Bọn Săn Vàng
Chương 13
Ma Joong cùng với Chiao Tai hoan hỉ trở lại quán ăn Cửu Lan Viên. Vừa bước vào bên trong, Chiao Tai vẻ hài lòng nói. “Bữa nay lão phu phải uống một bữa cho đã”.
Bước tới bàn của chiến hữu, Kim Sang nhìn hai ông bạn vẻ không vui. Hắn chỉ tay về phía Po Kai gục đầu trên bàn, bên cạnh là những hũ rượu nhẹ tênh xếp thành hàng.
“Ông Po Kai uống nhiều quá, biết bao nhiêu cho vừa ông ấy?” – Kim Sang nói có vẻ tiếc. “Bản tọa khuyên ông đừng nốc rượu nữa, ông ấy không nghe bản tọa, ông bản tọa đang nổi khùng không biết xử trí ra sao. May có hai ông ở lại chăm sóc dùm, tôi phải về ngay. Khổ nỗi con bé Hàn Quốc nó đang trông tôi về.”
“Con bé Hàn Quốc nào?” Chiao Tai chợt hỏi.
“Con bé Yu-soo ở thuyền số hai” – Kim Sang đáp. “Tối nay nó đang ở nhà trong khu phố người Hàn Quốc, nó sẽ đưa lão phu đến mấy chỗ rất vui, lão phu đã thuê sẵn một chiếc sà lan đưa bọn mình ra giữa sông uống rượu. Giờ lão phu phải về ngay, mọi thứ xong xuôi cả rồi” – HẮN đứng ngay dậy.
“Được rồi,” – Ma Joong nói “bọn tớ có cách gọi ông bản tọa thức dậy và cho ông bản tọa biết thế nào là lễ độ”.
“Lão phu sẽ làm theo.” – Kim Sang vừa nói, “nhưng coi chừng ông lão phu cau có”.
Ma Joong thúc vô ba sườn Po Kai, đưa tay nắm cổ áo giật ngược khỏi mặt bàn.
“Dậy đi, chiến hữu.” Tên đó réo bên tai. “Đi qua chỗ khác có rượu và gái.”
Po Kai mắt lờ đờ nhìn bạn nhâu.
“Lão phu nhắc lại” – Ông chậm rãi nói giọng khản đặc. “Lão phu khinh bỉ bọn bây, cả một lũ đồi bại chẳng ra gì, những tên nát rượu xấu xa đồi trụy. Lão phu không dính dáng gì đến bọn bây cả”.
Nói xong ông lại gục đầu xuống bàn, Ma Joong và Chiao Tai đứng nhìn cười rần rần.
“Hay đấy,” – Ma Joong quay qua Kim Sang nói, “Nếu ông lão phu muốn vậy, thì cậu cứ để cho ông lão phu yên” – quay lại Chiao Tai hắn nói tiếp: “Thôi lão phu ở lại đây kiếm chỗ khuất ngồi uống rượu, lão phu ước chừng mình uống hết tuần rượu này thì ông Po Kai mới tỉnh dậy?”
“Tiếc là phải bỏ dỡ chuyến đi chơi vì Po Kai” – Chiao Tai phân trần. “Từ trước giờ bản vương chưa ghé qua khu phố người Hàn Quốc bao giờ, này Kim Sang sao cậu không rủ bọn tớ đi theo?”
Hắn Kim Sang trề môi.
“Không phải dễ đi đâu,” – hắn nói “Cậu đã nghe nói khu phố người Hàn Quốc là khu tự trị chưa? Mấy ông là người bên pháp đình không được đến trừ khi lính gác cổng nhờ vả.”
“Nhằm nhò gì!” – Chiao Tai phân bua. “Lão phu sẽ giữ bí mật, bọn này không đội mũ, tóc bới cao có ai nhận ra đâu.”
Kim Sang chần chừ, ngay lúc đó Ma Joong thét to “Hay đấy, lão phu đi thôi!”
Cả bọn vừa đứng dậy, Po Kai chợt ngẩng đầu.
Hắn Kim Sang bước tới vỗ vai, nói câu an ủi “ông về đó nằm nghỉ cho tỉnh rượu.”
