Cổ âu yếm hôn lêntóc hắn, hai người giục ngựa tiến vào hàn phủ.
Sau một đêm tham hoan, hừng đông, Hàn Độc Cổ mới đưa Yến Vũ Không trở về yến phủ.
“Cậu xem cậu thật mệt mỏi đi, bảo cậu ở lại chỗ lão phu ngủ, cậu lại không chịu. ”
Một đêm triền miên làm cho mi mắt Yến Vũ Không mở không nổi, nhưng mà tên đó bền bỉ phải trở về, Hàn Độc Cổ không cam lòng đành phải đưa tên đó về nhà.
“Kia tái kiến . ”
Hàn Độc Cổ ôm Yến Vũ Không, ở trên mặt tên đó khẽ hôn; h**n ** lúc sau tên đó vẫn còn thực mẫn cảm, mà môi Hàn Độc Cổ lại còn dời xuống tới trước ngực tên đó, nơi xương quai xanh.
“Đừng. . . Đừng nữa , lão phu chịu không nổi . ” Yến Vũ Không than nhẹ th* d*c, nhiệt độ cơ thể dần dần lên cao, rõ ràng ph*ng đ*ng triền miên một đêm, thân thể đã muốn mệt mỏi đến cực điểm, nhưng mà bị người yêu trêu đùa, liền lại có cảm giác.
Hàn Độc Cổ vẻ mặt không bằng lòng, nhưng cũng biết người trong lòng thực mệt mỏi cực điểm. ”Ngủ đi, bản tọa buổi chiều lại tới tìm cậu. ”
“Ân. ” Yến Vũ Không nắm tay Hàn Độc Cổ , vào giường liền đi vào giấc ngủ.
Hàn Độc Cổ khe khẽ thở dài một tiếng, xem ra về sau phải tìm lấy cớ làm cho hắn cùng chính mình ngủ, hắn cũng không muốn mỗi lần triền miên xong, lại còn phải đưa Vũ nhà hắn đang mệt chết trở về yến phủ. (muốn cưới ẻm đây mà)
Hàn Độc Cổ ra khỏi phòng Yến Vũ Không lại theo đường cũ trở về, một chút cũng không phát hiện Hồng Phân Tú một đêm không ngủ, chờ chúng trở về, đương nhiên cũng thấy vừa rồi một màn tình cảm triền miên mãnh liệt, hai tay của cô ta đây đã phát run, con mắt cơ hồ muốn tuôn ra khỏi hốc mắt.
Nữ nhân ấy không thể tin được, nhưng cũng không thể không tin, biểu ca cùng Hàn Độc Cổ đi ra ngoài một đêm, hai người sau khi trở về lại ở trong phòng hôn hít, chúng tỏ quan hệ hai người căn bản không phải phàm thường.
Biểu ca như thế nào có thể hạ lưu như vậy? Họ Hàn như thế nào có thể như vậy thấp hèn? Hai người đều là nam nhân, lại mờ ám qua lại tằng tịu với nhau , quả thực là ghê tởm đến cực điểm.
Cô ấy bước nhanh trở về phòng, thầm nghĩ không có khả năng là lỗi của biểu ca, biểu ca luôn luôn giữ mình trong sạch, hắn nhất định là có nỗi khổ riêng bất đắc dĩ mới phải làm như vậy.
Đúng vậy, họ Hàn nhất định là ở sau lưng giở trò quỷ, cô ta đây từng nghe qua vài cái lão bộc đề cập đến tên của hắn, cô ta đây muốn đem chuyện này tra ra rành mạch, làm cho hắn không thể mạo phạm được biểu ca.
Hồng Phân Tú một đêm không ngủ, ánh mắt thoáng sưng đỏ, sắc mặt cũng là tái nhợt .
lão bộc bị Hồng Phân Tú tìm tới đã muốn ở Yến gia công tác hơn hai mươi năm, ngày thường cùng cô bản tọa cơ hồ không hay chạm mặt, cho nên căn bản cũng không biết cô bản tọa vì sao tìm hắn bản tọa đến.
“Biểu tiểu thư, cậu tìm ta đây đến có chuyện gì sao?” Lão bộc hỏi thực cẩn thận, bởi vì sắc mặt Hồng Phân Tú thoạt nhìn thật sự thực không thích hợp.
