Ai, Anh Hùng Khí Đoản!
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-07-26 00:00:37 | Lượt xem: 2

( trường công là người làm lâu dài)

Phượng Chuẩn trừng mắt nhìn tên đó một cái, đang định nói, bỗng nghe thấy một giọng nói dễ nghe mà cả đời tên đó không bao giờ quên vang lên: “Mập đại thẩm, cỏ hương phấn cho ngươi ta đây đây. Là ta đây thừa lúc trời còn chưa sáng lên núi hái về, sương còn đính ở trên lá này. Dạo này thế nào ? Vất vả không a?” .( haizzzz. Cỏ hương phấn nguyên tác là 猪草  định nghĩa可充作猪饲料的草类植物 tạm dịch là : thực vật thân cỏ có thể làm thức ăn cho lợn  “……”)

Rất không có hình tượng, Phượng Chuẩn ngã lộn nhào tại trước ngưỡng cửa, ngã đúng tư thể cẩu ăn phân chính tông. Tên đó. . . . . . Tên đó không có nghe nhầm đi, cỏ hương phấn? Đường đường là tri phủ, chức quan ngũ phẩm, thế nhưng tự mình đi hái cỏ cái gì đó hương phấn? Không, này rất kh*ng b* , nhất định là ảo giác do tên đó đói vài ngày đi. Chuyện này. . . . . . Tuyệt không có khả năng là thật

Chính là lời nói của mập đại thẩm đã chứng minh rõ ràng đây quả thực là chuyện thật: “Ai nha, Nguyên nhi a, ngươi bản tọa tự mình đi hái, kia thật tốt quá, bản tọa đã nói bọn bộ khoái này hái đều không được, nào có hái được tươi như ngươi bản tọa đâu,lũ heo đầu phì kia lại thật kén chọn, chỉ thích ăn phần ngươi bản tọa hái, thật sự là không có cách nào, bằng không bản tọa nào dám không biết xấu hổ nhượng ngươi bản tọa đường đường tri phủ đại nhân đi hái cỏ cho lợn đây.”

“Không có gì, lúc bắt heo con bản tọa lại không bỏ tiền, lễ mừng năm mới muốn ăn thịt, đương nhiên nên xuất một phần lực.”lúc mặt trời vừa mới mọc, Anh Nguyên tuấn mỹ vô trù thần khí thanh sảng, từ từ đi tới. Cho dù đã biết hắn bản tọa là nam nhân hàng thật giá thật, nhưng phong thái xuất chúng này vẫn là làm cho Phượng Chuẩn không thể khống chế được nhịp tim đẩy nhanh tiết tấu.

“Công tử, chúng lão phu. . . . . . Chúng lão phu hiện tại bỏ chạy đi thôi.”đằng sau hắn, tiểu Phúc tử không hề có tiền đồ đã chảy xuống những giọt nước mắt kinh hãi: “Công tử, nơi này không phải chỗ cho người ở a, bọn tri phủ chúng lễ mừng năm mới muốn ăn chút thịt, thế nhưng phải đi cắt cỏ hương phấn về để góp phần, ô ô ô, công tử, chúng lão phu mau mau chạy trốn đi a.”

Nhìn cái giỏ đầy cỏ hương thảo xanh biếc trong tay Anh Nguyên, bắp chân Phượng Chuẩn cũng có chút nhũn ra. Hắn ta đây không thể hiểu nổi, này Anh Nguyên tốt xấu gì cũng là phủ tôn của một châu, như thế nào lại có thể nghèo tới tình trạng này, hơn nữa, hắn ta đây không phải vừa mới lấy mười vạn lượng hoàng kim từ trong tay của mình ư? Mười vạn lượng hoàng kim a, cho dù hắn ta đây quả thật liêm khiết làm theo việc công, đem số vàng đó dùng trên người lão bách tính, nhưng mà tham ô vài cân thịt vẫn là chuyện thuận lí thường tình đi,những ngày sống ở nha môn này sao có thể khiến hắn ta đây trở thành như thế ư? Khó trách ngay cả người hầu cũng đều không có, tám phần đều là do bị cháo cùng dưa bức mà đi rồi.

