Ẩn Long Đại Hiệp
Chương 19: Đáp sao đây ân tình mỹ nhân
Phong Viễn Quy vẫn ngồi thừ một chỗ.
Nhân vật đã cứu nguy, đã đưa Phong Viễn Quy đến đây, cho dù đã bỏ đi một lúc lâu giờ quay lại vẫn thấy Phong Viễn Quy ngồi bất động như cũ. Nhân vật đó cười lạt :
– Cậu còn kinh tâm động phách đến thế ư? Yên tâm đi, bản vương vừa quay lại đó thám thính.
Tất cả lũ người kia, kể cả lão Ẩn Hiệp, dù đoán rằng đã có người giúp đối phương thoát đi nhưng không ai trong họ có khinh thân pháp cao minh như bản tọa nên có muốn đuổi theo cũng vô ích. Đối phương còn chờ gì nữa chưa tọa công lo tự trị liệu nội thương? Đừng quên, bản tọa không thể lưu lại mãi bên cạnh đối phương như thế này đâu.
Nhưng Phong Viễn Quy vẫn ngồi bất động, mắt thì nhìn xa xăm, không chủ đích và hầu như là cái nhìn vô hồn.
Và có thể trong cái nhìn của Phong Viễn Quy không hề có sự hiện hữu của nhân vật vừa cứu giúp cũng chính Phong Viễn Quy. Bất kể nhân vật đó là một nữ nhân tài sắc vẹn toàn, đã được trời phú cho một nhan sắc tuyệt mỹ lại còn có thân khinh pháp bất phàm và bằng chứng là lời của mỹ nhân vừa cố ý nói cho Phong Viễn Quy nghe.
Mỹ nhân thấy làm lạ :
– Đối phương sao rồi? Đến một lời đáp tạ, cảm kích ta đây vừa cứu nguy cho đối phương cũng không có là sao vậy?
– …
Mỹ nhân chợt hiểu, lại cười lạt một lần nữa :
– Ta đây hiểu rồi. Ngươi ta đây đang thất vọng về thái độ hầu như cố ý trở mặt của ả Hoa Thạch Thảo? Ả luôn hận ngươi ta đây. Ta đây từng nghe ả lập thệ, quyết không bỏ qua mối nhục hận ngươi ta đây đã gây cho ả. Tại ngươi ta đây quá tin ả thế thôi. Hay là ngươi ta đây đã bị nhan sắc ả mê hoặc, khiến ngươi ta đây mê muội?
– …
Mỹ nhân nổi giận :
– Sao ngươi bản tọa không đáp lời bản tọa? Có phải trong mắt ngươi bản tọa chỉ có một mình ả họ Hoa? Và đối với ngươi bản tọa chỉ có một mình ả là đáng cho ngươi bản tọa mở miệng. Đừng quên, đây là lần thứ hai bản tọa phải mạo hiểm để cứu mạng ngươi bản tọa. Ngươi bản tọa có chịu mở miệng không nào?
– …
Mỹ nhân tức giận bỏ đi :
– Được rồi. Bản tọa sẽ đi. Cậu chỉ là kẻ vô ân. Sẽ không còn lần nào nữa để bản tọa phải phí công cứu một kẻ vô ân như cậu. Vĩnh biệt.
“Vút!”
Có lẽ Phong Viễn Quy cũng không nhận biết sự bỏ đi của mỹ nhân. Bằng chứng là Phong Viễn Quy vẫn cứ ngồi yên như một pho tượng.
Trời ngả chiều và tối dần, Phong Viễn Quy cũng không nhận biết.
Và Phong Viễn Quy có thể sẽ ngồi yên mãi thế nếu mỹ nhân nọ không bất chợt quay lại.
Cô ấy giậm chân tức tối vì sắc thái cứ luôn thất thần của Phong Viễn Quy :
– Đối phương bị ả hồ ly tinh mê hoặc thật rồi. Nhìn đối phương kìa. Đối phương có khác nào kẻ bị thất trận trong trường tình chứ? Đối phương tuyệt vọng vì tấm chân tình đối phương dành cho ả lại bị ả đáp lại bằng hành vi có thể xem là phản bội? Ả đang tâm đùa cợt, hí lộng đối với mối chân tình của đối phương? Vậy là đối phương quyết ngồi như thế này cho đến chết sao?
