Ái Đích Báo Báo
Chương 6
Trên tứ chi mạnh mẽ thon dài được bao phủ bởi bộ lông hoa lệ đen tuyền, ánh mắt sắc tím mộng ảo lóe lên tia thâm thúy, bảo bối dã tính xinh đẹp cao quý này một lần nữa khiến cho Lâm Đạm Chi vì bọn tên đó mà yêu thương mà khuynh đảo.
Rất đẹp . . . . . . Chúng nhất định là hai con báo đẹp trai tuấn mỹ nhất trên đời này. . . . . .
Thấy ánh nhìn không vút qua của nam nhân nhìn bọn chúng, một dáng thần hồn điên đảo, Ban Ban cùng Điểm Điểm cao ngạo mà ngẩng đầu, tự cho là tư thế rất tuấn tú chậm rãi di chuyển đến trước mặt gã.
“Phì, đỏng đảnh!” Lâm Đạm Chi cười cười mà gõ đầu của lũ người kia.
Ban Ban cùng Điểm Điểm khoe mẽ thất bại, tức giận gầm nhẹ một tiếng, một trái một phải nhảy lên người của nam nhân, g*m c*n cổ của hắn bản vương.
“Ha ha. . . . . . Rất nhột. . . . . . Ban Ban, Điểm Điểm không được náo loạn. . . . . .”
Lâm Đạm Chi cười ôm lấy chúng.”Các đối phương nhất định đói bụng lắm phải không? Lão phu nghĩ cách chuẩn bị thức ăn cho các đối phương ăn.”
Nghĩ đến mấy ngày xa nhau đám người kia cũng chưa có bữa cơm ngon lành, Lâm Đạm Chi hết sức đau lòng.
Hay là xuống núi mua thức ăn ngon đem lên, không tận mắt thấy đám người kia ăn cái gì, hắn căn bản không an tâm.
Không nghĩ tới Ban Ban cùng Điểm Điểm vừa nghe chủ nhân nói như vậy, đột nhiên nhảy xuống giường chạy đi ra ngoài, một lúc sau, với tốc độ sét đánh không kịp bịt tai, miệng ngậm “đồ ăn” vui vẻ mà chạy vào, một bộ dạng dâng vật quý cho chủ nhân.
“A, là thỏ!” Lâm Đạm Chi phát ra một tiếng thình lình.
Nguyên lai hắn bản vương vừa rồi mở to mắt tìm không thấy dáng, chính là bởi vì đám người kia săn thức ăn.
“Ban Ban với Điểm Điểm thật là lợi hại a!”
Lâm Đạm Chi giống tiểu hài tử hớn hở mà vỗ tay, trong lòng cũng không khỏi tán thưởng, vậy đại khái đó chính là bản năng của động vật đi.
Hai hắc báo được chủ nhân ca ngợi, đắc ý ngẩng đầu lên vẫy vẫy cái đuôi.
“Ban Ban với Điểm Điểm thực ngoan, chờ bản vương một chút. Bản vương đi nấu, ngay lập tức có ngay.”
Nhẹ tay nhẹ chân xuống giường, Lâm Đạm Chi nghĩ đến vết thương hôm qua ở mông chắc là đau lắm, không ngờ gã chẳng có một chút cảm giác thống khổ nào.
Ngạc nhiên đưa tay ra sau sờ sờ, Lâm Đạm Chi phát hiện bộ vị xấu hổ kia của hắn bản tọa lại được lau rửa sạch sẽ, không bị thương đến một sợi lông.
Tại sao có thể như vậy. . . . . . Rõ ràng hôm qua tên đó chảy rất nhiều máu mà. . . . . .
Khó tin. . . . . . Thật khó tin. . . . . .
“Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Chẳng lẽ. . . . . . Ban Ban với Điểm Điểm thật sự như lời của A Văn, là ma lực của thần báo trong truyền thuyết?
Ân. . . . . . Hẳn là không thể nào đâu.
Lâm Đạm Chi nhìn nhìn hai thú cưng của mình cả hai đang giả vờ đáng yêu, vẫy vẫy cái đuôi, trên mặt nhất thời xuất hiện ba cái hắc tuyến.
Ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, cùng Ban Ban với Điểm Điểm ở núi rừng u tĩnh xinh đẹp chơi đùa, còn ở khắp nơi l*m t*nh điên cuồng, Lâm Đạm Chi nếu không phải vì làm việc kiếm tiền, thật sự là không muốn trở về đi làm mà.
Bất quá vì bảo bối yêu thương của mình, hắn vẫn phải nỗ lực làm kiếm tiền mới phải, tốt nhất có thể mua lại ngôi nhà cùng ngọn núi đang ở kia, về sau cả đời đều cùng Ban Ban, Điểm Điểm sinh sống tại nới đó, ngày ngày tự do tự tại như thần tiên.
Vừa ảo tưởng đến cuộc sống tương lai tốt đẹp, nụ cười ngây ngô lộ trên khuôn mặt Lâm Đạm Chi làm đồng nghiệp trong văn phòng nhìn thấy thật quỷ dị.
“Uy, các cậu xem, tiểu toán bàn có phải điên hay không? Chưa bao giờ nghĩ như tên đó mà có thể nghỉ một hơi bảy ngày, đúng là phá kỷ lục a.”
“Bản tọa nhìn không phải điên, mà chính là yêu. Các đối phương chẳng lẽ không có phát hiện gần đây hắn rất thất thường sao? Lúc trước cả ngày ủ rũ, nửa chết nửa sống, bây giờ thì cứ như trên mây, ngây ngô cười suốt, đây không phải là bệnh trạng của tình yêu thì là cái gì?”
“Như vậy sao? Tiểu toán bàn chính là thần canh cửa nổi danh, ngay cả chúng lão phu an bài xem mắt cho gã, gã đều muốn đối phương trả tiền mời khách gã mới bằng lòng đi, người như vậy làm sao có thể tiêu tiền cho bạn gái?”
“Đúng nga, lão phu nhìn sao cũng không thể.”
Lâm Đạm Chi nhìn mọi người vây quanh líu ríu không biết thảo luận cái gì, thầm nghĩ có lẽ mấy ngày không đi làm có đại sự gì xảy ra, vội vàng chạy qua hỏi thăm kết cục.
“Tán gẫu cái gì a? Thấy các ngươi ta đây tán gẫu vui vẻ như vậy, cũng nói cho ta đây nghe một chút đi.”
“A? Không có không có, chúng bản vương không tán gẫu cái gì.” Trần Kì Quân biết tiểu toán bàn này ghét nhất bị người khác ở sau lưng nói chuyện thị phi của hắn, vội vàng xua tay phủ nhận.
“Tại sao không có, các ngươi bản tọa rõ ràng hàn huyên một hồi lâu, rồi thấy bản tọa đến lại không nữa? Chẳng lẽ các ngươi bản tọa đang nói về bản tọa?”
Lâm Đạm Chi thần sắc không tốt theo dõi gã.
“Không không không. . . . . . Chúng lão phu là ở tán gẫu. . . . . . tán gẫu. . . . . .” Trần Kì Quân nhất thời cũng không nghĩ ra cái gì lấy cớ, gấp đến độ chớp mắt với những người bên cạnh.
Vẫn là Trần đại tỷ thông minh, vội vả nhảy vào, “Ác, chúng bản vương tán gẫu về chuyện công ty sắp bị sáp nhập.”
“Cái gì? Sáp nhập?” Lâm Đạm Chi nghe vậy chấn động.
“Đúng vậy, trước mắt có lời đồn đãi này rồi.”
“Vậy. . . . . . Chúng lão phu không bị cắt giảm biên chế chứ?” Lâm Đạm Chi khẩn trương hỏi như vậy.
Trời ạ, gã hiện tại cũng không phải là một người ăn no thì cả nhà đều no, gã còn phải dưỡng hai con dã thú sức ăn vô cùng cực lớn a!
“Yên tâm, cho dù muốn cắt giảm biên chế cũng không đến phiên ngươi bản vương. Ngươi bản vương làm việc lưu loát lại chịu khó, một người có năng lực bằng dùng hai người, công ty mới sẽ không ngốc đến nỗi sa thải nhân viên giỏi như vậy.”
“Phải không. . . . . . ?” Từ nhỏ lớn lên ở cô nhi viện, đối cuộc sống không có chút cảm giác yên ổn của Lâm Đạm Chi vẫn cảm thấy có chút bất an.
