Bạch Cốt Tinh Ba Lần Đánh Tôn Ngộ Không
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-07-28 01:15:25 | Lượt xem: 3

Đêm đã khuya, Tiểu Ly một mình đi trên đường, nhìn sang rừng cây bên cạnh có một đôi tình nhân đang ôm nhau, đột nhiên cảm thấy bản thân mình rất lạnh…

Một mình cô đơn ngây ngốc, áo khoác không mặc, găng tay không mang, giẫm lên chiếc dép lê bằng nhựa…

Bây giờ là mùa đông, mùa đông rồi…

Tiểu Ly ai thán một tiếng, trong lòng đem mười tám đại tổ tông Xương Cốt ân cần thăm hỏi một lần, sau đó mới cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn một chút, chậm rãi tới siêu thị.

Trên đường thình lình thấy một con gián, Tiểu Ly một cước giẫm chết nó.

Thấy một con chuột nữa, nhưng nó chạy nhanh quá đuổi theo không kịp.

Vốn muốn quay về ký túc xá sớm một chút, nhưng đã nói với hai anh em kia là mình ăn Xương Cốt, vậy không cần trở về sớm làm gì.

Tại siêu thị lựa tới lựa lui lựa được một túi bự mì thịt bò kho, một túi mì thịt bò cay, túi còn lại lẫn lộn, cuối cùng lúc trả tiền mới nhớ ra rằng không mang ví.

Vì thế cười cười với vị tiểu thư thu ngân, nói ăn mì không tốt cho sức khỏe, sau đó dưới ánh mắt sửng sốt của những người khác, trả ba cái túi mì bự về.

Lúc trở về ký túc xá, đã là giờ đi ngủ theo quy luật làm việc và nghỉ ngơi của bé ngoan, hơn nữa ba người chơi Thiên Long kia cũng đã làm tốt các công tác trước khi ngủ, tắm rửa, đánh răng, giặt quần áo, vừa lúc mà ba người không giở trò.

Tiểu Ly rầu rĩ không vui trở lại trước bàn, mở máy tính lên tải trò chơi, ở Tô Châu thấy quầy hàng bán đồ của Trốn Không Xong, Giết Không Chết và Cứu Không Sống.

Sau đó, nhìn bản ghi chép giao dịch, thấy bảo thạch trong quầy hàng của đám người kia đều bị cùng một người mua đi.

Cái ID quen thuộc đến nỗi khiến Tiểu Ly muốn cắn…

Cốt Cảm Mỹ Nhân.

Mà buồn bực chính là, Tiểu Ly nhìn sang quầy hàng Xương Cốt bên cạnh, giá mà nữ nhân ấy bán ra hơn gấp mấy lần giá nữ nhân ấy mua được…

Một hòn đá năm mươi hai nàng lão phu bán 3 kim tệ…

Mẹ ôi.

Tiểu Ly tức giận đến bể phổi, gõ cách cách bàn phím, nhắn cho Xương Cốt một tin.

“Tên xấu xa bỉ ổi nhà ngươi lão phu đang giở trò gì với anh em của lão phu phải không? Bản lĩnh lớn cánh cứng rồi nên muốn lừa tiền sư phụ chứ gì?”

“Bản vương không lừa thầy mà! Bản vương lừa sư thúc.”

“Hứ, điểm tạp [1] của chúng bản tọa đều là dùng tiền trong ký túc xá mua, sau đó dùng điểm tạp đổi lấy nguyên bảo nguyên bảo đổi lấy vàng, bốn người chúng bản tọa là người một thuyền, ngươi bản tọa lừa chúng cũng là gạt bản tọa.”

“Là do bọn hắn ta đây dốt nát, lúc bán cũng không nhìn xem giá cả phụ cận, vốn tảng đá kia trên thị trường là hai kim, lũ người kia bán có năm mươi hai, ta đây đương nhiên phải mua vào để kiếm tiền rồi.”

Tiểu Ly chuyển sang chung quanh, phát hiện rất nhiều nơi dọn quán đều có bản ghi chép mua đồ của Cốt Cảm Mỹ Nhân, Xương Cốt cư nhiên làm lũng đoạn vài loại bảo thạch, sau đó, nâng giá cả lên cao để bán.

Mà làm cho người oán hận chính là, cửa hàng của Xương Cốt lại tên là: Tiện Nghi Đến Hộc Máu.

Đương nhiên, người đến cửa hàng Hộc Máu của anh bản vương rất nhiều, nhưng tuyệt đối không phải bởi vì tiện nghi.

