Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 93: Cửu chuyển tục mệnh đan

Cập nhật lúc: 2026-08-06 03:15:32 | Lượt xem: 4

Chuyện ở biên quan, An Minh Hiên xác thực đã làm hơi quá tay, thế nhưng tên đó tuyệt không hối hận, cho dù là phụ hoàng tìm tên đó tính sổ tên đó cũng sẽ chấp nhận, ai bảo những kẻ đó khi dễ tiểu Hồng Hạnh của tên đó, đừng thấy tên đó bình thường tùy tiện, cái gì cũng có thể cho qua, nhưng nếu thực tế có kẻ dám tấn công trên đầu thái tuế, tên đó tuyệt đối sẽ không buông tha.

Đi suốt mấy ngày đường, cuối cùng cũng đã về tới kinh thành. Mã xa dừng lại trước đại môn của Hiên Vương phủ, người trong Vương phủ nghe nói An Minh Hiên đã trở về, đều đứng ở cửa cung kính nghênh tiếp. Chỉ có Thụy Đông là không có tới, nữ nhân ấy trời sinh cao ngạo, thấy An Minh Hiên càng ngày càng hồ đồ, dĩ nhiên là không muốn thấy mặt tên đó.

Khi xuống xe ngựa, An Minh Hiên bỗng nhiên nhớ tới, từ trước mỗi lần xuống xe đều là Dịch Phi Yên ôm hắn xuống. An Minh Hiên tự dưng lại muốn ôm Dịch Phi Yên xuống xe, hắn vừa mới vươn tay ra, Dịch Phi Yên đã vòng ra hướng đối diện để đi xuống. Dịch Phi Yên tuy không nhìn thấy gì nhưng thân thủ vẫn là thập phần linh hoạt.

Mỹ nhân không cho ôm, An Minh Hiên mặc dù có chút thất vọng, thế nhưng thấy thương thế của Dịch Phi Yên đã khá lên rất nhiều thì cũng cực kỳ mừng rỡ.

“Hiên ca ca!” Tiếng nói này, chắc chắn chính là Ngọc Bích rồi. Cô ấy chạy ào tới ôm chầm lấy An Minh Hiên làm nũng, “Hiên ca ca, đối phương đi ra ngoài nhiều ngày như vậy, Ngọc Bích rất nhớ đối phương a. Nha! Người này thật xinh đẹp a!” Ngọc Bích vừa nói vừa tiến lại gần định ôm Dịch Phi Yên.

An Minh Hiên thấy vậy, vội vàng kéo Ngọc Bích lại, tính tình tiểu Hồng Hạnh vốn bất hảo, vạn nhất tên đó sinh khí thì biết làm sao bây giờ, xem ra bản thân vẫn nên cẩn thận một chút.

Ngọc Bích khó hiểu nhìn An Minh Hiên, cô ấy vừa định mở miệng, Kỳ Hạ đã đi tới kéo tay cô ấy, khẽ lắc đầu ý bảo cô ấy đừng nói gì nữa.

An Minh Hiên cười cười với Kỳ Hạ, vẫn là nàng bản tọa ấy thấu tình đạt lý nhất.

Dịch Phi Yên đứng ở một bên, mái tóc dài rối tung che khuất một bên mặt, lộ ra một nửa khuôn mặt không có bị thương tổn gì cả, thoạt nhìn quả thật là tuyệt thế giai nhân. Dung mạo của hắn lão phu tự nhiên có thể hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người ở đây, hắn lão phu nhíu mày, hắn lão phu không thích cảm giác trở thành thương phẩm bị kẻ khác quan sát như thế này.

Tình nhân ở chung lâu ngày, dù chỉ là một ánh mắt cũng có thể biết được đối phương muốn gì, cho nên lúc này, thấy Dịch Phi Yên nhíu mày An Minh Hiên liền nhận ra được tiểu Hồng Hạnh của hắn đang cảm thấy phiền phức, chán ghét việc bị mọi người quan sát như vậy.

