Bánh Bao Nhà Ai
Chương 115: Ngoại truyện 3: Người mang thai lại nóng giận rồi

Cập nhật lúc: 2026-07-30 17:46:31 | Lượt xem: 4

Mạc Tuấn Nghị đã mang thai được chín tháng, Tư Không Dực Dương liền quyết định nhàn rỗi ở nhà cùng tên đó, chỉ sợ nhóc trong bụng tên đó có gió thổi có lay liền gây sức ép lên tên đó.

Sáng hôm nay, Mạc Tuấn Nghị tỉnh ngủ đang định xoay người, cơ mà bụng nặng quá, thắt lưng cũng mỏi, trở người mấy lần mà không được.

Mạc Tuấn Nghị tức giận mở trừng mắt, nam nhân vốn hẳn phải nằm bên cạnh giờ không thấy đâu, tên đó bắt đầu nổi cơn tức.

Nghiêng đầu, hắn lão phu gào lên, “Tư Không Dực Dương ~~~~~~~~~ Anh chết ở đâu rồi hả!!!!”

Hồi trước còn nói Ô Thuần Nhã lúc mang thai tính tình nóng nảy, giờ xem xem, tính tình hắn ta đây cũng có đỡ hơn bao nhiêu đâu.

Cũng may hai người đàn ông nhà Tư Không đều có tiềm chất làm một ông xã siêu tốt, đối với tính tình thay đổi xoành xoạch của mấy bà vợ đang mang thai đã sớm nhìn quen chịu quen rồi.

Tư Không Dực Dương đang ở dưới lầu ăn bữa sáng chỉ nghe được loáng thoáng tiếng rống của hắn ta đây, nuốt miếng cháo trong miệng rồi đứng dậy chạy lên lầu.

Bánh Bao thịt ngồi trong lòng Ô Thuần Nhã, quơ quơ muỗng nhỏ, chép miệng, “Có phải Mạc thúc thúc đau bụng không nhỉ.”

Ô Thuần Nhã cúi đầu lau miệng cho bé, còn nhéo mông bé một cái, “Mau ăn đi, sắp muộn rồi.”

Bĩu môi, Bánh Bao hầm hừ hai tiếng, từ khi có Nhạc Nhạc thân phụ chẳng thương con gì cả, quá bi thương!

Tư Không Dực Dương trở về phòng, vào cửa liền thấy Mạc Tuấn Nghị đỡ bụng nằm trên giường, lại gần ngồi xuống bên cạnh cậu, lo lắng hỏi, “Em đau bụng?”

Mạc Tuấn Nghị hừ một tiếng, nhe răng nói, “Anh giúp em trở người đi, đè đến tê rần rồi.”

….Tư Không Dực Dương không nói gì nhìn Mạc Tuấn Nghị, vươn tay đỡ hắn lão phu xoay người, rồi vươn qua áp nhẹ lên bụng hắn lão phu, nghe thử.

Mạc Tuấn Nghị trợn mắt, đẩy hắn, “Tránh ra, đè em khó chịu.”

Khẽ thở dài, ngẩng đầu nhìn tên đó, Tư Không Dực Dương giọng điệu bất đắc dĩ nói, “Em thay đổi mỗi ngày, đêm qua còn bảo anh nghe mà, hôm nay đã ghét bỏ rồi.”

“Hừ, anh đỡ em đứng lên đi lại một lúc, không ngủ nữa.” GÃ không giống Ô Thuần Nhã, có thể thành thật nằm đó nghỉ ngơi, ngủ đủ rồi gã không muốn nằm ngu người trên giường nữa, dạo này eo đau muốn chết, không muốn nằm chút nào.

Tư Không Dực Dương nâng Mạc Tuấn Nghị dậy xong, cúingười đi giày cho hắn.

Mạc Tuấn Nghị nghiêng đầu, đột nhiên ôm cổ hắn, dồn toàn bộ sức nặng thân thể đè lên người nam nhân.