Phong Viễn Quy vẫn không một lời đáp lại, đến cả sắc thái thất thần cũng không chút biểu hiện thay đổi.
Cô ấy nổi giận, ném đến chỗ Phong Viễn Quy một bọc vật thực lần này cô ấy có mang theo :
– Đối phương muốn ăn hay không thì tùy. Vậy là ta đây đã tận tâm vì đối phương lắm rồi. Nếu là ta đây, ta đây sẽ đổi yêu thành hận, ả phản bội đối phương cứ cho là như thế đi, thì tại sao đối phương không biến tình yêu thành sức mạnh của hận thù? Phải trừng trị ả, nếu là ta đây, ta đây sẽ không hành động như thế. Ta đây sẽ không ngu xuẩn, tự đày đọa thân mình như đối phương lúc này đang có đâu. Hừ!
Nữ nhân ấy lại bỏ đi.
Nhưng thật kỳ quái, khi màn đêm đen đã buông thật dày, nàng lão phu chợt quay lại.
Và cô ta đây không còn tức giận nữa.
Nàng bản tọa chỉ lặng lẽ, loay hoay tự đốt lên một đống lửa.
Để rồi dưới ánh hỏa quang bập bùng, nàng lão phu thở dài một tiếng nhặt lại bọc vật thực Phong Viễn Quy thủy chung vẫn chưa động đến.
Cô ta đây lấy thức ăn ra, chọn thức nào có thể hâm nóng được cô ta đây hơ trên lửa.
Nữ nhân ấy lặng lẽ thực hiện những việc mà nữ nhân ấy cho rằng nữ nhân ấy phải thực hiện, bất chấp Phong Viễn Quy vẫn ngồi bất động mãi ở bên kia đống lửa.
Có lẽ mùi thức ăn hâm nóng bốc lên thơm lừng làm Phong Viễn Quy vượt qua trạng thái bất động.
Phong Viễn Quy lần đầu cựa mình làm mỹ nhân nọ do quá ngạc nhiên nên chợt sững người ngồi yên.
Và mỹ nhân nọ bất chợt giật nảy người khi nghe Phong Viễn Quy lần đầu mở miệng.
Phong Viễn Quy mở miệng để gọi nữ nhân ấy :
– Phùng thiếu nữ!
Do giật mình nên nàng lão phu lỡ tay làm rơi phần thức ăn đang cần hâm nóng vào đống lửa vẫn đang bập bùng cháy.
Cô ấy bối rối dùng một nhánh cây hất thức ăn đó bay trở ra.
Lúc nữ nhân ấy đã nhặt lại phần thức ăn đó, nữ nhân ấy nghe Phong Viễn Quy thở dài một tiếng :
– Tiểu Hoa? Vãn sinh lại nợ ân cứu mạng của cô gái thêm lần nữa. Và vãn sinh thật sự cảm kích khi nghe cô gái bảo vãn sinh đã mê muội vì bị Hoa Thạch Thảo dối lừa.
Nhưng thiếu nữ nói đi, vì sao nữ nhân ấy lại đang tâm lừa vãn sinh? Vãn sinh đã quá thật tâm với nữ nhân ấy, nghĩ là đã cảm hóa được nữ nhân ấy, cớ sao nữ nhân ấy vô tình, trở mặt với vãn sinh?
Tiểu Hoa, mỹ nhân no chính là Tiểu Hoa. Vì chỉ có Tiểu Hoa nhờ chiêu thức khinh công thượng thừa là “Thiên Mã Hành Không” mới đủ năng lực giải nguy cho Phong Viễn Quy vừa rồi, không ngại bất kỳ cao thủ nào truy đuổi. Tiểu Hoa cũng khẽ thở dài :
– Đó là chuyện của đối phương, bản vương không tiện tỏ bày những gì thuộc về chủ ý của bản vương. Tốt hơn hết đối phương hãy chờ đến lúc gặp ả hỏi ngay ả thì rõ. Này, đối phương ăn không? Tuy có bị bẩn một chút…
Phong Viễn Quy đưa tay với qua, nhận lấy vật thực cô ấy trao :
– Đang được một nhân vật Cái bang chăm sóc, vãn sinh đâu nệ hà chuyện ăn bẩn hoặc mặc bẩn. Cô gái nói đúng. Vãn sinh còn nhiều việc phải làm, không thể ngồi mãi ở đây cho đến chết. Đa tạ.
