[Ái Nô Hệ Liệt] Tuyết Nô Nhi
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-07-16 23:15:03 | Lượt xem: 3

Phía chân trời hiện lên ánh dương rực rỡ, đám mây u ám bị đuổi tản ra. Miêu Tuyết Khanh thân thể xanh xao mệt mỏi từ biệt quán của Hạ Hầu Huân rời đi, tên đó một đêm không ngủ, xung quanh mắt đều thâm quầng.

Bất quá bây giờ đã không có thời gian cho gã nghỉ ngơi… Miêu Tuyết Khanh mạnh mẽ vực dậy tinh thần, khoái mã gia tăng roi mà chạy về An phủ.

“Tuyết Khanh!” – An Trường Quân chứng kiến hắn lão phu bình an đã trở về, vẻ mặt hớn hở.

Miêu Tuyết Khanh đem giải dược giao cho tên đó, áy náy nói: “Sư công, giải dược này bảy ngày sau sẽ mất đi hiệu lực… Lão phu không có biện pháp làm cho Hạ Hầu Huân giao ra giải dược chính thức…”

“Bảy ngày sao…” – An Trường Quân trầm ngâm, suy tư một lúc lâu, tên đó tự nhủ: “Nếu như đem cái này giao cho “người nọ”, nói không chừng có thể làm ra giải dược…”

“Sư công? Ngươi bản tọa có phải hay không có biện pháp?” – Miêu Tuyết Khanh không thể chờ đợi được hỏi.

“Ân, lưu lại một chút đi, “người kia” có thể căn cứ vào đó phối chế giải dược hữu hiệu.”

An Trường Quân từ trong lòng móc ra khăn tay, đem phấn trong bình trút ra một chút.

Miêu Tuyết Khanh khẽ gật đầu, cầm dược phấn còn lại cho Thân Đồ Bách Nho ăn. Sau khi Thân Đồ Bách Nho ăn giải dược, sắc mặt rốt cục chuyển biến tốt đẹp một chút, bất quá còn không có tức thì tỉnh lại. An Trường Quân nói muốn đi tìm người phối giải dược, cho Miêu Tuyết Khanh lưu lại chiếu cố Thân Đồ Bách Nho.

Miêu Tuyết Khanh tối hôm qua lao lục, đã mệt mỏi không thôi, nhưng tên đó vẫn nhẫn nại ở lại trong phòng Thân Đồ Bách Nho chăm sóc tên đó.

Miêu Tuyết Khanh phờ phạc mà ngồi trước bàn, thỉnh thoảng nhìn về phía người trên giường. Cũng không biết ngồi bao lâu, trước mắt càng ngày càng mơ hồ, bên tai nghe cũng càng ngày càng mờ ảo. Hắn bản tọa vuốt vuốt mắt, nhưng lại chỉ cảm thấy mí mắt phát trọng, đầu phát trầm…

Hảo mệt… Hảo muốn ngũ… Mệt mỏi dần dần xâm chiếm… Trước mắt một mảnh hắc ám…

Tự mình bất quá mới vừa nhắm mắt lại, nhanh chóng cảm giác được có người nhẹ nhàng mà đẩy bờ vai của hắn bản vương.

“Ách…” – Miêu Tuyết Khanh kinh hách mà mở mắt ra ngồi dậy.

“Tuyết Khanh?” – Thân Đồ Bách Nho nhân tiện đứng phía sau hắn lão phu.

“Thầy…” – Miêu Tuyết Khanh phút chốc đứng lên.”Ngươi bản vương không có việc gì rồi sao?”

“Không có việc gì…” – Thân Đồ Bách Nho vuốt bả vai có điểm đau nhức.”Bản vương là làm sao vậy?”

“Thi độc trong cơ thể cậu phát tác, đã mê man một ngày rồi…”

“Thi độc? Không phải đã giải độc rồi sao?”

Nói đến chuyện này Miêu Tuyết Khanh liền tức giận, hắn bản vương tự trách mà nói: “Sư phụ, đều do bản vương vô năng, trúng kế Hạ Hầu Huân, giải dược bản vương lần trước lấy được tối đa chỉ có thể duy trì bảy ngày.”