Không được, người vẫn là phải có ý thức thật tốt với nguy cơ, hắn lão phu nhất định phải phòng ngừa chu đáo, cố gắng kiếm chút tiền. . . . . .
Đùng đùng ——
Bầu trời như muốn nổi giông tố lớn.
Lâm Đạm Chi chạy trên chiếc xe máy mới mua, cố sức chạy trên đường núi. Nhưng bởi trên đường đọng nước, nơi nơi đều là gồ ghề, cho nên chạy không nhanh.
Thật là muốn chết, sau mỗi ngày tan ca đều đi làm thêm kiếm tiền, đến tối mới có thể về nhà. Ban Ban với Điểm Điểm đã phát cáu, hôm qua hắn lão phu thật vất vả trái lừa phải gạt, nói tốt nói xấu, còn bồi đám người kia ở trên giường lăn vài lần, đáp ứng hôm nay nghĩ có thể sớm một chút trở về, mới để cho đám người kia nguôi giận.
Không nghĩ tới trời hôm nay không tốt như vậy, đổ mưa gì chứ, hại hắn ta đây về chậm.
Nghĩ đến Ban Ban với Điểm Điểm hôm nay không biết lại sẽ ở trên giường giày vò tên đó như thế nào, Lâm Đạm Chi quả thực khóc không ra nước mắt.
Mặc kệ, chỉ cần bảo bối của mình không tức giận, tùy ý đám người kia vậy.
Tuy rằng biết mình thật sự quá mức sủng nịch lũ người kia, nhưng ai kêu lũ người kia lại làm người lão phu yêu thương như thế.
Vừa nghĩ tới Ban Ban với Điểm Điểm bộ dạng tinh nghịch khả ái, trước mắt của Lâm Đạm Chi đều là trái tim màu hồng.
“Grừm ——”
Đột nhiên, từ trên núi truyền xuống tiếng gầm quen thuộc, Lâm Đạm Chi bỗng ngẩn đầu vừa thấy ——
Trời ạ, mưa lớn như thế, sao chúng lại chạy xuống?
“Ban Ban, Điểm Điểm, bản vương không phải đã nói không cần xuống dưới chân núi để chờ bản vương sao? Các ngươi bản vương như thế nào không nghe lời, không ngoan!” Lâm Đạm Chi tức giận mắng.
Thật sự là, nói bao nhiêu lần, ở nhà chờ tên đó là được rồi, không cần cứ chạy ra bên ngoài. Tuy rằng nói trên núi này không có người ở, nhưng nếu có vạn nhất thì làm sao bây giờ?
Ban Ban với Điểm Điểm bị mắng, phi thường khó chịu mà gầm nhẹ một tiếng, song song vội chạy tới chỗ Lâm Đạm Chi.
Thật là, lại giận, thật là gia hỏa xấu tính mà.
Lâm Đạm Chi sủng nịch mà cười lắc lắc lắc đầu, đem xe máy dựng ở ven đường, chuẩn bị ôm hai bảo bối thật chặt, làm cho lũ người kia bớt giận.
Ầm ầm ——
Không trung đột nhiên đánh một tiếng sấm, bắn trúng cột điện bên đường ——
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Lâm Đạm Chi chỉ có thể trơ mắt nhìn cột điện ở trước mặt hắn bản tọa nổ ầm gãy đôi, cáp điện với sét đánh không kịp bịt tai bỗng vung vẫy xuống, vừa vặn bắn trúng hai dáng đen ở trên đường đang chạy tới!
Không kịp né tránh, thân thể của hai hắc báo chớp mắt qua dòng điện lưu cực cao, làm cho lũ người kia ngay cả kêu cũng không kịp kêu một tiếng đã bị điện giật mà ngã xuống. . . . . .
Hết thảy phát sinh quá nhanh, nhanh đến nỗi Lâm Đạm Chi hoàn toàn không thể phản ứng, chỉ có thể toàn thân lạnh như băng mà đứng ở tại chỗ.
Không. . . . . . Đây không phải là thật sự. . . . . . Không. . . . . .
“Không. . . . . . Không cần a a a a. . . . . .” Lâm Đạm Chi phát ra tiếng thét chói tai tê tâm liệt phế, liều mạng xông lên phía trước ——
Dùng nhanh cây lượm ven đường phất dây điện ra, Lâm Đạm Chi ôm lấy Ban Ban với Điểm Điểm khóc đến mất đi ý thức mà rống thất thanh, “Không được. . . . . . Không được chết. . . . . .”
