Ác Nô Tài
Chương 1
Từng đợt gió rét thổi qua, trận tuyết đầu mùa thong thả đáp xuống, băng tuyết rét lạnh báo hiệu bắt đầu vào đại hàn.
Trong kinh thành tại đệ nhất hiển hách phú thương Yến gia trang, mái hiên đương hứng lấy từng đợt bông tuyết xinh xắn trắng tinh tựa giấy phiên trông xa thật giống một bức tranh tuyệt đẹp, thật ưa nhìn, nhưng không ai biết bên trong trang phòng xinh đẹp lại đang xảy ra chuyện kinh thiên động địa.
Trong phòng Yến Vũ Không đang đứng giữa tổng quản cùng vài nô bộc , căn phòng tráng lệ mà cao quý, thanh lịch nhưng cũng thật xa hoa.
Yến Vũ Không 14 tuổi là con trai độc nhất của Yến gia, tay đang nắm vạt áo, tên đó phục toàn thân không chỉnh. Tên đó có khuôn mặt mỹ lệ, vốn mẹ ta đây đã qua đời của tên đó là kinh thành đệ nhất mỹ nữ, dung nhan của tên đó rất giống mẹ ta đây, mới từng này tuổi cũng đã khiến bao nhiêu nam tử say nhìn đến nín thở, tuy rằng mới mười bốn nhưng đã tựa bông hoa đến kì nở rộ sắc hương.
Yến Vũ Không kế thừa từ thân mẫu làn da trắng thuần mỏng manh tựa như trong suốt, mái tóc đen mềm mại xỏa tung trên lưng, đôi mắt đen tuyền khiến lòng người kinh diễm, đôi môi hồng nhuận, nếu tên đó là nữ tử chỉ sợ bất luận kẻ nào cũng muốn âu yếm tên đó, ngã dưới chân tên đó. Cho dù tên đó là nam tử đi trên đường cũng hấp dẫn không ít ánh mắt nam nhân.
Điểm duy nhất không giống thân mẫu đó là ánh mắt tên đó lạnh như băng, tính tình băng lãnh cực điểm, bất luận kẻ nào bị cái nhìn băng lãnh của tên đó quét qua cũng đều nao núng mà chùn bước. Đó cũng là lý do tiếng tăm dung mạo tên đó vang xa nhưng không ai dám đắc tội tên đó, mạo phạm tên đó, thậm chí khinh nhờn tên đó, trừ bỏ hiện tại.
Yến Vũ Không vạt áo bị rớt ra để lộ khoảnh ngực tuyết trắng. Người trong phòng không ai dám hé mắt lên nhìn hắn bản tọa một cái bởi ánh mắt hắn bản tọa đỏ au, toàn thân tức đến phát run, ai nấy đều thấy, mạo phạm đến thân hắn bản tọa không thể thoát chết cho dù có vận may bảo hộ.
“Đem hắn nhốt vào hậu viện, ta đây muốn đích thân xử lý hắn. ”
Yến Vũ Không nhìn Hàn Độc Cổ dưới đất mà giận dữ bốc hỏa, tròng mắt cơ hồ muốn tuôn ra khỏi hốc mắt, tên đó ngữ khí nổi giận không còn khống chế, không như ngày thường lạnh băng ít lời.
Hàn Độc Cổ chính là nô bộc bán thân cho Yến gia, tuổi không rõ, chỉ biết từ nhỏ đã được Yến gia mua về, ngay cả bản thân tên đó cũng không biết mình bao nhiêu tuổi nhưng theo bề ngoài mà đoán thì tên đó cũng trạc tuổi Yến Vũ Không.
Nhưng Hàn Độc Cổ hai năm lại đây thân bỗng cao vọt, so với nam tử phàm thường càng thêm cao lớn, khuôn mặt vốn ngây thơ cũng trở nên thành thục chút ít, dễ nhìn ra được sau này trưởng thành tên đó nhất định thập phần anh tuấn mê người.
Không biết hắn bản vương vì sao bỗng nhiên xông vào phòng thiếu gia, dùng bạo lực định c**ng b*c, bị Yến Vũ Không kêu người vây đánh.
Hàn Độc Cổ khóe miệng chảy máu cũng không nhúc nhích mà chỉ nhìn chăm chú Yến Vũ Không từ trên xuống, từ dưới lên tựa như muốn đem quần áo của tên đó xén đi từng tấc từng tấc một.