Po Kai đứng ngay dậy, chiếc ghế bật ngược ra sau, tay run run ông chỉ về mặt Kim Sang lớn tiếng, “mi hứa đi với bản vương, mi là thằng ăn chơi xảo quyệt. Bản vương có thể là thằng say rượu, nhưng mi chớ xem thường bản vương,” Nói xong ông vơ lấy hũ rượu đe dọa Kim Sang.
Mấy người kia đứng nhìn theo, Ma Joong chửi đổng, nhanh tay quơ lấy hũ rượu trên tay Po Kai, hắn càu nhàu, “Đành chịu thôi. Ta đây lôi ổng đi theo”.
Ma Joon và Chiao Tai bước tới kèm ông hai bên, Kim Sang lo trả tiền rượu.
Lúc ra tới bên ngoài Po Kai mới than vãn “Ta đây đuối lắm, ta đây không đi nổi, cho ta đây nằm xuống dưới thuyền,” nói xong chợt ông ngồi xuống trên đường đi. “Không được,” – Ma Joong vui vẻ nói, “ông cứ nằm thẳng cẳng, yên chí đi”.
Po Kai khóc thét.
“Chạy đi thuê một chiếc cáng.” – Chiao Tai nôn nóng gọi Kim Sang.
“Cho tớ theo với,” – Kim Sang nói “Tớ chưa hay biết tấm lưới chắn cửa cống sửa chữa xong. Hẹn gặp lại.”
Hai người bước nhanh ra hướng cửa Đông, Ma Joong nhìn theo bạn mình lặng lẽ bước đi.
“Trời Phật ơi,” –gã chợt la lớn, “đừng đi tới chỗ đó nữa, tớ khuyên không lui tới mấy chỗ đó, đến nơi rồi cậu sẽ ghiền luôn. Tôi khuyên cậu nên tránh xa chỗ đó, tại sao cậu lại có thói hay qua chỗ này chỗ kia để giải khuây?”
“Ta đây không nhịn được, ta đây thích tìm gái,” – Chiao Tai nói nhỏ.
“Cậu cứ thoải mái đi,” – Ma Joong nói chiều theo ý bạn. “Nhưng về sau cậu chớ trách mình.”
Kim Sang đứng cãi cọ gay gắt với lính gác cổng. Po Kai nằm trên cáng hát to mấy câu hát dung tục, phu gánh thuê lắng tai nghe thích thú ra mặt.
Chiao Tai bước tới giải thích cho lính gác đã có lệnh trên cho Po Kai qua bên kia sông đối chất với người làm chứng. Lính gác nhìn ngờ ngợ rồi cho qua.
Đến nơi, trả tiền phu gánh thuê xong, mấy tay chơi băng qua Cầu Mống gọi đò qua bên kia sông. Xuống thuyền, Chiao Tai và Ma Joong lo thu xếp mũ nón đút vô tay áo, lấy dây bới tóc lên cao.
Một chiếc xà lan khá lớn neo đậu kề bên chiếc thuyền số hai. Đèn lồng đủ màu sắc treo lủng lẳng.
Kim Sang tấp vào bờ trước, theo sau Ma Joong và Chiao Tai đưa tay kéo Po Kai.
Yu-soo đứng tựa lan can, nàng bản tọa mặc chiếc áo dài truyền thống lụa bóng, dưới ngực thắt chiếc nơ bằng lụa xòe rộng ra tới chân. Tóc nàng bản tọa bới cao, một bông hoa trắng dính sau tai. Chiao Tai đứng ngắm nhìn nàng bản tọa trầm trồ khen ngợi.
Nàng ta đây tươi cười chào đón các vị khách.
“Em không hay hai chàng sẽ trở lại,” – cô ấy mở lời. “Sao đầu chàng quấn vòng tròn lạ vậy?”
“Suỵt!” – Ma Joong mở miệng nhắc. “Đừng nói cho ai biết.” Xong rồi hắn quát gọi người đàn bà mập ú ở bên đò số hai. “Kìa, má mì, giới thiệu cho em nào mập mạp coi”.
“Bên khu phố Hàn Quốc có nhiều em lắm,” Kim Sang nôn nóng nói, hắn ra lệnh bằng tiếng Hàn Quốc cho ba người chèo đò bên kia. Chiếc xà lan nhổ neo xuôi theo dòng nước.
