Ác Long Cô gái
Chương 1: Ác long thiếu nữ trẻ

Cập nhật lúc: 2026-07-16 18:45:06 | Lượt xem: 11

“Đừng chơi với cô bản tọa.”

“Cô bản vương sẽ ăn thịt cậu đấy.”

“Không ai thích cô bản vương đâu.”

Đám trẻ tụm lại một chỗ, xì xào với nhau, cách đó không xa là chỗ của Tiểu Hôi Đoàn.

Tiểu Hôi Đoàn hơi co người lại, vờ như không nghe thấy gì.

Tại Đông Phương Thần Điện, ngày ngày đều có những người thành kính đến cầu xin.

Chao ôi, Ngài tuyệt đẹp nhường thế.

Phong thái của Ngài mới tràn ngập khí thế xiết bao.

Ngài chính là sinh linh vĩ đại nhất trên thế gian.

Long giác của ngài còn đẹp hơn nhung hươu, ánh mắt ngài lung linh như ánh sao trong đêm, Ngài là vĩ đại nhất, mĩ lệ nhất mà ta đây biết, là sinh linh độc nhất vô nhị, Ngài còn đứng trên Vạn vật.

Ôi, bản tọa mong nhớ Ngài, như chồi non nhớ mong dòng nước.

Ta đây khát khao được gặp Ngài chỉ một lần mà thôi.

Mỗi ngày, tên đó đều vừa như ngợi ca lại tựa như cầu xin tại Thần Điện, ngày qua ngày, tháng qua tháng chưa bao giờ gián đoạn.

Trong giây lát, Rồng đã nghe thấy lời thỉnh cầu của tên đó.

Nhân gian lại có kẻ mến mộ bản vương tới vậy sao?

Nó hết sức hớn hở, nếu như tên đó đã thành kính như thế, vậy theo thỉnh cầu của tên đó, cho tên đó bản tọa chiêm ngưỡng một con rồng thực thụ đi.

Thế là, Rồng hiện ra trước mắt tên đó.

Một con rồng với đôi đồng tử như hồng ngọc lấp lóe sáng, vảy đen uy phong lẫm liệt, còn cả một bộ sừng xinh xắn nữa.

Đợi chờ tên đó sung sướng mà ca tụng.

Nhưng thoạt nhìn người nọ chẳng hề phấn khởi, tên đó lùi lại phía sau vài bước, nhìn con rồng với ánh mắt đề phòng.

Như thỏ trong rừng dựng thẳng đôi tai, hễ nghe thấy dấu hiệu hiểm nghèo liền trốn chạy.

Rồng thấy hơi buồn bực, chẳng lẽ đây chính là Diệp Công thích rồng (*) trong truyền thuyết sao?

(*) “Diệp Công thích rồng” là một câu thành ngữ Trung Quốc, ý chỉ những người bên ngoài thì bảo rằng yêu thích nhưng thực chất lại không phải vậy.

Nó phát ra giọng nói trầm thấp: “Lão phu chính là Rồng đây.”.

Trên mặt đất, mặt hắn bản tọa như thấy ai vừa xúc phạm thánh thần, hắn bản tọa đi đến, đối diện với cô bản tọa: “Không, cậu không phải là Rồng!”

“Kia mới chính là Rồng!”.

Thuận theo ánh mắt của gã nhìn sang, trên vách tường là Ngũ Trảo Kim Long đang cưỡi mây đạp gió.

Hắn ta đây chờ đợi chú rồng kia áy náy mà xin lỗi, nhưng con rồng với đôi cánh lớn dũng mãnh kia đang ngây người.

Bị tư thế oai hùng của rồng mê hoặc rồi sao?

Tên đó nghĩ thế, có lẽ con kỳ nhân kia sẽ trở thành một kẻ cuồng Rồng/ một tín đồ của Rồng mất, suy cho cùng, một mình sống trong Thần Điện cũng thật cô đơn.

Rồng quay đầu hướng ra cổng chính, nhìn tên đó bằng ánh mắt vô cùng cực phức tạp, sau đó tung cánh xoay người qua một bên, chuẩn bị rời đi.

Nhưng đôi cánh như thể bị thương, không bay lên được mà lại ngã sấp xuống.

Tên đó không kịp làm gì, chỉ biết đứng nhìn con rồng sõng soài trên mặt đất kia dần hóa thành một hình thù nhỏ nhắn… Một cô bé ư?.

***.

“Hu hu hu bản tọa cũng là rồng mà, tại sao không ai yêu thích bản tọa?”.

“Nếu cậu thích cái loại rồng vàng rực rỡ với thêm vài cái móng vuốt Dị Hình chẳng có gì hay ho kia thì sao lại không thích lão phu?”

Trong Thần điện, một cô bé nhỏ nhắn khóc hỏi người đang bôi thuốc cho mình, bấu lấy tay áo của tên đó mà gào khóc đến long trời lở đất.

Tên đó luống cuống chân tay: “Nàng bản vương đừng khóc nữa, nàng bản vương đáng yêu như thế thì ai mà chẳng thích nàng bản vương.”

“Hu hu hu, đâu mà, chẳng đứa trẻ nào muốn chơi cùng bản vương cả.”

“Nín đi, nín đi nào, cô ấy có thật là Rồng không?” GÃ lau nước mắt cho cô ấy.

“Bản tọa, hức.” Cô bé khóc nấc lên, cặp mắt đỏ mọng, “Đương nhiên bản tọa là rồng chứ.”.

HẮN đoán, chắc đây là một kiểu Rồng bị biến dị. HẮN mím môi, hít một hơi, quyết định.

“Nàng ta đây đừng khóc nữa.”

“Bản vương thích nàng bản vương.”

“Huhuhu, sao cơ?” Cô bé dụi mắt, nhìn hắn ta đây hơi ngây ngốc.

“Từ nay về sau, ta đây sẽ chỉ thích Rồng như nàng ta đây mà thôi.”.

Trong Thần điện, Ngũ Trảo Kim Long trên vách tường biến mất, chăm chú nhìn người thiếu nữ trẻ, ưng thuận lời thề đến trọn đời.

“A a a hay quá!” Cô bé sà vào lòng người nọ, khóe miệng lộ ra một nụ cười bí ẩn.

Lời tác giả:

Một đoạn hội thoại nhỏ:

Rồng: Tại sao chàng thích ta đây?

Hắn bản vương: Bởi vì đám người kia gọi bản vương là Cung chủ.

Rồng nắm gã bay trở về Long Chi Đảo, vui sướng mà đi tìm mẹ lão phu bẩm báo.

—— xem ra tên đó đã tìm được nữ nhân ấy công chúa của đời mình rồi.

Nữ tử xinh đẹp nhéo má cô bản tọa, có chút bất lực: “Vừa đi lừa gạt hắn xong đã muốn đối tốt với hắn sao.”

Cô gái nhỏ gật khẽ gật đầu: “Đương nhiên con vẫn còn lương tâm của rồng rồi, lừa gạt một lần là lừa gạt cả đời đó.”

Còn tên đó nhìn nam tử ôn hòa trước mắt, cả hai chẳng nói chẳng rằng.

Nam tử: “Năm nay đối phương bị chọn làm Cung chủ sao?”

Tên đó: “Là bản vương tự nguyện.”

Nam tử nở nụ cười, ý vị sâu xa: “Ai cũng đều tự nguyện cả.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8