Nhân Phong Viễn Quy ngồm ngoàm ăn, Tiểu Hoa bảo :
– Môn sinh Cái bang có mặc bẩn hay không cũng tùy người, nhưng ăn bẩn thì tuyệt đối không, vì cũng như mọi người, khi khất thực, Cái bang môn sinh đâu vì đói khát mà nhặt nhạnh nhưng thức ăn bị người lão phu vứt bỏ? Mà này sao lúc nãy cậu lại gọi lão phu là Phùng thiếu nữ. Hay cậu lầm ai với Tiểu Hoa này?
Phong Viễn Quy nhờ ăn no nên mau lại sức. Chàng nhìn nữ nhân ấy :
– Cô gái có chiêu thức khinh công thượng thừa, điều này vãn sinh thừa nhận. Nhưng bảo vì thế mà cô gái mấy ngày qua luôn quanh quẩn dò xét vãn sinh là điều bất hợp lý. Đúng không?
Nữ nhân ấy bĩu môi :
– Ngươi bản vương ngỡ bản vương bám theo ngươi bản vương vì đã phải lòng ngươi bản vương ư? Đừng quá tự phụ như thế.
Phong Viễn Quy gật gật đầu :
– Vãn sinh cũng nghĩ như thế. Do vậy có một câu hỏi, cô gái làm thế nào xuất hiện kịp lúc, lại còn thiện ý sẵn sàng mạo hiểm để cứu vãn sinh?
Tiểu Hoa bậm môi, bật ra câu nói lạnh lùng :
– Đối phương giải thích thế nào?
Phong Viễn Quy thản nhiên đáp :
– Thạch tiền bối bị chính người Cái bang lập mưu sát hại. Nhờ vãn sinh, và nhất là nhờ công phu bản lãnh của Ẩn Hiệp, Thạch tiền bối được toàn mạng. Không kể đêm nay là đêm thứ ba, hai đêm trước Thạch tiền bối đã lẻn bỏ đi, bảo là có việc khẩn không thể chậm thực hiện. Vãn sinh đoán là Thạch tiền bối muốn thông tin, tố giác đến những ai cần được tố giác, cảnh báo về những gì đã xảy ra cho riêng Thạch tiền bối. Cô gái vì là môn đồ Cái bang nên nhận được tin: Cô gái xuất hiện kịp lúc là vì thế.
Tiểu Hoa cười nhẹ :
– Vậy còn chuyện người nhận lầm lão phu ở họ Phùng?
Phong Viễn Quy giải thích :
– Vãn sinh hứa sẽ giúp Thạch tiền bối tìm cho bằng được nữ nội điệt của tiền Bang chủ Cái bang. Lão Bang chủ ở họ Phùng, nữ nội điệt này vì thế không thể không ở họ Phùng. Thiếu nữ thừa nhận?
Tiểu Hoa quắc mắt :
– Nhưng lão phu quan hệ gì với ả họ Phùng đó?
Phong Viễn Quy bảo :
– Thiếu nữ quan tâm nhiều đến Cái bang, lại có thân thủ cao minh vượt quá bậc của bất kỳ môn đồ Cái bang phàm thường nào. Vãn sinh đoan quyết, chỉ vì thiếu nữ ở họ Phùng, vì không muốn tâm huyết của nội tổ là Phùng lão bang chủ bị hủy hoại vào tay kẻ có mưu đồ phản Bang là Ngô Chí Đường, nên thiếu nữ tạm che giấu thân phận thật, chỉ dùng thân phận một môn đồ Cái bang để ngấm ngầm chấn chỉnh Cái bang. Nếu thiếu nữ cho vãn sinh đoán sai, thiếu nữ không cần vì đền ân thay cho Thạch lão nhân mà mạo hiểm cứu vãn sinh lần này. Và đã là vậy, vãn sinh chẳng còn gì để nói. Chỉ xin ghi âm khắc cốt ân tình của thiếu nữ và nguyện có ngày đền đáp. Tạm biệt!
Nói tạm biệt nhưng Phong Viễn Quy vẫn ngồi im. Và kỳ thực Phong Viễn Quy đã đắm mình vào việc tọa công, không cần biết Tiểu Hoa vẫn còn đó hay đã nổi giận bỏ đi.