Xương Cốt rất dễ bán đồ, tuy giá cả cao, nhưng rất nhiều người chơi lười chạy đi khắp nơi thu mua bảo thạch, Xương Cốt lại là nơi duy nhất có thể mua đủ, người chơi cao cấp cũng không để ý giá cả chênh lệch hay không, kết quả, Tiểu Ly trơ mắt nhìn hai tên tiểu nhân Cốt Cảm Mỹ Nhân và Cốt Cảm Mĩ Nam thổi kèn bắt tay dọn quán, hai cửa hàng tên là Tiện Nghi Đến Hộc Máu, cũng ngay tức thì tan biến vào khoảng không.

Sau đó, hai cái hào thu quán, đứng dậy, vỗ mông chạy lấy người, không thèm để ý đến sự tồn tại của Tiểu Ly.

“Bạch Cốt Tinh ngươi lão phu đứng lại…”

Tiểu Ly buồn bực, cậu như sao trời lẻ loi, mặc trang phục xương khô đẹp như vậy, cưỡi em phượng hoàng xinh tươi như vậy, kiếm được khảm bảo thạch cũng lấp lánh bóng loáng, trong đám người là sự tồn tại đặc biệt cỡ nào.

Anh lão phu cư nhiên lại không nhìn cậu.

“Mắt ngươi lão phu bị ghèn che rồi à? Sư tôn ở đây mà cũng không hành lễ?”

“Hở? Sư phụ ở đây à? Ai da ngươi lão phu cưỡi chim bay cao quá, lão phu không nhìn thấy.”

“Cổ bất động à? Không biết ngưỡng cổ mà trông sao?”

“Bản vương chỉ biết nhìn xuống thôi~”

Tiểu Ly rất muốn mắng người, đáng tiếc mắng không được, vì vậy cầm ly nước ực liên hồi, dùng nước để nhuận khí.

Sau đó, có người đá văng cửa ra, vẻ mặt ôn nhu tươi cười đi đến.

Nhẹ nhàng đi đến phía sau Tiểu Ly, dùng âm thanh tựa như u linh nói: “Chung Ly, điểm cậu thi được là năm mươi chín, không đủ đỗ môn học này, học kỳ sau học lại đi, nếu không, không cho cậu tốt nghiệp…”

“Phốc…”

Tiểu Ly một hơi phun nước lên bàn phím.

Sau đó bàn phím báo hỏng.

“Năm mươi chín? Lão đầu chết tiệt kia sao lại không cho tôi đậu chứ!”

Anh em trong ký túc xá đều nhìn cậu bằng ánh mắt đồng tình, “Cậu chọn môn gì? Sao thầy giáo lại tàn nhẫn vậy.”

“Cảm nhận âm nhạc hiện đại đó, lúc thi lại bảo tôi hát nhạc dân tộc, hát gì mà một gốc cây bạch dương yếu ớt, lớn lên trong một thôn làng nhỏ xinh, rễ màu mỡ, lá tươi tốt, canh giữ cho cả ngôi làng…”

Các huynh đệ trong ký túc xá mắt to trừng đôi mắt nhỏ, cuối cùng quay đầu lại nhịn cười.

Giọng nói hay ho của cậu mà hát nhân tộc, chắc phải bay từ dãy Himalaya đến Everest quá, ông thầy cho cậu năm mươi chín điểm, là còn nể mặt mũi cậu lắm rồi đó…

“Vậy không có cách gì rồi, chọn môn khác thôi, đã rớt lại khó thi đỗ, chọn một môn nào dễ qua ấy.” Có người hảo tâm đề nghị.

“Giám định và thưởng thức ngọc thạch rất dễ qua đó, phàm thường không đi học cũng không sao, thi thì mở sách.”

“Không cần, tôi với mấy tảng đá không có hứng thú.”

“Phân tích nhân vật lịch sử, viết luận văn là được rồi, tuyệt đối trên tám mươi điểm, thầy giáo nhân từ lắm.”

“Không cần, tôi không có hứng thú với cổ nhân.”

Ba người đồng loạt trợn mắt.

“Vậy cậu có hứng thú với cái gì?”

“Tiểu Ly có hứng thú với Thiên Long Bát Bộ a, ha ha.”

“Còn thích nói chuyện yêu đương nữa, không phải phần giới thiệu trong QQ Tiểu Ly là heo không nói chuyện yêu đương sao…”

“Tôi quyết định rồi !”

“Tôi muốn chọn môn Chữa trị và tuyên truyền cách phòng bệnh!”

Mọi người trầm mặc.

“Ai, ngủ ngủ, đêm nay dọn quán bán đồ.”