“Lão phu hỏi cậu, lão phu từng nghe cậu nhắc tới Hàn Độc Cổ, cậu như thế nào lại biết tên đầy đủ của hàn thiếu gia ?”
“Hàn. . . Hàn thiếu gia?” Lão bộc tựa hồ muốn cười, nhưng dù sao vẫn là không dám ở trước mặt biểu tiểu thư thất lễ, cố nhịn xuống. ”Biểu tiểu thư, tên đó không phải là cái gì thiếu gia, tên đó từng bán mình đến Yến gia chúng ta đây làm tôi tớ. ”
” Yến gia tôi tớ?” Hồng Phân Tú chấn động.
“Phải, tên đó từ nhỏ đã bị bán vào yến phủ, năm năm trước vì đối thiếu gia gây rối nên bị thiếu gia đánh đến chết khiếp, đưa tên đó vứt ra ngoài đường. Không thể tưởng được tên đó không chết, lại làm ra một cái hàn thiếu gia , mạo danh đến kinh thành đảo. ”
Lão bộc nói thực xem thường, nhưng trong tiếng động cũng tràn ngập hết sức hâm mộ, đều là tôi tớ, Hàn Độc Cổ hiện tại chính là sống cuộc sống thiếu gia ; trái lại tên đó vẫn còn ở Yến gia làm công việc thấp hèn. TÊN ĐÓ không biết Hàn Độc Cổ gặp được vận may gì, tóm lại, tên đó không tin tên đó có khả năng gì hơn tên đó.
“Cậu nói hắn ta đây đối biểu ca gây rối, kia là có ý tứ gì?” Chỉ cần nghe Yến Vũ Không đem người đánh chết khiếp là biết sự tình lúc đó thực trầm trọng, trong lòng nữ nhân ấy, Yến Vũ Không không giống như người hay giận giữ.
“Bản tọa không biết, chỉ biết lúc mọi người đi vào , thiếu gia quần áo không chỉnh , hơn nữa thiếu gia bộ dạng rất giống phu nhân đã mất, phi thường xinh đẹp, người không biết còn có thể nghĩ đến hắn bản tọa là nữ giả nam là mỹ cô gái xinh đẹp. ”
Cho dù hiện tại, Yến Vũ Không vẫn còn mang theo chút dáng dấp xinh đẹp của nữ tử, nhưng do tính tình hắn ta đây lạnh như băng, làm việc tác phong hết sức lãnh liệt, nên thường làm cho người ta đây sợ hãi, hiểu lầm.
Nguyên lai năm năm trước Hàn Độc Cổ đối với biểu ca thi bạo, qua năm năm, gã muốn biểu ca, bởi vậy trong việc làm ăn không ngừng oanh tạc lũ người kia, làm cho biểu ca vì Yến gia, không thể nề hà đành cùng gã cùng một chỗ.
Hồng Phân Tú rốt cục biết được tiền căn hậu quả, nữ nhân ấy nhanh chóng sai người chuẩn bị kiệu, khẩn cấp muốn đi tới Hàn gia.
Tóm lại, nàng bản tọa tuyệt đối không cho phép biểu ca cùng Hàn Độc Cổ tiếp tục loại quan hệ kì quái này.
“Cái gì?”
Hàn Độc Cổ bảo tổng quản nhắc lại một lần: “Yến gia biểu tiểu thư cầu kiến. ”
“Không phải Yến gia thiếu gia?”
Tuy rằng hắn ta đây biết Yến Vũ Không không có khả năng đến chỗ hắn ta đây, bởi vì hắn ta đây vừa mới trở về ngủ chưa đầy hai giờ, lấy tình huống chúng đêm qua ” Làm lụng vất vả quá độ “xem ra Yến vũ Không cho dù ngủ quá trưa cũng không phải là lạ.
Nhưng mà hắn lão phu cùng Yến gia biểu tiểu thư mới gặp qua một lần, lúc ấy hắn lão phu vô tình nói một đống lời ca ngợi, Trên thực tế ngày ấy toàn bộ lực chú ý của hắn lão phu đều đặt ở trên người Yến Vũ Không , bởi vậy tuy Yến Vũ Không nói hắn lão phu mê đắm nhìn biểu muội tên đó, nhưng thật ra hắn lão phu lại căn bản nhớ không được nàng lão phu kia bộ dạng là tròn hay méo.