Nghĩ đến đây, nhìn bộ mặt khổ qua của tiểu Phúc tử ảnh mắt trông mong nhìn mình, còn có chính mình vốn một bụng mỡ mà bây giờ một chút mỡ cũng không có, một Phượng Chuẩn luôn luôn để ý tu dưỡng rối cuộc không kiềm chế được nhảy dựng lên, cố gắng làm ra một bộ dáng nhàn nhã đi về hướng Anh Nguyên, nhẹ nhàng vỗ tay mấy cái: “Đường đường tri phủ một châu, những ngày sống trong phủ còn không bằng cuộc sống của dân thường, hảo hảo hảo, thực làm cho bản tọa không biết nên khen ngươi bản tọa một tiếng liêm khiết? Hay là chửi một tiếng keo kiệt đây.”

Anh Nguyên ngạc nhiên quay đầu lại, nhìn tên đó sau một lúc lâu, bỗng nhiên nở một nụ cười sáng lạn: “Yêu, đây không phải là công tử đi phẩm hương ở kỹ viện ư? Nếu ta đây nhớ không lầm, các hạ hẳn là phú ông thắt lưng giắt tiện triệu cơ mầ? Như thế nào lại xuất hiện ở trong phủ nha của ta đây, còn vẻ mặt thì xanh xao?”

“Ngươi ta đây còn có mặt mũi nói, ta đây tới phủ của ngươi ta đây năm ngày, mười lăm bữa cơm, bữa bữa đều là cháo, cải củ muối, không đói chết đã xem như là ta đây mạng lớn.”Phượng Chuẩn đã muốn quên đi chuyện báo thù, giống như một oán phụ cắn răng oán giận ở trong khuê phòng , liệt kê ra sự tàn phá vô nhân đạo mà tên đó phải chịu trong năm ngày nay.

“Ân? Mười lăm bữa cơm, bữa bữa đều là cháo cùng với củ cải muối, không đúng đi?” Ánh mắt Anh Nguyên chuyển hướng về phía mập đại thẩm: “Lão phu nhớ rõ trưa hôm trước phủ chúng lão phu rõ ràng cải thiện bữa ăn, làm một chút bánh ngô, nấu một nồi súp củ cải? Súp đó là do lão phu để mập đại thẩm đến chỗ Trương đồ tể mua hai khúc xương cho chó ăn về nấu, rất tươi đó a.”

Cho……….cho chó? Phượng Chuẩn cảm thấy mình sắp hộc máu . Mà mập đại thẩm thì mắt mồm há hốc đứng tại nơi đó, ở đây có cái gì mà mình không biết không? Nhưng là có điểm mà nữ nhân ấy rõ ràng, chính là người ở trước mắt này căn bản không phải một công tử nhà giàu lâm nạn gì, nhìn thái độ ác liệt của tên đó với tri phủ, nói không chừng chính là nói dối để lừa gạt mình, cố ý đến để hại đại nhân. Nghĩ đến đây, nữ nhân ấy bỗng nhiên quay người, không mất bao nhiêu công phu đã cầm ra một cái muôi cơm to, hướng đầu của Phượng Chuẩn chụp vào, vừa hô to: “Đối phương dám làm hại Nguyên nhi, ta đây hôm nay liều mạng với đối phương.”

“Đại thẩm, chú ý thái độ, thái độ.”Anh Nguyên cố ngăn mập đại thẩm lại: “Giữa hai chúng bản tọa có chút hiểu lầm, nhưng mà điều này không liên quan tới tẩu đâu , ha hả, vị công tử này, cậu còn chưa trả lời câu hỏi của bản tọa đấy? Tại sao lại xuất hiện ở trong phủ nha của bản tọa?”

Phượng Chuẩn tức giận đích nói: “Đây là đạo đãi khách của tri phủ đại nhân đối phương ư? Để cho khổ chủ bị đối phương đoạt mất mười vạn lượng hoàng kim đứng ở trước cửa chuồng heo nói chuyện với đối phương? Tối thiểu cũng phải đưa chúng lão phu ra phòng khách, dâng một ly trà ngon chứ?”

Tâm tình của Anh Nguyên có vẻ rất tốt, tên đó hết sức có phong độ mà cười rằng: “Phải, đích thật là bản tọa sơ sót, công tử thỉnh.”Nụ cười làm cho người khác mê muội này so với bộ mặt xấu xa hung hăng đấm đá ngày đó cách xa không chỉ mười vạn tám nghìn dặm, Phượng Chuẩn đáng thương tưởng rằng chính mình vừa mới xuất hiện ảo giác, dùng sức dụi dụi mắt, khiến cho quầng thâm đã đen ở quanh mắt lại rộng thêm gấp đôi.

“Phúc nữu, đừng trốn nữa , mau ra đây. Đi theo công tử bản vương, trưa nay sẽ cho cậu ăn một bữa no.”Phượng Chuẩn vẫy tay gọi ra tiểu Phúc tử với bộ mặt sầu thảm, sau đó hắn nghe thấy giọng nói ho khan của Anh Nguyên, hơn nữa rất rõ có thể đoán ra đây là do bị sặc.

