Bán Lộ Cầm Quân
Chương 2
CHƯƠNG 2]
Tây Ninh cùng Dịch Vân Trai về tới tây sương phòng. Cá tính của Tây Ninh tương đối trầm lặng, không giống tôi tớ nông cạn náo nhiệt bình thường, bởi vậy mà Dịch Vân Trai mới lưu hắn lại bên mình làm người hầu cận.
“Thiếu gia, có cần phái người đi bẩm với lão gia đã tìm được Lan Huân tiểu thư không ?”
Dịch Vân Trai vừa rồi trước mặt người khác nho nhã ôn hòa bao nhiêu thì giờ phút này lại trở lên nghiêm khắc, băng lãnh bấy nhiêu.
“Không.”
Tây Ninh yên lặng nghe, cuối cùng mới thấp tiếng nói ra suy nghĩ trong lòng : “Vừa rồi Tiêu lão gia ở thượng phòng chảy rất nhiều mồ hôi lạnh”
Dịch Vân Trai những năm gần đây trải qua nhiều sóng to gió lớn, đương nhiên cũng nhận ra được những tình huống quái dị.
GÃ lấy ra chiếc trâm cài đầu từ ống tay áo, không thể là giả, người cũng là thật, vậy tại sao khi gã yêu cầu gặp Tiêu Lan Huân, Tiêu Đại Nghiệp lại đổ mồ hôi lạnh một cách không bình thường như vậy ?
Trước mắt xem ra gió yên sóng lặng, thật giống như một kết thúc viên mãn, vì sao hắn ta đây vẫn có ý niệm không chắc chắn trong đầu ?
“Đợi một thời gian nữa hẵng báo đi !”
“Ân, thiếu gia”
Xa xa truyền đến tiếng đàn trầm bổng, tiếng nói ôn nhu nhẹ nhàng khiến cho người nghe thấy lòng thoải mái thanh thản.
Tây Ninh lắng tai nghe, một lúc lâu sau mới nhỏ tiếng nói: “Tiếng đàn thực hảo ! Bản tọa nhớ Lan Huân tiểu thư cũng hay chơi đàn, cũng từng đàn những giọng nói như vậy cho thiếu gia nghe.”
Hồi ức xa xưa cũng từ từ trỗi dậy. Từ khi hắn cùng Tiêu Lan Huân gặp nhau rồi trở thành tri tâm, cô ta đây luôn một mình u sầu không thôi.
Hắn hỏi nàng lão phu vì sao không vui, nàng lão phu lại giương đôi mắt rưng rưng nhìn hắn.
Hắn bản vương dùng hết mọi cách sủng hạnh, yêu thương cô bản vương mà cô bản vương lại càng ngày càng bi thương, làm cho hắn bản vương cảm thấy cơ hồ trong thoáng chốc sẽ mất cô bản vương.
Sau đêm hôm đó, trên giường chỉ còn lưu lại một vệt máu loang lổ, bóng dáng Tiêu Lan Huân đã không thấy đâu, hắn lão phu biết chính mình khi dược tính phát tác đã làm cô lão phu bị thương, vội vàng lao đi tìm cô lão phu, rốt cuộc vẫn là không tìm được.
Dịch Vân Trai có chút vơi đi sầu muộn, nhưng nghĩ lại mấy năm trường thống khổ tương tư, đến hôm nay nỗi khổ tương tư đã được giải, vì cái gì…
Vì cái gì … tên đó không có cảm giác hớn hở đến phát điên?
“Thiếu gia, chúc mừng người tìm được Lan Huân tiểu thư”
“Ngươi lão phu cũng nghĩ nữ nhân ấy là Lan Huân?” tên đó hỏi lại.
Tây Ninh không nói lời nào, chỉ có tiếng đàn xa xăm êm như nước chảy nhẹ nhàng lướt qua trong lòng hai người.
Dịch Vân Trai ở lại Tiêu gia mấy ngày, Tiêu Hồng Nhi ở bên đã thân thiết đến mức luôn bám lấy cánh tay hắn bản vương, lại nhớ đến những ngày hai người ở chung, hắn bản vương không khỏi bật cười.
