Băng Nữ Sủng Phu
Chương 3: Nam nhân cũng xuyên qua
Mạnh Phi Vũ ngừng xe, sau khi tắt máy, lần đầu tiên bởi vì chỗ ở của
mình mà rầu rỉ, cô lão phu nên như thế nào đem… nam nhân này vào nhà của mình
nằm trên tầng cao chót vót của toà nhà cao tầng này đây chứ?
Chính mình tự tấn công? Đó là không có khả năng, cô ấy cho dù có thể khiêng hắn lên, cô ấy cũng sẽ không bao giờ làm như vậy. (Sunny: lạnh lùng có khác….)
Kêu tên đó tỉnh? Nếu có thể, cô ấy đã sớm làm như vậy,lúc cô ấy đem tên đó từ trên đường vào trong xe liền thuận tiện kiểm tra qua, cái nam nhân ngã
vào xe cô ấy kia, cơ hồ không bị bất cứ ngoại thương gì, nhưng lại hôn mê bất tỉnh, bất kể cô ấy như thế nào lay tên đó, tên đó cũng không chịu tỉnh,
không biết là bởi vì có nội thương, hay là nguyên nhân gì nữa. Thật là
một người biết cách làm phiền người khác mà.
Mạnh Phi Vũ lại cau mày nhìn một chút người ngồi sau xe, tên đó tốt nhất đừng chết ở trong xe cô bản tọa, bằng không, cô bản tọa nhất định đem tên đó nhét vào
bãi đỗ xe, cho tên đó tự sanh tự diệt. (Sunny: má ơi… sao chị nữ 9 này ác ma quá vậy *chảy mồ hôi*)
Dù sao, nhìn qua gã chắc mọi người cũng chỉ nghĩ gã bị tan nạn xe
cộ phàm thường. Mạnh Phi vũ trơ mắt nhìn nam nhân kia, một phút đồng hồ, hai phút đồng hồ… Mười phút đã qua, Mạnh Phi Vũ rốt cục bất đắc dĩ mở
ra cửa xe, đem nam nhân ia gác ở trên vai. Cũng may cô ấy từ nhỏ do luyện võ nên mới có được khí lực như thế , bằng không nam nhân này chết ở chỗ này cũng tốt lắm.
…
Nơi ở của Mạnh Phi Vũ là trong toà nhà cao 24 tầng, hai tầng ngầm, 22 tầng trên mặt đất, mỗi tầng chỉ có một nhà.
Mạnh Phi Vũ ở tại tầng cao nhất, đại khái diện tích khoảng 300 mét
vuông, trừ ra phòng tắm, toàn bộ các phòng còn lại đều thông nhau thành
một phòng, đồ bày biện trong nhà cũng chẳng có gì, làm cho căn nhà thoạt nhìn càng như là phòng mẫu trong bản thiết kế, không có…chút nào biểu
hiện là nơi có người sống, lạnh như băng giống như chủ nhân của nó vậy.
Mạnh Phi Vũ thật vất vả đem người kia khiêng vào trong nhà, sau đó
nhìn trong phòng duy nhất chỉ có một cái giường cùng một cái ghế… salon, lại bắt đầu nhăn mi lần nữa. (Sunny: kiểu này bản vương càng tiện, khỏi mua giường chi phí, dù sao hai nươời sau này cũng sống chung còn gì :-” )
Mạnh Phi Vũ có chút bất đắc dĩ, nam nhân này dù sao cũng thật làm
phiền cô ấy lắm rồi, không cần nghĩ liền đem hắn bản tọa tùy ý quăng xuống trên
mặt đất, mệt nhọc một ngày, Mạnh Phi Vũ tính toán sẽ tắm rửa rồi mới đi
ngủ. (Sunny: ác ôn…. == )
…
Tắm rửa xong, Mạnh Phi Vũ giống như bình thường, quấn quanh người một cái khăn mỏng rồi bước ra khỏi phòng tắm… Mạnh Phi Vũ bề ngoài lạnh như băng, nhưng vóc người cũng rất kh*** g**, hơn nữa lại toát ra một hơi
thở thần bí tràn ngập khắp nơi, không khỏi hiến người khác bị hút vào.
“Tiểu thư, thỉnh ngài tự trọng!” Tiếng nói ôn hòa vang lên có chút vội vàng, ngay tức thì cúi đầu nhưng vẫn che dấu không được biểu tình vì
ngượng mà gương mặt đỏ ửng, Tử Uyên không nghĩ tới chính mình tỉnh lại
cuối cùng lại đụng tới một chuyện như vậy.
