Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 85: Sau biến cố (hạ)

Cập nhật lúc: 2026-08-06 03:00:40 | Lượt xem: 4

Bạch gã nam tử đang tỉ mỉ quan sát gã, bỗng nhiên cười to: “Dịch Phi Yên, đối phương cũng có ngày hôm nay! Đối phương đã bị mù, chắc đối phương cũng không bao giờ ngờ được mình cũng có ngày hôm nay? Dịch Phi Yên, đây đều là đối phương tự chuốc lấy, phi, kẻ như đối phương sớm đã phải chết lâu rồi, thế nhưng bản vương sẽ không để cho đối phương được chết sớm như vậy, bản vương sẽ bắt đối phương phải chịu tất cả mọi dằn vặt sau đó mới được chết. Đối phương lại như con rùa điên rút đầu bỏ trốn một mình, để mặc thân tín của mình bị người bản vương lột da, bây giờ vẫn còn phải phơi thây nơi hoang dã a!’

Tên đó nhổ nước bọt lên mặt Dịch Phi Yên, nhưng Dịch Phi Yên cũng không có lau đi, tùy tên đó chửi rủa. Nắm chặt hai tay, chặt đến mức móng tay của tên đó đã đâm thủng da thịt, nhưng tên đó vẫn không cảm thấy đau. Tô Cẩm, ngươi bản vương sẽ không chết vô ích, chỉ cần bản vương còn sống một ngày, bản vương nhất định sẽ báo thù cho ngươi bản vương.

Bạch tên đó nam tử khinh bỉ nhìn cả đám người đó, cười lạnh lùng nói: “Các ngươi lão phu tốt nhất là nên hảo hảo hưởng thụ, dù sao thì bây giờ hắn lão phu cũng chỉ là kẻ vô dụng trói gà không chặt mà thôi.”

Một số người thì không muốn tham gia vào nên liền rời đi, nhưng cũng có những người lấm la lấm lét nhìn Dịch Phi Yên.

Nam tử lúc trước tiến lại gần tên đó, muốn lấy tay áo lau đi vết bẩn trên mặt tên đó, nhưng lại bị tên đó lạnh lùng quay mặt sang hướng khác để cự tuyệt. Nam nhân kia bị tên đó làm cho xấu hổ, liền giữ chặt lấy đầu của Dịch Phi Yên, đè ra hôn xuống, hung hăng phủ lên môi tên đó.

Chỉ cảm thấy một cảm giác gai gai, môi hắn ta đây mềm mại như bông, để cho nam nhân kia tùy ý ra vào.

Những kẻ còn lưu lại, đều là những tên đó lưu manh trong trấn. Chúng chính là lần đầu tiên nhìn thấy một mỹ nhân như thế, tuy rằng là nam nhân, nhưng vẫn khiến d*c v*ng của bọn tên đó không ngừng kêu gào đứng lên.

Nam nhân kia vẫn tiếp tục mạnh mẽ đè Dịch Phi Yên ra hôn, liên tục cắn lên môi  hắn ta đây, muốn ngừng mà không được.

Mấy hắn nam nhân đang đứng xem sớm đã không thể nhẫn nại thêm được nữa, ai cũng muốn xông lên nếm thử mùi vị của mỹ nhân tuyệt sắc trước mặt này.

Thế nhưng ở tửu quán này thật sự không có phương tiện, chỉ hôn nhẹ một cái sao có thể đủ được, đột nhiên có người nói: “Dẫn tên đó đi ra ngoài, ở phía trước không xa có một rừng cây, đến lúc đó mấy người tha hồ mà hưởng thụ.”

Lũ người kia hèn mọn cười lên, sau đó ôm lấy mỹ nhân đi ra ngoài.

Ở đây vốn chỉ là một cái trấn nhỏ, cả thôn chỉ có một cái tiểu đ**m, vào rừng cây này rồi thì đúng là kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng nghe. Nhưng mà Dịch Phi Yên từ đầu tới cuối chỉ là lẳng lặng thuận theo, có thể nói hắn là kẻ quá lạnh lùng, tuy rằng đôi mắt của hắn không nhìn thấy gì nữa, thế nhưng hắn vẫn nghe được, hắn nhớ kỹ giọng nói của lũ người kia, một ngày nào đó, các cậu sẽ phải trả giá đắt. Hắn hiện tại, chỉ cần có thể sống là đủ rồi.

d*c v*ng đã sớm khiến những kẻ này mất đi lý trí, vừa đi vào trong rừng, liền không nhịn được, ngay ngay lập tức thoát hết tên đó phục của Dịch Phi Yên ra, sau đó tùy tiện vớ lấy một sợi dây lưng trói tên đó lên một thân cây.