Nữ nhân ấy đỏ mặt giận dỗi nói : “Ngươi lão phu cười cái gì?”
“Lão phu cười cậu trở lên hoạt bát hơn”
So sánh với vẻ mặt Tiêu Lan Huân ngày trước luôn mang theo vẻ khinh sầu, Tiêu Hồng Nhi dường như đánh mất ý sầu mà tăng thêm vài phần sức sống.
“Lão phu hoạt bát không tốt sao?”
Tiêu Hồng Nhi lại thêm giận, sắc mặt ửng hồng, càng thêm phần khả ái.
Dịch Vân Trai đưa nàng ta đây đến hoa viên ngoạn cầu, nếu hắn cố ý ném mạnh một chút nàng ta đây liền không đỡ được, đành ảo não kêu nữ tì đi tìm về.
Lần này Dịch Vân Trai dùng lực quá lớn mà ném qua đầu Tiêu Hồng Nhi, cô ta đây căm tức giậm chân.
“Là ngươi lão phu cố ý khi dễ lão phu !”
“Ta đây còn muốn khi dễ cậu cả đời!”
Tiêu Hồng Nhi hé ra khuôn mặt đỏ đến độ như bị đốt nóng. Tiêu Hoa Nhi ở một bên cùng họ chơi ném cầu, thấy đám người kia liếc mắt đưa tình thì âm thầm cắn răng.
Nữ nhân ấy luôn nghĩ rằng muội muội Tiêu Hồng Nhi vì mệnh tốt nên mới có thể gả cho Dịch Vân Trai, nếu mình cũng may mắn như vậy thì người Dịch Vân Trai yêu thương nhất định là nữ nhân ấy.
Vì lấy lòng Dịch Vân Trai, Tiêu Hoa Nhi chạy tới tìm cầu, cầu còn chưa thấy lại thấy một quái nhân ngồi gần đám cỏ mọc cao, làm cho cô ấy sợ tới mức thét chói tai:
“Có…có yêu quái!”
Dịch Vân Trai chạy tới trước thét lớn tiếng: “Là ai ở đây giả thần giả quỷ ?”
Tả Chấn Ngọc ngồi xổm bên lùm cây luống cuống đứng dậy, đối mặt với Dịch Vân Trai cao lớn, gã cảm thấy ngực bị đè nặng đến cơ hồ không thở nổi. Ánh mắt tất cả tập trung trên người gã.
Trên gương mặt Tả Chấn Ngọc che phủ tầng tầng sa mỏng khiến người lão phu không thấy được diện mục của gã.
“Cậu là ai ? Vì sao ở đây nhìn lén ?” Dịch Vân Trai quát hỏi, tiếng nói không chút do dự, thậm chí có chút vô tình.
Tả Chấn Ngọc hé miệng nhưng không lời nào thoát ra.
Không biết là do Dịch Vân Trai quá mức anh tuấn hay vì hắn lần đầu thấy một nam nhân anh tuấn như vậy, đến nỗi nói không lên lời.
“Sao đối phương lại ở đây?”
Tiêu Hồng Nhi đi sau Dịch Vân Trai đột nhiên kêu lớn, âm thanh vang vọng cả hoa viên. Ngữ khí của nàng bản tọa thể hiện việc Tả Chấn Ngọc xuất hiện ở đây là không nên đến mức nào, dường như đây là một sự kiện hết sức đáng sợ.
Tả Chấn Ngọc không được tự nhiên đưa tay chạm vào khuôn mặt mình một chút rồi lại kinh hãi vội vàng buông tay, nhỏ tiếng nói: “Bản vương thấy mèo con chạy tới đây nên ra tìm nó”
“Chỉ vì tìm con mèo kia ? Cậu mau về hậu viện đi, không cần đem bệnh lây cho chúng lão phu.”
Tiêu Hồng Nhi nói ra không chút khách khí, còn Tiêu Hoa Nhi lại mang một vẻ mặt chán ghét, Tiêu gia ai cũng biết tên đó thân mang ác bệnh, chỉ hận tên đó không thể chết nhanh một chút.
