Băng Nữ Sủng Phu
Chương 5: Lão phu muốn đối phương lưu lại
“Tại sao?”
“Ta đây. . .” Tử Uyên có chút khó khăn, hắn cũng không thể nói, ta đây rất thích cô ấy, ta đây muốn lưu ở bên cạnh nảng được.
“Ngươi bản tọa có thể lưu lại, nhưng là không thể làm phiền bản tọa, bằng không bản tọa sẽ đuổi ngươi bản tọa ra ngoài.” Mạnh Phi Vũ giọng điệu rất lạnh vang lên, làm
cho người bản tọa cảm giác hình như không hợp cho lắm với câu nói của nữ nhân ấy,
nhưng là nếu ai biết rõ con người của nữ nhân ấy hẳn là rõ ràng nữ nhân ấy làm như
vậy cũng đã thật là rất khó, hạt tử(cung bọ cạp) rất chú trọng sự riêng
tư, thu một người ở lại nhà của nữ nhân ấy, thật là một chuyện hết sức khó
khăn.
“Cám ơn, lão phu tuyệt đối sẽ không làm phiền cậu.” Một nụ cười ôn hòa
tại trên mặt Tử Uyên triển lộ, làm nhu hòa hóa gương mặt cương nghị góc
cạnh , tên đó vui vẻ hẳn lên .
Lại được Tử Uyên trả lời, Mạnh Phi Vũ liền vào phòng tắm bắt đầu rửa
mặt, mà Tử Uyên nhìn hoàn cảnh này hoàn toàn lạ lẫm, không biết nên làm
những thứ gì, liền như vậy một mực đứng ở nơi đó, chờ đợi Mạnh Phi vũ
quay lai.
. . .
Cái gì vang lên vậy? Tử Uyên cảnh giác hướng tới cửa phòng nhìn lại. . .
Cửa từ từ mở, một nữ nhân hơn 50 tuổi cầm trong tay được một gói đồ đi đến.
” Cậu là ai?”
“Đối phương là ai?”
Nữ nhân cùng Tử Uyên đồng thời lên tiếng, mà lúc này Mạnh Phi Vũ cũng đã rửa mặt xong, vừa đúng lúc đi ra ngoài.
“Vú Trương, hắn là bạn hữu của bản vương.” Vú Trương là do Mạnh Phi Vũ thuê tới giúp việc, mỗi ngày mang đến bữa sáng, sau đó quét dọn phòng, buổi
tối sẽ căn cứ tình huống quyết định có cần đem bửa tối tới hay không,
tại buổi tối, lại trở lại phòng nhà của mình, hơn nữa đều có xe đưa đón
đi tới đây riêng, giống như nãy là đi bằng Bảo Mã ( BMW). (Sunny: OMG, người làm đi bằng BMW…. trời….vậy là nhà Vũ tỷ cũng không vừa nha~ )
“A, là bạn hữu của tiểu thư a, nhĩ hảo tiên sinh, bản vương là vú Trương,
bản vương là tới đưa bữa sáng cho tiểu thư, mới vừa rồi thật sự là không có ý
tứ, ngài họ gì?” Vú Trương cười ha hả cùng Tử Uyên nói chuyện phiếm,
thoạt nhìn cô bản vương rất bình thường, bất quá trong mắt cũng không giấu nổi
sự hưng phấn, cũng đúng thôi, sáng sớm, liền tại nhà Mạnh Phi Vũ đụng
tới một người đàn ông, như thế nào có thể làm cho người bản vương không suy
nghĩ lung tung được chứ.
“Vú Trương, nhĩ hảo, ta đây gọi là Tử Uyên.” Tử Uyên có chút không hiểu, vú Trương tại sao gọi chính mình là tiên sinh, kia hẳn là xưng hô với
nho sĩ a, chính mình không phải a, nhưng là nhìn Mạnh Phi Vũ không có gì vẻ, Tử Uyên cũng thông minh không có phủ nhận, cái phương trời này cùng
với những gì mình từng biết thật không giống, nên gã phải cẩn thận, hơn nữa, gã đáp ứng rồi, không thể làm phiền Mạnh Phi Vũ.
“Tử tiên sinh a, ngài không cần khách khí như vậy, lão phu. . .”
“Vú Trương.” Mạnh Phi Vũ cắt đứt lời nói của vú Trương, cô ấy chán
ghét tạp âm, trong những ngày thường vú Trương cũng là rất an tĩnh,
không biết cô ấy hôm nay là làm sao vậy.
Kỳ thật, cũng khó trách tại sao vú Trương hưng phấn như vậy, cả nhà
Mạnh gia trên dưới đều quan tâm hôn sự của Mạnh Phi Vũ , nhưng là vẫn
không có tin tức gì, hiện tại rốt cục tại nhà Mạnh Phi Vũ, thấy được một người đàn ông, đương nhiên mừng thầm, nói không chừng đây sẽ là cô gia
tương lai, bằng không tại sao sẽ xuất hiện tại trong phòng của Mạnh Phi
Vũ, người rất ít mời những người khác tới phòng mình.
“Tiểu thư.” Vú Trương cũng biết chính mình khiến cho tiểu thư không hài lòng , cho nên có chút xấu hổ nhìn Mạnh Phi Vũ.
” Vú đem tất cả những đồ điện, gia dụng trong này chỉ cho tiên sinh
một lần đi, tên đó có thể là bị xe của bản tọa đụng vào đầu óc , rất nhiều đồ
đều không nhớ rõ cách dùng .” Mạnh Phi Vũ nói xong liền thật sâu liếc
mắt nhìn Tử Uyên .
