Ái Khuyển
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-07-24 03:45:15 | Lượt xem: 3

Phương Diệc Nhiên thân thiết khẽ gật đầu với bảo vệ cửa, coi như là chào hỏi, đi ra khỏi cửa cao ốc,

lắc khẽ lắc đầu như để rũ hết những gương mặt, màu vải bị nhồi nhét ra khỏi đầu. Hít sâu một ngụm

không khí mát lạnh, để cho đầu óc đã làm việc một ngày được tỉnh táo hơn, chà xát tay, nhét vào

túi áo, chuẩn bị chậm rãi đi bộ về nhà.

Nhà Phương Diệc Nhiên nói xa cũng không phải xa, so với những đồng nghiệp phải đi xe cả

tiếng đồ hồ mới tới, thì cũng là khá gần rồi, nhưng nói gần cũng không phải gần, đi bộ cũng mất

hơn nửa tiếng đồng hồ, mà với tốc độ di chuyển này của Phương Diệc Nhiên thì ước chừng đi

hết một tiếng cũng không phải việc khó. Không phải là Phương Diệc Nhiên không thể mua xe,

có xe cũng tiện lợi hơn nhiều, nhưng tên đó lại lười đi thi lấy bằng, có bằng lái thì phải làm tài xế, tên đó

không thích việc đó, hơn nữa lái xe thì không thể uống rượu, tuy hắn cũng không phải người mê

rượu nhưng vẫn kiêng kỵ, vậy nên mãi mà Phương Diệc Nhiên cũng không có bằng lái.

Như vậy cũng được, lúc tâm tình tốt có thể tản bộ về nhà, lúc lười biếng có thể gọi taxi, nhưng

trong suy nghĩ tham lam của Phương Diệc Nhiên, đương nhiên là có một tài xế chuyên dụng vẫn

rất tốt.

Khi đi ngang qua hàng ăn nhanh tiện đường mua một hộp cơm và một túi đồ ăn. Cuộc sống độc

thân chính là như thế, lười vào bếp, tuy rằng không đến mức ăn mì qua ngày, nhưng bữa tối cũng

qua loa cho xong, chỉ khi nào tâm trạng tốt mới có thể đích thân xuống bếp nấu ăn, coi như là

thưởng cho chính mình.

Phương Diện Nhiên sờ sờ cằm, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ xem có nên tìm một người bầu bạn

không, sống một mình đương nhiên là thanh tĩnh, nhưng đôi khi không tránh khỏi thấy cô đơn,

đương nhiên còn vì không có ai nấu cơm cho tên đó. Với công việc của Phương Diệc Nhiên, muốn

tìm bạn tình thì vẫy tay một cái sẽ có cả một hàng, nhưng muốn nghiêm túc tìm một người sống

chung thì Phương Diệc Nhiên thực sự không muốn chọn trong số đó. Những nam thanh nữ tú đó,

vẻ ngoài hào nhoáng, bên trong chắc chắn là thối nát, nghiện hút, quan hệ lung tung, loại nào

cũng có. Phương Diệc Nhiên khi còn trẻ cũng từng rất lông bông, hiện tại tránh những người như

vậy như tránh rắn rết, trốn còn không kịp, làm gì có chuyện tìm tới họ.

HẮN chỉ muốn tìm một người không xinh đẹp lắm, nhìn thấy thoải mái là được; có thể vào bếp, cơm

nước nấu ra không cần quá ngon, có thể nuốt là tốt rồi; về nhà muộn, cũng sẽ không ép hỏi hắn là

đi đâu làm gì; lúc rảnh rỗi ở nhà, cũng sẽ không lèm bèm nhiều chuyện. TÊN ĐÓ nghĩ những yêu cầu

đó cũng chẳng có gì quá đáng, vì sao đến giờ gã vẫn còn độc thân nhỉ?

Phương Diệc Nhiên khẽ thở dài, đang lo lắng vì chung thân đại sự của mình, thì từ ngõ nhỏ phía

trước truyền tới tiếng huyên náo của trẻ con, Phương Diệc Nhiên không khỏi nhíu mày, sau này có

con cũng là một vấn đề. Có lẽ nguyên nhân lớn nhất mà giờ tên đó còn chưa tìm được ai chính là vì sợ

có con, trời ạ, chỉ nghĩ đến đám con nít ầm ĩ này tên đó đã thấy đau đầu rồi.

Nhìn về phía đám trẻ con huyên náo kia, lai nhíu mày lần nữa. Trẻ con bây giờ thật sự là… ngang

ngược, toàn một đám bị người lớn làm hư. Mấy đứa nhỏ đang cầm đá ném một chú chó hoang,

trong chớp mắt mấy chuyện hành hạ chó mèo xẹt qua trong đầu. Phương Diện Nhiên không thể

coi như không thấy, đi qua phất tay xua đám nhóc náo nhiệt đi, nhìn lại chú chó hoang bị bắt nạt kia,

nói thật, nó cũng khá là lớn, vậy mà lại bị đám trẻ con không cao bằng nó ném đá, Phương Diệc

Nhiên thực sự bó tay.