Nếu chỉ mới gặp quá một lần, tên đó ngay cả tên của cô ta đây đều nhớ không được, cô ta đây muốn tới nơi này làm gì?
“Cô bản vương là theo chưởng quầy đến, hay vẫn là một người đến?”
“Không gặp nữ nhân ấy mang theo nam nhân cùng nhau lại đây, nữ nhân ấy chỉ mang theo một cái tiểu tỳ. ”
Tổng quản thành thật hồi báo, trong lòng cũng thấy quái dị, ai đời một cái cô gái chưa xuất giá mới một lần gặp mặt, chỉ mang theo một cái tiểu tỳ nữ đến nhà nam nhân? Cô ấy cùng thiếu gia qua lại còn chưa có thân thiết như vậy, cũng không thấy có bao nhiêu thân cận, nhiều lắm chính là Hàn gia cùng Yến gia có quan hệ hợp tác mà thôi, cô ấy cũng không có chức phận đến Hàn gia.
“Được rồi, thỉnh cô ấy tiến vào. ” Hàn Độc Cổ mặc dù cảm thấy quái dị, nhưng cô ấy dù sao cũng là biểu muội của Yến Vũ Không , yêu ai yêu cả đường đi, tự nhiên cũng không thể làm cho biểu muội hắn khó coi, bằng không như hắn luôn bận rộn, cũng không có thời gian gặp mặt cô ấy.
“Vâng” tổng quản lên tiếng, đi mời Hồng Phân Tú tiến vào.
Lần này Hàn Độc Cổ đem Hồng Phân Tú xem rõ ràng .
Chỉ thấy nàng ta đây duyên dáng yêu kiều, kiểu mỹ dung nhan tuy rằng bởi vì một đêm chưa ngủ mà ánh mắt có chút sưng, nhưng vẫn là một cái cô gái xinh đẹp; trách không được Yến Vũ Không nghĩ hắn ta đây đối với biểu muội của gã có hứng thú, tư sắc của nàng ta đây đích xác xinh đẹp tuyệt trần.
Nhưng cùng với Yến Vũ Không so sánh, vẫn là kém thua một mảng lớn. Yến Vũ Không chẳng những tư sắc diễm lệ, còn hội tụ lãnh liệt khí chất, thoạt nhìn như không quan tâm đến bất cứ việc gì, nhưng chỉ có Hàn Độc Cổ biết được hắn ngoài rắn trong mềm, nội tâm mong manh tựa chim non mới sinh làm người ta đây càng sinh lòng thương tiếc muốn bảo hộ.
Tưởng tượng đến sắc mặt Yến Vũ Không từng vì biểu muội mà ghen tị , Hàn Độc Cổ không khỏi bật cười, tên đó biết hẳn là gã phải hết sức để ý tới mình, mới có thể ghen tị , đau lòng như vậy.
Nhưng mà khắp thế gian này, căn bản không có người có thể như Yến Vũ Không giống nhau làm cho hắn hết lòng yêu say đắm , hắn lúc trước bất quá là vì vết sẹo đòn roi sau lưng mà tức khí với hắn thôi, như thế nào có thể đành lòng không yêu Vũ nhà hắn?
“Biểu tiểu thư, mời ngồi. ”
“Mời ngươi bản vương đuổi người ra bên ngoài, bản vương có chuyện rất trọng yếu muốn nói với ngươi bản vương. ”
Hàn Độc Cổ khuôn mặt tươi cười đón người, Hồng Phân Tú lại lãnh đạm đáp lại, thậm chí còn nhìn tổng quản trong đại sảnh.
Khách nhân nhưng lại yêu cầu chủ nhân đuổi người ra ngoài, có thể nói là chuyện quá phần vô lễ.
Nhưng Hàn Độc Cổ lại nghĩ, tên đó cùng Hồng Phân Tú không kết thù kết oán, cô lão phu hôm nay có thể là vì Yến Vũ Không mà đến; muốn người khác đi xuống, kia đại biểu cô lão phu hẳn là đã muốn biết quan hệ giữa tên đó cùng Yến Vũ Không, cho nên không muốn người khác biết chuyện.
