Bé Thỏ Con Của Hổ Thần
Chương 26
CHƯƠNG 26
Chỗ này so với mười mấy năm trước, thay đổi không ít, huyên náo, nhưng rừng cây cũng ít đi, rừng cây cách lũ người kia khá xa, vì muốn tìm một nơi cho Bính Bính biến thân, hơn nữa còn yên tĩnh để hắn lão phu có thể nói chuyện, Khiếu không thể làm gì khác hơn là tìm một quán trọ mướn một phòng.
Vào phòng khóa cửa, Bính Bính ngay lập tức biến thành đứa trẻ, muốn hướng cửa đi ra, bị Khiếu từ phía sau ôm lấy.
-Ngươi bản tọa muốn đi nơi nào?
-Tìm mụ mụ.
-Con thỏ vừa rồi không phải là mẹ ngươi lão phu.
Bính Bính cắn môi quay đầu lại, trong mắt lấp lánh nước.
-Vậy mụ mụ bản vương ở đâu?
Khiếu ngồi ở mép giường đem Bính Bính ôm vào trong ngực.
-Hãy nghe lão phu nói, lão phu dẫn ngươi lão phu lên trời cũng đã mười một ngày, một ngày trên trời bằng một năm dưới đất, bây giờ so với thời điểm lão phu gặp ngươi lão phu cũng đã mười một năm, tuổi thọ của một con thỏ là sáu đến tám năm, mẹ ngươi lão phu đã chết.
-Oa! mụ mụ.
Bính Bính nhào vào trong ngực Khiếu khóc rống lên.
Khiếu vụng về dỗ dành Bính Bính, thậm chí tên đó còn vươn đầu lưỡi tôn quý l**m l**m nước mắt trên mặt Bính Bính.
Tiểu Bính Bính bị l**m đến tạm thời an tĩnh một hồi, lại bắt đầu đổi thành khóc thút thít.
Nhìn Bính Bính tạm thời an tĩnh một hồi Khiếu dành chút thời gian cởi xiêm áo bị tiểu Bính Bính khóc ướt đẫm ra, đặt ở trên ghế có lẽ sáng mai sẽ khô.
Quay đầu lại, bé thỏ nhỏ đã quang lõa, đem gã phục của mình ôm ở trong ngực, hướng trong giường, vùi đầu trong lớp gã phục, thân thể bé nhỏ vẫn còn run rẩy từng đợt. Vẫn còn rất thương tâm.
Khiếu đi qua, đem thân thể yếu ớt ôm lấy, quả nhiên vẫn còn đang khóc.
-Bính Bính cho dù mẹ ngươi bản tọa còn sống, cũng không thể chiếu cố ngươi bản tọa cả đời, ngươi bản tọa còn có rất nhiều đồng loại, không phải là mới đầy tháng liền phải rời khỏi mụ mụ sao? So với đám người kia ít nhất mẹ ngươi bản tọa còn ở bên ngươi bản tọa tới khi cai sữa a.
-Ân! Nhưng bản tọa nhớ mụ mụ, nhớ tới được mụ mụ l**m, khi đó cảm giác thật hạnh phúc.