“Đều trở về đi, bản tọa hiện tại đã trở về yên ổn, không có việc gì thì đều quay về tiểu viện của mình đi.” An Minh Hiên đã lên tiếng, cho nên mọi người tuy rằng trong lòng bất mãn, nhưng cũng không có ai dám cãi lời tên đó.

Mọi người đều thu lại ánh mắt si ngốc, ngượng ngùng rời đi.

An Minh Hiên lúc này mới cười hì hì nắm lấy tay Dịch Phi Yên, “Tiểu Hồng Hạnh, chúng ta đây về đến nhà rồi, theo ta đây vào đi thôi.”

Dịch Phi Yên chỉ đứng yên bất động, yên lặng không nói nào.

An Minh Hiên lại nói, “Tiểu Hồng Hạnh, ngươi lão phu ở chỗ này khẳng định là người có quyền lớn nhất, chúng lão phu hoàn toàn giống như trước đây có được hay không?”

Dịch Phi Yên chính là vẫn im hơi lặng tiếng.

An Minh Hiên có chút vội vàng, sợ hắn bản tọa tức giận, liền nói: “Ngươi bản tọa cũng biết, trước đây là bản tọa hồ đồ, đã lỡ cưới rất nhiều thê thiếp, bất quá tâm tư của bản tọa chắc chắn ngươi bản tọa đã hiểu rõ, trong lòng bản tọa cũng chỉ có một mình ngươi bản tọa. Thế nhưng những cô gái này đã lỡ cưới vào cửa, cũng không thể đem các cô ấy cho ai. . . Tiểu Hồng Hạnh, ngươi bản tọa cứ xem như các cô ấy không tồn tại có được hay không? Bản tọa chỉ coi các cô ấy như muội tử mà thôi.”

Dịch Phi Yên chính là vẫn bất động, tựa hồ căn bản là không muốn đi vào. An Minh Hiên cũng biết người này tính tình quật cường, xem ra nhất thời hắn ta đây sẽ không thể bỏ qua cho mình được, nên đành đến gần bế hắn ta đây đi vào trong Vương phủ.

Trong tiểu viện của An Minh Hiên có lò than nên cực kỳ ấm áp, trong viện đều tràn ngập hương hoa, gã đặt Dịch Phi Yên ngồi lên ghế dưới tàng cây, tiện tay ngắt một nhánh hồng hạnh, đưa lên ngang mặt Dịch Phi Yên, “Có cảm thấy không? Có thơm không?”

Dịch Phi Yên không thèm nói gì, An Minh Hiên vẫn mặt dày mày dạn tiếp tục nói huyên thuyên không ngừng.

“Đối phương đã thấy hoa này thơm như vậy mà không thể cấp cho bản tọa một chút mặt mũi hay sao? Hạnh hoa ở đây đều là do bản tọa tự tay trồng đấy, tiểu Hồng Hạnh.”

Dịch Phi Yên bị hắn lão phu làm phiền đến nổi giận, liền giật lấy nhành hoa rồi ném thẳng vào mặt hắn lão phu, lớn tiếng nói: “Đối phương phiền phức quá!”

Ai ngờ An Minh Hiên lại vui sướng hớn hở cười khúc khích, “Tiểu Hồng Hạnh đối phương rốt cuộc cũng chịu nói chuyện với bản vương rồi, chúng bản vương tiếp tục đi, đã lâu bản vương không được nói chuyện phiếm với đối phương rồi.”

Dịch Phi Yên trừng mắt nhìn hắn lão phu, mơ hồ xác định vị trí của An Minh Hiên, hung hăng trừng mắt với hắn lão phu, sau đó tiêu sái xoay người đi về hướng khác.

An Minh Hiên đuổi theo, “Ngươi bản vương muốn vào phòng a, hai chúng bản vương quả thực đã rất lâu không cùng nhau rồi. Trước tiên chúng bản vương cùng nhau tắm rửa có được không?”