“Bản vương đây…”

“Lão phu vừa lại chạy đi tìm tên đó muốn giải dược rồi, mặc dù giải dược lần này cũng thế, bất quá sư công nói có thể tìm người chế ra tân dược, cho nên ngươi lão phu không cần lo lắng, ngươi lão phu nhất định có thể hồi phục.”

“Ngươi ta đây lại đi gặp hắn?” – Thân Đồ Bách Nho vắt ấn đường (vị trí giữa trán).“Hắn ta đây không có đối với ngươi ta đây làm gì sao?”

“Không. Thầy, đối phương tái nghỉ ngơi một chút đi. ” – Miêu Tuyết Khanh dìu hắn trở lại trên giường, quan tâm hỏi: “Thầy đối phương đói bụng sao? Muốn ăn gì?”

“Tùy đi… Ăn cái gì cũng đừng lo.” – Thân Đồ Bách Nho đang nói, ánh mắt bất chợt ngưng trệ trên cổ Miêu Tuyết Khanh.”Cổ ngươi lão phu làm sao vậy?”

“Cổ?” – Miêu Tuyết Khanh quay đầu, giựt lại áo nhìn một chút.

“…” – Thân Đồ Bách Nho chỉ vào mấy vết đỏ thẫm trên da thịt tuyết trắng của tên đó.

Miêu Tuyết Khanh nhất thời ý thức được đây là cái gì — vốn là hôn ngân Hạ Hầu Huân! HẮN lần trước sau khi bị Hạ Hầu Huân giữ lại, trước ngực cũng hiện đầy vết thâm, nghĩ không ra đối phương lần này cư nhiên đem hôn ngân lưu ở địa phương có thể nhìn thấy!

Tên đó bị hù dọa ra một thân mồ hôi lạnh, cuống quít không biết trả lời thế nào, không dám nhìn thẳng ánh mắt chất vấn của Thân Đồ Bách Nho. Tên đó càng chột dạ, càng khiến cho Thân Đồ Bách Nho nghi ngờ.

“Tuyết Khanh, này rốt cuộc là cái gì?” – Từ khẩu khí trầm thấp của tên đó, chỉ sợ tên đó cũng đoán được vết bầm này vì sao mà có rồi.

“Bản vương không biết.” – Miêu Tuyết Khanh kinh hoảng mà trả lời.

“Ngươi bản vương như thế nào không biết?!” – Thân Đồ Bách Nho đột nhiên kích động mà nhảy dựng lên, thô lỗ mà ngăn vạt áo hắn.

Sau khi chứng kiến trên ngực hắn loang lỗ một chút hôn ngân, ánh mắt Thân Đồ Bách Nho thoáng chốc ngưng kết. Miêu Tuyết Khanh sợ hãi mà nhảy khai từng bước. Nắm chặt cổ áo chính mình.

“Sư tôn…” – Tên đó nhìn Thân Đồ Bách Nho thần sắc khiếp sợ, vừa hoảng vừa lo lắng.

Thân Đồ Bách Nho chậm rãi cúi đầu, tên đó cắn răng, gian nan mà phát ra tiếng nói: “TÊN ĐÓ đối với đối phương làm cái gì…”

Miêu Tuyết Khanh biết không thể gạt được hắn, nhưng làm sao lại có thể nói ra? Hắn run rẩy nắm áo chính mình, không nói gì mà phòng vệ.

Cho dù hắn ta đây không nói, Thân Đồ Bách Nho cũng có thể suy đoán nguyên nhân hậu quả.

“Giải dược của đối phương… Nhân tiện là như thế này đem về sao?” – Nắm tay tên đó siết chặt, móng tay hãm sâu vào da thịt.

