Bản Năng Gốc (Phản Diện)
Chương 14
Trong đêm đen và thanh tịnh, tên đó chợt thức giấc. Không có một giọng nói, chỉ có ánh sáng từ ngoài đường chiếu qua lại trên những mặt gương. Tên đó lăn ra cạnh giường và ngồi dậy, đầu rũ xuống như một con thú kiệt sức. Tên đó lòn tay ra sau lưng rờ rẫm những vết cào lâm râm vẩy máu khô. Catherine cuộn tròn người ngủ say. Tên đó vươn vai và đứng dậy, mò mẫm đi qua căn phòng vứt bừa bộn đủ thứ quần áo giày vớ.
Ánh đèn buồng tắm khiến gã choá mắt như bị một cú đấm. Trông gã xanh xao tàn tạ, mí mắt nhão ra, chùng xuống.
– Trời đất – Tên đó rên lên với bóng mình trong gương.
Dòng nước lạnh và êm ái. Hắn bản tọa thọc cái đầu với mớ tóc bết mồ hôi vào vòi nước và nhanh chóng thấy tỉnh táo ra đôi chút.
Một giọng lặng lẽ vang lên sau lưng tên đó.
– Anh không để con bạn tôi yên là tôi giết anh đó.
Giọng của Roxy nghe chắc như đinh đóng cột cứ như đang nói về một điều gì đó rất đương nhiên.
Nick liếc vào khuôn mặt Roxy phản chiếu trong gương rồi quay ra mặt đối mặt với cô ta đây. Roxy coi bộ chẳng thèm lý gì tới chuyện tên đó đang tr*n tr**ng trước mặt mình.
– Nói thẳng đi Roxy – Nick nói – Như đàn ông với nhau. Nói đi. Chắc tôi coi cô ấy như gái biết chơi bảnh nhất thế kỷ rồi đó. Cô nghĩ thế phải không?
– Anh làm tôi lộn mửa – Rồi cô quay đi.
– Tôi làm cô lộn mửa à? – HẮN khẽ lắc đầu như không dám tin – Cô khoái coi người bản tọa chơi lắm hả? Bao lâu rồi Roxy?
– Cô ấy thích cho tôi coi – Roxy trợn mắt nhìn hắn bản tọa.
– Cô coi chỉ vì tuân lệnh thôi sao?
– Mẹ kiếp nhà anh – Cô bản tọa nói rồi quay lưng đi.
Catherine vẫn còn lơ mơ ngủ nướng và lăn vào người tên đó khi tên đó leo trở lên giường. Cô ta đây cọ mình vào người tên đó như một con mèo.
– Nick – Cô bản tọa lầm bầm, như một đứa trẻ lầm thầm gọi tên bố mình cho yên tâm.
*
Khi gã thức dậy lần thứ hai, nàng bản tọa đã đi mất. Căn phòng đã được dọn sạch sẽ, ánh sáng tràn qua những khung cửa sổ. Trên mặt bàn bên cạnh giường có dán tờ giấy ghi chữ “Bãi biển C”.
Tên đó chui vô tắm một cú nước nóng, thiệt lâu, thiệt kỹ rồi mới chui vào chiếc Mustang tà tà lái về Stinson. Tên đó cảm thấy thư thái và sung mãn đúng cái kiểu mà người bản vương chỉ cảm thấy sau một đêm l*m t*nh tới nơi tới chốn. Nhưng tên đó cũng cảm thấy khó chịu và không chắc nữ nhân ấy sẽ tiếp mình ra sao.
Catherine đang ở ngoài sân như đang đợi hắn. Và cũng như mọi khi, nữ nhân ấy đang nhìn ra biển.
– Chào em – Tên đó nói.
Nữ nhân ấy khẽ gật đầu với tên đó, làm như tên đó chỉ như những người quen khác tình cờ gặp nữ nhân ấy. Tên đó liếc nhìn vào nhà và thấy sau một tấm màn cửa thấp thoáng gương mặt Roxy.
– Chắc cô lão phu coi vụ này ngứa mắt lắm.
– Ai, mà coi vụ gì?
– Roxy, coi tụi mình.
– Con nhỏ đã coi em cả tỷ lần – Cô lão phu ngưng một lát rồi tiếp – Với lại, không có vụ “tụi mình” đâu.
– Sao em dám chắc? Trông cô bản vương có vẻ không khoái. Có thể cô bản vương đã thấy cảnh gì đó chưa từng thấy.
Catherine quay lại nhìn tên đó, tia mắt lóe lên.
– Roxy đã từng nhìn thấy đủ thứ chuyện trước đây rồi.
– Anh nghĩ – Nick cười khùng khục – Anh cũng đã thấy mọi thứ rồi.
Nụ cười của nàng lão phu dịu hơn, thân thiện hơn:
– Bộ anh nghĩ tối qua là ly kỳ lắm sao?
– Anh đã từng phát biểu đó là cuộc chơi thế kỷ mà.
– Đã đi khoe với bạn rồi hả?
– Không. Khoe với bạn em kìa. Cô Roxy.
– Nó phản ứng ra sao?
– Không thoải mái lắm. Còn em, em nghĩ sao về tối qua?
– Khởi đầu như thế là tốt.
– Vậy thôi sao? Còn Roxy? Bộ cô ta đây làm còn ngon hơn à?
Cô ấy cười với nụ cười sõi đời cố hữu:
– Anh coi bộ chú ý Roxy dữ. Hay là anh khoái có lúc cả ba đứa?
– Cô ấy có chung với em và Johnny không? – Nick phản đòn.
– Không. Johnny bị mắc cỡ.
– Và kết cục là như thế – Nick cười nhún vai.
Catherine bước đi chỗ khác, theo đường mòn xuống bãi biển. Tên đó vội vàng đi theo cô ta đây.
– Nói nghe đi, Nicky – Cô bản tọa nói vói lại sau lưng – Tối qua anh có sợ không?
– Vấn đề em quan tâm là đó, phải không? – Nick dừng chân – Chính vụ đó khiến mọi chuyện ngon lành đến thế, đúng không?
– Anh không nên tham gia cuộc chơi này – Cô lão phu nói nghiêm trang rồi tiếp tục đi xuống bãi.
– Tại sao không? – HẮN đi theo – Anh khoái trò này mà.
– Nó quá tầm của anh rồi, Nicky. Kết cục sẽ không như anh muốn đâu.
– Có thể là quá tầm, nhưng anh không quan tâm. Chính nhờ vậy mà anh tóm được thủ phạm.
Nữ nhân ấy khẽ lắc đầu:
– Anh chẳng học được ở em điều gì, chẳng tìm hiểu ra được điều gì cả? Em không có trò tâm tình hết mọi bí mật của mình ra chỉ vì được quá sướng một …
– Hoặc hai cú gì đó.
– Phải – Nàng bản vương mỉm cười – Sướng một hoặc hai cú gì đó. Nhưng không bao giờ anh tìm được điều gì em muốn giấu đâu.
– Anh sẽ tìm được – Tên đó nắm lấy đôi vai nữ nhân ấy – Và sẽ tóm được em.
– Không. Rốt cuộc thì anh chỉ có mê em mà thôi. Chấm hết.
– Hiện giờ anh đã mê em rồi – Nàng bản vương cố lắc người ra nhưng hắn bản vương giữ rịt lại – Nhưng anh sẽ tóm được em, bất cứ cách nào. Em có thể đưa chi tiết này vào trong cuốn truyện của em đó.