Đi qua ngồi xổm trước mặt chú chó nọ, không biết nhiều giống chó lắm nên Phương Diệc Nhiên

cũng không nhìn ra được nó thuộc loại gì, dù sao trông cũng như những chú chó phàm thường,

không phải chó cảnh là được. Nó thấy Phương Diệc Nhiên nhìn cũng không sợ, quỳ xuống đất

l**m chân trước của mình, chỗ đó có lẽ vừa rồi bị bọn trẻ con ném đá chảy máu, hơn nữa trên

người chú cún này cũng hôi mù, mấy chỗ trên lông còn bị bết bùn thành cục, dáng vẻ rất đáng

thương.

Giơ tay ra định xoa đầu nó, không ngờ lại bị nó lắc người né tránh. Hê, cũng có khí phách đây,

Phương Diệc Nhiên không giận, mở cơm hộp trong túi ra đặt dưới đất: “Ăn đi, hời cho ngươi bản tọa rồi

nhé.”

Chú chó hoang đó hết nhìn Phương Diệc Nhiên lại nhìn hộp cơm, có lẽ là không chống cự được

sự mê hoặc của mùi thịt, không quan tâm Phương Diệc Nhiên nữa cúi đầu bắt đầu ăn, Phương

Diệc Nhiên thấy nó ăn, vỗ vỗ hắn phục, “Lần sau đừng để bị người ta đây ăn h**p nữa nhé.”. Rồi tiện

tay vỗ vỗ lưng nó, lần này nó không né tránh, để Phương Diệc Nhiên tùy ý.

Ra khỏi hẻm nhỏ, không biết ma xui quỷ khiến thế nào Phương Diệc Nhiên lại rẽ vào hiệu thuốc,

mua thuốc sát trùng và băng gạc, sau đó lại quay về ngồi xuống trước mặt chú chó kia. Có lẽ nó

cũng hiếu kỳ vì sao Phương Diệc Nhiên đi rồi còn quay lại, nghiêng đầu đánh giá hắn.

“Lão phu không phải bác sĩ thú tên đó nên băng bó không được tốt, đừng để ý.” Phương Diệc Nhiên mặc

kệ nó nghe có hiểu không, lẩm bẩm nói, lấy thuốc sát trùng lau khô vết máu cho nó, còn tiện tay

lau chỗ trầy da trên đầu nó, sau đó băng lại. Ngồi xổm dưới đất thay nó xử lý vết thương, nhìn nó

tiếp tục thích thú ăn cơm trong hộp, đợi nó ăn xong, lấy hộp sữa bò ra đổ vào trong.

Nhìn nó không khách khí mà vươn đầu lưỡi l**m sữa trong hộp, v**t v* lưng nó cười nói: “Được

rồi, lần này đi thật đây.” Cuối cùng còn vẫy tay với nó rồi mới đi. Trên đường, Phương Diệc

Nhiên không khỏi buồn cười, có phải mình thực sự cô đơn lâu lắm rồi hay không? Lại thông cảm

với một chú chó hoang như thế, khẽ lắc đầu, đang suy nghĩ bữa tối đi đâu giải quyết tương đối phù

hợp, quên đi, dù sao cũng không thấy đói, đi thẳng về nhà thôi.

“Phương tiên sinh.” Bảo vệ khu chung cư chào hỏi Phương Diệc Nhiên, Phương Diệc Nhiên gật

đầu mỉm cười, đang định vào thang máy thì bảo vệ phía sau lại gọi gã một tiếng.

“Vâng?” Phương Diệc Nhiên nghi hoặc quay đầu lại, nhìn theo hướng ngón tay bảo vệ chỉ, liền

thấy ngoài cửa một chú chó bự đang ngồi chồm hỗm, thình lình chính là cún hoang vừa nãy đã

theo mình về tới tận cửa nhà.

“Phương tiên sinh, tòa… tòa nhà này không cho phép nuôi thú cưng.” Bảo vệ bối rối nói. phongmy.wordpress.com Page 4

Phương Diệc Nhiên cười khổ, đó cũng không phải chó nhà tôi nuôi mà, “Tôi biết rồi.” gật gật đầu

với bảo vệ, bất đắc dĩ lại đi ra cửa, ngồi xổm xuống trước mặt chú chó nọ, sờ sờ sau gáy nó, nói

“Theo ta đây làm gì vậy?”

Cẩu cẩu đương nhiên không thể trả lời gã, chỉ l**m l**m bàn tay gã vươn ra, Phương Diệc Nhiên bị

nó l**m ngưa ngứa, cười nói: “Quay về đi nha? Bản tọa không thể nuôi đối phương được. Đối phương xem đến

bản thân ta đây ta đây còn không nuôi tốt nữa là.” Sau đó đứng lên đi vào trong không chút lưu luyến, đại

cẩu nọ cũng không đi theo hắn, coi như là biết còn đi tiếp vào sẽ bị đuổi ra, chỉ yên lặng ngồi ở

trước cửa lớn nhìn theo Phương Diệc Nhiên đi vào thang máy.