* * * * *
Phong Viễn Quy vươn vai đứng dậy :
– Vậy là đã năm ngày vãn sinh được cô gái quan tâm chăm sóc. Để đáp lại, nếu Cái bang có chuyện cần và cô gái muốn vãn sinh thực hiện ngay, vãn sinh quyết không khước từ. Nhưng giá được chậm lại năm mười ngày nữa thì sẽ tốt hơn.
Tiểu Hoa cũng từ chỗ lưu ngụ bất đắc dĩ và hữu biệt bước ra :
– Đối phương nôn nóng muốn tìm ả Thạch Thảo họ Hoa ngay bây giờ?
Phong Viễn Quy cười lạt :
– Còn nhiều chuyện trọng đại hơn tư tình nhi nữ. Có lẽ thiếu nữ chưa hiểu hết về vãn sinh.
Tiểu Hoa cũng cười lạt :
– Tại sao bản tọa cần phải hiểu cậu? Vả lại, cậu cũng đừng bảo bản tọa chưa hiểu nhiều về cậu. Nghĩ như thế là sai đấy!
Phong Viễn Quy bật nhướng cao đôi mày lưỡi kiếm :
– Thiếu nữ hiểu như thế nào?
Tiểu Hoa thoáng ngập ngừng :
– Bản vương không bảo hiểu rõ đối phương từng phân tơ kẽ tóc, vì chỉ có là phu thê mới hiểu như vậy. Ý bản vương muốn nói là hiểu về bản chất của đối phương, về những tính khí quái dị cũng như những loạt võ thuật đối phương cùng một lúc đang kiêm luyện.
Phong Viễn Quy lộ vê cảnh giác đề phòng :
– Tính khí nào, võ thuật nào?
Tiểu Hoa được dịp đắc ý :
– Cậu đừng tỏ ra quá lo lắng. Vì ngoại trừ một mình ta đây là người duy nhất nhờ am hiểu phần nào những thứ công phu cậu đang luyện nên có thể qua việc cậu tọa công mà nhận ra điều đó. Sẽ không ai nhận biết nữa đâu nếu trước đây hoặc sau này cậu chưa mở miệng thố lộ với ai.
Phong Vận Quy chợt hạ thấp giọng :
– Thiếu nữ bảo có am hiểu những công phu vãn sinh đang luyện?
Cô bản vương gật gù :
– Có thể bảo như thế. Đối phương không tin? Để bản tọa cho đối phương hay, chí ít đối phương đang có đến hai loại nội công bí tịch cùng tồn tại. Chẳng may đây là hai loại vốn có chung một xuất xứ nên đối phương không ngại sau này lâm cảnh tẩu hỏa nhập ma, chân khí nghịch hành. Còn có thể nói thêm là nhờ đó dù đối phương có bị địch nhân điểm huyệt chế ngự, đối phương chỉ cần đoán biết sự thể có khả năng xảy ra và dự phòng sẵn là mọi thủ pháp điểm huyệt đối phương đều vô dụng.
Phong Viễn Quy giật mình thật sự :
– Nói đi, sao cô gái biết tỏ tường như nhìn vào lòng bàn tay? Lại còn đoán quyết đó là hai bí tịch vốn có cùng xuất xứ?
Tiểu Hoa không nỡ gây kinh hãi lâu cho Phong Viễn Quy. Cô bản vương thở dài một tiếng :
– Quả thật tuy bản tọa chưa luyện hoặc nói đúng hơn là chưa có cơ hội luyện nhưng mọi điều liên quan đến Diệp Lạc bí lục, Tứ Bối Diệp Quy – Phụng – Long – Ly bản tọa đều am hiểu. Nhờ đó qua lối thổ nạp lúc chậm lúc mau theo hai nhịp điệu khác biệt của cậu bản tọa nhận thấy cậu đã may mắn đắc thủ đến hai loại trong Tứ Bối Diệp. Và chỉ cần suy luận thêm một ít là bản tọa có thể đoán chắc cậu đã kiêm luyện hai loại công phu này cùng một lúc. Thế nào?
Phong Viễn Quy hít vào một hơi thật đầy :
– Hãy cho vãn sinh biết cô gái đã suy luận thế nào?