“Ban Ban. . . . . . Điểm Điểm. . . . . . Các cậu mau tỉnh lại. . . . . . Lão phu mang bọn cậu về nhà. . . . . . Về nhà. . . . . .”
“Bản tọa mua cho rất nhiều thịt ngon cho các cậu. . . . . . Chúng bản tọa về nhà ăn có được hay không. . . . . . Ô. . . . . . Không được bỏ lại bản tọa. . . . . .”
Mặc kệ khóc la gọi to như thế nào, hai bảo bối của mình vẫn là không tỉnh lại, Lâm Đạm Chi tuyệt vọng quỳ rạp xuống đất, liều mạng dập đầu ——
“Ô. . . . . . Lão thiên gia. . . . . . Van cầu ngươi bản tọa. . . . . . Van cầu ngươi bản tọa lấy mạng của bản tọa đi, đem lũ người kia trả lại cho bản tọa. . . . . . Trả lại cho bản tọa a. . . . . .”
Tiếng khóc thê lương vang vọng trong cơn mưa lạnh lùng, có lẽ ông trời thật sự nghe được lời khẩn cầu của phàm nhân đáng thương này, Lâm Đạm Chi đột nhiên cảm giác hắc báo ở trong lòng nhẹ nhẹ co giật. . . . . .
“Ô. . . . . . Ban Ban, Điểm Điểm các cậu tỉnh? Thật tốt quá, rất. . . . . .”
Lâm Đạm Chi nói còn chưa nói hoàn, lại đột nhiên bị hiện tượng quỷ dị trước mắt làm sợ tới mức trợn mắt há hốc mồm ——
Chỉ thấy thân thể của hai hắc báo trong lòng dần dần phát ra kim quang, từng vòng từng vòng bao lấy thân thể của lũ người kia, kim quang càng ngày càng sáng, càng ngày càng sáng ——
Làm người ta đây không dám lại gần nhìn vào trong ánh sáng, Lâm Đạm Chi vì che mắt, mơ hồ nhìn thấy bộ lông đen trên thân hắc báo từ từ rơi ra, xương cốt vang lên tiếng ba ba, thân thể cùng tứ chi dần dần thành lớn đổi dài. . . . . .
Hết thảy đều thay đổi. . . . . . Chỉ có đôi mắt tím chậm rãi mở ra giống như trước thâm tình chăm chú nhìn gã. . . . . .
“Chủ nhân. . . . . .”
Ban Ban với Điểm Điểm lại mở miệng gọi tên đó.
Lâm Đạm Chi toàn thân cứng ngắc, đầu trống rỗng.
Lão phu đang nằm mơ. . . . . . Lão phu nhất định là đang nằm mơ. . . . . .
Bằng không vì sao hai hắc báo của lão phu lại biến thành người ở trong lòng, còn mở miệng nói chuyện với lão phu?
Là bản vương điên rồi. . . . . . Hay là đại lục này điên rồi. . . . . .
Lão phu. . . . . . Lão phu chịu không nổi . . . . . .
Quá nhiều kích động làm cho trái tim không thể nào chịu được rốt cục Lâm Đạm Chi không thể nhịn được điếng một tiếng, ở trong lòng hai hắc báo, ác, không, là hai nam nhân đã hôn mê ——
“Chủ nhân, mau tỉnh lại, đói bụng.”
“Đúng vậy, chủ nhân, mau tỉnh lại, đói chết đói chết.”
“Nếu chưa có đồ ăn, rõ ràng ăn chủ nhân trước là được rồi, đối phương xem tiểu nhục tràng của hắn lão phu thoạt nhìn thật ngon a.”
“Hi, hình dáng của hao tiểu đản đản của chủ nhân cũng rất ngon.”
“Không được. . . . . . Không được ăn lão phu!” Không biết hôn mê bao lâu mà Lâm Đạm Chi bị những lời trêu tức bên tai làm tỉnh lại.
“Hi, chủ nhân tỉnh.” Hai người cao hứng nhìn nam nhân hít một hơi.
“Không được đụng vào ta đây!” Lâm Đạm Chi bị hai nam nhân xa lạ dọa đến nỗi nhảy ra xa.”Các ngươi ta đây rốt cuộc là ai. . . . . . ? Các ngươi ta đây. . . . . . có phải quỷ hay không?”