Bị chúng khinh ghét rõ ràng như vậy, Tả Chấn Ngọc thân hình run rẩy một chút, tên đó ngẩng đầu , ánh mắt dường như không tự chủ được mà dừng lại trên gương mặt anh tuấn của Dịch Vân Trai.
Tây Ninh kéo Dịch Vân Trai lùi lại mấy bước, không muốn đám người kia đứng quá gần.
“Thiếu gia, lùi lại một chút, tên đó chắc chắn là người cháu mang bệnh mà Tiêu lão gia nói đến.”
Dịch Vân Trai nhìn cách ăn mặc kì quái của hắn, Tả Chấn Ngọc thân mình run rẩy vội vàng xoay người.
“Bản tọa không phải cố ý làm khách quý giật mình, là bản tọa tưởng mèo con chạy đến hoa viên. Thực xin lỗi, bản tọa ngay lập tức rời đi.”
Tiêu Hồng Nhi chỉ ra cửa, vênh mặt hất hàm sai khiến.
“Cậu mau rời khỏi đây, nhanh lên !”
Tả Chấn Ngọc vội vàng rời đi. Dịch Vân Trai quay sang nhìn Tiêu Hồng Ngọc một lúc lâu, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.
“Sao ngươi lão phu lại đối với hắn lão phu như vậy ?”
Tiêu Hồng Nhi có điểm chột dạ nói: “Lão phu nói không có sai. Người hắn mang bệnh, hơn nữa còn là quái bệnh, không thầy thuốc nào chữa được. Lão phu sợ mọi người bị hắn lây bệnh.”
Dịch Vân Trai không trách cứ cô ấy nhưng trong ánh mắt lại lộ rõ thần thái không ủng hộ.
“Hắn bản tọa là biểu ca của ngươi bản tọa phải không ? Bản tọa thấy ngươi bản tọa nói chuyện với hắn bản tọa không có lấy nửa điểm tôn trọng, so với nô tỳ còn khinh mạn hơn. Bản tọa không muốn thê tử tương lai của bản tọa là người như vậy. Ngươi bản tọa tự ngẫm lại đi !”
Tiêu Hồng Nhi không cam lòng, bật khóc xoay người bỏ chạy về phòng, gấp đến độ tỳ nữ phía sau đuổi theo không kịp. Chỉ có Tiêu Hoa Nhi thấy cô lão phu bị mắng thì mừng ra mặt.
“Thiếu gia, sao người lại làm vậy ?“ Tây Ninh không đồng tình việc hắn lão phu vì một chuyện nhỏ mà giáo huấn Tiêu Lan Huân trước mặt mọi người.
Dịch Vân trai cau mày : “Dịch gia sản nghiệp rộng lớn, nếu cô ta đây cứ ỷ thế h**p người, ngay cả biểu ca cũng không xem trọng, khi ta đây ra ngoài buôn bán chẳng phải cả Dịch gia sẽ đại loạn ư ?”
Tây Ninh không biết phải đáp trả thế nào, bất quá vẫn không nhịn được khuyên nhủ : “Thật vất vả mới tìm được Lan Huân tiểu thư, người đối với cô ấy hung dữ như vậy, trong lòng cô ấy nhất định sẽ khổ sở, tuổi cô ấy còn nhỏ, từ từ dạy bảo là được.“
Dịch Vân Trai thấp tiếng nói : “Tây Ninh, dẫn bản vương tới chỗ biểu ca của nàng bản vương. Bản vương nghĩ nên thay mặt nàng bản vương tạ lỗi. Thê tử tương lại của bản vương đắc tội với tên đó, ngay cả khi tên đó khoan dung độ lượng, bản vương cũng không thể bỏ qua như vậy.”
Dịch Vân Trai trách cứ Tiêu Lan Huân cũng được, nhưng vừa nghe hắn muốn gặp mặt quái nhân kia làm Tây Ninh nghẹn họng, vội vàng ngăn lại.