Tư Không Dực Dương nâng tay ôm thắt lưng tên đó, nghiêng đầu khó hiểu nhìn sườn mặt tên đó.

“Sao đột nhiên lại nhào về đây, không sợ ngã hửm.”

Mạc Tuấn Nghị cọ cọ má vào sườn mặt tên đó, ‘ừm’ một tiếng làm nũng.

“Dực Dương, anh có phải vì cục cưng trong bụng mới tốt với em không?”

Tư Không Dực Dương giật giật khoé miệng, câu này mỗi ngày Mạc Tuấn Nghị cơ hồ đều phải hỏi một lần, tên đó không thể biểu lộ ra một tí tẹo mất kiên nhẫn, nếu không Tuấn Nghị sẽ dùng tất cả khả năng đi ầm ĩ với tên đó một lúc lâu.

“Không có cục cưng anh cũng yêu em mà, em đừng suy nghĩ linh tinh.”

Mạc Tuấn Nghị bĩu môi, cơ mà trong lòng lại nghe đến hưởng thụ, đột nhiên cười, nói, “Hồi trước anh còn cưỡng gian em đó.”

“…” Tư Không Dực Dương ngậm miệng, không biết nên đáp thế nào.

Hất mặt đi, Mạc Tuấn Nghị cắn tai tên đó một cái, hừ hừ, “Dám làm không dám nhận.”

Tư Không Dực Dương khẽ thở dài, dùng sức bế hắn bản vương ngồi lên đùi mình.

“Em muốn nghe anh nói gì?”

Mạc Tuấn Nghị tựa vào ngực hắn, cũng chẳng biết mình muốn nghe cái gì nữa.

“Xin lỗi.” Hắn bản tọa rõ ràng biết không nên khơi lại chuyện này, nhưng hắn bản tọa cứ không thể nhịn được muốn làm nam nhân mất tự nhiên.

Càng nghĩ càng tự cảm thấy bản thân mình đáng ghét hết sức, mắt Mạc Tuấn Nghị bắt đầu đỏ lên.

Tư Không Dực Dương nhướn mày, bất đắc dĩ cười tên đó, “Em làm sao vậy, muốn khóc cũng là anh khóc mới đúng, từ khi em mang thai bảy tháng tới giờ, em nói coi, có ngày nào không dùng lời nói chọc trúng chỗ đau trong lòng anh đâu.”

Mạc Tuấn Nghị hít mũi, vươn đầu hôn lên khoé miệng Tư Không Dực Dương, “Em sẽ không bao giờ chọc anh nữa.”

Tư Không Dực Dương cúi đầu cọ cọ trán tên đó, cười nói, “Vậy anh chọc em.” Nói xong còn thẳng lưng ưỡn về phía trước, để tên đó cảm nhận được bộ vị hơi biến hoá của mình.

Mạc Tuấn Nghị đỏ bừng mặt, mất tự nhiên ho khan một tiếng.

“Xuống lầu ăn sáng đi, em đói bụng.”

Tư Không Dực Dương ‘ừ’ một tiếng, đặt hắn đứng xuống, đỡ hắn xuống lầu.

Mạc Tuấn Nghị và Tư Không Dực Dương đã quen nhau từ lâu, lúc còn nhỏ ba mẹ hai nhà thỉnh thoảng lại tụ tập đánh bài vân vân các loại.

Tư Không Dực Dương lớn hơn Mạc Tuấn Nghị 8 tuổi, lúc Mạc Tuấn Nghị còn mặc quần yếm Tư Không Dực Dương đã học sơ trung.

Mạc Tuấn Nghị nhớ rõ, lần đầu tiên nhìn thấy Tư Không Dực Dương là khi tên đó 6 tuổi, ba đưa tên đó đến nhà chính nhà Tư Không, kết quả tên đó nghịch ngợm, chạy tới chạy lui trong đại viện, cuối cùng bị ngã chỏng quèo.

Tư Không Dực Dương đã bế tên đó lên, trong mắt tên đó lúc ấy, anh lớn này thực sự rất cao rất đẹp trai.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8