Lâm Đạm Chi thật sự bị một màn hắc báo biến thân dọa không nhẹ.
“Quỷ cái gì a? Chủ nhân, cậu không biết chúng ta đây?”
“Đúng vậy, chủ nhân thật dốt, ngay cả chúng lão phu cũng không nhận ra.”
“Bớt nói nhảm! Mau nói cho ta đây biết, các cậu đem Ban Ban, Điểm Điểm của ta đây dấu chỗ nào?” Lâm Đạm Chi khẩn trương hỏi.
“Chủ nhân dốt nát, chúng bản tọa ngay trước mắt cậu a.” Nam nhân cao lớn tuấn mỹ, tóc đen đến vai tức giận nhíu mày.”Bản tọa là Ban Ban.”
“Ta đây là Điểm Điểm.” Nam tử thân hình cũng cao lớn, nhưng tóc ngắn hơn cũng tức giận bĩu môi.
“Cái gì?!” Lâm Đạm Chi nghe vậy cả người đều ngây ngẩn cả người.”Làm sao có thể?”
“Làm sao không thể? Ngươi bản vương nhìn kỹ.” Ban Ban với Điểm Điểm song song chỉ chỉ đôi mắt màu tím chiêu bài của mình cùng bớt hình xăm hình cái đầu trên vai.
“Bây giờ tin chưa?”
“. . . . . .” Lâm Đạm Chi nhất thời á khẩu không trả lời được.
Nhưng đôi mắt màu tím này cùng cái bớt quen thuộc kia thì dù thế nào đi nữa cũng không thể bắt chước được. . . . . .
Trời ạ, đây là thật chăng? Ban Ban cùng Điểm Điểm của bản tọa thế nhưng biến thành người? Hơn nữa còn là hai mỹ nam tử đẹp siêu cấp?
“Chủ nhân, ngươi lão phu đừng trừng mắt nhìn chúng lão phu nữa, bụng bọn lão phu đói lắm rồi.”
“Đúng vậy đúng vậy, mau làm đồ ăn cho bọn lão phu!”
Hai người nhìn bộ dáng chủ nhân si ngốc, nước miếng cũng nhanh chảy xuống, không khỏi trên chuồn dưới nhảy mà lớn tiếng kháng nghị.
“Trời ạ! Các đối phương nhanh mặc quần áo!” Nhìn phân thân của hai người thật lớn lắc lư lúc ẩn lúc hiện, Lâm Đạm Chi không khỏi mặt đỏ tim đập mà che mắt.
“Bọn lão phu không cần mặc quần áo, bọn lão phu muốn ăn thịt thịt!”
“Đúng, ăn thịt thịt! Ăn thịt thịt!”
Nhìn hai nam nhân biểu tình, tính khí trừng to mắt thật giống như hắc báo trước kia, Lâm Đạm Chi lúc này thật lòng tin chúng thật sự là Ban Ban với Điểm Điểm.
Ai, lão thiên gia muốn đùa bản vương cái gì a? Bản vương bảo là ngươi bản vương đem Ban Ban, Điểm Điểm trả lại cho bản vương, ngươi bản vương cũng tất không cần phải giúp bọn tên đó chỉnh dung chứ?
Thoạt nhìn chính mình phải tốn thời gian thích ứng với hai bảo bối mà bộ dạng không còn giống như trước đây.
“Ban Ban ăn từ từ, ăn từ từ, còn có rất nhiều, nghẹn đấy. Điểm Điểm đối phương cũng vậy, ăn cơm phải chuyên tâm, không cần vừa ăn mà vừa nhìn đông ngó tây.” Lâm Đạm Chi một tay một người, vỗ nhẹ lưng hai người, dài dòng như bà mẹ già.
“Chủ nhân, sao đối phương lại không ăn? Đến, bản vương đút cho đối phương.” Ban Ban xé một miếng thịt lớn đút tới miệng của tên đó.
“Ca, ngươi bản tọa đừng vỗ mã thí (mông) chủ nhân, bản tọa cũng muốn đút. Chủ nhân, ngươi bản tọa ăn chân gà này ngon hơn ác.” Nếu nói đến ai khác vuốt mông ngựa, Điểm Điểm chính mình cũng ra vẻ nịnh bợ.