Phương Diệc Nhiên đứng trong thang máy, nhìn ngoài cửa lớn có một bóng dáng mơ hồ, bỗng

nhiên có chút không đành lòng, có điều cuối cùng cũng không làm gì, nhìn cửa thang máy từ từ

khép lại… Nói cho cùng chỉ bất quá là nhất thời thiện tâm mà thôi.

Hôm sau khi ra ngoài, không thấy chú chó hoang kia ở cửa, nói thật Phương Diệc Nhiên cũng

thở phào nhẹ nhõm, nếu nó thực sự ở ngoài cửa chờ hắn cả đêm thì áy náy lắm. Có điều tới giờ tan

tầm, Phương Diệc Nhiên cũng không hiểu vì sao mình lại mua hai hộp cơm, rồi đi bộ tới chỗ

hôm qua gặp chú chó hoang kia, quả nhiên thấy nó ở đó.

Lần này Phương Diệc Nhiên đã quen thuộc, cũng không sợ bẩn quần áo trên người, ngồi xuống

bậc thang bên cạnh nó, mở một phần cơm hộp đặt trước mặt nó nhìn nó ăn, bản thân cũng mở

phần kia ra ăn.

“Ừm, vẫn nhiều mì chính như cũ.” Kỳ thực Phương Diệc Nhiên là một người khá quái dị, tuy

không tự động tay, nhưng lại khá xét nét với đồ ăn, tùy rằng xét nét, nhưng đối việc ăn cũng

không chú trọng, chỉ cần có thể nuốt trôi thì gã cũng không nói nhiều, cứ vậy mà ăn. Ngày hôm

qua thấy nó ăn ngon lành như thế, còn nghĩ là cơm hộp của quán ăn nhanh được cải tiến rồi, hôm

nay gã còn đặc biệt mua cơm sườn gã như hôm qua nữa.

Vừa xoi mói vừa gắp vào miệng, ngược lại ăn cũng thấy ngon ngon, có điều tình cảnh hơi quỷ dị

một chút, một người ngồi ở bậc thang ăn cơm hộp, bên cạnh có một chú chó hoang cũng ăn hộp

cơm như vậy, nhìn thế nào cũng giống như chuyện chỉ có người lang thang mới làm, nhưng

người này quần áo gọn gàng thời thượng, trang phục đó chỉ nhìn qua cũng biết không phải đồ rẻ

tiền vỉa hè gì cả.

Phương Diệc Nhiên gắp xong đồ ăn ngẩng đầu lên liền thấy đại cẩu kia đang nhìn gã đầy trông

mong, không khỏi mỉm cười, “Nhìn bản tọa cũng vô dụng, không được.” v**t v* lông ở cổ nó, lấy

bình nước ra, vặn mở nắp, đặt ở dưới mặt đất, “Cho ngươi bản vương uống này, đừng làm đổ nhé.”

Đứng dậy, vỗ vỗ mông, ăn no thì nên về nhà thôi, vừa đi hai bước quay đầu lại quả nhiên đại cẩu

kia đang theo ở phía sau cách khoảng ba bốn bước, Phương Diệc Nhiên lắc khẽ lắc đầu, đi qua nựng

cằm nó: “Đừng theo bản vương nữa, cậu xem, bản vương thực sự không thể nuôi cậu được.”

Nói xong lại đi về phía trước, quay đầu lại, chú chó nọ vẫn bám chặt đằng sau. phongmy.wordpress.com Page 5

“Đi đi, đi về đi, ngày mai lão phu lại mang đồ ăn tới cho.” Phương Diệc Nhiên phất tay với nó, ý bảo

nó quay về, nhưng nó đứng bất động, không quay đầu lại cũng không đi về phía trước.

Bất đắc dĩ, Phương Diệc Nhiên đành kệ, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn, nó cứ như vậy không

nhanh không chậm đi ở phía sau cách bốn năm bước, mình đi, nó cũng đi theo, mình dừng, nó

cũng dừng, mặc kệ xua đuổi thế nào nó vẫn bất động.

Phương Diệc Nhiên không thể làm gì khác hơn là để nó đi theo cả đường, cũng không thể nào

kêu đánh kêu giết được, theo thì theo vậy. Khác thường chính là tới dưới lầu nhà Phương Diệc Nhiên,

đẩy cửa lớn ra đi vào thì nó liền ngồi xổm ở cửa không bám theo nữa, ở vị trí hắn như hôm qua, cứ

vậy nhìn Phương Diệc Nhiên đi vào trong, trông như thể là đưa tên đó về tận nhà.

“Phương tiên sinh.” Bảo vệ cửa chào hỏi theo lẽ thường, lại nhìn chú chó theo phía sau Phương

Diệc Nhiên, nhưng lần này không nói gì.

Cũng như hôm qua, cẩu cẩu ở cửa nhìn theo Phương Diệc Nhiên lên thang máy.

Phương Diệc Nhiên tới tầng nhà mình, cửa thang máy mở một lúc lâu hắn cũng không đi ra ngoài,

khẽ thở dài, lại ấn quay trở lại tầng 1, cửa mở, nhìn ra ngoài, chú chó nọ đã biến mất.

***

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8