“A. . . Bị đụng vào đầu sao, Tử tiên sinh đối phương không có chuyện gì
đi?” Vú Trương sửng sốt nhìn Tử Uyên, nhìn Tử Uyên từ lên trên xuống
dưới một lần, phát hiện trừ trang phục có chút bất thường bên ngoài ra, còn lại đều là rất tốt, nhưng nàng lão phu vẫn không yên lòng hỏi hỏi.
“Ta đây. . . Ta đây không sao , chỉ là quên đi một vài thứ.” Tử Uyên không
phải rất hay nói dối, nhưng là hiện tại tình huống như vậy, cũng chỉ có
thể nói theo Mạnh Phi Vũ, nhưng là đối mặt với sự quan tâm của vú Trương , Tử Uyên vẫn thật là mất tự nhiên.
“A, không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi, mau ăn
bữa sáng đi, a, tiểu thư, bữa sáng chỉ có một phần, ta đây hiện tại lại làm
một phần đi.”
“Không cần, bữa sáng cho Tử tiên sinh đi, bản tọa đi ra ngoài ăn.”
“Ta đây. . .” Tử Uyên vừa muốn mở miệng nói không cần, đã bị Mạnh Phi Vũ liếc mắt thờ ơ nhìn một cái liền im bặt.
“Vú Trương, hôm nay chuẩn bị bửa tối, lão phu buổi tối trở về.” Vừa nói,
Mạnh Phi Vũ liền đi phòng tắm thay đổi trang phục, vận một bộ đồng phục
nữ tính đi ra cửa nhà, mở ra cửa xe yêu quý đi công tác, thuận tiện nói
một chút, chỗ làm việc của Mạnh Phi Vũ là pháp viện, công việc của nàng lão phu
là một người quan toà, quan toà trẻ tuổi nhất cả nước.
. . .
“Tử tiên sinh, ngài trước dùng cơm đi, một hồi lạnh xuống thì không
thể ăn đâu.” Vú Trương đã rất thói quen bộ dáng lạnh như băng của tiểu
thư nhà cô ta đây , bất quá, vẫn dè dặt nhìn thoáng qua Tử Uyên, cô ta đây sợ
tiểu thư sẽ đem Tử tiên sinh hù dọa đến trốn chạy, bất quá, nhìn vị tiên
sinh này đến bây giờ vẫn còn nhìn chăm chú cửa, hẳn là thật là thích
tiểu thư nhà cô ta đây rồi, ha hả, sau khi trở về nhất định phải báo tin tức
kia nói cho Mạnh tiên sinh cùng phu nhân, chúng nhất định sẽ vui sướng. (Sunny: =)) bó tay ^^)
“A, được, cám ơn.” Tử Uyên thu hồi ánh mắt, tận lực để chính mình
phàm thường một chút, hắn ta đây không muốn thừa nhận, dù mới biết nhau một
thời gian ngắn ngủi, nhưng hắn ta đây cũng không muốn nữ nhân ấy rời đi.
Tử Uyên ngồi ở bên cạnh bàn ăn, đem ánh mắt chuyển qua bữa sáng, đây
là bữa ăn đầu tiên từ khi mình đến đây, chỉ là một món điểm tâm nhỏ, hắn nói cho chính mình, phải bắt đầu thích ứng cách sống ở nơi này, bất kể
đây một cái nhân gian gì, hắn cũng sẽ không sợ, bởi vì, hắn ở chỗ này đã
tìm được người mà hắn phó thác cả đời rồi.
. . .
Sau một ngày, vú Trương đem tất cả đồ điện cùng dụng cụ hằng ngày chỉ cho Tử Uyên cách sử dụng, nhất là tại lúc giới thiệu cách sử dụng bồn
cầu , bất kể là nữ nhân hơn 50 tuổi, hay là nam nhân chỉ hơn 20 tuổi,
đều là mặt mày đỏ bừng, sau đó ngượng ngùng bèn nhìn nhau cười, một già
một trẻ ở chung coi như là thật hòa hợp vui vẻ.
Năng lực học tập của Tử uyên rất mạnh, đồ chỉ cần giới thiệu một lần, gã liền rõ ràng , cho nên, vú Trương dạy cũng rất có cảm giác thành
công, cũng rất vui vẻ, cuối cùng trời cũng tối, đồ đệ đã xuất sư Tử Uyên đang ở cùng vú Trương cùng nhau chuẩn bị bửa tối, trong lòng nghĩ lại
những gì hôm nay học được, thật sự rất thần kỳ, gã hiện tại hảo hy vọng có thể mau chóng thấy Mạnh Phi Vũ, nói cho cô bản vương, chính mình đã có thể
chiếu cố bản thân, sẽ không trở thành gánh nặng của cô bản vương . . .
“Sẽ không trở thành gánh nặng”, trong suốt khoảng thời gian đầu ở nhà Vũ, Tử Uyên mỗi ngày đều sẽ nói cho chính mình một lần những lời này,
đó cũng là câu nói không bao giờ thay đổi khi ở bên người Mạnh Phi Vũ,
hắn nói cho chính mình, chỉ cần chính mình không làm phiền, Mạnh Phi Vũ cũng không ghét mình nữa, mình liền có thể sống ở bên cạnh của cô ấy,
hằng ngày đều có thể gặp cô ấy. . .