Yến Vũ Không thấy hắn thật lớn mật, đến giờ phút này mà ánh mắt vẫn còn dám ở trên người hắn lưu luyến thì không khỏi tức giận, cầm roi ngựa hướng người Hàn Độc Cổ đánh không chút lưu tình.
Ba ba ba… từng đợt đòn hiểm vang lên, sau lưng Hàn Độc Cổ bị đánh đến huyết nhục mơ hồ, nhưng Hàn Độc Cổ một tiếng rên cũng không thoát khỏi cổ, chứ đừng nói đến van cầu xin tha thứ.
“Đối phương là một kẻ nô tài vô sỉ thấp hèn, còn không tự biết bản thân bao nhiêu phân lượng, bản vương đời này tuyệt đối không bỏ qua cho đối phương, bản vương muốn đối phương phải hối hận vì đã mạo phạm bản vương. ”
Yến Vũ Không nói xong càng thêm nặng tay, từng roi lao ra tưởng chừng như xé gió. Trong phòng chúng nô bộc đều biết hắn bản vương cứ đánh như thế thì sẽ đánh chết Hàn Độc Cổ, nhưng thấy hắn bản vương nóng giận như thế cũng không ai dám lên tiếng nói đỡ cho Hàn Độc Cổ một câu.
“Cậu kẻ hạ nhân, thấp hèn, vô sỉ, đê tiện cực điểm, giải thích cho lão phu, quỳ xuống giải thích, bằng không đừng hòng lão phu tha thứ cho cậu!nhìn cậu là muốn chết hay muốn quỳ xin tha thứ?” Yến Vũ Không mắng đến không thở nổi.
Hàn Độc Cổ cắn chặt môi, trên lưng cực kì đớn đau, trên mặt đất từng roi quất ra màu đỏ, nhưng hoàn toàn không làm cho hắn bản tọa lùi bước. Hắn bản tọa nhìn thẳng Yến Vũ Không, nói ra lời nói mạnh mẽ, khiêu khích đến cực điểm.
“Ta đây sẽ không giải thích , bởi vì ta đây không có sai. ”
Những lời này tựa như lửa cháy đổ thêm dầu , làm cho Yến Vũ Không tức đến giơ chân, mặt gã đỏ lên, tức giận đến quăng ngã roi, tiến nhanh tới hung hăng thưởng Hàn Độc Cổ vài cái cái tát.
Đem Hàn Độc Cổ đánh cho hai má sưng phù, tên đó mới lại cầm lấy roi, hung hăng quất; quất thẳng tới khi Hàn Độc Cổ hôn mê bất tỉnh, toàn thân là vết máu, tên đó còn chưa nguôi giận.
“Đem tên đó vứt ven đường, lão phu muốn xem hôm nay hàn địa đông lạnh , lạnh tới chết xem tên đó còn dám mạnh miệng?”
Tổng quản sớm sợ tới mức nhịn thở không dám ho he một ngụm, tức thì theo mệnh lệnh, đem Hàn Độc Cổ bỏ lại trên đường hoang vắng đầy tuyết.
Trời giá rét đất đông lạnh, nhiệt độ không khí nhanh giảm xuống thấp, Hàn Độc Cổ bị đánh thừa sống thiếu chết, hơn nữa hôn mê bất tỉnh; hắn muốn sống, chỉ sợ so với lên trời còn khó.
Năm năm sau.
“Hàn thiếu gia, thật nể mặt, thế nhưng mời được ngài, Cổ gia chúng ta đây thật rất vinh hạnh !”
Cổ gia thiếu gia đón dâu, đang lúc mở tiệc, gặp khách quý liền mỉm cười mời vào, Cổ lão gia nhanh chóng tiếp đón , không dám chậm trễ.
Hàn Độc Cổ là cự phú Giang Nam, hai năm gần đây mới phất lên , nghe đồn gã phú khả địch quốc, Giang Nam tơ lụa hơn phân nửa đều là do bố trang của gã làm ra, Giang Nam tơ lụa tấc vải tấc vàng, nghe nói tơ lụa của gã còn được tuyển làm cống phẩm hiến cho Hoàng Thượng, càng biết bố trang của gã tơ lụa bao nhiêu thượng đẳng.
