Ách Nô
Chương 9: Hảo tâm nhắc nhở

Cập nhật lúc: 2026-07-26 18:00:45 | Lượt xem: 1

“Công tử, tổng quản đại nhân tới tìm đối phương.”

Giọng nói của Thu Đào cũng giống như bộ dạng của cô bản tọa, ngọt ngào, thực khiến người thích.

Tiểu Nhiễm vừa nghe Trần gia gia đến ngay lập tức cao hứng ngay lập tức chạy ra ngoài cửa.

Còn chưa có chạy đến cửa, Trần tổng quản đã đi tới, giang hai cánh tay, đem Tiểu Nhiễm đang nhào tới ôm vào trong lòng.

“Tiểu Nhiễm, các vết thương đã khỏi hẳn chưa?”

Tiểu Nhiễm không có phản ứng, vẫn gắt gao ôm lấy lão tổng quản mà mình coi như ông nội, thân thể run nhè nhẹ.

Trần tổng quản cảm thấy không thích hợp, khẽ đẩy Tiểu Nhiễm ra, lúc này mới biết đứa nhỏ đang khóc.

“Ngốc, cậu khóc cái gì? Có phải hay không Vương gia đối với cậu không tốt? Khi dễ cậu?”

Tiểu Nhiễm lắc khẽ lắc đầu, kéo tay tổng quản viết lên mấy chữ.

Bản tọa nhớ ngươi bản tọa .

Ba chữ này khiến ngay cả tổng quản cũng cảm thấy xúc động.

“Thu Đào a, đối phương ra bên ngoài trước đi.”

“Vâng, tổng quản đại nhân.” Thu Đào nghe lời đi ra rồi đóng cửa lại.

Trần tổng quản đỡ Tiểu Nhiễm ngồi xuống, giúp nó lau nước mắt.

“Hài tử ngoan, đừng khóc, nói cho ta đây biết, đối phương có phải là không thích ở trong này?”

Tiểu Nhiễm không chút do dự gật gật đầu, nhanh chóng viết ra giấy.

Lão phu muốn trở về cùng các ngươi lão phu ở một chỗ, lão phu nhớ ngươi lão phu, nhớ A Chính ca, hơn nữa hoa viên lão phu còn không có chăm sóc được.

Tổng quản thở dài một tiếng, Tiểu Nhiễm là dạng người gì lão rõ ràng nhất. Hiện giờ cả ngày ở trong phòng buồn chán cùng được người khác hầu hạ hết mọi thứ, không giống như trước kia thoải mái còn có tri kỷ bên người, chắc chắn Tiểu Nhiễm nhất thời không thể thích ứng nổi.

“Bản vương hiểu, nhưng hiện tại ngươi bản vương đã là người của Vương gia, ngươi bản vương không có khả năng trở lại cuộc sống trước kia.”

Nói xong lời này, trên mặt Trần tổng quản tràn đầy một loại thần tình bi thương.

Lại nhìn Tiểu Nhiễm, nó hiển nhiên cái hiểu cái không, tuy rằng lời này Tây Tường Liệt từng nói qua với nó.

“Đối phương thích Vương gia sao?” Tổng quản đột nhiên hỏi Tiểu Nhiễm.

Tiểu Nhiễm mặt có điểm hồng, nhưng lại không hề nghĩ ngợi nhiều, gật gật đầu.

“Ai……” Không biết tại sao tổng quản thở dài một tiếng.

“Tiểu Nhiễm, cậu rất đơn thuần, có một số việc cậu còn không hiểu được.”

Tổng quản sờ đầu Tiểu Nhiễm, chậm rãi nói.

“Thân phận của Vương gia là dưới một người trên vạn người, gã muốn cái gì sẽ có cái đấy, tiền tài, địa vị, còn có nữ nhân. Dù là nữ nhân xinh đẹp thế nào, chỉ cần Vương gia muốn sẽ có cả đống lớn. Chúng bản vương làm hạ nhân chỉ nên làm tốt bổn phận của chính mình, hiểu được đúng mực. GÃ ban thưởng thì chúng bản vương nhận, gã trừng phạt thì chúng bản vương chịu, bởi vì gã là chủ nhân của chúng bản vương, cho dù gã muốn mạng bản vương, bản vương cũng không thể có nửa phần chống đối.”