Dịch Phi Yên dừng lại, khi An Minh Hiên đuổi theo đến nơi, hắn bản tọa không chút lưu tình tung chân đá cho tên đó một cước, An Minh Hiên sợ hắn bản tọa đá trượt sẽ bị ngã nên cố tình nhích lại gần, sau đó ai u kêu lớn một tiếng, “Tiểu Hồng Hạnh cậu sao lại thích đá bản tọa như vậy a, một điểm ôn nhu cũng không có!”

Dịch Phi Yên tiếp tục đi tới, hắn bản tọa tập võ nhiều năm, cho dù hôm nay võ công của hắn bản tọa đã hoàn toàn biến mất, thế nhưng hắn bản tọa vẫn thập phần linh hoạt, cảm giác về phương hướng cũng hết sức tốt, cho nên khi hắn bản tọa bước đi người bản tọa cũng không biết được là hắn bản tọa đã bị mù.

An Minh Hiên nhìn hắn bản vương, đột nhiên ngây ngốc cười rộ lên, hắn bản vương còn có thể tức giận, như thế là được rồi. Việc này cho thấy tiểu Hồng Hạnh vẫn chính là tiểu Hồng Hạnh, cái tính tình xấu xa này một chút cũng không thay đổi, chỉ cần như vậy, lũ người kia có thể trở về như trước kia, chỉ cần như vậy, Dịch Phi Yên vẫn có thể tìm lại bản thân mình.

Mấy ngày liền bôn ba khiến cả hai người đều mệt mỏi, An Minh Hiên phân phó hạ nhân chuẩn bị tốt nước ấm, sau đó đi vào trong phòng chiếu cố Dịch Phi Yên.

HẮN đi vào mới phát hiện, Dịch Phi Yên đang ngây người ngồi đó, An Minh Hiên nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh hắn, v**t v* mái tóc bạc trắng của hắn, ôn nhu nói: “Tiểu Hồng Hạnh, ngươi bản tọa như vậy vẫn rất đẹp, khiến bản tọa yêu thích không thể buông tay a!” Nói xong hắn liền hôn nhẹ lên mái tóc của ái nhân.

Dịch Phi Yên vẫn một thân hồng gã rực rỡ như lửa, mái tóc dài xõa tung che đậy một nửa khuôn mặt đang bị thương của hắn ta đây, nhưng cái kiểu che đậy này lại khiến hắn ta đây càng thêm xinh đẹp, đẹp đến không giống phàm nhân, một chút tà mị, lại càng khiến hắn ta đây hấp dẫn tất cả mọi ánh mắt.

Cầm lấy một chiếc lược gỗ, mái tóc của hắn ta đây từ trước tới giờ vẫn đẹp cực kỳ, từ trước đều là Dịch Phi Yên chải tóc cho An Minh Hiên, hiện tại vị trí của hai người đã thay đổi, An Minh Hiên lúc này mới nghĩ, nguyên lai nếu là vì ái nhân của mình mà làm, cho dù chỉ là một việc nhỏ nhặt, trong lòng vẫn cảm thấy cực kỳ ngọt ngào.

Chải đầu, chuẩn bị sẵn tên đó phục để thay, hai người lúc này mới đi tắm. Tự nhiên vẫn là An Minh Hiên hầu hạ tiểu Hồng Hạnh của tên đó, da thịt Dịch Phi Yên trơn bóng như bạch ngọc, chỉ là phía sau lưng lại có rất nhiều vết sẹo, to có, nhỏ có, thế nhưng chúng vẫn không làm tên đó trở nên xấu xí, mà ngược lại còn làm tên đó càng thêm mê người.

Sau khi hai người lũ người kia tắm rửa xong, Tần Tùng liền dẫn thái hắn tiến đến.

Lão thái tên đó tỉ mỉ xem xét thương thế của Dịch Phi Yên, mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra.

An Minh Hiên thấy tên đó cả nửa ngày không nói được lời nào, không khỏi tức giận nói: “Đối phương thực ra có biết xem bệnh không vậy, cứ đứng đó mà đổ mồ hôi thì sao lão phu biết tên đó bị bệnh như thế nào hả?”