Tiểu Hoa áy náy, lảng tránh ánh mắt nhìn của Phong Viễn Quy :
– Có nhiều điều ngươi bản tọa đã đoán đúng. Lần này bản tọa cứu ngươi bản tọa vì muốn đáp đền thay cho lão Thạch vì nếu không có chuyện đó, giả như bản tọa có thấy ngươi bản tọa nguy trước mắt có lẽ bản tọa vẫn không cứu ngươi bản tọa do vẫn ngộ nhận và hận ngươi bản tọa trước kia đã dối lừa bản tọa.
Phong Viễn Quy gượng cười :
– Lần trước thiếu nữ giận vì ngỡ bản thân vãn sinh đã có thân thủ cao minh nhưng cố tình giấu kín đi. Khi đó vãn sinh bảo thiếu nữ đã ngộ nhận nhưng thiếu nữ chẳng màng để tâm.
Nàng ta đây gật gật đầu :
– Nhưng nhờ dịp này được nhìn thấy ngươi lão phu tọa công, biết ngươi lão phu cố tình chờ cho đến lúc có đủ hai công pháp cần thiết mới bắt đầu luyện, lão phu nhận ra đã hiểu sai về ngươi lão phu.
– Cô gái vẫn chưa giải thích sự suy luận của cô gái.
Cô ấy bảo :
– Qua câu chuyện giữa ngươi bản tọa và La Trúc Quỳnh bản tọa được biết chân kinh Phụng Diệp của La gia đã được trao cho ngươi bản tọa từ bảy năm trước. Và suốt thơi gian đó có lẽ vì phải điểm chỉ võ thuật cho Trúc Quỳnh thay thế La gia, ngươi bản tọa đã có thời gian ngẫm nghĩ nhiều về Phụng Diệp kinh. Nhưng ngươi bản tọa vẫn không luyện, bằng cớ là sau này dù gặp nguy đến đâu ngươi bản tọa cũng không thể tự đối phó vì kỳ thực chưa hề luyện võ công. Vậy thì tại sao mãi sau này ngươi bản tọa lại đổi ý và quyết tâm luyện? Nghi vấn này chỉ có vỏn vẹn một lời giải thích. Đó là ngươi bản tọa vì biết rõ những hạn chế nếu chỉ luyện một trong Tứ Bối Diệp. Vì biết rõ nên ngươi bản tọa chỉ bắt đầu luyện nếu tình cờ có thâm công pháp thứ hai. Và dịp đó đã xuất hiện. Ngươi bản tọa không bỏ lỡ cơ hội, đã bắt đầu luyện ngay. Và vì đã được nghiền ngẫm sẵn từ lâu nên một khi luyện ngươi bản tọa luyện thật mau chóng và dễ dàng thu được kết quả như ý nguyện. Bản tọa đã suy luận như thế.
Phong Viễn Quy thán phục :
– Luận việc như thiếu nữ quả là không ai bằng, chỉ tiếc vãn sinh đúng là nhờ may, họa trung hữu phúc, dù tình cờ có thêm công pháp thứ hai ngoài công pháp Phụng Diệp đã sẵn có, cho đến tận lúc này vẫn chưa biết đó là công pháp gì của Long – Ly – Quy còn lại trong Tứ Bối Diệp. Đến cả công phu võ thuật kèm theo công pháp đó vãn sinh cũng chưa biết. Nếu thiếu nữ thật sự am hiểu có thể chỉ giáo vãn sinh đôi điều?
Tiểu Hoa chấn kinh :
– Vậy nhân vật nào đã truyền thụ bí tịch đó cho đối phương, sao không chỉ điểm luôn công phu tuyệt kỹ đi kèm?
Phong Viễn Quy phì cười :
– Bán Nhật Quỷ Bán Nhật Nhân vì muốn lợi dụng để chiếm đoạt chân nguyên của vãn sinh nên mới bảo vãn sinh phải tọa công dẫn lưu chân khí theo công pháp của lão. Kỳ thực nào phải lão có thiện ý khi truyền thụ công pháp đó cho vãn sinh?
Tiểu Hoa vỡ lẽ :
– Thảo nào đối phương không am hiểu những công phu võ thuật đi kèm. Có phải vì thế như lần trước bản vương nhìn thấy, đối phương khăng khăng chỉ muốn lão Bán Nhật Quỷ Bán Nhật Nhân đọc cho đối phương nghe toàn bộ khẩu quyết võ thuật của lão? Vậy đối phương đã nghe biết những gì?
