Bạo Quân
Chương 108
Chuyện Chử Thiệu Lăng đáp ứng Thái hoàng thái hậu nạp phi, chỉ có hai người biết, trong lòng Chử Thiệu Lăng biết rõ nên nói việc này cho Vệ Kích, nhưng mấy ngày này nhiều lần muốn nói, lời nói đến bên môi lại nuốt trở về.
Chử Thiệu Lăng thậm chí có chút hối hận, ít nhất tên đó nên cùng Vệ Kích thương nghị rồi mới đáp ứng Thái hậu, vô luận thế nào, việc này là ủy khuất Vệ Kích, nếu đổi lại, Vệ Kích bỗng nhiên cùng chính mình nói đã đáp ứng cha mẹ cưới biểu muội làm thiếp, Chử Thiệu Lăng tự nhận mình sẽ không tính tình tốt đến mức đáp ứng.
“Hoàng thượng có tâm sự sao?” Vệ Kích đứng dậy mặc xiêm gã, chịu đựng phía sau khó chịu, “Là chuyện trên triều?”
Chử Thiệu Lăng khẽ lắc đầu, ôm lấy Vệ Kích để tên đó tựa lên người mình, nhẹ nhàng nhu ấn thắt lưng Vệ Kích, cúi đầu hôn hôn tóc tên đó.
Vệ Kích sớm nhìn ra Chử Thiệu Lăng có tâm sự, chỉ là Chử Thiệu Lăng vẫn luôn không chịu nói, mỗi lần đều có lệ mà bỏ qua, Vệ Kích nghĩ nghĩ lại hỏi: “Là vì bệnh tình Thái hoàng thái hậu không khá hơn sao?”
Chử Thiệu Lăng trầm mặc, một lúc lâu mới nói: “Mấy ngày trước ở Từ An điện, bản tọa đáp ứng Thái hoàng thái hậu một việc.”
Vệ Kích không biết vì sao, trái tim bỗng nhiên nặng nề, thân mình đều cứng lại, một lúc lâu hỏi: “Hoàng thượng đáp ứng việc đại hôn?”
Chử Thiệu Lăng không khỏi nhìn Vệ Kích, Vệ Kích lại đoán được sao? Chử Thiệu Lăng mất tiếng nói: “Không phải, không phải đại hôn…. Bản tọa đáp ứng Hoàng tổ mẫu, phải… nạp Lăng Vân làm phi.”
Vệ Kích ngạc nhiên: “Lăng Vân?” Không phải mùa thu năm trước đã qua đời sao?”
Chử Thiệu Lăng nhẹ nắm tay Vệ Kích, thấp giọng: “Thái hoàng thái hậu muốn nói đến Lăng Di, lại bị lão phu mơ hồ bỏ qua, Thái hoàng thái hậu tự biết không đợi được lão phu đưa người vào cung, cho nên mới gấp gáp bắt lão phu phát thệ, lão phu đương nhiên không thể thật sự nạp phi, tình hình lúc ấy lại không cho phép nghĩ nhiều, chỉ đành phải dùng hạ sách này.”
Chử Thiệu Lăng khẽ thở dài: “Là bản tọa thực xin lỗi đối phương.”
Vệ Kích nhẹ nhõm thở ra một hơi, hắn còn cho là cái gì đâu, nguyên lai là muốn nạp bài vị của Lăng Vân, nhìn bộ dáng như lâm đại địch của Chử Thiệu Lăng, hắn còn tưởng rằng thật sự muốn đại hôn. Vệ Kích nắm lấy tay Chử Thiệu Lăng, bật cười: “Hoàng thượng không có lỗi với thần, ở tình hình đó, Hoàng thượng không có cách nào khác, thần hiểu được.”
Chử Thiệu Lăng cúi đầu nhẹ hôn môi Vệ Kích, thấp giọng: “Nếu ta đây đáp ứng cưới Lăng Di, cậu sẽ thế nào?”