Miêu Tuyết Khanh ẩn ẩn nước mắt, không thể nghe thấy nói: “Sư phụ… Bản tọa xin lỗi cậu…”

“Cậu xin lỗi ta đây?!” – Thân Đồ Bách Nho đột nhiên nổi giận mà một quyền hướng trụ giường, mặc dù khí lực còn chưa khôi phục, nhưng cũng làm cho giường kịch liệt rung động. GÃ đứng lên, hai tròng mắt đỏ lên mà quát: “Cậu không phải xin lỗi ta đây! Là ta đây vô dụng! Là ta đây rất vô năng!”

“Sư phụ! Không phải…” – Miêu Tuyết Khanh liều mạng khẽ lắc đầu.

“Nơi nào không phải?! Ta đây phải bảo vệ cậu, nhưng kết quả lại trúng quỷ kế của địch nhân! Hoàn lại cho cậu chịu khổ! Người như ta đây còn sống làm gì?! Ta đây tình nguyện chính mình chết đi cũng không để cậu bị người nọ ô nhục!” – Thân Đồ Bách Nho một bên mắng một bên mãnh lực đấm cột trụ, mắt thấy da tay hắn ta đây trầy xước đỏ bừng, giường cũng sắp bị chấn tháp.

Miêu Tuyết Khanh tiến lên bắt được tay tên đó, thấp hô: “Sư tôn! Đối phương đừng như vậy!”

Thân Đồ Bách Nho mãnh lực bỏ qua tay hắn, chuyển sang dùng sức đè lại bờ vai của hắn, đối với hắn quát: “Ngươi bản vương tại sao còn muốn cứu bản vương?! Ngươi bản vương để bản vương như vậy chết không tốt sao? “

“Thầy! Cậu đừng tái nói như vậy! Này hết thảy đều là lão phu tự nguyện!” – Miêu Tuyết Khanh thốt ra, Thân Đồ Bách Nho giật mình.

“Đối phương… Tự nguyện?”

Miêu Tuyết Khanh kinh hoàng phát giác chính mình lỡ miệng rồi, thế nhưng nói đã xuất khẩu, hắn buông xuống đầu, khàn khàn nói: “Là ta đây tự nguyện tiếp nhận điều kiện của hắn… Ta đây cũng không có hối hận…”

“Ngươi bản tọa không hận hắn sao…” – Âm thanh Thân Đồ Bách Nho cũng nghẹn lại.

“Bản vương chỉ hận hắn đả thương đối phương, về phần hắn đối với bản vương tố chuyện… Đây là bản vương tự mình lựa chọn, bản vương không có quyền căm hận. “

“Nhưng là bản vương có!” – Thân Đồ Bách Nho kích động mà cắt ngang tên đó nói, tên đó lay bả vai Miêu Tuyết Khanh mà rít gào: “Tại sao gã có thể dùng loại thủ đoạn hèn hạ này chiếm đoạt ngươi bản vương?! Tại sao bản vương chỉ có thể như một kẻ nhu nhược bị gã bài bố?! Bản vương tới nay vẫn nhẫn nhịn rốt có ý nghĩa gì?!”

“Sư tôn…” – Miêu Tuyết Khanh vì gã nói mà giật mình, Thân Đồ Bách Nho hô lên một câu:

“Lão phu vẫn như vậy ái cậu! Chẳng lẽ cảm tình lão phu đối với cậu so ra kém tên đó sao? “

Lời hắn lão phu nói tựa như sấm rền đánh vào Miêu Tuyết Khanh, hắn lão phu cả kinh toàn thân cứng ngắc đứng lên. Thân Đồ Bách Nho thình lình mà ôm lấy hắn lão phu, dùng sức hôn lên môi hắn lão phu.

“Ân!” – Miêu Tuyết Khanh không có cơ hội suy xét bất cứ gì, trong chớp mắt đã đem tên đó đẩy ra. Thân Đồ Bách Nho bị xung lực đụng phải ngã vào trên giường, Miêu Tuyết Khanh che miệng, vẻ mặt đỏ lên, ngực kịch liệt phập phồng.

Không khí trong phòng nặng nề, chỉ có thể nghe được giọng nói hai người cúi đầu thở. Đầu Thân Đồ Bách Nho buông xuống rất thấp, làm cho người không thể thấy rõ vẻ mặt của hắn.