Thái hắn đầm đìa mồ hôi, bây giờ lão biết nói thế nào đây? Nói vị công tử này đã không có cách nào cứu chữa được nữa, chỉ có thể ngồi chờ chết sao, nếu thực sự lão nói như vậy, với tính tình Hiên Vương gia, còn không đem lão ra xử lý sao. Bất quá lão đã là thái hắn vài chục năm nay, dưới loại tình huống này, dĩ nhiên là phải tiến cử cho Hiên Vương gia một người hắn thuật cao minh hơn a.

“Bẩm vương gia, thương thế của vị công tử này, sợ rằng trên đời chỉ có một người có thể chữa trị, chính là Thanh Lãnh tiên nhân.”

“Thanh Lãnh tiên nhân? TÊN ĐÓ là ai vậy? Ta đây sao lại chưa từng nghe nói đến cái tên này?” An Minh Hiên nghi hoặc nhìn lão thái tên đó.

Thiên Hương liền nói: “Giang hồ có đồn đại Thanh Lãnh tiên nhân chính là một bán tiên, gã thuật cao minh, có thể cải tử hoàn sinh.”

“Vậy chúng bản tọa tức thì đi tìm tên đó a.”

Thiên Hương thần sắc ảm đạm, khẽ thở dài một tiếng khẽ lắc đầu, thương cảm hài nhi của mình sao lại phải chịu khổ như vậy.

“Sư phụ đối phương làm sao vậy?”

“Vi sư cũng chỉ là được nghe nói, trên thế gian này thực sự có vị Thanh Lãnh tiên nhân này hay không, tên đó thực sự có thể cải tử hoàn sinh thật hay không, bản tọa đều không biết a.”

“Mặc kệ, dù thế nào bản vương cũng phải thử một chút. Tiểu Hồng Hạnh, cậu ở nhà chờ bản vương trở lại. Bản vương nhất định sẽ chữa khỏi toàn bộ thương thế của cậu.” Tên đó sủng nịch v**t v* mái tóc của Dịch Phi Yên.

“Bản tọa hiện tại liền xuất phát, thầy người nói bản tọa phải đi theo hướng nào? Là hướng Nam hay hướng Bắc?”

Thiên Hương thở dài một tiếng, lại thở dài một tiếng. Hắn lão phu cũng không biết a!

Đêm hôm đó, An Minh Hiên đang định cùng tiểu Hồng Hạnh của hắn triền miên một hồi, rồi ngày mai mới khởi hành, kết quả vừa mới nằm xuống, chợt nghe bên ngoài có tiếng động, An Minh Hiên đứng dậy quan sát, đột nhiên thấy có một bình dược được ném vào qua cửa sổ, An Minh Hiên liền theo phản xạ mà bắt lấy.

Bên trong bình là những viên dược hoàn tròn nhỏ màu trắng. Hắn hết sức ngạc nhiên, Dịch Phi Yên bỗng nhiên nói: “Tiểu tam nhi, mau đưa dược hoàn đó cho lão phu ăn.”

An Minh Hiên cả kinh nói: “Đây là dược gì, lai lịch bất minh, không thể tùy tiện ăn được.”

Dịch Phi Yên cong môi cười, mái tóc bạc trắng dưới ánh trăng giống như đang tỏa sáng, xinh đẹp mà lãnh diễm, “Đây là cửu chuyển tục mệnh đan, cậu mau đem tới cho bản tọa ăn, cái này có thể cứu mạng bản tọa.”

“A?” An Minh Hiên sợ đến ngây người, đây rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Dược từ trên trời rơi xuống, lại là dược có thể cứu mạng tiểu Hồng Hạnh của tên đó, cái này thật sự quá trùng hợp đi.

HẮN vẫn còn đang do dự, Dịch Phi Yên đã đi tới, tóm lấy bình dược trong tay hắn rồi lấy một viên ra ăn vào. Sau đó, Dịch Phi Yên quay trở lại ngồi vận khí điều tức trên giường.