Vệ Kích không chút nghĩ ngợi trả lời: “Thần đã nói rồi, trước thần là hộ vệ của một mình Hoàng thượng, nếu Hoàng thượng cưới vợ sinh con, thần liền bảo hộ một nhà Hoàng htượng.”
Chử Thiệu Lăng chấn kinh: “Ngươi ta đây không tức giận sao?”
Vệ Kích nghĩ nghĩ lắc lắc đầu, lại nói: “Thần vĩnh viễn sẽ không nổi giận với Hoàng thượng, nhưng nếu Hoàng thượng thật sự thành thân, thần sẽ không lại cùng Hoàng thượng thân cận, như trước trở thành thị vệ.”
Trái tim Chử Thiệu Lăng như bị bàn tay vô hình hung hăng bóp lấy, Vệ Kích nói bình thản, nhưng Chử Thiệu Lăng lại biết trong lòng tên đó có bao nhiêu khó chịu, đời trước chính mình đại hôn, đêm hôm đó, Vệ Kích chìm mình trong men rượu, chỉ sợ không đơn giản là vì mình thành thân, mà đêm hôm đó còn chặt đứt toàn bộ niệm tưởng của Vệ Kích. Cho dù Vệ Kích ôn hòa, trong khung lại có một cỗ ngạo khí ma không bình nhu không toái, cho dù là ái mộ đơn phương, nhưng cũng sẽ không chấp nhận cùng người khác chia sẻ.
Chử Thiệu Lăng chôn mặt vào hõm vai Vệ Kích, giọng khàn khàn: “Lão phu sẽ không cuớii người khác, vĩnh viễn cũng sẽ không. Lần này là Chử Thiệu Lăng lão phu có lỗi với cậu, nhưng lão phu cam đoan, chuyện nạp phi như vậy sẽ không bao giờ xảy ra lần nữa.”
Hốc mắt Vệ Kích đỏ hồng, thấp giọng: “Thần tin.”
Giờ khắc này, Chử Thiệu Lăng cơ hồ muốn đem toàn bộ tính toán của mình nói cho Vệ Kích, hắn lão phu muốn cho Vệ Kích thấy, hắn lão phu chưa từng có ý nghĩ muốn cùng người khác thành thân, cũng sẽ không khiến cho Vệ Kích vẫn luôn ở bên cạnh không danh không phận như vậy. Hắn lão phu muốn lập Vệ Kích làm Hậu.
Chử Thiệu Lăng nhắm chặt mắt, vẫn không thể nói, chưa thể, chưa đến thời điểm, nói ra sẽ chỉ khiến Vệ Kích lo lắng bất an, không có một chỗ tốt.
Chử Thiệu Lăng hôn hôn ấn đường Vệ Kích: “Còn có, chuyện con nối dòng bản tọa cũng đã nghĩ qua, bản tọa sẽ không lưu lại con của mình, chờ đến… chờ đến thời cơ thích hợp, bản tọa sẽ từ tôn thất chọn ra một hài tử thích hợp làm con thừa tự, hài tử từ nhỏ liền nuôi, để cho ngươi bản tọa tự mình giáo dưỡng.”
“Hoàng thượng….” Vệ Kích nhất thời không biết nên nói gì, “Từ tôn thất chọn ra? Thần vốn tưởng rằng Hoàng thượng sẽ chọn từ trong hoàng chất.”
Chử Thiệu Lăng cười nhạo: “Những huynh đệ lớn tuổi hơn bản tọa đều đã bị bản tọa giải quyết, lão Ngũ còn nhỏ không trông cậy vào, lão Lục lại có dòng máu Chân gia, không dùng được, nguyên bản đã chọn hài tử của Chử Thiệu Đào, đáng tiếc hiện tại hắn bản tọa cùng Tề Ngọc dây dưa không rõ, cũng không thể trông cậy.”