Miêu Tuyết Khanh cũng không dám nhìn hắn, chính mình cũng là tâm loạn như ma.

Thân Đồ Bách Nho lại còn nói thương hắn bản tọa. Chính mình cư nhiên sau lúc đối phương thổ lộ lại hung hăng mà đem hắn bản tọa đẩy ra. Chẳng lẽ trong nội tâm mình chỉ có thể tiếp nhận “người nọ” sao? Tại sao mình lại có loại hành động này?

Miêu Tuyết Khanh khôi phục tỉnh táo, phát hiện chính mình mới vừa rồi dùng sức quá mạnh rồi, hắn bản vương cẩn cẩn dực dực mà đi tới trước mặt Thân Đồ Bách Nho, áy náy mà nói: “Sư phụ… Xin lỗi, làm đau ngài rồi sao.”

Tên đó còn chưa nói hết, Thân Đồ Bách Nho không hề cảnh báo mà ra tay, điểm huyệt đạo của tên đó.

“Ách…” – Miêu Tuyết Khanh cả người tê rần. Thân Đồ Bách Nho tiếp được thân thể tên đó đang chậm rãi ngã xuống, đưa tên đó đặt ở trên giường.

Trước khi mất đi ý thức, Miêu Tuyết Khanh nghe được câu cuối cùng mà tên đó nói ——

“Lão phu sẽ không bỏ qua tên ác tặc đã ô nhục đối phương, lão phu muốn lấy mạng gã hoàn lại!”

Không nên… Không nên làm như vậy… Miêu Tuyết Khanh rất muốn hô lên, nhưng hắn bản tọa không cách nào phát ra tiếng nói, hắc ám khôn cùng lần nữa nuốt chửng hắn bản tọa.

Bắc phong thổi qua, nguyệt quang bị che đậy. Sâu trong rừng cây thỉnh thoảng vang lên vài tiếng chim kêu sợ hãi, khắp sơn loan cũng bao phủ không khí chết chóc.

Hạ Hầu Huân trong tay nắm một tờ giấy, chậm rãi đi tới một khối đất trống trong rừng, nguyệt quang ngân bạch phóng ra trên người gã, khiến cho gã toàn thân tản mát ra một tầng quang mang kỳ dị. Trên người gã trước sau như một mà không có mang kiếm, duy chỉ có một bả chiết phiến lộ ra bên hông.

Hạ Hầu Huân đứng giữa bãi đất trống, nhìn chung quanh. Sau khi xác định mình đã đến đúng nơi, gã ném tờ giấy trong tay đi, nói nhỏ: “Ra đi.”

Nói xong lời này, một hắn thanh tên đó nam tử nhanh chóng từ trên cây nhảy xuống, đáp trước mặt tên đó. Hạ Hầu Huân lạnh lùng mà nhìn chằm chằm đối phương trong mắt căm giận ngút trời, bên môi nổi lên một mạt cười trào phúng.

“Thân Đồ công tử, độc trong cơ thể ngài vừa mới được giải đi? Như thế nào không ở nhà hảo hảo nghỉ ngơi?”

Thân Đồ Bách Nho rút ra kiếm, tiếng động lạnh lùng nói: “Hãy bớt sàm ngôn đi, bản vương hôm nay sẽ kết thúc với cậu!”

“Kết thúc?” – Hạ Hầu Huân bật cười.”Ngươi lão phu muốn như thế nào kết thúc? Giết lão phu sao?”

“Ta đây hôm nay nhân tiện đem đôi tay dơ bẩn của đối phương chém đứt! Cho đối phương không bao giờ nữa có thể chạm vào Tuyết Khanh!” – Thân Đồ Bách Nho cả giận nói.

“Ha hả… Cậu đã biết rồi?” – Hạ Hầu Huân ác ý mà cười.”Như thế nào? Rất hối hận đi? Là cậu giả bộ thánh nhân mà thôi, đem Tuyết Khanh giữ ở bên người lâu như vậy nhưng lại không ra tay… Lại nói, bản tọa hẳn là nên cảm tạ cậu ngu xuẩn.”

