Băng Phong Chích Dục
Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-07-29 08:45:14 | Lượt xem: 4

Tần Thước tứ chi dang rộng ngưỡng mặt nằm trên giường, trời tối rồi sáng, sáng rồi lại tối, trên mặt đất linh tinh toàn vỏ chai rượu, tay trái gã còn đang cầm điếu thuốc, trên giường lấm tấm những lỗ thủng do tàn thuốc làm cháy.

Mấy ngày nay, gã chính là liều mạng hút thuốc cùng uống rượu, ngoài những việc này ra quả thật gã không biết nên làm gì nữa? (anh chưa bị ngộ độc rượu là may lắm rồi =.=) Thấy nhà đối diện bên kia cửa sổ có một hắn thanh niên đang rình coi, gã điên tiết lảo đảo đứng dậy đá văng cửa sổ, hung dữ hét to:

– Con mẹ đối phương rình coi cái gì? Tên đó sẽ không đến đâu!! (=))))) có anh fanboy ở gần nhà anh Thước nha~)

Đầu đau đến độ muốn vỡ tung, hốc mắt một mảng đỏ ngầu như máu … nếu như những chuyện này hết thảy đều không phải là sự thật…

Nhãn tình trống rỗng của Tần Thước bỗng nhiên sáng lên, nói không chừng đây chỉ là một cơn ác mộng, khi tỉnh lại mọi thứ sẽ khôi phục như cũ, hắn vẫn là hắn, Lão Đại cũng vẫn sẽ là Lão Đại của hắn.

Tên đó bò xuống giường, tay chân lâu ngày không hoạt động trở nên tê cứng lạnh băng, bước từng bước đi đến phòng bếp, cầm lấy con dao gọt trái cây rồi ngồi xổm xuống mắt đất, dựa lưng vào vách tường.

Mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm lưỡi dao, thân dao run rẩy vì tay Tần Thước đang run. Huơ dao, cánh tay bên trái liền hiện lên một vết rạch, trên bắp thịt máu từ miệng vết thương chảy dài xuống nền nhà.

Mẹ nó, sao vẫn cảm thấy đau thế này? Tần Thước bĩu môi, lại một nhát hạ xuống, lưỡi dao lại giao thoa với da thịt. (chém đó nha~)

Ngoại trừ sự thống khổ, còn có sự băng giá cùng khoái ý, Tần Thước nhếch miệng nở nụ cười, trong đầu suy nghĩ so sánh… Bản vương đã làm đến độ mất cảm giác thống khổ, để xem cậu lợi hại hay bản vương lợi hại!

Xuống tay càng lúc cành nhanh, càng ngày càng sâu và nhiều, máu rất nhanh nhiễm thấm cả quần, ở g*** h** ch*n tên đó cùng sàn nhà đều loang lổ vết máu.

– Ngươi lão phu đang phát điên sao! –Âm thanh lạnh lùng đâm thủng màng nhĩ, tay bị nắm trụ, bàn tay kia như đang muốn bẻ gãy cả cổ tay tên đó, Tần Thước ngẩng đầu nhìn gưỡng mặt vĩnh viễn không có biểu tình gì, vĩnh viễn vẫn xinh đẹp.

– … – HẮN trầm mặt, thật sự không biết nên nói cái gì.

Đồng Hi Diệp tìm hộp cứu thương, thay tên đó băng bó những vết thương đã huyết nhục mơ hồ trên cánh tay trái, khoảng không bao trùm một sự tĩnh lặng cùng hững hờ.

– Thống khổ cực cùng đến vậy sao? Thế nhưng cũng đừng làm mấy chuyện ngu xuẩn này chứ. –Đồng Hi Diệp nói.

– Cậu thì biết cái rắm gì! –Tần Thước vô lực cười tự giễu: -Cậu có từng bị người bản tọa cưỡng gian chưa? Cậu chưa từng bị cưỡng gian qua nên có biết cái cảm giác đó là như thế nào không?

Đồng Hi Diệp mãnh lực nằm lấy cổ áo Tần Thước, áp chế hắn ta đây lên tường, gương mặt lãnh tuyệt áp lại gần:

– Ngươi lão phu không ngại có thể làm cho lão phu biết một chút chứ. – Đôi môi hắn liền phủ lên môi hắn, đầu lưỡi oanh tạc tiến quân thần tốc.