“Bản vương cũng không thập phần để ý huyết thống có phải dòng chính hay không, chỉ cần là họ Chử, tuổi còn nhỏ là được.” Chử Thiệu Lăng thản nhiên nói, “Bản vương vẫn luôn cho người chú ý cô nhi trong tôn thất, hoặc là hài tử cha mẹ lớn tuổi, lại không có huynh đệ tỉ muội, hài tử có thân nhân sẽ liên lụy nhiều, không cần suy xét. Cứ từ từ… tổng sẽ có thích hợp.”
Chử Thiệu Lăng chăm chú nhìn Vệ Kích, đơn giản đem chuyện mình vẫn suy xét toàn bộ nói ra: “Hài tử từ khi chưa hiểu chuyện liền đón về, từ đối phương nuôi lớn, như vậy gã có trưởng thành cũng sẽ thân cận đối phương, đương nhiên, mọi sự đềukhông có tuyệt đối, nếu gã là bạch nhãn lang, bản tọa sẽ ở trước khi gã thành niên kết liễu gã, lại một lần nữa tìm hài tử.”
“Nếu may mắn tìm được một cái hiểu chuyện bớt lo, dưỡng đến thành niên, nếu ta đây xem ra không có gì không ổn, liền lập làm Thái tử, sau đại lễ sắc phong liền cho hắn cưới nữ tử Vệ gia làm vợ, như hài này tốt nhất là con của Vệ Chiến cùng Phức Nghi.” Chử Thiệu Lăng hiển nhiên đã trù tính rất nhiều lần, “Không chỉ là Thái tử, lão Ngũ, còn có hài tử có khả năng của tôn thất, sau khi lớn lên ta đây đều sẽ suy xét chỉ hôn với nữ nhi Vệ gia, chỉ có như vậy mới thật sự ràng buộc hoàng tộc cùng Vệ gia lại một chỗ.”
Vệ Kích cơ hồ bị Chử Thiệu Lăng dọa sợ. Chử Thiệu Lăng thầm nghĩ may mắn không nói hết, nếu không không phải đem hắn bản vương hù chết hay sao. Chử Thiệu Lăng ôm Vệ Kích nhẹ vỗ lưng hắn bản vương an ủi: “Đừng nói với bản vương cái gì thần không đảm đương nổi linh tinh, bản vương nói trước cho đối phương những chuyện này đều là vì muốn đối phương an tâm, chuyện của trăm năm sau bản vương đều đã nghĩ tốt, tất nhiên sẽ không để cho đối phương, để cho Vệ phủ chịu một phần ủy khuất. Đối phương trong lòng hiểu được, ngoài mặt làm như không biết là xong. Từ từ sẽ đến.”
Hốc mắt Vệ Kích đỏ bừng, Chử Thiệu Lăng cười khổ: “Lão phu đã biết…. Thôi, người bao nhiêu tuổi rồi còn yêu khóc, nhanh ngừng, lão phu còn có chuyện dặn dò cậu.”
Vệ Kích nghiêng mặt đi lau nước mắt, buông mi: “Hoàng thượng phân phó.”
Chử Thiệu Lăng thấp giọng: “Hiện giờ tình hình này, bên ngoài chỉ sợ sẽ có người muốn từ đối phương hỏi thăm, nếu có ai hỏi, đối phương chỉ nói không biết. Bản tọa biết đối phương không phải người nhiều lời, nhưng thủ đoạn của những người này đối phương không biết, chỉ cần vài câu bâng quơ đã có thể đoán được nội dung, đối phương còn tưởng rằng chính mình cái gì cũng không nói.”
Thời điểm này, Chử Thiệu Lăng sợ nhất là Vệ Kích xảy ra chuyện gì. Cùng một lời nói, từ miệng người khác không sao, nếu là từ miệng Vệ Kích đi ra liền sẽ thành bia ngắm của người khác, Chử Thiệu Lăng áp trán lên trán Vệ Kích, nhẹ giọng: “Một hai năm này ta đây muốn làm rất nhiều chuyện, cái khác không sợ, chỉ lo lắng ngươi ta đây.”
