Ba Người Nam Nhân Lão phu Đều Yêu
Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-07-27 14:30:21 | Lượt xem: 2

Tin tình báo của bí đỏ quả nhiên lợi hại.

Nhìn bóng đen ở trên người, lão phu ngoại trừ cảm thán chỉ còn lại sợ hãi than ── tên gia hỏa này làm sao mà vào được vậy trời?

Khải Ân tựa hồ nhìn ra ý nghĩ của lão phu, lạnh lùng hừ nói: “Em tốt nhất là nên quan tâm chính mình trước đi.” TÊN ĐÓ dùng lực chặn lão phu, từ trên cao nhìn xuống nói: “Cư nhiên dám giấu lão phu đi gặp người nam nhân khác, da em có phải hay không dạo này rất ngứa?”

Trên người gã tản mát ra một cỗ hơi thở âm lãnh cùng hắc ám hết sức kh*ng b*, vừa thấy là đã biết cơn tức giận đã lên đến đỉnh điểm, bản tọa lui thân mình lại, dùng sức lắc lắc đầu: “Bản tọa là đi gặp bạn học, không phải gặp nam nhân khác.”

“Còn dám nói dối! Uy Liêm sao lại ở đó? Tên đó cũng là bạn học của em hả?”

“Sao đối phương biết?” Lão phu không khỏi thốt lên, đến lúc muốn che miệng thì đã muộn mất rồi.

“Hừ, cuối cùng cũng không đánh đã khai?” Tên đó tựa tiếu phi tiếu nhìn lão phu, trong mắt hàn quang chợt lóe, “Vậy mà dám giấu lão phu đi thân cận kẻ khác, em nghĩ rằng lão phu sẽ không biết sao?”

“Cái đó, ta đây lúc đó chẳng qua là bất đắc dĩ thôi. . . ..” Ta đây xoay người tiến sát tới gần tên đó, cười nịnh nọt lấy lòng, “Ta đây tuyệt không hề coi trọng Uy Liêm a, tên đó sao có thể so sánh với cậu được chứ, đúng không?”

“Hừ. . . . . .”

Vẻ mặt của tên đó tuy rằng vẫn kh*ng b* như cũ, nhưng ánh mắt đã mềm đi không ít, thấy dỗ ngọt có hiệu quả, ta đây vội vàng nhân lúc không khí còn nóng, thừa thắng xông lên.

“Không, phải nói trên đời này không nam nhân nào có thể so sánh với đối phương, đối phương là ở trong lòng bản tọa vĩnh viễn là đẹp nhất, là quan trọng nhất.” Nói xong, bản tọa ngay tức thì ngẩng đầu, hôn vào mặt hắn bản tọa một cái.

Lão phu trộm sờ sờ cánh tay chính mình, quả nhiên đã nổi da gà đầy mình, may mắn là có chăn mới không bị Khải Ân nhìn thấy.

Lời dỗ ngọt cộng thêm thế công nhu tình, Khải Ân quả nhiên rất hưởng thụ, cuối cùng mới vừa lòng mỉm cười, hơi thở quanh thân cũng chuyển từ nguy thành an, bản tọa không khỏi lén lút lau mồ hôi.

“Lão phu nên bắt em làm sao đây, Mặc. . . . . .”

Tên đó sâu kín thở dài một tiếng, ngữ khí bất đắc dĩ lại bao hàm mười phần sủng nị. Hơi thở ấm áp quen thuộc phả trên mặt ta đây, một cỗ nồng đậm quyến luyến từ dưới đáy lòng dâng lên, ta đây cảm thấy mặt mình như nóng lên. Mà thân thể lại đột nhiên trở nên trống rỗng, kêu gào muốn được người bên cạnh ôm.

Tên đó tựa hồ đoán ra lòng bản tọa, đột nhiên xốc chăn lên, nằm bên cạnh bản tọa, hai tay ôm bản tọa vào  trong ***g ngực. Trong một khắc dường như cả hai đều nghe được tiếng khẽ thở dài thỏa mãn của đối phương.

Hai người ở chung, rất ít khi có được sự yên lặng như thế. Bản tọa nằm trước ngực hắn, lắng nghe tiếng tim đập của hắn, một tia cảm động không sao hiểu nổi dâng lên tới ngực, thế là nhất thời xúc động, bản tọa nói với hắn: “Bản tọa rất nhớ ngươi bản tọa!”

Hắn bản tọa ngẩn người, ngạc nhiên như vậy vài giây, liền nhanh chóng ánh mắt cười mị, nghiêng đầu, mở miệng, áp sát vào hai cánh môi bản tọa mà hôn nồng nhiệt, chỉ đến khi bản tọa hơi thở không nổi, đầu óc choáng váng, hắn bản tọa mới để bản tọa ngã trên người hắn bản tọa.

“Bản vương cũng rất nhớ em.” Âm thanh hắn khàn khàn nỉ non bên tai bản vương, một bàn tay ôm lấy lưng bản vương, tay kia thì không ngừng sờ sờ mông bản vương. “Đương nhiên, ‘nó’ cũng rất nhớ em.”

Phân thân hắn cách một lớp áo ngủ dĩ nhiên đã c**ng c*ng lên, cọ cọ vào sườn của ta đây mà nóng rực lên.

