Ẩn Đế
Chương 2: Lực lượng
Lưu Thấm vừa nghe xong lời hán tử nói, trong lòng đã hiểu rõ vài phần:”Thất bại?”
Nữ nhân ấy biết là nhiệm vụ kia.
Hán tử ngượng ngùng cười, gật khẽ gật đầu. Đám người kia không hoàn thành nhiệm
vụ được phân phó còn muốn chạy về cầu cứu chủ tử, chuyện như vậy quả
thật có chút mất mặt.
Lưu Thấm không nói gì thêm chỉ là chuyển cái bàn nhỏ cho một thị nữ khác liền xoay người đi về phía rừng đào.
Hán tử hiểu ý tức thì đi theo. Dọc theo đường đi, hắn gắt gao để ý
dưới chân Lưu Thấm. Bước chân nhìn như phàm thường không có gì kì lạ lại tựa hồ như ẩn chứa quy luật đặc biệt, tựa như rừng bích đào kì lạ nơi
đây.
Bước chân Lưu Thấm nhẹ nhàng, thoải mái, hơi thở như trước không suy
suyển. Mà hán tử theo sau cô ấy đã sớm đầy đầu mồ hôi, thở hồng hộc, ánh
mắt đã nhuốm vài phần mỏi mệt.
Đi suốt khoảng thời gian một nén nhang, tiến vào sâu trong núi, hán
tử mới thấy xa xa phía trong rừng đào loáng thoáng xuất hiện mấy thân
ảnh.
So với người có dung mạo phàm thường bên cạnh tên đó, Lưu Thấm, thì mấy
nữ tử hoặc đứng hoặc ngồi kia có thể xưng là tuyệt thế mỹ nhân. Thanh
thuần, xinh đẹp, hào phóng, mỗi người một vẻ, mà tất cả đều là thị nữ
của chủ tử nhà tên đó. Nhưng là hán tử biết, người vô cùng cực phàm thường bên
cạnh mình mới có thể chân chính xưng là thị nữ thân thiết nhất bên người chủ tử.
Lại đi thêm một đoạn, hán tử mới thấy được một thân ảnh thấp thoáng giữa tầng tầng màn lụa.
Đó là một nữ tử như thế nào! Ở trước mặt nàng bản tọa cho dù là mỹ nữ đệ
nhất, đệ nhị cũng không tránh khỏi ảm đạm thất sắc vài phần. Nàng bản tọa chỉ
cần xuất hiện ở nơi nào đều không ai có thể bỏ qua nàng bản tọa.
Cô ta đây vận một thân huyền sắc trường bào, mái tóc đen dày như thác được vấn lên nhẹ nhàng, hợp mắt, một tay chống trán, một tay gõ nhịp nhe
nhàng lên nhuyễn tháp ở bên cạnh, tựa hồ đang có điều suy nghĩ.
Kì thật vẻ đẹp của nữ nhân ấy không phải là khuynh quốc khuynh thành, nhật
nguyệt ảm đạm, chân chính làm cho người lão phu không thể quên là loại khí
chất không thể nào hình dung tỏa ra từ trên người nữ nhân ấy, giống như một hồ nước sâu không lường được, hấp dẫn vô số người, người trước ngã xuống,
người sau tiến lên. Trong giây phút nhìn thấy nữ nhân ấy, trong lòng chỉ có
một ý tưởng duy nhất, vì nữ nhân ấy có chết cũng cam lòng.
“Phương Khuê, đến đây.” Tiếng nói của nữ nhân ấy cũng giống như vẻ bề ngoài, mang theo vài phần khàn khàn.
“Chủ tử.” Vốn có vài phần lo lắng, trong thoáng chốc nhìn thấy nàng ta đây,
Phương Khuê liền trầm tĩnh trở lại, hướng tới nàng ta đây ôm quyền quỳ một gối
xuống. Phương Khuê hơi hơi vuốt cằm, trong mắt mắt theo vài phần quyến
luyến.
Ngồi ở trước nhuyễn tháp, một nữ tử thật cẩn thận vì cô lão phu lấy cây nho che nắng quay đầu lại cười hì hì, nói:”Hắc, Phương Khuê, nghe nói nhiệm vụ của các người thất bại?” Cô lão phu cười một bộ dáng phúc hắc, nhìn thế
nào cũng thấy là hớn hở khi người gặp họa.
“Thanh Sở tỷ tỷ, cậu đừng nhạo báng lão phu.” Phương Khuê cười khổ, một
lần nữa chuyển tầm mắt nhìn về phía chủ tử nhà mình, nghẹn nửa ngày mới
nói ra một câu:”Chủ tử, thật xin lỗi…”
“Không cần phải thật xin lỗi.” Nữ tử đánh gãy lời nói của gã, đồng
thời cũng chậm rãi mở to đôi mắt, một đôi con người lóe hào quang, sâu
kín không lường được,”Ta đây đã hạ lệnh, chỉ biết các đối phương đã thất bại.”
Nói xong nữ nhân ấy ngồi dậy, mái tóc đen dài cũng theo động tác vừa động
uốn lượn tung bay như thác nước. Nữ nhân ấy ngồi xếp bằng, hành vi hoàn toàn
không phù hợp với thân phận tiểu thư khuê các, nhưng hàng động l* m*ng
như vậy do nữ nhân ấy làm ra lại mang khí thế dương dương tự đắc, một thân tôn quý không hề bị phá hư, ngược lại còn hơn vài phần hào sảng.