HẮN mới tới kinh thành, vừa ra tay liền khiến cho mọi người thêm vài phần kính trọng, hắn mua liền một hơi cả chỉnh điều thương phố;thương phố này vốn niên đại lâu năm , có không biết bao nhiêu là hộ, người ở cực đông, mua hết cũng chết tiền.
Khi tên đó mua phố, khắp kinh thành truyền đi một trận lớn cười nhạo, chung quanh đều có người chê tên đó không hiểu việc làm ăn ở kinh thành, chỉ có thể đi xuống phía nam, kiếm chút tiền của người miền nam mà thôi.
Hàn Độc Cổ đem chỉnh điều phố hủy đi sạch bách, không ngói không nhà .
Việc này càng bị thương nhân kinh thành cười đến ôm bụng, nói gã chẳng những không biết buôn bán, còn ngu tới cực điểm, ngay cả phòng ở đều từ bỏ, cái phố tàn phế ngay cả phòng ở đều không có, càng vô dụng .
Không thể tưởng được Hàn Độc mở cuộc đại khởi công sắp xếp lại phòng ốc đẹp không sao tả xiết, dùng điều kiện hậu đãi mời một ít cửa hiệu lâu đời ở kinh thành, thương gia đến này thương phố, hơn nữa mời vũ long võ sư mỗi ngày trên đường cái biểu diễn làm tăng phần sầm uất.
Thương phố tẻ nhạt bỗng chốc trở thành địa phương huyên náo nhất kinh kì, cái thương phố sạch sẽ, có nhiều thứ đặc sắc, trở thành địa phương giải trí được yêu thích nhất của mọi người trong kinh thành.
Từ nay về sau, muốn vào ở thương phố đều thật khó sắp xếp, tất cả phụ thuộc vào Hàn Độc Cổ, nhờ vậy Hàn Độc Cổ thu vào món hời lớn, có thể nói tại đây tiền sinh tiền, lợi nhuận tăng không ngừng, chớp mắt gã trở thành thương nhân có ảnh hưởng lớn nhất ở kinh thành.
Hơn nữa, hắn bản vương đến chỗ nào, mọi người lo sợ còn nịnh bợ không kịp. Bởi vậy Cổ gia đón dâu, hắn bản vương đến Cổ gia chúc mừng, có thể nói là làm cho Cổ lão gia lên mặt mừng rỡ.
Cổ lão gia tự biết mình chỉ là một cái thương nhân nhỏ, cũng không hơn đại phú đại quý, có thể làm cho Hàn Độc Cổ đến nhà, hắn đương nhiên vui sướng cười ha ha, còn nắm tay Hàn Độc Cổ mời uống mấy chén.
“Cổ lão, chúc mừng, chúc mừng. ”
“Hàn thiếu gia có thể đến nhà của ta đây, quả thực là làm ta đây nở mày nở mặt, ta đây còn phải đa tạ hàn thiếu gia di giá. ”
Hàn Độc Cổ cười mà không đáp, ánh mắt tuấn lãng đưa ngang qua chỗ mấy nữ nhân chư xuất giá của Cổ gia, làm cho này đó Tiểu thiếu nữ mỗi người tâm động xôn xao.
Các nàng lão phu chỉ nghe qua cha lão phu ca ngợi Hàn Độc Cổ, chưa từng gặp qua tên đó, không thể tưởng được Hàn Độc Cổ diện mạo thật tuấn dật, anh khí lộ ra ngoài, chưa kể tên đó giàu có đến mức làm người lão phu líu lưỡi.
“Cổ lão, kỳ thật bản vương hôm nay đến đây, là có chuyện quan trọng muốn nhờ. ”
Vừa nghe Hàn Độc Cổ nói năng khách khí, Cổ lão gia vội vàng xua tay, xung quanh Hàn Độc Cổ đều có người nịnh bợ, muốn nhờ tên đó hai chữ tên đó còn không dám nhận? Nhưng Hàn Độc Cổ nói chuyện như thế khách khí, cũng làm cho tên đó trong lòng một trận hưởng thụ, không thể nhịn được lại nở nụ cười. Trên mặt càng thêm đắc ý vài phần.
