Bạch Quỷ Nương Tử
Chương 6
Không chút suy nghĩ, cô ấy lấy con dao nhỏ đeo bên hông ra rồi cứa vào tay mình, nhìn từng giọt máu nhỏ xuống hồ, cô ấy thầm nghĩ “bản vương chỉ có thể làm đến thế thôi, ngủ ngon nhé, bé con”. Linh hồn nhỏ dần an tĩnh từ từ chìm sâu vào trong hồ, nhìn vào tay cô ấy vết thương liền lại từ lúc nào, cô ấy đứng dậy, xoay bước đi vào nhà.
Không vào thì thôi, vừa nhìn đến cái đống văn kiện chất đống kia là Bạch Tuyết Linh muốn giết người. Cái quái gì, hết thời hạn làm không công rồi mà bây giờ tên đó còn dám đưa những thứ này tới, hừ thật là muốn tìm chết mà. Nhìn con phượng hoàng đứng cạnh đấy đang chờ nữ nhân ấy lấy đồ trên lưng nó xuống mà nữ nhân ấy lạnh lùng hừ, vòng qua nó mà đi, nó thấy khổ mà không thể kêu.
Ta đây nói này Bạch thượng tiên, cậu không xem ngọc hoàng ra gì thì thôi, nhưng ta đây chỉ là một con chim nhỏ thôi nha, làm ơn đừng chút giận lên ta đây. Ánh mắt ai oái của nó nhìn cô ấy, khiến cô ấy không thể không để tâm nha. haiz, ai bảo cô ấy nhân từ quá đi, không thể nào mà để nó nhìn mình mãi bằng cái ánh mắt đó được, vì vậy cô ấy đã ra một quyết
định, đó là lên thiên giới gửi trả công việc cho ngọc đế.
( tỷ lên đấy phá nhà, đe dọa người lão phu thì đúng hơn :)2 )
“Này, trở về nói với ngọc đế, ta đây sẽ lên đó tìm tên đó, mang cả cái đống đó đi”, rồi cô ta đây đi một mạch vào phòng, có một số thứ cần chuẩn bị trước khi gặp vị ca ca đáng kính đó. Hừ, ca ca, cậu cho là có thể khi dễ ta đây mãi sao, con hổ không phát uy thì cậu có nghĩ đó là con hổ giấy sao? Ta đây sẽ cho cậu biết hậu quả khi chọc vào con hổ giấy này.
Trên thiên giới lúc này, ngọc đế và chúng thần tiên đang trò chuyện say sưa trong yến tiệc mà không biết “nguy ngập” đang tới gần. Đang nói chuyện với nhau, bỗng thấy phượng hoàng trở về mà trên lưng vẫn còn đống văn kiện kia, ngọc đế nói “về nhanh đấy, sao văn kiện vẫn còn trên lưng ngươi lão phu vậy”, chim phượng hoàng mới nói cho ngọc đế biết ” thưa bệ hạ, Bạch thượng tiên bảo cô ấy sẽ lên đây gặp ngài nên bảo thần mang hết văn kiện về” , ” thật sao, muội ấy bảo sẽ lên đây gặp lão phu” tên đó khó nén nổi nét mặt hớn hở khi nghe thấy vậy, còn những người khác bỗng có dự cảm bất hảo trong lòng.