Phong Viễn Quy lắc lắc đầu :
– Bí tịch đó dường như cũng do lão chiếm hữu từ người khác. Mọi khẩu quyết lão luyên thuyên đọc đều không có khẩu quyết nào liên quan đến công phu bí tịch này. Có thể đoán chắc vì lão không biết nên không thể đọc ra.
Tiểu Hoa nhớ lại :
– Cũng lần đó, lão phu nhớ, khi biết cậu sắp hạ thủ, lão có kêu cậu đừng giết và lão sẵn sàng tiết lộ điều gì đó liên quan đến công pháp này. Sao cậu không tạo cơ hội cho lão nói ra?
Phong Viễn Quy bĩu môi :
– Vãn sinh đã đoán lão chỉ có thể tiết lộ đấy là công pháp của một trong Tứ Bối Diệp. Nhưng vì điều đó vãn sinh đã biết, còn nghe lão nói làm gì nữa?
– Nhỡ lão cho ngươi bản vương biết nhân vật nào đã bị lão chiếm hữu công pháp đó thì sao? Có phải ngươi bản vương tự làm mất cơ hội để sau này truy cùn nhân vật nọ và thỉnh cầu không công phu võ thuật cần thiết chăng?
Phong Viễn Quy khẽ lắc đầu :
– Lão là hạng ác tâm đã thành tánh. Nhân vật nào bị lão chiếm hữu bí tịch ắt sinh mệnh chẳng còn. Cô gái khỏi phải ái ngại cho vãn sinh.
Nữ nhân ấy bảo :
– Lúc nãy đối phương bảo có đôi điều cần lão phu chỉ giáo, có thật chăng?
Phong Viễn Quy gật gật đầu :
– Nhưng trước hết vãn sinh muốn ăn chắc cô gái thật sự am hiểu về Tứ Bội Diệp.
Cô bản tọa cười bí ẩn :
– Ta đây am hiểu. Đấy là sự thật. Còn tin hay không, ta đây không miễn cưỡng ngươi ta đây.
Phong Viễn Quy đành hỏi :
– Vì sao Diệp Lạc bí lục phải phân khai làm bốn? Vãn Sinh nếu chỉ luyện một trong Tứ Bội thì công phu phát ra càng vận dụng tột độ càng tự gây nguy hại cho bản thân.
Cô ấy giải thích :
– Đó là chủ ý của người lưu lại Diệp Lạc bí lục. Để một khi một trong Tứ Bối Diệp lỡ lọt vào tay ác nhân, công phu đó cũng không giúp ác nhân tạo ác. Còn muốn điều nguy hại xảy ra cho bản thân không còn nữa, dù là ai cũng vậy, vẫn phải phí thật nhiều công sức kể cả thời gian cho việc thu nhập đủ bốn loại công phu. Ở đây ngay lập tức xảy ra một trong hai diễn biến. Thứ nhất, nếu người định thu thập thêm chân kinh là hạng ác ma, tên đó sẽ vấp phải sự đối kháng ngang bằng của nhân vật cũng đắc thủ một trong Tứ Bội Diệp và là chân kinh đang bị ác ma để tâm muốn chiếm đoạt. Sự đối kháng này sẽ khiến ác ma hỏng mưu đồ, việc thu thập thêm chân kinh kể như bất thành sự.
Phong Viễn Quy tán thành :
– Một chủ ý và bố trí thật hay. Vậy diễn biến thứ hai là thế nào?
Cô bản tọa tủm tỉm cười :
– Cứ giả như ác ma thành sự trong lần chiếm đoạt chân kinh thứ hai, thời gian để ác ma luyện cho thuần thục loại chân kinh này không phải ngắn. Và thời gian sẽ còn dài hơn nếu ác ma cứ như thế lo thu thập thêm chân kinh thứ ba, thứ tư. Cuối cùng lại, đến khi có đủ Tứ Bối Diệp trong tay thì ác ma cũng đã đến tuổi gần đất xa trời. TÊN ĐÓ muốn hành ác, muốn tạo nghiệt chủng chẳng còn mấy thời gian cho tên đó hành sự. Bậc tiền bối đã lưu lại Diệp Lạc bí lục vì toan tính như thế nên không hề ngại thứ công phu giúp hổ thêm chân, chấp cánh thêm cho rồng. Rõ chứ?