“Thiếu gia, đối phương không nghe thấy sao ? Nam nhân kia mang quái bệnh có thể lây a !”
Dịch Vân Trai bướng bỉnh không chịu nghe lời khuyên của tên đó.
“Dẫn đường !“
“Thiếu gia … “
Dịch Vân Trai nổi giận nói : “Bản vương bảo cậu dẫn đường, không nghe thấy sao ?”
Thấy Dịch Vân Trai nổi giận, Tây Ninh đành không chút tình nguyện dẫn đường.
Tây Ninh chỉ hi vọng vị biểu thiếu gia mắc quái bệnh kia có thể cách thiếu gia nhà tên đó càng xa càng tốt. Người nọ sống chết tên đó chẳng quan tâm, nhưng nếu đem quái bệnh lây cho thiếu gia tôn quý nhà tên đó thì thực không xong.
Nơi ở của Tả Chấn Ngọc làm Tây Ninh không khỏi nhíu mày, một nơi rách nát te tua, phía đông gió lùa phía tây mưa dột, căn bản không giống chỗ cho người ở.
Phía trước tiền trang treo một chiếc chuông gió, khi gió thổi qua, tiếng chuông thanh thoát vang lên, rất có ý thơ, làm cho nơi này tuy rách nát lại không hề dung tục.
Tả Chấn Ngọc đứng ở hành lang trước cửa phòng khách, dường như đang suy tư gì đó đến ngây ngốc, không hề phát hiện có người ghé thăm.
Tây Ninh không dám lại gần hắn, liền đứng từ xa gọi : “Biểu thiếu gia …”
Tả Chấn Ngọc thân thể cứng đờ, từ từ quay đầu lại, lụa mỏng che khuất khuôn mặt, chỉ hé ra đôi mắt.
TÊN ĐÓ mở miệng ngạc nhiên, dường như không thể tưởng tượng vị khách quý như Dịch Vân Trai lại xuất hiện ở nơi này.
“Dịch Thiếu gia ?”
Âm thanh của hắn thật nhỏ. Dịch Vân Trai tiến lại gần hắn, thật gần, giống như muốn nghe cho rõ âm thanh mơ hồ của hắn, để xác định xem hắn đang nói điều gì.
Tả Chấn Ngọc ngược lại cứ thế thoái lui từng bước, nhỏ tiếng nói : “Bản tọa bị nhiễm quái bệnh, đừng đến quá gần.”
“Bản vương là vị hôn phu của Lan Huân, hôm nay nữ nhân ấy thất lễ với đối phương nên bản vương đặc biệt hướng đối phương bồi tội.”
“Đúng vậy, cậu là vị hôn phu của Lan Huân …”
Tả Chấn Ngọc thì thầm, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn Dịch Vân Trai, ngay cả Tây Ninh cũng thấy lạ.
Giống như cảm nhận được ánh mắt của Tây Ninh, tay Tả Chấn Ngọc không kìm được vuốt khuôn mặt mình rồi ngay lập tức buông xuống.
TÊN ĐÓ dùng giọng nói nhỏ nhất để trả lời Dịch Vân Trai.
“Dịch thiếu gia khách khí rồi, ta đây ăn không ở không ở Tiêu gia, thân còn mang quái bệnh mà họ vẫn phái người chiếu cố ta đây, họ không muốn gặp ta đây hay để khách quý thấy ta đây cũng là phải thôi.”
Dịch Vân Trai quan tâm nói : “Bản vương biết vài vị lương gã, có thể …”
Tả Chấn Ngọc khẽ lắc đầu, khóe miệng hiện lên một mạt cười khổ : “Bệnh của bản tọa đã không còn thuốc chữa, những vị lương hắn trước đều không tìm ra nguyên nhân.”
“Có thể cho ta đây xem bệnh không ?”
Vừa nghe tên đó nói muốn xem bệnh, Tả Chấn Ngọc vội lùi lại : “Bệnh ở trên mặt lão phu, hết sức đáng sợ. Lão phu không muốn người khác thấy diện mục kì quái của lão phu.”