Trong lòng Vệ Kích ấm ấp, buông mi: “Thần đều hiểu được, thần sẽ thành thành thật thật, không gây phiền phức cho Hoàng thượng, không để Hoàng thượng lo lắng.”
“Ngoan.” Chử Thiệu Lăng hôn hôn ấn đường Vệ Kích, “Quan trọng là phải khiến cho người ngoài cảm thấy, việc này đều là lão phu một tay xử lý, ngươi lão phu không có một chút liên quan.”
Sau khi nói rõ ràng mọi chuyện, hai người đều thoải mái không ít, đêm vừa qua nửa, hai người lại ôm nhau thân thiết một lúc mới ngủ.
Năm sau, Chử Thiệu Lăng bắt tay vào chỉnh đốn chuyện đất đai ở thân hào nông thôn phía Bắc, đó là một loại tập tục xưa của người dân, như cái võng liên lụy rất nhiều, rất khó xuống tay. Chử Thiệu Lăng cơ hồ là vội sứt đầu mẻ trán, thẳng đến đầu xuân mới làm được rõ ràng, đương nhiên đi theo đó lại có một chuỗi đầu người rơi xuống đất.
Ngày ấy Chử Thiệu Lăng đang tại thẩm tra lần cuối danh sách quan viên bị sử trảm, Vệ Kích ngồi một bên giúp Chử Thiệu Lăng phê duyệt những tấu chương không quan trọng, Vương Mộ Hàn lảo đảo chạy vào, giọng nói run rẩy: “Hoàng thượng, mau đi xem Thái hoàng thái hậu đi, ngự hắn nói… không xong.”
Chử Thiệu Lăng chỉ cảm thấy trong đầu ‘ông’ một tiếng, bút son trượt trên tấu chương, nhiễm một mảnh đỏ tươi. Chử Thiệu Lăng một câu không nói trực tiếp chạy ra khỏi Nội các.
Trong Từ An điện các cung nhân đè nén tiếng khóc, Chử Thiệu Lăng vào tẩm điện một phen nắm áo ngự gã quỳ trên mặt đất xách lên, cả giận: “Hôm qua cậu còn nói sức khỏe Thái hoàng thái hậu đang tốt lên! Hôm nay lại làm sao vậy? A?!”
Ngự tên đó bị dọa rớt nửa cái mạng, gấp âm thanh: “Thái hoàng… thái hoàng thái hậu lớn tuổi, một khi bệnh đã trở nặng… thần cũng vô pháp….”
Một đôi phượng nhãn của Chử Thiệu Lăng cơ hồ muốn phun lửa, Thái hoàng thái hậu ở trong nghe được động tĩnh, thấp giọng hỏi: “Hoàng đế… là Hoàng đế đến sao?”
Chử Thiệu Lăng đẩy ngự tên đó ra, xoay người đi vào phòng trong. Thái hoàng thái hậu càng gầy hơn mùa đông rồi, sắc mặt vàng như nến, nhưng mặt mày vẫn hiền hòa. Thái hoàng thái hậu giật giật thân mình, Chử Thiệu Lăng vội vàng nắm chặt tay Thái hoàng thái hậu, Thái hoàng thái hậu cố sức mở mắt nhìn Chử Thiệu Lăng, đứt quãng nói: “Không thể… không thể khó xử ngự tên đó, chúng… đã tận lực.”
Chử Thiệu Lăng liều mạng đè ép nước mắt, gật gật đầu: “Tôn nhi biết.”