Phong Viễn Quy thán phục :
– Kiến văn của cô gái thật uyên bác, khiến vãn sinh thêm ngưỡng mộ. Nhưng chẳng lẽ vì thế cô gái nhất quyết không thừa nhận một điều, Phùng cô gái?
Tiểu Hoa có một thoáng đỏ mặt vì giận, do nghĩ rằng Phong Viễn Quy cứ ngộ nhận nàng lão phu là vị cô gái họ Phùng nào đó. Nhưng điều đó chỉ xảy ra trong một thoáng rồi thôi, và nàng lão phu đã phải thừa nhận :
– Không sai, Phùng Quỳ Hoa này chính là cốt nhục Đệ tam đại của tiền Bang chủ Cái bang. Thì sao nào? Có phải ý đối phương muốn nói, bản vương dù kiến văn uyên bác đến đâu thì vẫn kém thua do chưa biết lai lịch của đối phương như đối phương đã đoán biết lai lịch thật của bản vương?
Phong Viễn Quy vội lắc lắc đầu :
– Ý vãn sinh không phải thế. Chỉ muốt hỏi liệu ở Cái bang đã xảy ra chuyện gì khiến thiếu nữ mấy ngày qua cứ tất bật đi đi về về?
Cô ấy giật mình :
– Sao cậu biết? Không lẽ tâm trạng lo lắng của lão phu đã bộc lộ khá rõ trên nét mặt?
Phong Viễn Quy cũng giật mình :
– Không có. Cô gái che giấu cảm xúc rất kín, hầu như không có biểu lộ nào ở ngoài mặt như cô gái đang lo ngại. Chỉ vì vãn sinh có nhiều lần thấy cô gái đi đi về bề, bảo là đi lấy thêm vật thực nên vãn sinh đoán là cô gái đi nhận tin từ Cái bang. Không lẽ đã xảy ra chuyện thật?
Nữ nhân ấy thở dài một tiếng :
– Trước đây lão phu vẫn nghĩ Cái bang chẳng còn mấy ai quan tâm và lo nghĩ cho tiền đồ đã càng lúc càng suy vi của Cái bang. Vì thế lão phu vẫn ẩn nhẫn, dùng thân phận một bang đồ hèn kém để tìm cách chấn chỉnh khôi phục Cái bang. Chỉ khi chuyện lão Thạch xảy ra và qua những thông tin lão Thạch cố ý gởi cho những nhân vật Cái bang khác cũng biết lo nghĩ đến Cái bang như lão, lão phu mới phát hiện ở Cái bang vẫn còn khá nhiều những nhân vật trung thành. Và tất cả đều ngấm ngầm phản kháng những hành vi gần như là làm cho Cái bang biến dạng của Ngô Chí Đường, Bang chủ Cái bang hiện nay. Lão phu toan bộc lộ thân phận, quy tụ lại những nhân vật như lão Thạch. Nào ngờ cách đây hai ngày lão phu được tin lão Thạch đã bị Ngô Chí Đường lập mưu vu hại. Lão đã bị bắt… Lão phu nghĩ nếu không sớm giải cứu lão, có khi những nhân vật còn lại vì chuyện này sẽ bị dao động. Do họ sợ lão Thạch chịu không nổi nhục hình ắt sẽ cung xưng, gây hệ lụy đến họ.
Phong Viễn Quy chợt lạnh giọng :
– Thạch tiền bối bị giam ở đâu?
Phong Quỳ Hoa nhìn Phong Viễn Quy :
– Ngươi bản vương vừa bảo phải chi mọi việc chậm lại năm mười ngày. Ngươi bản vương có chuyện khẩn cần phải làm?
Phong Viễn Quy bảo :
– Khẩn đến mấy cũng không quan tâm bằng việc cứu người. Chỉ cần thiếu nữ cho biết nơi đang giam giữ Thạch lão tiền bối vãn sinh tự khắc có cách giải cứu.
Nàng bản vương khẽ lắc đầu :
– Ngô Chí Đường hành sự rất cẩn trọng. Cho đến nay bản tọa vẫn chưa biết lão giam giữ lão Thạch ở đâu.
Phong Viễn Quy cau mày :
– Không có cách để dò la sao?
Nàng bản tọa đáp :
– Có. Nhưng bản tọa sẽ tự đảm đương. Cậu cứ yên tâm lo việc của cậu.