Ánh mắt Tần Thước liền biến đổi, hung hăng đầy Đồng Hi Diệp ra, nâng tay chà miệng:

-Cậu đồ * … rốt cuộc cậu còn muốn làm cho bản tọa uất ức đến mức nào nữa hả? (* là của tác giả không phải của bản tọa)

Thân thể Đồng Hi Diệp ưỡn thẳng, hai tay nâng lên tự giải khai hàng cúc áo của mình ra, thần sắc đạm mạc giống như một làn khói trắng:

– Tần Thước, ngươi bản tọa hận bản tọa đến mức nào?

Từng có một người ra giá một ngàn vạn mua một đêm xuân của Đồng Hi Diệp, tất nhiên sau đó tên đó đã đem hết tiền đi trả tiền viện phí cho chính mình. Dáng người của Đồng Hi Diệp là sự kết hợp giữa bẩm sinh vốn có cùng rèn luyện theo năm tháng mà ra, hoàn mỹ đến độ, làm người khác muốn giữ lấy, phá hư và thậm chí là muốn làm nhục gã.

Tần Thước chậm rãi bước tới gần Đồng Hi Diệp, ngả ngớn câu dẫn cằm dưới của Đồng Hi Diệp, ngón tay hắn ta đây đừa bỡn phác họa lên từng thớ thịt, còn bàn tay kia khẽ nắm lấy chiếc cổ mảnh khảnh của gã.

Sao có thể ngờ được, chính mình sẽ có ngày khi dễ d*c v*ng của hắn? Từng cho rằng đối với hắn tuyệt sẽ không có tà niệm, nhưng thật ra trong tận đáy lòng tên đó đã sớm nuôi dưỡng một con mãnh thú mạnh mẽ như dòng nước lũ, bây giờ bức phòng vệ đã vỡ, liền không thể giam nổi con mãnh thú kia lại.

Tần Thước cười nhạt nói lầm bầm:

– Đồng Hi Diệp, ngươi bản vương không cần phải hối hận. – Tên đó cúi đầu, tinh tế hôn vàng tai hắn, g*m c*n vành tai, tay tên đó liền không yên phận trượt vào trong áo Đồng Hi Diệp, khẽ vân vê niết lấy điểm anh đào của hắn, vật g*** h** ch*n tên đó liền tức thì bành trướng thức dậy.

Một phen kéo Đồng Hi Diệp đi, vừa đến phòng ngủ tên đó liền đẩy hắn ngã xuống giường.

Đồng Hi Diệp không chút sợ hãi nhìn xung quanh, tên đó lạnh lùng nói:

– Đem những thứ rác rưởi của cậu thu thập hết cho lão phu.

Thân thể Tần Thước cơ hồ theo phản xạ, liền xoay người thu thập đống chai rượu trên sàn nhà, đột nhiện tên đó tỉnh ngộ liền tức giận đứng dậy mắng:

– Lão tử dựa vào cái gì mà còn nghe lời ngươi lão phu! – Tần Thước xoay chân áp ngã trên người Đồng Hi Diệp, hắn liền bắt lấy hai tay hắn dùng dây cột trói lên trên đầu giường.

Đồng Hi Diệp vẫn để mặc hắn làm, nhưng vẫn nói:

– Ta đây sẽ không phản khán, đối phương nghĩ sẽ trói được ta đây sao?

– Đây gọi là dù cậu hối hận cũng muộn rồi. – Tần Thước cười tà: – Ta đây cũng không muốn lúc đang làm được một nửa lại bị cậu đè lại đâu. – Thân thủ dùng một tay, đem quần áo trên người Đồng Hi Diệp c** s*ch sẽ.

Hít thở thật sâu, một kẻ có kinh nghiệm “giường trận” đầy cậu như Tần Thước mà hiện tại đột nhiên không biết nên làm gì tiếp theo. HẮN đang đối mặt với một thân thể hoạt sắc sinh hương (sống động mê hoặc) , nhưng đồng thời, hắn cũng đang đối mặt với một đôi mắt không quan tâm hơn thua, không sinh khí biểu cảm.

Ánh mắt của Đồng Hi Diệp vẫn bình tĩnh như thường, không có chút tình cảm, lại thâm sâu nhìn tên đó, tự hồ như muốn đem tên đó từng giờ từng phút này, mỗi động tác đều ghi tạc trong lòng.

Tần Thước không cách nào có thể đối diện với ánh mắt chăm chú này mà làm những hành động cầm thú được.

– Đáng giận! – Tần Thước tức giận dùng mảnh vải xé từ quần áo, che kín đôi mắt Đồng Hi Diệp lại… Như vậy, mới có thể tập trung đến thân thể phía dưới được.