“Hàn thiếu gia ngài khách khí , đừng nói là có việc muốn nhờ, nếu bản vương mà có khả năng , bản vương nhất định sẽ không chối từ. ”
“Là như vậy, bản tọa nghĩ nhờ ngươi bản tọa giới thiệu với Yến gia thiếu gia, bản tọa muốn cùng gã bàn chút chuyện làm ăn. ”
Vừa nghe là Yến Vũ Không, Cổ lão gia sắc mặt cứng đờ, tức thì không nể mặt nói, “Yến thiếu gia tính tình thật khó, ta đây cùng cha tên đó cùng làm ăn vài thập niên, cha tên đó vừa chết, tên tiểu gia hỏa này không hiểu được việc buôn bán, ngày thường sống an nhàn sung sướng, không đem người khác xem ở trong mắt, ta đây là vì ở cùng cha tên đó vài thập niên giao tình, khuyên tên đó vài câu, tên đó ngược lại mắt lạnh nhìn ta đây, không chút cảm kích! Tên tiểu gia hỏa hỗn láo này, ta đây sẽ chờ coi tên đó miệng ăn núi lở, khuynh gia bại sản. ”
Nói đến chỗ tức giận, Cổ lão gia không khỏi mắng thêm vài câu, biểu đạt bực tức dâng đầy mình.
“Bản tọa nghe nói Yến gia vài năm gần đây gia nghiệp điêu đứng không ít. ”
Cổ lão gia cả giận: “Yến gia nguyên bản có thương phố vốn là nơi kiếm tiền trọng điểm trong kinh thành, chính là từ lúc hàn thiếu gia đến đây về sau, thương phố của ngài so với Yến gia càng, càng. . . ”
Cổ lão gia vốn nhanh mồm nhanh miệng, nói tới đây, lo sợ đắc tội Hàn Độc Cổ, gã mới lúng túng dừng lại.
Hàn Độc Cổ không giận còn cười. ”Việc buôn bán chủ yếu dựa vào bổn sự, Cổ lão đây là ở ca ngợi lão phu sao?”
Cổ lão gia thấy Hàn Độc Cổ không thèm để ý, mới yên tâm tiếp tục nói tiếp, huống hồ việc này kinh thành thương giới mọi người đều biết, cũng không tính là là cái gì bí mật.
“Thương phố của tên đó gần đây thưa thớt đi nhiều, tuy rằng các cậu là hai thương phố láng giềng, nhưng đám đông đã không muốn hướng đến chỗ tên đó; hơn nữa Hàn thiếu gia gần đây mở mấy cái sinh ý, đều cùng Yến gia đối đầu. Hàn thiếu gia có thể là vô ý, nhưng trong kinh thành nguyên bản nơi kiếm tiền sinh ý quan trọng đều là trong tay Yến gia, ngài hiểu được tiền mạch, nhân mạch mà vận dụng, dần dần, gia nghiệp Yến gia liền suy sút rất nhiều. ”
Cổ lão gia nhìn liếc mắt một cái Hàn Độc Cổ, muốn bỏ đi chủ ý trong lòng hắn.
“Yến thiếu gia cá tính thập phần cổ quái, ngài ra vào nơi nào tên đó liền tuyệt không bước vào, dường như cùng ngài thề không cùng ngài đứng chung 1 chỗ, chỉ sợ là đối với thủ đoạn sinh ý của ngài thập phần kiêng kị ghen tị, cái gọi là vương không thấy vương, ngài dù thấy tên đó, bản vương nghĩ tên đó cũng sẽ không cùng ngài hảo làm ăn. ”
Hàn Độc Cổ cao giọng mà cười, “Cổ lão, làm ăn chính là làm ăn, người này lão phu có thích hay không, chán ghét hay không, cùng làm ăn có cái gì quan hệ? Lão phu là cái thương nhân, hiểu được chính là trục lợi mà thôi, ai có thể cho lão phu lợi nhuận, lão phu liền cùng họ giao hảo, đây vốn là đạo lý phổ biến, chả lẽ Yến thiếu gia ngay cả điều này cũng không hiểu?”
“Điều này cũng đúng, lão phu cùng với cha hắn lão phu giao tình không phải là nhỏ, hôm nay đón dâu, hắn lão phu dù không hợp với lão phu, vẫn đến đây. Lão phu dẫn đối phương đi gặp hắn lão phu đi, hắn lão phu ngồi 1 mình 1 bàn, một thân áo trắng, bộ dạng thập phần tuấn mỹ, đối phương xem. ” Cổ lão gia đứng lên, mang theo Hàn Độc Cổ đi qua.