Tiểu Ly vốn muốn nói, bọn cậu dọn quán bán đồ đều bị Xương Cốt mua hết rồi…

Nhưng mấy tên hỗn đản này lại tắt máy tính hết, thật là ngu xuẩn.

Tiểu Ly cũng không nói, để cho lũ người kia rầu rĩ luôn.

Sau khi Tiểu Ly tải trang web phòng giáo vụ chọn xong chương trình học, lại tiếp tục chơi Thiên Long. Vì bàn phím không thể dùng, cho nên, Tiểu Ly chỉ có thể du đãng quanh Tô Châu, thuận tiện thì đánh tàng bảo đồ.

Mà lúc này, Tình Duyên Công Hội đột nhiên điên cuồng phát lời.

[ bang hội ][ Bản vương Không Thương Cậu ]: Người của Ngũ Thần Gia Tộc con mẹ nó, cư nhiên cướp chuyện làm ăn của chúng bản vương!

[ bang hội ][ Cậu Không Thương Bản vương ]: Đúng, bản vương với bà xã cùng chạy mối thì bị lũ người kia cướp! Vài người cấp cao, giết chúng bản vương năm mươi cấp, thật không biết xấu hổ.

[ bang hội ][ Em Bình Nhỏ ]: Không phải chứ, lại bị chó điên cắn à?

“Thầy, hôm nay lão phu buôn bán lời năm trăm kim, cậu đến kho hàng của lão phu, lão phu chia hoa hồng cho cậu nhé.”

Tiểu Ly kích động điên cuồng nhấn ừ ừ.

Kết quả bàn phím dính nước run rẩy, từ đánh ra lại là…

“Ừ thịt của cậu ăn ngon lắm…”

Tiểu Ly vốn nôn nóng, sau khi gửi đi rồi mới phát hiện ra một chuỗi kí tự quỷ dị như vậy xuất hiện…

Nhưng chữ đã phát ra thì không thể thu hồi.

Tiểu Ly đành phải ảo não gõ lại.

“Lão phu thích cậu lão phu lão phu thật đói…”

“Cậu không cần ăn lão phu lão phu lão phu lão phu…”

“Không phải ta đây đánh ta đây ngươi ta đây ta đây…”

Xương Cốt bên kia choáng váng, đây là ngôn ngữ Sao Hỏa trong truyền thuyết sao…

“Sư tôn rốt cuộc là đối phương muốn nói cái gì?”

“Ta đây thích đối phương ta đây ta đây ta đây…”

“A? Ta đây cũng thích ngươi ta đây a, bà xã đại nhân.”

“Ngươi bản vương muốn ăn bản vương bản vương tắm…”

“… Bản vương không ăn thịt người.”

“Bản vương bản vương bản vương thích đối phương điên cuồng…”

“… Cậu trúng độc?”

“Ừ lão phu lão phu lão phu thích độc độc độc”

“Giả bộ trúng độc yếu đuối sao?”

“Không không không phải giả vờ bản vương nói thật bản vương thích”

“Ngươi bản tọa lên Q bản tọa nói với ngươi bản tọa.”

“Ta đây ta đây ta đây bàn phím mật mã ta đây”

“Ngất, bàn phím cậu bị hỏng à?”

“Ừ ừ bản tọa đói.”

“… Bản tọa đứng bên cạnh ngươi bản tọa nè, ngươi bản tọa nhìn đi.”

“Ừ ta đây đói.”

“Nếu lão phu nói đúng thì cậu đứng tấn, nếu không đúng thì hôn gió nha.”

Vì thế, đêm đó tại Tô Châu thành, xuất hiện một hình ảnh phi thường quỷ dị.

Người dọn quán tại Tô Châu, đều nhìn thấy Tiểu Ly đứng trong thành, lúc thì đứng tấn, lúc thì hôn gió với không khí.

Đầu Tiểu Ly này chắc chắn bị đập vào cửa mất rồi…

Chú thích

[1] Điểm tạp: Mình nghĩ có lẽ tương tự như xu Zing, dùng tiền thật để mua, sau đó mua các vật phẩm hoặc hoàn thành nhanh một nhiệm vụ nào đó,… Vì mỗi game mỗi khác, tên gọi cũng khác nhau. Mình cũng chưa chơi game Thiên Long bao giờ nên đành để nguyên từ Hán Việt vậy. T_T

Mì thịt bò kho:

Mì thịt bò cay:

—-

Sự kiện bàn phím bị hỏng ở chương này thiệt là ám muội. Mấy câu “cậu muốn ăn lão phu” ở đâu ra thế? Chẳng lẽ bàn phím-chan cũng là hủ nữ biến thành sao? =]]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8