“Lăng nhi… đừng khó chịu. Ai gia đã sớm nên ra đi. Hoàng gia gia đối phương ở hoàng lăng chờ ai gia vài thập niên, ai gia… đã sớm muốn đi cùng.” Thái hoàng thái hậu nở nụ cười: “Mắt thấy đối phương trưởng thành, làm hoàng đế, ai gia càng yên tâm. Xuống suối vàng, cũng không thẹn với mẫu hậu đối phương.”
Chử Thiệu Lăng cắn chặt môi, Thái hoàng thái hậu cười cười: “Thôi, đến tuổi của ai gia, cũng xem như hỉ táng. Chỉ là lo lắng ngươi ta đây, đứa nhỏ này tâm tư quá nặng, ai gia đi rồi, ngươi ta đây chịu khó khóc lớn một hồi, khóc đủ xem như xong, không thể quá mức bi thống. Không thể làm tang sự phô trương, triều đình đang lúc cần tiền, phải giản lược.”
Chử Thiệu Lăng lắc lắc lắc đầu, nước mắt chảy xuống, lúc này Thái hoàng Thái hậu đã không thấy gì, hai tay run run duỗi về phía Chử Thiệu Lăng, lau nước mắt cho hắn ta đây, suy yếu nở nụ cười: “Còn giống khi còn bé, mặt lãnh, tâm lại nhiệt…. Không cần vì ai gia thương tâm, ai gia cả đời này, gặp qua ba đời hoàng đế, hơn nửa đời người đều ở trong cung, hưởng qua đủ phúc, cũng không chịu thiệt.”
Chử Thiệu Lăng nghẹn ngào: “Tôn nhi còn chưa tẫn hiếu….”
“Đối phương tẫn hiếu quá nhiều, tiên đế… một phần cũng không bằng đối phương….” Thái hoàng thái hậu nói nhanh hơn, sắc mặt cũng hồng hào hơn, tiếp tục, “Ai gia chỉ dặn dò đối phương một chuyện, đừng quá mức… hậu đãi Vi gia, đối phương đã che chở bọn tên đó quá nhiều, còn phủ Tĩnh Quốc công, thật sự có tài đối phương liền trọng dụng, còn lại… có thể cả đời ấm no là được, đừng đưa lên quá cao, sẽ có tâm bất chính. Ai gia… chỉ lo lắng điều này.”
“Tôn nhi biết.” Chử Thiệu Lăng nhìn hiểu được Thái hoàng thái hậu là hồi quang phản chiếu, trong lòng đau như đao giảo, nghẹn ngào đáp ứng, “Có tài Tôn nhi sẽ chậm rãi đề bạt, nếu phàm thường, Tôn nhi liền ban thưởng vàng bạc đất đai, cho lũ người kia cả đời không lo.”
Thái Hoàng thái hậu gật gật đầu: “Đây mới là đạo lý của trường cửu hưng thịnh, đối với phủ Tĩnh Quốc công như thế, phủ Tử Quân hầu cũng phải như thế, đối với Vệ phủ… ai gia cũng khuyên cậu như vậy. Ai gia biết cậu đau lòng hắn, ngày sao nhiều để hoàng tộc cùng Vệ phủ kết thân là được, không thể người nào cũng đề bạt, hiểu sao?”
Thái hoàng thái hậu cùng Chử Thiệu Lăng nghĩ giống nhau, Chử Thiệu Lăng đáp ứng: “Tôn nhi cẩn tuẩn Hoàng tổ mẫu dạy bảo.”
“Không tính là dạy bảo, chỉ sợ trong nhà chưa tỏ, ngoài ngỏ đã tường thôi.” Những chuyện nặng nề Thái hoàng thái hậu đều đã buông, triệt để an tâm, nghĩ nghĩ, lại vỗ tay Chử Thiệu Lăng nói, “Để… để đứa bé kia lại đây, ai gia có vài câu muốn dặn hắn bản vương.”
Chử Thiệu Lăng dừng một lát, tức thì gật gật đầu, xoay người nói, giọng khàn khàn: “Truyền Vệ Quốc công.”