Kim Sang, Po Kai và Ma Joong ngồi xếp bằng trên chiếc đệm vải trải dưới sàn quanh chiếc bàn tròn chạm tranh sơn mài. Chiao Tai vừa tới định ngồi chung bàn, bỗng tên đó nhìn thấy cô ấy Yu-soo đứng ở cửa buồng ra dấu tay.
“Chàng có thích nhìn xem chiếc thuyền Hàn Quốc ra sao không?” – nàng lão phu chợt hỏi, môi bĩu ra.
Chiao Tai liếc nhìn mấy tên kia, Po Kai đang rót thêm rượu ra chén, Kim Sang và Ma Joong mải lo nói chuyện. Hắn bước tới chỗ nữ nhân ấy giọng cộc lốc nói. “Mấy tay đó không để ý đâu, chỉ đi chốc lát thôi.”
Cô ấy nhìn hắn, ánh mắt cô ấy tinh quái, hắn thì nghĩ chưa nhìn thấy ai xinh đẹp như cô ấy. Cô ấy quay vào trong, hắn theo cầu thang xuống tới dưới gian buồng lớn.
Hai ngọn đèn lồng tỏa ánh sáng lờ mờ xuống chiếc trường kỷ gỗ mun cẩn xà cừ sang trọng, trên trải chiếc chiếu cói dệt dây sợi. Quanh tường dán đầy giấy hoa, khói hương trầm tỏa ngát quanh bàn trang điểm.
Cô lão phu Yu-soo bước đến bàn trang điểm, sửa lại cánh hoa dắt sau tai. Quay lại cô lão phu nhoẻn miệng cười, cô lão phu hỏi. “Chàng thích lối sống ở đây không?”
Chiao Tai trìu mến nhìn cô ấy, chợt tên đó cảm thấy một nỗi buồn man mác.
“Bản vương hiểu ra,” – giọng khẽ khàng hắn nói “bởi mọi người chỉ nhìn thấy em quanh quẩn một nơi và ăn mặc theo truyền thống. Bản vương lấy làm lạ vì sao ở xứ nàng bản vương phụ nữ thường ăn mặc một màu trắng. Còn ở xứ bản vương màu trắng tượng trưng cho tang tóc”.
Nữ nhân ấy bước vội tới bên hắn đặt ngón tay trên môi hắn.
“Xin chàng đừng nhắc chuyện đó” – cô ấy nói thật nhỏ.
Chiao Tai ôm ghì lấy người cô ấy hôn rất sâu, hắn lôi cô ấy qua chiếc ghế trường kỷ ngồi xuống kéo cô ấy ngồi lại gần bên.
“Chờ đến lúc bản vương trở lại bên thuyền của em,” – tên đó kề môi sát vô tai cô ấy nói nhỏ. “Bản vương ngủ lại đêm với em”.
Hắn còn muốn ôm hôn nàng bản tọa lần nữa, nghĩ sao nàng bản tọa xô hắn qua một bên, đứng ngay dậy. “Chàng chưa phải là người tình sôi nổi, phải vậy không?” – nàng bản tọa nói khẽ.
Cô ấy tháo bỏ chiếc nơ thắt phía dưới ngực, cô ấy khẽ nghiêng đôi vai, chiếc áo dài rơi xuống, cô ấy đứng đó phơi bày tấm thân ngọc ngà trước mặt tên đó.
Chiao Tai đứng ngay dậy bước tới nắm tay dìu nữ nhân ấy ngã trên giường.
Chàng với nàng bản tọa nằm đó, mới ban nãy nàng bản tọa còn lạnh lùng thế mà lúc này nàng bản tọa cảm thấy toàn thân rạo rực chằng khác nào gã. GÃ mơ màng chưa từng ân ái với người đàn bà nào say đắm đến vậy.
Rồi cơn mê qua đi, hai thân thể rã rời nằm kề bên nhau. Chiao Tai để ý biết chiếc sà lan đang trôi chậm lại, có lẽ gần cập bến khu phố người Hàn Quốc. Tên đó lắng nghe có tiếng chuyển động phía trên mui sà lan. Tên đó muốn cùng cô ấy ngồi dậy, đống quần áo vẫn còn nằm dưới sàn. Ngay lúc đó cô ấy Yu-soo đặt bàn tay mềm mại phía sau ót chàng.
“Chàng đừng bỏ em đi lúc này” – cô bản tọa nói rất khẽ.