“Ngươi bản vương tỉnh.” Mạnh Phi Vũ tiếng động vẫn lạnh lùng như cũ, cũng không
có bởi vì tình huống xấu hổ này mà có chút thay đổi, nhưng là trong mắt
lại hiện lên một tia mỉm cười, xem ra cô bản vương đã là nhặt đã trở về một quân tử a , thấy thân thể của mình dĩ nhiên lại cúi đầu đỏ mặt, thật là khó
kiếm được trên đời mà.
“Ân, tiểu thư, là ngài đã cứu bản vương sao?” Hắn không biết dùng cái từ
“cứu” này có đúng không, hắn chỉ là ở nhà ngủ, không biết sao tỉnh lại
liền ở chỗ này, hơn nữa nơi này rất quái lạ, hắn nhìn xung quanh, thật
sự không nhìn ra được thứ gì quen mắt.
“Đối phương là ai?” Đây là chuyện nãy giờ cô ấy vẫn thấy khác thường, giống như phàm thường, nam nhân hẳn là sẽ không mặc một dạng quần váy xuất hiện
ngoài đường đi, mà lại trong lúc trời tối nữa.
“Bản vương gọi là Tử Uyên, Tử tướng quân là mẹ bản vương của bản vương, không biết nơi
này là địa phương nào?” Nữ nhân trước mắt này, mặc dù lạnh như băng,
nhưng cũng là nữ nhân đẹp nhất tên đó từng gặp qua, tên đó tin tưởng nữ nhân ấy
không phải là người xấu, hơn nữa, tên đó tin võ công của tên đó đủ để tự bảo
vệ mình.
Mạnh Phi Vũ rất nhanh tại trong trí nhớ tìm kiếm chính mình cùng “Tử
tướng quân” rốt cục có liên quan gì không, nhưng kết quả cuối cùng là
hoàn toàn không biết gì cả, này tuyệt đối là không có khả năng, tư liệu cặn kẽ về tất cả người lãnh đạo trong bổn quốc chính mình đều là biết
đến, huống chi còn là một vị tướng quân, bổn quốc chỉ có mấy vị tướng
quân, nhưng không có một người nào họ Tử, hơn nữa một nữ tướng duy nhất
còn là bạn tốt của mình, nữ nhân ấy hoài nghi nhìn Tử Uyên.
“Cậu là người quốc gia nào?”
“Bản vương là người của Mị Thủy quốc, chẳng lẽ nơi này không phải Mị Thủy
quốc sao?” Tử Uyên cũng bắt đầu ngạc nhiên, tên đó không phải là vừa ngủ
liền mộng du chạy đến quốc gia khác đi. (Sunny: anh này ngây thơ có thừa nha ))
“Mị Thủy quốc? Ở địa phương nào?” Trên đại lục có rất nhiều tiểu
quốc, có nước là do liên hiệp quốc thừa nhận, mọi người đều biết, nhưng
là có khi là không được thừa nhận. Cô bản tọa có một người bạn tốt cũng là nữ
hoàng của một quốc gia ít người biết đến, cho nên, cô bản tọa vẫn còn có chút
hiểu rõ.
“Mị Thủy quốc cùng Dạ quốc, Ảnh quốc là ba nước lớn nhất của lục địa, cậu không biết Mị Thủy quốc sao?” Điều này sao có thể, Mị Thủy quốc
là quốc gia lớn nhất trên đại lục, như thế nào sẽ có người không biết
đến Mị thủy quốc.
“Dạ quốc? Ảnh quốc? Mị Thủy quốc? Đối phương còn biết quốc gia nào không?” Mạnh Phi Vũ hình như vừa nghĩ tới thứ gì, ánh mắt quái dị nhìn Tử Uyên.
“Không có quốc gia nào khác , trên nhân gian cũng chỉ có tam quốc gia
này mà thôi.” Tử Uyên sắc mặt cũng càng ngày càng kém , giọng nói ôn hòa ban đầu có hơi ngập ngừng.
“Có thể nói cho bản tọa biết quốc gia ở chỗ người chế độ là cái dạng gì không?”
“Người thống trị tối cao của Mị Thủy quốc là nữ hoàng.” Chế độ hẳn là hỏi cái này đi.
“Nữ hoàng? Ngươi lão phu vừa nói mẹ lão phu của ngươi lão phu là tướng quân? Như vậy
nam nhân đâu? Nam nhân làm cái gì?” Mạnh Phi Vũ tuyệt đối không phải một người hay nói nhiều, nhưng là cô ấy thật sự là quá mức với ngạc nhiên,
nam nhân trước mắt này nếu như không phải thần kinh không ổn định, liền
hết sức có thể là không phải người ở cái đại lục này.