An Minh Hiên thấy vạn phần sửng sốt, tiểu Hồng Hạnh lại tỏ ra quá thần bí a, ai có thể nói cho hắn biết là đã có chuyện gì xảy ra hay không?

Dịch Phi Yên điều tức một đêm, tên đó liền ở bên cạnh nhìn một đêm, ngồi ở trên ghế một cách vô thức ngủ quên mất lúc nào không biết.

Hôm sau, Dịch Phi Yên ôm tên đó đặt lên giường, nhẹ nhàng hôn lên môi tên đó, ngươi bản vương quả nhiên không phụ bản vương.

Chuyện này Dịch Phi Yên không cho tên đó nói ra, tên đó liền ngậm miệng, Thiên Hương ba bốn lần tới tìm tên đó để thương nghị việc đi tìm Thanh Lãnh tiên nhân, thế nhưng An Minh Hiên đều qua loa tắc trách thoái thác, Thiên Hương không khỏi hết sức ngạc nhiên, tiểu gia hỏa này tại sao lại thay đổi như vậy?

Thiên Hương ép hỏi thế nào, An Minh Hiên cũng cười trừ không nói, Thiên Hương đành tự mình đi tìm Thanh Lãnh tiên nhân.

Dịch Phi Yên chỉ ở một bên nhìn, cũng không ngăn cản. Như vậy cũng tốt, Thiên Hương li khai, cũng có thể tránh được một hồi đại chiến. Tốt nhất là đi càng xa càng tốt, không nên ở lại Trung Nguyên này. Bản tọa có thể làm cho các đối phương, cũng chỉ có những việc này.

Có một hôm, hoàng đế triệu kiến An Minh Hiên, An Minh Hiên vẫn nghĩ rằng tên đó bị triệu kiến là do việc tên đó lạm sát bừa bãi ở biên quan, lúc đầu còn lo lắng sẽ bị lão cha trách cứ, nghĩ trước tiên phải chạy đi tìm mẫu phi, nhờ vả Vân quý phi nhà tên đó dàn xếp chuyện này.

Ai biết được, hắn bản vương vừa mới vào trong cung, đã bị hoàng thượng cho người chờ sẵn, trực tiếp đưa hắn bản vương tới Dưỡng Tâm điện.

“Nhi thần tham kiến phụ hoàng.”

Hoàng đế khoát tay, “Đều lui xuống đi.”

Sau khi đã hạ lệnh đóng cửa, hoàng đế liền vẫy tay với An Minh Hiên, “Tiểu tam nhi, đối phương qua đây, để phụ hoàng nhìn đối phương kỹ hơn một chút.”

An Minh Hiên ngẩn người, nhưng vẫn tiến lên phía trước, “Phụ hoàng người làm sao vậy?”

Hoàng đế cười cười, nhìn nhi tử của mình, nhẹ tiếng động: “Tiểu tam nhi, thời thế đã thay đổi, phụ hoàng sợ rằng không thể tiếp tục bảo hộ cậu được nữa.”

“Phụ hoàng?”

“Tiểu tam nhi, cậu cầm lấy đạo thánh chỉ này, khi lâm vào thế bất đắc dĩ có thể xuất ra, thánh chỉ này có thể cứu cậu một mạng.”

“Phụ hoàng cậu đang nói cái gì? Đã xảy ra chuyện gì?”

“Phụ hoàng tuổi đã cao, ngai vàng này cũng đã ngồi quá lâu rồi, có người nào đó đang nóng ruột mà thôi. Tiểu tam nhi, cậu luôn hành động thiếu suy nghĩ, phụ hoàng có thể làm cho cậu cũng chỉ còn những việc này mà thôi. Cậu trở về đi!” Hoàng đế cô đơn xoay người đi vào bên trong điện.

Trong thoáng chốc, An Minh Hiên cảm thấy lão cha của mình hình như đã già đi cả chục tuổi.


truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8