Bỗng có tiếng va chạm mạnh phía trên mui thuyền, nghe cả tiếng chửi rua om sòm. TÊN ĐÓ Kim Sang vụt chạy vào, tay cầm con dao dài. Nàng ta đây Yu-soo siết chặn ngang họng Chiao Taim khóa cổ khiến tên đó hết cục cựa.
“Giết nó ngay đi,” – cô ta đây kêu gọi Kim Sang. Chiao Tai níu lấy tay cô ta đây, cố vùng ra, tức thì cô cô ta đây ngay nhanh chóng dùng cả sức nặng thân người quật hắn xuống. Kim Sang lao về phía trường kỷ, lưỡi dao nhắm thẳng vô ngực Chiao Tai. Dồn hết sức lực hắn xoay thân người hất tung cô cô ta đây ra. Ngay lúc đó Kim Sang nhắm thẳng mũi dao đâm trúng Yu-soo. Kim Sang vội rút dao ra sững sờ nhìn vết máu loang trên da thịt trắng trẻo của cô ta đây. Chiao Tai vùng vẫy cố thoát khỏi chiếc ghế trường kỷ, chộp ngay lấy con dao trên tay hắn Kim. Ngay tức khắc hắn Kim lấy lại bình tĩnh, đấm một quả trời giáng vào mặt Chiao Tai, hắn nhắm nghiền một con mắt, hai tay giữ chặt Kim Sang, hắn xoay lại gí dao vào ngay vùng ngực hắn Kim Sang. Kim Sang lại tung nắm đấm ngay mắt bên trái, nhanh như chớp Chiao Tai gí ngược mũi dao vô ngay ngực, xuyên thấu bên trong.
Hắn đẩy tên đó sang bên tường quay về phía nữ nhân ấy Yu-soo. Nữ nhân ấy nằm ngang trên ghế trường kỷ, tay đỡ lấy một bên hông, máu còn rỉ ra thấm đầy bàn tay.
Cô ấy ngước nhìn Chiao Tai, lạ lẫm. Môi cô ấy mấp máy.
“Em phải ra tay,” – cô ấy ấp úng “Đất nước em đang cần những cánh tay giơ cao một lần nữa. Chàng tha thứ cho em,” Môi cô ấy co giật, miệng thì thào: “Hàn Quốc muôn năm!” – cô ấy há hốc mồm, chợt cô ấy rùng mình, ngả đầu ra phía sau.
Chiao Tai nghe thấy Ma Joong đang chửi rủa om sòm trên mui thuyền. Hắn nhanh chân chạy ra ngoài với thân thể tr*n tr**ng. Ma Joong đang cố vật lộn với hắn chèo thuyền, Chiao Tai sấn tới hai tay ôm đầu hắn lại xoay ngược ra sau. Nhanh như cắt hắn ôm ngang eo ếch quăng hắn xuống sàn.
“Tớ còn lo thanh toán mấy tên kia nữa,” – Ma Joong thở hắt ra. “Còn tên thứ bảy nhảy xuống sông chuồn mất.” Tay trái Ma Joong ra máu nhiều quá.
“Xuống đây.” – Chiao Tai mồm càu nhàu. “Bản tọa băng bó cho”.
Kim Sang ngồi phệt xuống sàn ngay chỗ hắn Chiao Tai vừa hất hắn xuống, tựa lưng vô tường. Gương mặt điển trai méo mó, mắt lờ đờ nhìn thân xác nữ nhân ấy kỹ nữ.
Nhìn thấy môi miệng Kim Sang mấp máy, Chiao Tai cúi xuống hích vô hông, “Súng ống đâu cả rồi?”
“Súng ống nào?” – Kim Sang nói thều thào. “Chỉ là chuyện lừa phỉnh, bản tọa nói đùa chơi, thế mà nàng bản tọa tin thật.” Tên đó càu nhàu, tay co giật trên cán dao còn cắm sâu vào ngực, mồ hôi và nước mắt lấm lem đầy mặt, tên đó r*n r*. “Con bé… nó… Bọn chúng mình là một lũ súc sinh.” Nói xong môi miệng tên đó tái nhợt ngậm câm.
“Nếu không phải súng ống, thì mi đi buôn cái thứ gì?” – Chiao Tai muốn hỏi cho ra lẽ.