Hít thật sâu, dùng tay c** q**n Đồng Hi Diệp ra, chiếc quần được cởi xuống dần dần lộ ra đôi chân thon dài, thuận tiện cầm lên 2 con dao nhỏ được cột vào hai bên bắp chân tên đó, tháo hai con dao nhỏ ra, hắn bản vương liền quăng xuống đất. (chú thích đoạn này chút, vì anh Diệp có sở trường phóng dao nên anh luôn mang dao theo bên mình, chẹp sao giống Công Tôn mỹ nhơn trong SCI thế nhở)

Thân thể Đồng Hi Diệp hoàn toàn tr*n tr**, cả người hắn không hề phòng bị lộ ra trước mắt tên đó.

Giữ lấy hắn đi, càng thô bạo càng tốt.

Ngươi bản tọa câm miệng lại cho bản tọa.

Trong đầu Tần Thước âm thanh mâu thuẫn lại bắt đầu giao tranh. Ánh mắt hắn lão phu không hề rời khỏi khối thân thể vừa quen thuộc vừa lạ lẫm của tên đó, từng đường nét cơ thể, từng cốt cách kinh mạch, che kín hấp dẫn, làm cho hắn lão phu bất giác không tự chủ được v**t v* nhẹ nhàng, cuối đầu hôn xuống.

Đầu lười Tần Thước giảo hoạt lướt đến phía bên phải bụng một chút, cơ thể Đồng Hi Diệp liền co rút lại, trong không khí tiếng nhịp thở của gã bỗng ngưng trệ.

Tần Thước nở nụ cười, mặc kệ, không thèm cường hãm dục hỏa nữa, phàm là người trần mắt thịt há chịu nổi cảnh này (=)) chích xác, đâu phải ai cũng làm Liễu Hạ Huệ đc cơ chứ). Tâm tình hắn thả lỏng không ít, hắn không nề hà càng sát phạt đùi trong mẫn cảm cùng bộ vị trọng yếu của Đồng Hi Diệp, hắn bắt lấy hai mắt cá chân của tên đó, hướng hai bên giang ngang ra.

-Bản vương thật muốn thượng cậu. – Ngón tay Tần Thước, chạm vào nơi địa phương tinh tế mẫn cảm kia, hướng vào bên trong thăm dò, thật không ngờ nơi kia chỉ mới chạm một chút liền xiết chặt.

Cho dù đã dùng đến gel bôi trơn, nhưng hai ngón tay hắn bản vương vẫn không thể tiến vào. Thoạt nhìn thân thể Đồng Hi Diệp khá gầy guộc, nhưng thực chất thân thể gã rất dẻo dai và rắn chắc do kinh nghiệm rèn luyện cơ thể tạo thành, nhất là từ thắt lưng đến mông đều dẻo và rắn chắc hơn người thường rất nhiều.

-Đối phương hãy thả lỏng ra, bằng không người bị thương sẽ là đối phương đó. – Tần Thước cơ khát khó chịu nôn nóng nói.

-Ta đây không hiểu như thế nào là thả lỏng. – Đồng Hi Diệp lãnh đạm nói: -Cậu đút vào không lọt thì tự đi mà nghĩ cách. (=)) anh đang bị rếp đó)

Tần Thướcbật cười nói:

-Cậu lúc nào cũng kiêu ngạo như vậy cả, cao cao tại thượng, thật không hổ là… – Lão Đại của bản vương.

Thần sắc thoáng thay đổi, Tần Thước bỗng im ắng một hồi, nhặt con dao ở dưới mặt đất lên, mũi dao nhẹ nhàng áp lên tiểu khỏa hồng non nớt trước ngực của Đồng Hi Diệp, cái loại k*ch th*ch lạnh như băng này, trong hoàn cảnh hiện tại nhìn không ra đó chính là loại tra tấn xé rách thần kinh. (SM có mùi SM)

-Vậy lão phu sẽ không cần khách khí đối với cậu nữa. –Khi Tần Thước nói những lời này xong, trong tâm tên đó cũng đau không kém.

_______________________________

Lão phu biết cắt khúc này rất ác a~, x**n t*nh đang phơi phới thế mà lại nỡ lòng nào cắt cái rụp =)))))) Các vị thông cảm lão phu cũng mún làm nguyên chương này lắm, nhưng sức đã cạn, tinh đã tẫn, nhân đã vong a~, nên hẹn các vị 2 ngày sau nha~ ^^~~

*tẩu thoát vì sợ bị uýnh hội đồng*

Hết chương 12 (Thượng)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8