“Vẫn có thể chữa được chứ ? Nếu đối phương không ngại, bản tọa sẽ gọi thầy thuốc đến xem thử.”
“Không, không cần.” giọng nói Tả Chấn Ngọc nhỏ đến mức không thể nghe thấy “Đây là báo ứng của bản tọa, bản tọa không muốn cố gắng chữa trị nữa.”
Nghe thấy tên đó nói thực nghiêm trọng, Tây Ninh thấy Tả Chấn Ngọc đem bệnh của mình thành [báo ứng], chỉ sợ có chuyện không phàm thường, không hiểu sao thiếu gia nhà mình vẫn lại gần tên đó.
Giữ chặt tay áo Dịch Vân Trai, Tây Ninh không muốn để tên đó tiếp tục bước tới.
“Thiếu gia, trời tối rồi, chúng bản tọa nên về thôi.” Tây Ninh nhỏ giọng nhắc nhở, kì thực hắn muốn thiếu gia mau mau rời khỏi, đừng cùng vị quái bệnh biểu thiếu gia kia tiếp tục dây dưa nữa.
“Chờ ta đây chút đi !” Dịch Vân Trai vẫn mắt điếc tai ngơ. Hắn còn muốn lại gần Tả Chấn Ngọc chút nữa.
Tả Chấn Ngọc đã lùi đến sát tường, vội mở cửa : “Như vậy đi, Dịch thiếu gia, ngày khác tái kiến.”
HẮN khép cửa, Dịch Vân Trai lại tiến tới đẩy cửa bước vào.
Tây Ninh gấp đến độ toát mồ hôi. Không phải là thiếu gia nhà hắn bản tọa giàu quá hóa khùng nên mới khăng khăng hướng vị quái bệnh biểu thiếu gia kia mà đeo bám chứ.
Tả Chấn Ngọc cũng bị dọa sợ ra mặt, mà Tây Ninh sợ bị lây bệnh, không dám bước vào nhà.
“Ta đây có thể xem mặt ngươi ta đây không ?”
Dịch Vân Trai hoàn toàn không để tâm đưa ra yêu cầu khiến Tả Chấn Ngọc kêu lên kinh hoàng.
“Mặt của lão phu không thể để người khác thấy, Dịch thiếu gia, xin ngươi lão phu đừng xem lão phu như trò đùa.”
“Ta đây không trêu đùa ngươi ta đây ! Tiếng nói của ngươi ta đây thật giống với Lan Huân, so với Hồng Nhi còn giống hơn. Cho ta đây xem mặt ngươi ta đây …”
Tả Chấn Ngọc thất kinh, hắn đưa hai tay lên ôm lấy mặt mình, dường như làm vậy có thể khiến Dịch Vân Trai không nhìn thấy được.
“Ngươi ta đây không cần qua đây ! Đừng có qua đây ! Ta đây không phải Tiêu Lan Huân. Cũng không thể cho ngươi ta đây xem mặt. Mặt của ta đây rất xấu, không giống Tiêu Lan Huân xinh đẹp.”
Dịch Vân Trai cầm lấy bàn tay đang cố thủ của tên đó, mở bung ra. Tả Chấn Ngọc kêu lên thảm thiết.
Dịch Vân Trai giữ chân tên đó, thân hình không hề cao lớn như nam nhân phàm thường ngay lập tức bị tên đó áp đảo trên mặt đất.
“Chiều cao, hình thể của cậu đều hết sức giống Lan Huân, ngữ điệu lời nói cũng giống, nhất là âm thanh … âm thanh của cậu thực sự rất giống, quá giống !”
GÃ kéo khăn che mặt xuống, Tả Chấn Ngọc liền kêu lên thảm thiết. Tấm khăn rơi xuống làm lộ ra khuôn mặt đích thực.
Diện mạo kia căn bản không thể xem là của con người. Khuôn mặt bị tàn phá hết sức nghiêm trọng, không giống như vết thương ngoài da nhưng cũng không thể xác định là do nguyên nhân nào khác.