Kim Sang vừa mở miệng định nói, một bụm máu phọt ra ngoài, hắn chỉ nói được một câu “vàng!”.
Hắn gục xuống, lăn kềnh ra dưới sàn.
Ma Joong ngơ ngác chưa hiểu gì, đứng nhìn Kim Sang và xác chết tr*n tr**ng của cô ấy kỹ nữ. Chợt tên đó hỏi lại “Con bé nhắc nhở cậu, rồi hắn bản tọa nhào vô g**t ch*t nó hả?”
Chiao Tai gật.
Hắn vội mặc quần áo vào, xong bước tới ẵm xác Yo-soo đặt lên chiếc ghế trường kỷ, đắp tấm áo trắng nữ nhân ấy bỏ lại. Màu trắng như màu áo tang, hắn ngẫm nghĩ rồi lặng nhìn nét mặt đáng yêu của nữ nhân ấy, hắn nói nhỏ vừa đủ nghe. “Tấm lòng thủy chung… đó là một điểm son – Ma Joong hiểu chưa.”
“Một tâm hồn cao thượng,” – chợt đâu một tiếng nói lạnh lùng từ phía sau lưng.
Chiao Tai và Ma Joong quay lại nhìn, Po Kai đứng bên ngoài nhìn qua ô cửa, ông tựa tay trên mép cửa.
“Trời đất thánh thần,” – Ma Joong vừa thốt ra một câu. “Tôi quên mất ông bạn”.
“Tệ thật!” – Po Kai chê trách,”bản vương phải đánh bài chuồn êm, bản vương chạy theo lối hẹp của cầu tàu xuống đây”.
“Thôi vô đây đi nào” – Ma Joong nói “Ông chữa giúp giùm cánh tay”.
“Chà máu ra nhiều quá.” – Chiao Tai có vẻ xót thương nói. Nhanh tay tên đó nhặt lấy chiếc thắt lưng trắng của nàng lão phu kỹ nữ băng bó cánh tay cho Ma Joong. “Tại sao ông lại bị thương?” – tên đó hỏi.
Ma Joong kể lại. “Bất đột ngột, một tên côn đồ sấn tới nắm sau lưng. Ta đây định khom xuống vật nó qua khỏi đầu, bỗng đâu một tên nữa nhào tới đá vô ngay bụng rồi rút dao ra. Ta đây tưởng đâu phen này chết mất bất chợt tên đằng sau lưng bỏ đi. Ta đây nhanh trí né qua một bên, mũi dao nhắm vô ngực lại trượt nhằm trúng vào cánh tay trái. Ta đây kê đầu gối vô háng đối thủ, tay phải đấm một quả vô quai hàm làm tên đó bật ngã vào lan can. Ngay lúc đó một tên phục sau lưng thấy vậy nhảy tõm xuống sông. Còn tên thứ ba to béo đè trên người, bên tay trái ta đây yếu không đỡ nổi, may là cậu nhào vô đúng lúc!”.
“Sẽ cầmmáu lại ngay”. – Chiao Tai vừa nói vừa cột nút thắt dây đeo quanh cổ. “Một tay cứ gác trên dây treo vậy đó”.
Chiao Tai cột chặt quá khiến Ma Joong nhăn mặt chợt tên đó hỏi “Nhà thơ ăn chơi biến đi đâu rồi?”
“Bản tọa trở lên trên tầng trên.” – Chiao Tai nói. “Biết đâu ông vừa nốc cạn mất mấy hũ rượu”.
Họ trở lại tầng trên không còn ai, họ gọi mãi mà không thấy Po Kai đâu, chỉ nghe xa xa trong lớp xương mù tiếng chèo khua sóng nước.
Ma Joong chửi đổng bước tới phía sau đuôi thuyền, hắn nhìn xuống không thấy chiếc xuồng ngắn đâu.
“Thằng đểu”, – hắn nhìn qua Chiao Tai quát. “Vậy là tên đó có dính dáng trong chuyện này”.
Chiao Tai bặm môi, hắn rít qua kẽ răng. “Lão phu mà tóm được tên láo phét đó lão phu sẽ vặn ngược cần cổ nó ra sau.”
Ma Joong giương mắt nhìn qua lớp sương mù giăng quanh con thuyền.