“Phúc. . . . . . Phúc nữu. . . . . .”Ý thức được chính mình đích thất thố, Anh Nguyên cố gắng nhịn cười to ra, lao lực đích bài trừ một cái nhã nhặn tươi cười: “Tên……..tên của quý phó thật là đặc biệt.”

Mặt của tiểu Phúc tử sầm lại, đợi đến khi ngồi xuống phòng khách, nhìn “Trà ngon”Anh Nguyên tự tay mang tới, sắc mặt của hắn bản tọa càng đen hơn, trộm nhìn về phía chủ tử, phát hiện sắc mặt của hắn bản tọa còn kinh khủng hơn của mình, là màu xanh thảm, đáy lòng không khỏi bội phục: rốt cuộc là chủ tử, tính nhẫn nại vô cùng cực cao a.

“Đây. . . . . . Đây là trà ngon mà đối phương nói ư?”Phượng Chuẩn nhìn nước trà ở trước mắt, rõ ràng là là nước, khóe miệng run rẩy vài cái.

“Đương nhiên không thể gọi là trà ngon, bất quá ngươi bản tọa phẩm kỹ một chút, vẫn là có hương vị của trà mà, bình thường bản tọa chính mình chính là không lỡ uống, chỉ khi có quan viên thượng cấp đến thị sát mới mang ra dùng, nếu không phải bởi vì tình nghĩa ngươi bản tọa tặng bản tọa mười vạn lượng hoàng kim, thành thật trà này bản tọa cũng sẽ không cho các ngươi bản tọa uống đâu.”Anh Nguyên thần thái tự nhiên đích phẩm  trà, Giống như đó là trà thượng đẳng nhất Thiết Quan Âm vậy.

Phượng Chuẩn chăm chú tại cốc trà ở trước mặt và gương mặt Anh Nguyên quan sát vài lần, cuối cùng tên đó chỉ có thể buông tha: “Quên đi, ngươi bản tọa vẫn là cho chúng bản tọa một cốc nước trắng đi.”Nhìn thấy Anh Nguyên vẻ mặt đau lòng, sau đó đoạt lấy chén trà trong tay mình là tiểu Phúc tử , Phượng Chuẩn cơ hồ muốn té xỉu . Quan nhân nghèo đến như vậy, tên đó là chưa thấy bao giờ.

Biết tên của nhau, nói chuyện một lúc, sau khi biết được Phượng Chuẩn hai người bởi vì mình mà phải lưu lạc đầu đường, không thể không lừa gạt để vào được phủ nha của mình, Anh Nguyên rất có lương tâm thành khẩn nói : “Lúc đó là tức tới đầu óc mê muội, không nghĩ tới như vậy sẽ liên lụy các ngươi bản vương không có chỗ ở, như vậy đi, để bày tỏ sự xin lỗi của bản vương, các ngươi bản vương ở lại phủ nha đi, tuy rằng cơm rau dưa, nhưng là chỉ cần bản vương có cái ăn , sẽ không để đói chết các ngươi bản vương.”

“Không cần . Nếu mỗi ngày đều là ăn cái loại rau dưa cháo đó, ta đây tình nguyện đói chết.”Tiểu Phúc tử vẻ mặt xem thường, rất không khách khí nói.

Lời của hắn bản tọa cũng nói ra tiếng lòng của Phượng Chuẩn, đang muốn dựa vào chuyện này để dùng miệng lưỡi độc địa nói móc Anh Nguyên vài câu, đã thấy Anh Nguyên cúi đầu, sau một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, một mảnh thanh minh hiện lên trong mắt: “Phải không? Liền bởi vì phải ăn cháo rau dưa, cho nên tình nguyện đói chết. Chẳng lẽ mạng người thực sự có phân cao thấp ư? Bởi vì các đối phương xuất thân phú quý, cho nên chỉ có thể ăn thịt cá, thà rằng đói chết cũng không chịu ăn đồ ăn thức ăn bình thường. Mà những dân chúng gặp tai họa, trôi dạt khắp nơi, bởi vì xuất thân nghèo hèn, đến thức ăn bình thường còn không có, đám người kia thà rằng ăn cây cỏ, vỏ cây thậm chí bùn đất, cũng muốn cố gắng  sống sót, là như vậy đúng không?”Hắn bản tọa là lần đâu tiên nói chuyện nghiêm túc như vậy với Phượng Chuẩn , câu nói không nặng không nhẹ tựa như một cái chùy sắt, từng chữ từng chữ đánh vào tâm tư Phượng Chuẩn.