Ngoại trừ mắt và miệng xem như người phàm thường, còn lại hầu như đều đã bị biến dạng.
Tả Chấn Ngọc đoạt lại khăn, vội vàng che lên mặt, nước mắt bất lực cũng đã trào ra. HẮN khổ đau kêu to : “Đối phương xem chán rồi chứ ? Bản vương không phải … không phải …ái nhân Tiêu Lan Huân của đối phương.”
Dịch Vân Trai sững sờ, cũng biết mình thất lễ. Bất luận kẻ nào có bệnh như vậy cũng đều không muốn người khác nhìn thấy.
“Xin lỗi, là ta đây quá thương nhớ Lan Huân … vừa rồi nghe thấy tiếng cậu, nhất thời không thể khống chế được.” HẮN nhỏ giọng giải thích.
Tả Chấn Ngọc thu mình lại, áp chế tiếng khóc. Không cần nghĩ cũng biết hắn bản vương bị thương tổn rất lớn.
“Ngươi ta đây đi ra ngoài, ra ngoài nhanh lên …” GÃ quát lên.
Dịch Vân Trai còn muốn giải thích nhưng Tả Chấn Ngọc đã chỉ ra cửa hạ lệnh trục khách.
“Bản tọa không những không phải mỹ nữ Tiêu Lan Huân, bản tọa là một nam nhân. Đối phương còn muốn bản tọa c** q**n xuống chứng minh sao ? Dù tiếng nói giống đến mức nào, bản tọa cũng không phải Tiêu Lan Huân, đối phương vì cái gì phải đối xử với bản tọa như vậy ?”
TÊN ĐÓ khóc đến bi thương, Dịch Vân Trai ngược lại thấy không đành lòng.
“Xin lỗi, tất cả là bản vương sai. Bản vương sẽ không nói chuyện diện mạo của cậu ra ngoài.”
“Thiếu gia đừng nói nữa, ra ngoài đi, để hắn được một mình tĩnh lặng.” Tây Ninh đứng ngoài cửa khuyên can Dịch Vân Trai.
Tây Ninh thứ nhất là lo lắng Tả Chấn Ngọc đem quái bệnh lây cho thiếu gia, thứ hai tên đó không hiểu thiếu gia vì cái gì cho rằng Tả Chấn Ngọc là Tiêu Lan Huân, một mực ép nhìn mặt gã cho bằng được.
Tên đó thấy hai người không chỉ là không giống nhau mà là hoàn toàn khác biệt.
Huống chi vị quái bệnh biểu thiếu gia kia còn là một nam nhân, thật không hiểu đầu thiếu gia nhà hắn làm sao lại cho rằng Tả Chấn Ngọc là Tiêu Lan Huân.
Dịch Vân Trai vẫn không chịu đi ra, ngược lại còn phát ngôn một lời khiến người nghe muốn thổ huyết, căn bản giống như vừa rồi đem con người lão phu ra vũ nhục còn chưa đủ.
“Đối phương nói bản tọa có thể kiểm tra thân nam nhi của đối phương, bản tọa làm vậy được chứ ?”
Môi Tả Chấn Ngọc run lên. HẮN đau lòng một tay đè lại ngực, cảm giác nhục nhã đến khó có thể chịu đựng được, không khỏi kêu lên : “Cậu … cậu nói bậy bạ gì đó ? Mau đi ra ! Van cầu cậu đi ra, đừng nhục mạ bản vương thêm nữa, ngay cả khi bản vương trong nhà này vô hắn vô dựa, cậu cũng không nên như vậy vũ nhục bản vương.”
Nếu không phải từ lâu đã hầu hạ bên cạnh Dịch Vân Trai, biết chủ nhân của mình không kẻ điên, bằng không chỉ sợ khi nghe lời Dịch Vân Trai thỉnh cầu Tả Chấn Ngọc, Tây Ninh chắc chắn sẽ nghĩ thiếu gia tên đó điên rồi.
“Thiếu gia muốn đích thân kiểm tra ?” Tây Ninh đứng ngoài giật mình nghĩ.
[