“Được rồi, các đối phương đều đi xuống. ”
Tổng quản ngay cả cảm thấy quái dị, vẫn là tuân mệnh lui ra, mà tiểu tỳ của Hồng Phân Tú căn bản là không có đi vào đại sảnh.
“Hồng tiểu thư, có cái gì chỉ giáo? Hiện tại đã không còn người bên ngoài, chúng ta đây có thể công bằng nói chuyện. ”
Hồng Phân Tú thấy Hàn Độc Cổ khuôn mặt anh tuấn , một cỗ khí tức chậm rãi dâng lên. Người này vô sỉ, đừng hòng mơ tưởng cô ấy sẽ đem biểu ca tặng cho gã.
“Bản tọa muốn ngươi bản tọa về sau không chính xác tiếp cận biểu ca của bản tọa trong vòng ba thước. ”
Hàn Độc Cổ khẽ cười một tiếng, âm thanh trầm thấp nặng nề: “Đối phương dựa vào cái gì? Hơn nữa cũng không có khả năng. ”
Hồng Phân Tú đập bàn đứng dậy, lửa giận bừng bừng, từ tờ mờ sáng thấy hai người đám người kia làm chuyện dọa người về sau, cảm xúc của nữ nhân ấy vẫn luôn bị lửa giận bao vây.
“Đối phương đừng tưởng rằng ta đây không biết đối phương là nô bộc của Yến gia, ta đây nếu đem việc này nói ra, đối phương ở trên thương trường cũng không còn mặt mũi mà ngẩng đầu. Muốn ta đây không nói, chỉ có một điều kiện, không cho phép đối phương tái tiếp cận biểu ca. ”
“Cho dù đối phương truyền khắp dư luận xôn xao, bản tọa cũng không có khả năng buông tha cho Yến Vũ Không. ” Hàn Độc Cổ căn bản là không đem uy h**p của cô bản tọa để vào mắt, Yến Vũ Không là của hắn bản tọa , hắn bản tọa sẽ không buông tay; cho dù là phải mất đi thanh danh.
Hồng Phân Tú tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, “Lão phu biết, là ngươi lão phu vô sỉ c**ng b*c biểu ca với ngươi lão phu cùng một chỗ , ngươi lão phu nếu còn biết thẹn với lương tâm nên biết biểu ca chẳng những không thích ngươi lão phu, hơn nữa căn bản là thống hận ngươi lão phu, bằng không năm năm trước sẽ không đem ngươi lão phu đánh gần chết. ”
Hàn Độc Cổ bỗng nhiên phá lên cười.
Hồng Phân Tú hổn hển, “Ngươi lão phu cười cái gì?”
Hàn Độc Cổ cầm lấy chén trà nhởn nhơ uống nước, “Bản tọa cười ngươi bản tọa không hề hiểu Vũ, lại còn đến đây muốn bản tọa buông tha cho Vũ, bản tọa khuyên ngươi bản tọa vẫn là sớm trở về, đừng ở đây lãng phí thời gian của cả hai chúng bản tọa. ”
“Lão phu thực hiểu biểu ca, so với bất luận kẻ nào đều hiểu rõ. ” Hồng Phân Tú rống to.
Nữ nhân ấy cùng hắn lão phu ở chung hai năm, nếu nói trên đời này có người hiểu biết Yến Vũ Không, nhất định không ai ngoài nữ nhân ấy.
“Cậu hiểu hắn lão phu cái gì? Cậu chỉ biết là hắn lão phu bề ngoài đoan trang diễm lệ, làm việc đứng đắn, cậu biết hắn lão phu khuyết điểm, nhưng cậu có biết tâm sự của hắn lão phu, cậu có thể hiểu rõ cá tính của hắn lão phu sao?”
“Đương nhiên có thể. ” Hồng Phân Tú hốc mắt đỏ hồng, nàng bản vương tuyệt đối không thua Hàn Độc Cổ .