Dừng một chút, nhìn biểu cảm của Tiểu Nhiễm, có lẽ nó đã hiểu những lời mình vừa nói.

“Hiện tại thấy Vương gia thích đối phương, lão phu kỳ thật một chút cũng không vui sướng a. Đối phương xem xem bốn vị phu nhân kia mỗi ngày đều đấu đá nhau, nếu Vương gia quá sủng ái đối phương, đối phương cũng khó tránh phải chịu các nàng lão phu hãm hại. Độc nhất là lòng dạ đàn bà, lão phu thực sợ đối phương lọt vào loại thương tổn đó.”

Trần tổng quản biểu hiện càng thêm bi thương, Tiểu Nhiễm lấy tay đặt lên má lão, giống như muốn an ủi rằng nó nhất định sẽ sống tốt.

“Ngươi lão phu nghe lời lão phu, bình thường đừng đi đắc tội với những nữ nhân này, nhất là Tứ phu nhân, cô ấy đã nhìn ngươi lão phu không vừa mắt rồi. Còn có không cần giống các cô ấy tranh đoạt tình cảm của Vương gia, điểm ấy lão phu tin tưởng ngươi lão phu sẽ không. Ngươi lão phu phải hiểu được, Vương gia cùng ngươi lão phu vẫn luôn là bất bình đẳng, tên đó sủng ái ngươi lão phu ngươi lão phu liền nhận. Nhưng tên đó cũng sẽ đồng thời sủng ái người khác, bởi vì tên đó là chủ, ngươi lão phu quản không được. Ngươi lão phu chỉ cần để trái tim mạnh mẽ một chút, như vậy sẽ không cảm thấy quá thương tâm mà khó sống.”

Bắt lấy tay đặt vào trong lòng bàn tay mình, lão tổng quản lại tiếp tục dặn dò.

“Không biết Vương gia sẽ sủng đối phương bao lâu, có lẽ chờ đến ngày nào đó hắn ta đây đối với đối phương không còn hứng thú, ta đây sẽ van cầu hắn ta đây thả đối phương trở về. Khi đó chúng ta đây lại ở cùng nhau, đối phương cũng có thể trở lại chăm sóc vườn hoa của đối phương.” Không biết tại sao, thời điểm tổng quản nói ra điều này lại rất muốn rơi lệ.

“Bởi vậy đừng nên đặt quá nhiều tình cảm vào Vương gia, như vậy cậu sẽ bị tổn thương, người giống như Vương gia sẽ không đem sự sủng ái của tên đó đặt ở một người, cậu nhất định phải nhớ kỹ lời bản tọa nói, không muốn không cầu, làm tốt bổn phận của chính mình.”

Tiểu Nhiễm ngồi bất động, vẻ mặt bi thương cùng bất lực của nó khiến Trần tổng quản đau lòng vạn phần.

Đang lúc lão tổng quản muốn mở miệng an ủi, Tiểu Nhiễm đột nhiên ngẩng đầu, hướng hắn lộ ra một khuôn mặt tươi cười.

Yên tâm, bản vương đã biết, Trần gia gia không cần lo lắng cho bản vương.

Tổng quản lại bắt đầu thở dài một tiếng, hôm nay số lần lão thở dài một tiếng quả thực là kỷ lục.

Tiểu Nhiễm nhìn như đáng thương nhu nhược, nhưng kỳ thật nó rất kiên cường. Nó không muốn đem sự khổ sở cùng thương tâm của mình cho người khác thấy, cũng không muốn để người khác vì nó lo lắng.

Trần tổng quản vẫn không thể ngừng lo lắng, Tiểu Nhiễm nhìn về phía bầu trời xanh bên ngoài, cố gắng lộ ra một nụ cười thật vui vẻ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8