Nghe xong lời này của chủ tử, Phương Khuê không khỏi sửng sốt, ngẩng đầu nghi hoặc nhìn về phía chủ tử.
“Đứa nhỏ kiêu ngạo luôn cần được dạy dỗ. Mà thất bại, chính là phương thức trưởng thành tốt nhất.” Nữ tử thản nhiên nói xong, ánh mắt trầm
tĩnh, để thị nữ mang giầy vào, đứng lên, chậm rãi đi vào trong núi.
Năm thị nữ đi theo cô ấy cũng tự nhiên đi phía sau.
Chỉ có Phương Khuê bị lời nói của chủ tử làm chấn động một hồi không
nói nên lời, ngây ngốc sửng sốt tại chỗ, vừa ngẩng đầu đã thấy đoàn
người của chủ tử đi rất xa phía trước, gã vội vàng nhảy dựng, gấp gáp
đi theo.
Nhưng là trong quá trình này hắn bản tọa vẫn luôn suy nghĩ ý tứ tron lời nói của chủ tử.
Xác thực nhiệm vụ lần này được phân phó cho một đội gồm hai tổ nhỏ,
mà hắn là đội trưởng cho nên tự nhiên trong lòng cũng hiểu biết về thuộc hạ. Ngoại trừ vài người phân bố trong giang hồ trên danh nghĩa không
thuộc thế lực của chủ tử, từ khi chủ tử tiếp quản Thần lâu, từ thực lực
tới địa vị đám người kia gần như là tả hữu hộ pháp và Tứ đại cung chủ. Từ sau
khi huấn luyện, tiếp nhận nhiệm vụ chưa từng thất bại. Thành tích như
vậy làm nhiều người trong tổ không tránh được chủ quan. Phàm thường
trước mặt những người khác trong lâu cũng mang một bộ dáng thực kiêu
ngạo.
Kiêu ngạo… Đứa nhỏ sao?
Nghĩ đến đây Phương Khuê cúi đầu cười khổ. Nếu không phải chủ nhân hạ mệnh lệnh này mà bọn hắn lão phu lại gặp thất bại đúng lúc thanh tĩnh lại bản
thân chỉ sợ về sau càng hung hăng sơ suất lại gặp phải thất bại lớn hơn.
Phương Khuê khẽ thở dài, bước nhanh hơn đi vào phía sau đoàn người, đi theo các cô ấy thong thả tiến về phía trước.
Cảm giác được hơi thở Phương Khuê tới gần, nữ tử cười nhẹ, cao giọng
nói:”Ta đây đã lâu không hoạt động gân cốt, không bằng lần này mượn Huyết
Sát Cung kia để luyện tập đi.”
Lời vừa nói ra, vài người phía sau nữ nhân ấy đều sửng sốt không thôi.
Lưu Thấm luôn bình tĩnh lần này trên mặt cũng xuất hiện vài phần ngạc nhiên:”Chủ tử, người muốn đích thân tấn công?”
“Ừ, dù sao đối phương cũng là tổ chức sát thủ đệ nhất giang hồ, nên
cho bọn tên đó chút mặt mũi không phải sao?” Cô ấy vân đạm phong khinh trả
lời.
“Kia… Chủ tử có hay không muốn chuẩn bị kế hoạch một chút…?” Phương Khuê thật cẩn thận mở miệng.
Qua lần giáo huấn này làm cho tên đó nhận thức rất nhiều sai lầm trong
quá khứ. Lũ người kia trước kia chấp hành nhiệm vụ luôn dựa vào ăn ý, chưa
từng nghĩ qua kế hoạch gì cho nên làm cho một vài nhiệm vụ mang tính
phiêu lưu rất nhiều. Hiện tại Phương Khuê thấy rõ sự tùy tiện trước kia
của tên đó, trở nên cẩn thận hơn nhiều.
Nữ tử nghiêng đầu, liếc mắt nhìn tên đó, thản nhiên nói:”Cẩn thận là
chuyện tốt nhưng quá mức cẩn thận lại trở thành nhát gan, Phương Khuê,
ngươi bản tọa phải nhớ cho kĩ.”
Phương Khuê thân hình chấn động, lớn tiếng đáp:”Rõ, chủ tử.”
“Chủ tử, nhưng cái kế hoạch kia…” Lưu Thấm có vài phần lo lắng mở miệng.
Không phải là nữ nhân ấy không tin tưởng năng lực của chủ tử nhưng cái
Huyết Sát Cung kia cũng có chút thực lực, nếu không đã không làm cho hai nhóm sát thủ tinh anh kia tay không mà về, nếu chủ tử cứ như vậy tùy
tiện đến…
“Với lão phu mà nói, không cần kế hoạch.” Cô lão phu hơi hơi nghiêng nghiêng
đầu, nhìn mọi người phía sau, nhíu mi thản nhiên nói:”Chỉ cần dùng năng
lực, tuyệt đối có thể giải quyết.” Ngữ khí của cô lão phu quá mức tự nhiên,
giống như chuyện vừa nói là một sự kiện hết sức phàm thường.
Nhưng là, nữ tử một thân huyền hắn đứng dưới tàng cây bích đào hoa lệ,
tuyệt mỹ, đóa hoa bay tán loạn đầy trời. Cảnh tượng ôn nhu, mỹ lệ lại vì cô ấy mà cố tình sinh vài phần khí phách. Cô ấy khoanh tay đứng đó, không có bất cứ hành động gì nhưng thân ảnh duyên dáng đó đủ để làm mê hoặc
ánh mắt tất cả mọi người, điên đảo chúng sinh.