Phong Viễn Quy chợt cúi đầu, tự nhìn vào tên đó phục.
– Vãn sinh vẫn có thể tự dò la. Chỉ cần có một bộ hắn phục phù hợp, vãn sinh không ngại chuyện mạo nhận học trò Cái bang.
Nữ nhân ấy nghi hoặc :
– Cậu nôn nóng muốn cứu lão Thạch thế sao?
Phong Viễn Quy đáp :
– Vãn sinh đã được Thạch tiền bối phóng sinh một lần. Thọ ân nếu không thể báo ân, vãn sinh còn làm người được sao?
Phát hiện Phong Viễn Quy đang tìm cách xé rách bộ gã phục đang mặc, Phùng Quỳ Hoa xua tay :
– Nếu ý cậu đã quyết, đây là thứ cậu cần, cầm lấy.
Nữ nhân ấy ném cho Phong Viễn Quy tay nải của chính nữ nhân ấy.
Phong Viễn Quy mở ra và thấy nữ nhân ấy đã chuẩn bị sẵn một bộ tên đó phục nam nhân đúng là dành cho người muốn mạo nhận làm học trò Cái bang.
Phong Viễn Quy thu nhận bộ hắn phục đó, ném trả tay nải và những gì còn lại trong đó cho nữ nhân ấy :
– Như cô đã lường trước thế nào vãn sinh cũng cần đến gã phục cải trang này.
Nàng ta đây cười lạt :
– Lão Thạch phóng sinh cho đối phương một lần, điều này bản tọa đã biết. Và nếu đối phương không mau mắn trong chuyện giải cứu lão, lẽ nào những gì bản tọa am hiểu về đối phương đều sai cả sao? Cũng may bản tọa hiểu không sai và chẳng may đối phương đúng là hạng người như bản tọa hiểu. Mau thay đổi hắn phục đi. Bản tọa và đối phương lần này đành phải cùng nhau đồng hành vậy.
Và cô ấy cũng tự tìm một chỗ khuất. Để sau đó, lúc xuất hiện trở lại, cô ấy đã là một Tiểu Hoa mười hai năm trước Phong Viễn Quy lần đầu gặp cô ấy.
Nàng bản tọa nhìn Phong Viễn Quy trong lốt tên đó phục rách rưới :
– Cậu đúng là Tiểu Phong của lần đầu lão phu gặp. Bộ dạng cậu rất kỳ quặc trong hắn phục này, cậu có biết chăng?
Phong Viễn Quy thật sự đang lúng túng với bộ hắn phục rách tứ tung :
– Chẳng thà chỉ vì có một bộ tên đó phục như trước kia, dẫu bị rách thêm đôi ba chỗ cũng không cảm thấy lạ. Còn như thế này thì quả là kỳ quặc.
Nữ nhân ấy bật cười khúc khích :
– Đối phương sẽ quen dần thôi. Cũng không thể trách vì đối phương làm gì có xuất thân từ Cái bang như bản vương vốn dĩ đã từ Cái bang mà ra?
Nói xong, nữ nhân ấy lấy làm lạ vì nhận ra Phong Viễn Quy chợt sa sầm nét mặt. Động tâm nữ nhân ấy hỏi :
– Do bản vương nhắc đến hai chữ xuất thân nên ngươi bản vương có tâm trạng không hài lòng?
Phong Viễn Quy toan không đáp, nhưng kịp nghĩ lại, đành thố lộ :
– Có chỗ xuất thân còn hơn là không có. Vì vãn sinh cho đến từng tuổi này vẫn còn hoang mang, chưa hiểu bản thân có xuất thân từ đâu.
Cô ấy động lòng trắc ẩn :
– Song thân phụ mẫu cậu…
Phong Viễn Quy xua tay :
– Chết cả rồi và chết rất thảm. Nhưng chuyện này thà không đề cập đến thì hơn. Chúng lão phu đi được chưa?
Nữ nhân ấy thở dài một tiếng và tự biết lai lịch của Phong Viễn Quy sẽ mãi mãi chỉ là điều bí ẩn của riêng Phong Viễn Quy. Sẽ không ai hay biết nếu như không được Phong Viễn Quy tự tiết lộ.
Và cô ta đây chưa phải đối tượng để Phong Viễn Quy tiết lộ. Cô ta đây tự hiểu điều đó.