Ái Đích Thành Nhân Thức
Chương 6
Căn phòng nguyên bản nho nhã, hiện tại trống trơn giống như bị cướp sạch.
Đồ điện sa hoa cũng không thấy. Chỉ còn lại những tạp vật,trên sô pha, bàn trà đều thật dày bụi. Theo bản năng Quang xong lên lầu.
Chẳng lẽ đã chuyển nhà …… Hy vọng cái môn sinh chứng không có gì dùng được không bị vứt bỏ. Chạy nhanh mở ra cửa phòng chính mình,Quang lại ngẩn người. Phòng mình giống như đúc trước khi rời khỏi. Mặc kệ là đồ dùng gì, bài trí đều hoàn toàn không hề bị động quá. Càng làm cho Quang chấn kinh là: trên giường còn nằm một người.
Nghe được âm thanh mở cửa,hơi giật mình mở chăn ra. Mái tóc đen rối tung, người nằm trên giường nâng đầu lên nhìn, Quang giống như bị ma chú,tay chân đều không thể động đậy.
Tầm mắt sương mù kia vừa nhìn thấy mình liền tức thì thanh tỉnh.
Không có chờ đối phương động đậy, Quang nhanh chóng xoay người lao xuống thang lầu. Nhưng ngay sau đó tên đó nghe được ‘’đông’’ một giọng nói vang lên. Do dự nửa ngày sau, không chịu được chậm rãi đi lên, Quang ở cửa phòng thấy trên mặt đất thân thể ngã xuống.
“Chớ đi……”
Giọng nam nhân suy yếu khàn khàn kêu lên. Ánh mắt sung huyết cùng hai gò má hớp lại, trong thoáng chốc cơ hồ tưởng người khác.Quang ngơ ngác không dám tới gần, sau khi phát hiện nam nhân tựa hồ ngay cả khí lực đều không có, ban đầu đề phòng một chút liền xói mòn. Quang chậm rãi đi qua, vừa vươn tay đã bị nam nhân nắm chặt.
“Quang……”
Cho tới bây giờ không nghĩ tới lúc gặp lại sẽ là hoàn cảnh này. Cho tới bây giờ nam nhân đều hết sức cường, hiện tại lại mong manh yếu dựa vào chính mình mới ngồi dậy dược.Hết thảy làm cho tâm tình Quang yên tĩnh kì dị. Giúp đỡ nam nhân ngồi trên giường, Quang do dự một chút đã ngồi xuống ở bên cạnh.
“…… Đồ đạt đâu? Đã chuyển nhà sao?”
Nam nhân lắc khẽ lắc đầu. Bắt lấy tay chính mình truyền đến nhiệt độ rực lửa. Quang không thể nhịn được đưa tay lên trán nam nhân s* s**ng một chút. Quả nhiên đúng là phát sốt. Trong trí nhớ,phòng ngủ Nghĩa Chỉ hẳn là có thuốc, nhưng là vừa mới di động đã bị nghĩa chỉ nắm lấy chặt chẽ.
Không chút do dự bỏ tay ra, tên đó đi đến phòng đối diện, bên trong hỗn loạn trình độ đồng dạng làm cho Quang mở to hai mắt. Không ôm hy vọng tìm kiếm, may mắn dược phẩm đều còn. Tức thì tìm được viên thuốc màu trắng, sau lại ngay cả một ly nước ấm cũng không có, Quang đành phải đi vào phòng bếp nấu nước.
Đợi cho bưng nước cùng viên thuốc trở lại phòng, Nghĩa Chỉ tựa như tiểu hài tử lạc đường tìm được mụ mụ, kinh hỉ ngẩng đầu lên. Uống thuốc xong, Nghĩa Chỉ nhìn Quang bỗng nhiên lộ ra một nụ cười tươi yếu ớt:
“Cậu vẫn là trở lại……”
“Bản vương chỉ là tới tìm đồ mà thôi.”
Quang đứng lên lại bị hung hăng giữ chặt.
“Gạt người. Ngươi ta đây là không gặp được ta đây mới trở về.”
Rõ ràng người bệnh không hề có khí lực,còn nói mạnh miệng cái gì! Nội tâm nôn nóng,Quang không kiên nhẫn bỏ tay đối Nghĩa Chỉ rống to:
“Cậu còn không hiểu! Có phải hay không bản vương còn nói không đủ rõ ràng? Như vậy xin mời cậu hãy nghe cho kỹ, bản vương chán ghét cậu chán ghét cậu phi thường phi thường chán ghét cậu! Chỉ cần bị cậu đụng chạm liền ghê tởm muốn phun, tưởng tượng với cậu quan hệ như vậy liền hận không thể đi tìm chết! Cậu nghe hiểu chưa!!”
Lời nói loại này muốn nói tuyệt không khó khăn. Thấy biểu tình nam nhân hoá thạch giống nhau, trong lòng cũng nảy lên kh*** c*m. Cùng với tuyệt vọng không bằng hoàn toàn chấm dứt, sau đó vĩnh viễn cũng không gặp lại. Vĩnh viễn…… Cũng sẽ không nói cho tên đó tâm tình của mình. Nếu không chiếm được, ít ra tự tôn là duy nhất tên đó còn lại. Bởi vì trừ bỏ điểm này điểm nọ, đã muốn…… Không có gì có thể ỷ lại.
Cho nên, nam nhân cúi đầu thật sâu nhìn không thấy biểu tình gì. Cũng không có cái gì gọi là ra nước mắt.
Nhưng tiếp theo thoáng chốc, Quang liền đình chỉ nhịp thở.
“Ta đây…… cùng Cành ly hôn.”
6.