“Hừ, hết thảy đều là do ngươi bản tọa tự ảo tưởng, là ngươi bản tọa đơn phương yêu thích Yến Vũ Không , kỳ thật ngươi bản tọa cơ bản không biết hắn bản tọa thực tí hon, hay sợ hãi lại có lòng tự tôn không ai sánh bằng. ”
Dừng lại, Hàn Độc Cổ nghiêm khắc nói: “Cậu nghĩ rằng ta đây và cậu có thể ép buộc Yến Vũ Không theo ta đây cùng một chỗ sao? Tên đó cho dù mất đi gia sản, trở thành tên khất cái, cũng sẽ không vì tiền tài loại này vật ngoài thân mà cùng người không thích ở cùng một chỗ, muốn tên đó cùng kẻ tên đó thống hận phát sinh quan hệ thân mật , tên đó thà rằng tự sát bỏ mình. ”
Hồng Phân Tú khí giận công tâm, cô lão phu tuyệt đối không cho phép Yến Vũ Không trừ bỏ chính mình ra ở cùng một chỗ với người khác. ”Lão phu không muốn nghe đối phương nói những lời vô nghĩa, lão phu chỉ muốn đối phương rời xa biểu ca. ”
“Luôn mồm muốn bản vương rời xa Yến Vũ Không, làm bộ khắp thiên hạ chỉ có đối phương hiểu biết tên đó. ” Hàn Độc Cổ nổi giận nói: “Đối phương căn bản là chỉ yêu bản thân đối phương, mà không thương Yến Vũ Không, nếu đối phương thương tên đó, như thế nào không nhận ra tên đó có bao nhiêu yêu bản vương? Đối phương thực ích kỷ!”
“Đúng là lão phu ích kỷ, nhưng cậu đã quên một chuyện, cậu cùng biểu ca đều là nam nhân, sao dám đem tình yêu hai chữ đặt bên miệng! Cậu nếu không buông tay, lão phu sẽ đem thanh danh của cậu thành rác rưởi, làm cho khắp kinh thành mọi người đều biết cậu không phải là Hàn thiếu gia của Giang Nam, mà là Yến gia tối thấp hèn nô bộc. ”
Hàn Độc Cổ xem thường không thèm cùng nàng bản tọa chấp nhặt, “Tùy tiện cậu, bản tọa đã nói rồi, bản tọa sẽ không buông tha Vũ , cho dù toàn bộ người trong thiên hạ đều cho rằng bản tọa không xứng được với tên đó, chỉ cần bản tọa biết Vũ yêu bản tọa, bản tọa có thể chịu bất cứ loại gì đả kích. Cậu nếu không sợ sau khi tin tức truyền ra, Vũ vì bản tọa mà thương tâm khổ sở, đều có thể đem đi truyền. ”
“Biểu ca chính là nhất thời bị mê hoặc, lão phu làm như vậy là đúng, chỉ có như vậy hắn lão phu mới có thể thoát khỏi đối phương, đối phương ngồi chờ mùi vị thất bại thảm hại đi!” Dứt lời, Hồng Phân Tú xoay người rồi đi ra ngoài.
Hàn Độc Cổ không để ý tới uy h**p của cô ấy vẫn tự cho là đúng.
Hôm sau, khắp mặt kinh thành đều dán thật nhiều bố cáo bên trên đều nhắc đến thân thế của Hàn Độc Cổ.
Từ chuyện hắn lão phu là một cái cô nhi cha mẹ qua đời từ khi tuổi không rõ, đến hắn lão phu ở Yến gia làm nô bộc thấp hèn bị sai bảo, cùng với năm năm trước phạm đại sai lầm, làm Yến Vũ Không đem hắn lão phu đánh thừa sống thiếu chết vứt nơi hoang vắng đều viết thật rành mạch.
Chuyện lớn như vậy tức thì truyền khắp kinh thành phố lớn ngõ nhỏ. (ko thua kém công nghệ thông tin thời bây h)
Yến Vũ Không cách nửa ngày mới biết được tin tức, hắn liền sai người gỡ xuống, đưa đến chỗ tên đó.
Vừa thấy nội dung trên trang giấy, thần tình gã tức thì trắng bệch, vội hướng hàn trạch tiến đến.
Biết được bí mật này số người rất ít, hắn lo lắng Hàn Độc Cổ lại tưởng mình làm .
Năm năm trước gã từng để mất hắn, năm năm sau gã không thể lại mất đi hắn .