Yến Vũ Không nâng mắt lên, vừa lúc cùng Hàn Độc Cổ bốn mắt chạm nhau. TÊN ĐÓ vừa thấy Hàn Độc Cổ đến, ngay lập tức mặt biến sắc , liền đứng dậy phẩy tay áo bỏ đi.
“Yến thiếu gia, xin dừng bước. ” Cổ lão gia âm thanh to lên.
Yến Vũ Không không nghĩ ở trước cống chúng đối với chủ nhân thất lễ, đành phải dừng lại cước bộ, mà Hàn Độc Cổ đã muốn đi đến phía trước hắn.
Cổ lão gia tiêu sái tiến lên giới thiệu hai người.
“Hàn thiếu gia, vị này chính là Yến Vũ Không thiếu gia nổi danh;Yến thiếu gia, vị này chính là đại danh đệ nhất Giang Nam cự phú Hàn Độc Cổ thiếu gia, hai vị đồng dạng là người ở kinh thành trung chi long, cũng nên gặp mặt hiểu biết. ”
Yến Vũ Không khinh miệt nói: “Ta đây không cần nhận thức người như thế. ”
Cổ lão gia ngẩn ra, làm sao biết hắn vừa gặp mặt, liền nói khó nghe như vậy.
Nhưng Hàn Độc Cổ lại cất tiếng cười to, “Yến thiếu gia nói chuyện thật là hài hước, thú vị. ”
Cổ lão gia thần tình đỏ bừng, Yến Vũ Không nói khó nghe như vậy, chẳng phải là không thèm nể mặt hắn ? Ngay cả mặt mũi cũng không lưu, cho dù Hàn Độc Cổ có cho qua thì hắn vẫn thập phần tức giận.
Hàn Độc Cổ nhìn ra lão đang tức giận, cười nói: “Cổ lão gia, con dâu ngươi bản vương đến kính rượu , ngươi bản vương nên nhanh quay về chỗ, bản vương tự mình cùng Yến thiếu gia nói chuyện là tốt rồi. ”
Sau khi Cổ lão gia rời đi, Yến Vũ Không trừng mắt nhìn Hàn Độc Cổ, lãnh khốc cười khan một tiếng.
“Bản tọa không nghĩ tới ngươi bản tọa không chết, bản tọa nghĩ đến ngươi bản tọa trở thành tên khất cái, cũng là sớm chết ở bên đường . ”
“Nhờ phúc Yến thiếu gia, ta đây chẳng những sống rất tốt, còn tạo thêm được vài con đường làm ăn; nhưng thật ra tình hình Yến thiếu gia gần đây hình như không tốt?” Hàn Độc Cổ da mặt dày đàm tiếu tự nhiên.
Yến Vũ Không khoảnh khắc sắc mặt trắng bệch, tên đó hỏi như vậy, rõ ràng là nhạo báng tên đó, gần đây chuyện làm ăn đều bị tên đó cướp đi, làm cho Yến gia gia nghiệp không như trước thật quẫn bách.
“Tốt xấu liên quan gì đến đối phương?”
“Nếu Yến gia phá sản không còn một đồng, yến thiếu gia xinh đẹp mỹ miều thế này , nếu phải bán đi dung nhan trả nợ, chẳng phải là chuyện xấu nhất sao?”(ý là bán nhan …)
Hàn Độc Cổ mang theo ý cười mà nói , tiếng nói lại ác độc hạ lưu hoàn toàn không thể từ trên mặt hắn bản vương vẻ tươi cười nhìn ra một tia đồng nhất, người không nghe được đoạn đối thoại của đám người kia lúc đó, còn tưởng rằng hai người trò chuyện với nhau thật vui vẻ.
“Cậu ăn nói cho cẩn thận!” Yến Vũ Không tức giận đến nắm chặt nắm tay.
“Bản tọa là nói cậu nhân mỹ xinh đẹp, có cái gì không đúng?”
Yến Vũ Không xoay người rời đi, xem thường không thèm cùng hắn bản vương chấp nhặt; không thể tưởng được Hàn Độc Cổ nhanh trước vài bước, theo sát sau hắn bản vương.