Phượng Chuẩn há hốc miệng, hắn cảm thấy mình có một bụng đạo lí hợp tình hợp lí để mỉa lại, nhưng là lời đến miệng, lại giống như không có câu nào có thể phản bác lại Anh Nguyên. Nhất là đối mặt với cặp mắt trong veo như nước mùa thu kia, trái tim hắn không tự chủ đập nhanh lên*, không có chút tự giác cố gắng giành vinh quang cho chủ nhân của nó nào cả, làm cho hắn hiện tại chỉ có thể mất mặt há hốc mồm giống như cá xa nước vậy, lại cái gì cũng nói không nên lời, thứ duy nhất ra khỏi miệng, là một đạo nước miếng có thể khiến cho mặt mũi của hoàng đế hắn mất trầm trọng.

*( hu, cái câu này vốn là “ trái tim đáng thất vọng bắt đầu thịch thịch đập”. vì không nói xuôi đc, nên bản vương quyết định thay cả câu!!!!)

Anh Nguyên lại nhíu lại mày, cả khuôn mặt của tiểu Phúc tử đều nhăn lại giống như da bánh bao. Thật sự là gặp quỷ , chưa có nghe qua chủ tử có tật xấu hảo nam sắc a , tuy rằng tên đó ngẫu nhiên cũng có ngoạn ngoạn hậu hoa đình , hơn nữa tổ tiên của chủ tử cũng có lập mấy vị nam phi nam hậu, nhưng chủ tử chính không hề có chút ý tứ gì về phương diện này, Anh Nguyên đơn giản chỉ là đẹp một chút, so với mỹ nhân trong hậu cung cũng chỉ bỉnh thường, rốt cuộc điểm nào có thể khiến chủ tử trở thành như vậy, tám phần là do mấy ngày nay chỉ thấy mập đại thẩm, cho nên chủ tử mới có thể như vậy, đúng, nhất định là như vậy.

“Cậu. . . . . . Sẽ không là lại muốn bỏ ra mười vạn lượng hoàng kim để cho bản vương tranh hoa khôi đấy chứ? Nếu là vậy, bản vương thực hoan nghênh a.”Âm thanh của Anh Nguyên sắc như một lưỡi dao, sưu sưu sưu cứa vào trái tim mê đắm của Phượng Chuẩn, làm cho hắn bản vương giật mình tỉnh dậy.

“Bản tọa. . . . . . Bản tọa mới không có, bản tọa chỉ là muốn hỏi một chút, trong phủ chúng bản tọa khi nào mới có thể ăn thịt, chỉ cần một chút thịt cũng được a.”Ông trời, vì cái gì những ngày khốn khổ vô nhân đạo như thế này mà mình lại có hứng thú để tiếp tục, nhất định là bởi vì lòng hiếu kỳ, đúng vậy, chính là lòng hiếu kỳ, chính mình là vì hiếu kỳ về vị tri phủ quái dị ở trước mắt này, tò mò rốt cuộc đến khi nào mới có thể ăn thịt nên mới làm như vậy. Phượng Chuẩn cố tình bỏ qua sự thật  trong chớp mắt Anh Nguyên đã làm tên đó nổi lên phản ứng của nam nhân.

Không mong đợi, mắt của Anh Nguyên mở to ra , sáng ngời hữu thần nhìn về phía tên đó, tiếng nói hưng phấn có chút biến điệu : “Cậu. . . . . . Cậu nói cậu muốn ăn thịt, vậy trên người cậu còn có tiền hay không? A, bản tọa biết cậu nhất định có, làm gì có ai tiêu sạch tiền trên người mình trong chốc lát chỉ vì người khác bao giờ, Phong Chuẩn, trên người cậu nhất định còn tiền có đúng hay không? Phố tây có một quán ăn tên là Lưu Ký, món nướng ở đó cách mười dặm đều có thể ngửi được mùi thơm. Phố đông có quán thịt Trịnh ký, nghe nói đó là nơi bán thịt tươi nhất ở thành Hưng Châu chúng bản tọa . Phố nam có một hàng giết dê lấy thịt bán, lão bản là người Hồi, tay nghề không thể chê. Phố bắc có. . . . . .”Không ngại hình tượng mà đứng lên, Anh Nguyên khoa trương quơ quơ cánh tay của chính mình, thịt a, tên đó cũng muốn ăn thịt a.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8