Năm nam nhân đó liền cùng nhau thương nghị một chút để an bài thứ tự, sắp xếp kẻ canh chừng.

Tất nhiên là nam nhân hôn Dịch Phi Yên đầu tiên được bắt đầu trước, hắn xả hạ quần mình, lộ ra d*c v*ng đang kêu gào, mạnh mẽ kéo hai chân Dịch Phi Yên ra, sau đó liền đi vào n** t* m*t của hắn.

“Nga, con bà nó, thật chặt quá a!”

TÊN ĐÓ dùng lực mạnh mẽ trừu cắm, liên tục chửi bới không ngừng. TÊN ĐÓ gầm nhẹ một tiếng, phun ra bạch dịch trong người Dịch Phi Yên.

Tên đó r*n r* sảng khoái như vậy, khiến những kẻ khác không thể chờ thêm được nữa, thấy tên đó đã làm xong, một kẻ khác liền khẩn cấp c** q**n ra, lại dùng lực cố sức đi vào.

“Ân….. nga! Thật sảng, hóa ra làm với nam nhân cũng có thể cảm thấy sảng khoái như vậy a! Quá sảng, khó trách ngươi bản tọa vừa rồi kêu lớn như vậy.”

“Đối phương cũng không phải đang rất sướng sao, thế nào, tư vị này mấy con đàn bà kia sao có thể so bì được?”

“Ách….. a….. sướng…. a!” Nam nhân đó chỉ lo trừu sáp d*c v*ng của mình, đến nói cũng không thể nói hết câu.

Lại gầm lên một tiếng, kẻ thứ hai đã phóng ra d*c v*ng của mình.

Hắn đầu tiên đã thượng Dịch Phi Yên rồi, nay lại cứng lên, tên đó hung hăng hôn Dịch Phi Yên một cái, sau đó tiến lên cởi trói cho Dịch Phi Yên, những kẻ khác không biết ý định của tên đó, đều đang ngốc lăng nhìn tên đó.

Hắn ném Dịch Phi Yên xuống đất, mạnh mẽ bóp cằm Dịch Phi Yên, sau đó đem phân thân đã trướng đến cực đại của hắn c*m v** trong miệng Dịch Phi Yên, ra sức trừu sáp.

Mấy kẻ đó như phát cuồng lên, luân phiên dằn vặt thân thể tuyệt mỹ của Dịch Phi Yên.

Chịu đựng hết thảy những việc đó, Dịch Phi Yên thủy chung không hề lên tiếng, phản kháng cũng chỉ là phí công, hắn ta đây hiện tại, căn bản không phải là đối thủ của mấy kẻ này. Hơn nữa đây cũng không phải lần đầu tiên hắn ta đây phải chịu đựng loại vũ nhục này, lúc này đây, điều hắn ta đây nhớ kỹ nhất, chính là giọng nói của những kẻ này, chỉ cần Dịch Phi Yên ta đây không chết, nhất định sẽ có một ngày ta đây khiến các đối phương sống không bằng chết.

“Như vậy liền hôn mê? Xem ra thực sự võ công của tên đó đã bị phế rồi.”

“Sắc trời cũng không còn sớm lắm, hắn xử lý thế nào bây giờ?”

“Vứt tên đó ở đây thôi, không lẽ đối phương còn muốn mang tên đó về nhà?”

“Nhưng cứ như vậy bỏ hắn ở chỗ này thì thật đáng tiếc a!”

“Vậy thì bán đi, khuôn mặt xinh đẹp như vậy, thân thể tuyệt vời như vậy, chắc là có thể bán với giá khá cao đó.”

“Ngươi bản vương đúng là cái đồ tham tiền! Vậy thì bán tên đó ở chỗ nào xa xa một chút, đi tìm trấn nào có nhiều quan lại quý nhân, tiểu quan quán cũng rất nhiều đó.”