“Nam nhân? Đương nhiên là ở nhà , Mị Thủy quốc quy định nếu như không có thê chủ đồng ý, nam nhân là không được một mình ra ngoài, bản vương mặc dù
đã có hôn phối, nhưng cũng là không được tùy ý ra ngoài, ngài có thể nói cho bản vương biết này rốt cuộc là nơi nào không?” TÊN ĐÓ cảm giác chuyện càng
ngày càng khác thường rồi .
“Nữ tôn nam ti? Ngươi lão phu không phải người ở cái phương trời này.” Nữ nhân ấy kết
luận, nhìn nam nhân ánh mắt trấn định, hơi thở chậm rãi, nói chuyện có
trật tự rõ ràng, tuyệt đối không phải người thần kinh có vấn đề, cho
nên, duy nhất có thể chính là hắn lão phu không phải người từ phương trời này, nói
như vậy chuyện hắn lão phu từ trên không trung rơi xuống cũng có khả năng giải thích
rõ ràng. Mạnh Phi Vũ chưa từng nghĩ chính mình dĩ nhiên sẽ nhặt đã trở
về một người… Ân, phải nói là xuyên qua mà đến đi, hiện tại tiểu thuyết
đều là kêu như vậy.
“Không phải người phương trời này ? Nơi này rốt cuộc là địa phương nào?” Có chút sửng sốt, có chút không thể tin được, cũng có chút bất an, Tử
Uyên không biết hiện tại rốt cuộc là tình huống nào.
“Chờ chút” Nói hai chữ xong, Mạnh Phi Vũ liền xoay người hướng giá
sách đi tới, từ bên trong tùy ý rút ra một quyển lịch sử Trung Quốc cổ
đại đưa cho Tử Uyên.
“Cậu có thể đọc chữ này không?” Mạnh Phi Vũ quyết định rồi, nếu như tên đó xem không hiểu, cô lão phu sẽ đem tên đó đưa đến nhà trẻ đi, mời tên đó bắt đầu học lại từ đầu thôi.
“Có thể, bản tọa từ nhỏ đã bắt đầu học chữ.” Tên đó mặc dù tướng mạo khó coi, nhưng cũng là công tử nhà quan, như thế nào lại không biết chữ được.
“Ân, đối phương muốn hỏi gì lão phu ngày mai sẽ tìm người đến nói cho đối phương rõ
ràng, lão phu hiện tại muốn nghỉ ngơi, đối phương tự tiện đi.” Tìm ai đây? Vẫn là
Tư Đồ Tử Nhiên đi, chỉ có cô ấy là có thể kiên nhẫn nói chuyện với tên đó ,
đương nhiên điều kiện đầu tiên là phải đưa đủ tiền. Haiz. cuối cùng vẫn
là mình thấy phiền nhất mà.
Nói xong, Mạnh Phi Vũ liền nằm trên giường lớn, lưu lại Tử Uyên một người ở nơi này không biết như thế nào cho phải.
“Tiểu thư, bản vương…” HẮN thật sự là không biết nên làm cái gì bây giờ, cho nên không thể làm gì khác hơn là lên tiếng hỏi người ở trên giường.
“Mạnh Phi Vũ.”
“A, cái gì?” Hình như là tên, nhưng là hắn bản vương cũng không xác định nữa.
“Bản vương gọi là Mạnh Phi Vũ.”
“A, bản vương gọi là Tử Uyên. Bản vương nghĩ…” Nàng bản vương nói cho tên đó tên mình rồi, không biết tại sao, chính mình đột nhiên cảm giác được rất vui vẻ.
“Im ắng, ngủ.” Thật phiền.
“Ách…” Mạnh Phi Vũ nói khiến Tử Uyên có chút bị thương, cô ấy sở dĩ
nói như vậy là bởi vì là không thích tên đó sao? Tên đó biết chính mình lớn
dung mạo rất xấu, nhưng là… Ai, dù sao chính mình hẳn là có thể tự mình
hiểu lấy, nữ nhân này không phải là người mà chính mình có thể xứng đôi, hơn nữa tình huống hiện tại như thế cũng không phải lúc nghĩ tới việc
sau này, vẫn là trước tìm hiểu tình huống của bản thân rồi nói sau
Tử Uyên nghĩ nghĩ, sau đó cầm lấy quyển sách trên tay bắt đầu nhìn sơ qua, dưới ánh đèn yếu ớt hắn chăm chú đọc sách, người nằm ở trên giường giả bộ ngủ kia mở mắt ra nhìn một phen, sau đó, lại từ từ nhắm hai mắt
ngủ thiếp đi…