Lão phu cả kinh nhảy dựng lên, cuống quít đẩy gã ra, động tác ngay nhanh chóng đem chăn đắp lên người

“Ha hả, cái đó, bản vương hôm nay mệt lắm. . . . .”

“Mệt vì ra ngoài gặp nam nhân khác?” HẮN ngoài cười nhưng trong không cười nhìn bản vương, rồi mới ngồi dậy, thừa lúc bản vương không chú ý, bàn tay hắn cầm chặt mắt cá chân bản vương kéo về phía hắn.

“Lão phu không phải đã giải thích rồi sao? Lão phu cùng Mại Khắc Tư chỉ là bạn bè, đi gặp Uy Liêm cũng là bởi vì tên đó.” Lão phu oa oa kêu to.

Tên đó vẫn không hài lòng, lực đạo tăng thêm: “Lần này gặp nam nhân, lần sau có phải hay không sẽ gặp nữ nhân? Ta đây mới rời em đi trong chốc lát, em liền khó dằn nổi lòng mà muốn làm hồng hạnh xuất tường (ngoại tình_ thanks bạn raichan), chẳng lẽ ta đây không đủ thỏa mãn em sao? Vậy bây giờ ta đây liền thỏa mãn em cho đủ, cho em không còn nghĩ được tới người nào khác nữa, ngoại trừ ta đây!”

Lão phu dùng sức ôm chặt giường, thiếu chút nữa khóc rống lên: “Đại gia, lão phu thật sự không hề nghĩ tới việc phản bội ngươi lão phu.”

Cho dù muốn cũng không dám a, lão phu không muốn chết không toàn thây!

“Hơn nữa cậu trừ bỏ cái này thì không thể nghĩ đến cái gì khác sao? Lão tử không phải máy móc l*m t*nh, bản vương chịu không nổi sức ép của cậu đâu!”

“Không thể.” Tên đó nói như đinh đóng cột. “Khi em ở trước mặt ta đây, ta đây còn hận không thể đem em nuốt vào, vậy làm sao có thể buông tha cho em được?”

Tên đó đột nhiên nhíu mày, phỏng chừng là bất mãn với sự phản kháng của bản vương, rồi tên đó buông mắt cá chân bản vương ra, đem từ từ từng ngón tay của bản vương kéo ra khỏi giường.

Mười ngón tay dần dần thất thủ, lão phu thảm thiết kêu to, hắn ở bên cạnh lạnh lùng nói: “Kêu đi kêu đi, lão phu thì không sao, nhưng em chắc chắn là muốn hai người anh trai của em thấy được cảnh đông cung này sao?”

“. . . . . .” Ta đây ngậm miệng lại, ngực kịch liệt phập phồng, phẫn hận nhìn hắn ta đây.

Những chuyện b**n th** như thế chỉ có hắn bản vương mới dám làm.

Bản vương buông giường ra rồi đột ngột đẩy ngã tên đó, ngay lúc tên đó còn chưa kịp phản ứng, bản vương nhanh chóng ngồi dậy, nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía cửa, hy vọng có thể ra ngoài tìm kiếm cứu viện. TÊN ĐÓ lại nhanh chóng ở phía sau bản vương, nhảy dựng dậy, hét lên một tiếng, đem bản vương đặt dưới thân tên đó trên mặt đất.

Tên gia hỏa này không chỉ thân cao dọa người thể mà trọng lượng cũng thực kinh người, bản vương tựa như bị thái sơn đè lên, không thể thở nổi, tuy rằng mặt đất có trải thảm nhưng cũng làm cho đầu bản vương mọc sao Kim, hoa mắt chóng mặt một hồi lâu.

“Còn trốn nữa không?” Hắn bản vương ngồi ở trên lưng bản vương, dù bận vẫn ung dung hỏi.

Bản tọa lắc lắc đầu, giơ hai tay lên đầu hàng.

“Sớm biết như thế, lúc đầu cần gì phải. . . . . ” HẮN ôm ta đây đến trên giường, thương tiếc sờ sờ phía sau đầu ta đây, “Sưng lên một cục to rồi nè, đau không?”

Đối phương nói coi? Biết rõ mà còn cố ý hỏi!

Bản vương thở hổn hển trừng mắt nhìn gã.

Tên đó đột nhiên nhịp thở như bị kiềm hãm, rồi lại trở nên thập phần dồn dập, hai mắt lóe ra quang mang d*c v*ng, cười xấu xa đè bản tọa xuống: “Bản tọa không kiềm chế được, Mặc, đây chính là do em câu dẫn bản tọa a. Loại ánh mắt này. . . . . bất cứ nam nhân nào cũng chịu không nổi. . . . . .”

“Bản vương XX cậu OO. . . . . . Ô. . . . . cậu hỗn đàn. . . . . .”

Bản vương bị hắn hôn khiến lời nói ra đều bị nuốt vào bụng.

Đêm vẫn còn dài, nãy giờ bản vương đã hao tổn nhiều lực lắm rồi, hơn nữa năng lực chẳng bằng ai, chỉ có thể bị gã cứ vậy, đè ép suốt một đêm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8