“Được được, hai cái lão phu đều ăn, các cậu đừng nhao nhác.” Lâm Đạm Chi bất đắc dĩ đảo cặp mắt trắng.”Đúng rồi, về sau các cậu đừng gọi lão phu chủ nhân. Nghe không quen.”
Bị hai nam nhân cao lớn hơn mình kêu chủ nhân thật sự là cả người không được tự nhiên.
“Không gọi chủ nhân, vậy gọi là gì?” Ban Ban, Điểm Điểm trăm miệng một lời mà hỏi.
“Ưm. . . . . . Này. . . . . .” Lâm Đạm Chi gãi gãi đầu, “Tên của ta đây là Lâm Đạm Chi, các đối phương gọi ta đây. . . . . .”
“Gọi Lâm Lâm được rồi, chủ nhân ngươi bản vương xem thế nào?” Ban Ban giành ra chủ ý trước.
“Ân, thật khó nghe. Đạm Đạm dễ nghe hơn.” Điểm Điểm cũng không cam chịu yếu thế mà đoạt lời.
“Ta đây còn trứng chim mà. Không tốt không tốt, bằng không gọi. . . . . .”
“Chi Chi!” Hai người đồng thanh kêu lên.
“A?” Lâm Đạm Chi nghe vậy nhất thời há hốc mồm.
“Được, quyết định như vậy đi. Chi Chi, tên này thật sự là rất dễ nghe.” Ban Ban hưng phấn đập lên bàn.
“Đúng đúng, thật sự là một cái tên siêu đáng yêu.” Điểm Điểm cũng vỗ tay hết sức mà tán thưởng.
Mẹ ơi, Chi Chi? Cái tên nghe buồn nôn như vậy làm sao đáng yêu ?
“Ân. . . . . . Lão phu cảm thấy. . . . . . như. . . . . .” Lâm Đạm Chi do dự mà làm sao mở miệng cự tuyệt hưng phấn này của bọn hắn.
“Chi Chi cảm thấy nghe không hay sao?” Ban Ban đem mặt đến trước mặt tên đó, đôi mắt màu tím xinh đẹp chớp chớp.
“Đúng vậy, Chi Chi không thích nhũ danh bọn ta đây đặt sao?” Điểm Điểm cũng ra sức phát huy cái làm nũng trời cho của tên đó, ở trên thân nam nhân cọ qua cọ lại.
Thật. . . . . . Thật đáng yêu, làm sao lại như vậy đáng yêu a a a a!
Lâm Đạm Chi không thể nhịn được thét lớn ở trong lòng.
“Được được, tùy các cậu kêu thế nào, các cậu cao hứng là được rồi.”
Lâm Đạm Chi giống như trước, bèn ôm chúng, sủng nịch hôn lên mặt họ hai cái.”Đúng rồi, lão phu muốn hỏi các đối phương, các đối phương làm sao lại từ báo biến thành người?”
“Lão phu cũng không rõ. . . . . .” Ban Ban mê hoặc mà nhíu mi, “Khi đó đột nhiên bị cái gì đánh lên trên người, cảm thấy thân thể nóng quá nóng quá, như muốn nổ tung, sau đó lão phu liền đã bất tỉnh .”
“Đúng vậy, khi đó thật đáng sợ, lão phu còn nghĩ rằng lão phu chết chắc rồi, rốt cuộc nhìn không thấy chủ nhân rồi đó.” Điểm Điểm như trong lòng còn hoảng sợ mà vươn tay ôm lấy chủ nhân.
“Đừng sợ đừng sợ, đều là lão phu không tốt, không có bảo vệ tốt các cậu.” Lâm Đạm Chi đau lòng kéo đám người kia lại.”Vậy các cậu còn biến lại nữa không?”
“Không biết. . . . . . lão phu cảm thấy được hẳn là có cách, nhưng lão phu nghĩ không ra. . . . . .” Ban Ban chán nản cúi thấp đầu xuống.
“Chi Chi không thích hình dáng bọn bản vương bây giờ sao?” Điểm Điểm đáng thương như vậy, ngóng trông nhìn gã.
Lâm Đạm Chi yêu thương cười cười, “Thích, mặc kệ các cậu biến thành bộ dáng gì nữa, bản tọa vĩnh viễn đều thích. . . . . .”