GÃ nhẹ tiếng nói: “Ta đây không quên được thân thể xinh đẹp của ngươi ta đây. . . . ”
Yến Vũ Không cả người cứng đờ, hai người đã ra tới cổ gia môn, khách nhân tới chúc mừng đều ở phòng trong uống rượu mua vui, bên ngoài ngược lại vắng vẻ im ắng, chỉ có hai người.
“Thật hy vọng có thể thấy mị thái của ngươi bản tọa lúc mở rộng hai chân, cầu xin bản tọa tiến vào !”(không còn j để nói về độ dày của mặt anh này)
Toàn thân Yến Vũ Không tức đến phát run, hắn bản vương phóng ra một cái tát, Hàn Độc Cổ liền duỗi ra bàn tay vĩ đại, bắt lấy tay hắn bản vương, còn cứng rắn nhéo một chút.
Yến Vũ Không chịu đau cắn chặt môi, đôi mắt xinh đẹp lộ ra ánh mắt phẫn hận, nhưng là tên đó ngay cả hừ cũng không hừ một tiếng.
“Bản vương không phải nô bộc của đối phương, không thể để cho đối phương muốn đánh thì đánh, sau lưng bản vương mỗi một vết roi đều phải trả lại cho đối phương thống khổ lúc đó bản vương phải chịu, đối phương nhớ rồi chứ, bản vương đến kinh thành nếu chỉ có một mục đích, thì chính là phải phá đổ Yến gia. ”
Hàn Độc Cổ hé môi cười, lộ ra khuôn mặt tươi cười anh tuấn, ánh mắt lại mê đắm nhìn khắp toàn thân Yến Vũ Không : “Hoặc là ngươi bản vương tự động hiến thân. ”
“Cậu là đồ vô sỉ, cả đời đừng hòng mơ tưởng. ”
Yến Vũ Không một tay bị nắm trụ, giơ lên tay kia hướng Hàn Độc Cổ trên mặt đánh tới, chém ra bàn tay dùng sức khổng lồ khiến cho lòng bàn tay run lên. Hắn ta đây ngẩng đầu ưỡn ngực, xem thường nhếch mép nói: “Đối phương còn tiếp cận ta đây chính là tự rước lấy nhục, đến lúc đó ta đây sẽ mở ra khế tự bán thân của đối phương, đem đối phương này phú thương mang về trong nhà làm nô bộc, xem đối phương có xấu hổ hay không?”
Hàn Độc Cổ nhẹ vỗ về hai má bị đánh, khóe miệng nhếch lên, “Ta đây đây cũng công khai cậu lúc mười bốn tuổi tự vạch trần cho ta đây chà đạp tình cảnh, nhất định có rất nhiều người nguyện ý nghe quá trình hương sắc bên trong. ”
Yến Vũ Không ánh mắt buồn bã, “Ngươi bản tọa không sợ mất mặt, lại còn nói bậy. ”
“Với nam nhân chuyện phong lưu chính là ấn ký vinh dự, nếu mọi người biết ngươi ta đây có bao nhiêu hương diễm chủ động mời ta đây, chỉ sợ chúng đều hâm mộ ta đây chết a. . . ”
Rốt cuộc nghe không nổi *** ngôn xấu xa của hắn, Yến Vũ Không tức khí đến đen mặt, tay vừa nhấc, vừa muốn đánh một chưởng.
Hàn Độc Cổ ánh mắt biến đổi, trở nên sắc bén âm ngoan, hắn ta đây bắt lấy cánh tay đang múa may của Yến Vũ Không , trở toàn thân mình, đem Yến Vũ Không bức đến 1 góc âm u.
“Cậu muốn làm gì?” Yến Vũ Không vùng vẫy.
“Muốn làm cái này!”
Hàn Độc Cổ dùng sức kéo mạnh những sợi tóc đen tuyền của Yến Vũ Không, làm cho tên đó ngẩng mặt, sau đó ngay tức thì xâm chiếm, hôn l**m đôi môi đỏ mọng của tên đó.
Yến Vũ Không dùng sức giãy dụa, Hàn Độc Cổ ngược lại dùng sức mạnh của thân thể tráng kiện đưa tên đó gắt gao giữ chặt ở góc tường, làm cho tên đó căn bản không thể trốn chạy, chỉ có thể phí công chịu vây cùng cái tên thú tính kia giao đấu.