Khi bọn tên đó vào thành thì sắc trời cũng đã tối, nhưng mà bây giờ mới là lúc các thanh lâu bắt đầu làm ăn a.

Dịch Phi Yên bị trói chặt hai tay, lại bị bọn tên đó ném vào trong xe ngựa.

Tên đó đang nhớ về cái thị trấn kia, khi đó An Minh Hiên tức giận, là do mình đem tên đó bán vào thanh lâu, không ngờ được bây giờ lại tới lượt mình.

“Xuống xe!” Một nam nhân túm lấy hắn bản vương ném xuống xe.

Mấy kẻ bên cạnh hắn cười nói: “Hôm qua hắn không phải là tiểu mỹ nhân trong lòng cậu hay sao, thế nào mà lại chán ghét hắn nhanh như vậy chứ? Ngày hôm qua không phải cậu đã rất tiêu hồn sao?”

“Lão tử thế nào ai cần các đối phương lo?” Tên đó đó tức giận nói.

“Được rồi, được rồi, tú bà tới rồi kìa.”

Tú bà của kỹ viện hầu hết đều là như vậy, thân hình đẫy đà được phủ lên bởi bộ trang phục toàn là kim ngân.

“Người đang ở chỗ nào?” Tú bà nói.

“Ở đây này!” Có người đẩy Dịch Phi Yên một cái, hắn bản vương liền ngã sấp xuống đất.

Tú bà lại càng hoảng sợ, kinh hãi nói: “Sao lại là một kẻ tóc bạc trắng? Các đối phương dám đùa giỡn với ta đây, lại dám tìm một yêu nghiệt tới đây?”

“Mụ mụ, mấy người chúng bản tọa sao lại dám đùa giỡn với ngươi bản tọa, lại còn đi một đoạn đường thật xa tới đây nữa. Ngươi bản tọa nhìn kỹ đi, tuy tóc gã có chút quái dị, thế nhưng bộ dạng gã thật sự không tồi đâu, có thể so với thiên tiên a.”

Tú bà bĩu môi, đi lên phía trước vài bước, nắm lấy cằm Dịch Phi Yên bắt hắn ta đây ngẩng đầu lên.

Đẹp đến kinh hãi thế tục, tú bà cũng chính là lần đầu tiên nhìn thấy một khuôn mặt đẹp đến như vậy. Nam nhân trưởng thành lại có bộ dạng này, quả nhiên là yêu nghiệt a.

“Có thể xướng khúc không?” Tú bà hỏi.

“Hắn bản vương bị câm điếc.” Một nam nhân nhanh mồm nhanh miệng nói.

Mấy gã bên cạnh liền trừng mắt nhìn hắn bản vương, cười lấy lòng nói: “Mụ mụ, người có thể xướng khúc không thiếu, chính là người đẹp như thế này thì sợ rằng ở đây không có a?”

Tú bà cười cười, lại quay ra nhìn Dịch Phi Yên một lần nữa, bỗng nhiên nói: “Á! Đôi mắt tên đó bị làm sao vậy? Các đối phương định lừa lão phu, đây là một người mù, sao còn có thể tiếp khách a? Mau đi đi, người đâu, mau đuổi chúng ra.’’

Tú bà tức thì chạy vào trong lánh nạn, kì thực mỹ nhân như vậy, cho dù là câm điếc cũng không quan hệ, chỉ cần khuôn mặt đó cũng đủ rồi, thế nhưng khi nữ nhân ấy nhìn vào mắt tên đó thì ngay ngay lập tức liền cảm thấy tên đó là một kẻ không đơn giản, chính mình ít gây rắc rồi thì tốt hơn.

“Ai, mụ mụ, đối phương đừng đi a! Không thể hảo hảo thương lượng thêm sao?”

“Khốn kiếp, cái đồ vô dụng này, chuyến này trắng tay rồi.” Một kẻ giận dữ đá Dịch Phi Yên một cước.

Lực đạo của tên đó cũng không tính là lớn, thế nhưng Dịch Phi Yên hiện tại toàn thân vô lực, phải chịu một cước của tên đó tự nhiên không chịu nổi. Dịch Phi Yên bị tên đó đã văng ra, lăn vài vòng, vừa lúc đã va vào một người.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8