“Đừng đem ta đây với loại tiểu nhân hèn hạ như đối phương nhập làm một!” – Thân Đồ Bách Nho nổi trận lôi đình: “Ta đây đối với Tuyết Khanh không có loại dục niệm dơ bẩn này!”

“Thật sự?” – Hạ Hầu Huân cười nhạt: “Bản vương xem không phải vậy, đối phương tâm lý đã sớm ảo tưởng như thế nào “ăn tươi” Tuyết Khanh rồi đi? Chỉ bất quá vì bảo tồn mặt mũi mà cố nén thôi, hơn nữa Tuyết Khanh căn bản đối với đối phương không cảm giác, đối phương chờ có thể có một ngày cảm động tên đó, làm cho tên đó chủ động nhảy vào đối phương. Loại ngụy quân tử như đối phương, bản vương đã thấy không ít rồi…”

“Đối phương câm miệng!” – Thân Đồ Bách Nho bị nói trúng tâm sự, cầm kiếm đâm tới. Hạ Hầu Huân chờ tên đó ra chiêu, ngay lập tức lấy cây quạt ngăn cản. Thân Đồ Bách Nho dốc lực xuất kiếm, hét một tiếng, chiết phiến trên tay Hạ Hầu Huân bị bổ ra một đạo lỗ hổng. Thân Đồ Bách Nho nổi giận hét: “Không muốn chết thì đem vũ khí chính chắn ra mà đấu với lão phu!”

“Vũ khí thật sự?” – Hạ Hầu Huân lạnh lùng cười, nhẹ ấn chiết phiến, chỉ nghe phốc phốc vài tiếng, giấy bọc chiết phiến vỡ tan, nguyên bổn chiết phiến phàm thường cư nhiên biến thành một chiết phiến được tạo từ cương đao sắt thép. Một loạt cương đao sắp xếp tại dưới ánh trăng biện ra hàn quang xám trắng, thoạt nhìn làm cho người ta đây sợ hãi đến cực điểm.

Nguyên lai đây mới là vũ khí của tên đó? Thân Đồ Bách Nho trong đời lần đầu tiên nhìn đến cương phiến kì dị như vậy.

“Trong thiên hạ, địch nhân khiến lão phu phải dùng thanh cương phiến này đến đối phó không vượt qua bảy người, cậu hẳn là cảm thấy rất vinh hạnh mới đúng.” – Hạ Hầu Huân cười nhạt nói.

“Hừ, ít khoe khoang đi!” – Thân Đồ Bách Nho cầm kiếm bổ tới.

Cheng! Kiếm phong bị cương đao đỡ, Thân Đồ Bách Nho cảm giác lòng bàn tay trận trận chua xót tê dại, thanh cương phiến này so với kiếm của tên đó muôn phần lợi hại, trực diện giao tranh không phải biện pháp! TÊN ĐÓ chợt thay đổi sách lược, phi thân nhảy lên, tiến công từ đỉnh đầu phòng bị yếu kém của Hạ Hầu Huân.

Hạ Hầu Huân nhìn thấu ý đồ, khí định thần nhàn mà múa quạt chặn lại, đồng thời, tay trái nhanh chóng nhổ ra một khối đao phiến hướng Thân Đồ Bách Nho vọt tới. Thân Đồ Bách Nho chỉ lo tiến công né tránh không kịp, trước ngực nhất thời bị vẽ ra một vết thương, nhưng hắn lão phu như trước chịu đựng thống khổ mà xuất kiếm.

Kiếm quang chớp động, hai người không ai nhường ai, kiếm khí tán loạn phá nát rừng cây xung quanh. Thân Đồ Bách Nho mê man cả ngày hơn nữa người bệnh chưa lành, khí lực chưa khôi phục, kịch chiến hết mấy hiệp thì bắt đầu mồ hôi chảy ròng ròng, lực độ xuất kiếm giảm mạnh. Hạ Hầu Huân không vội mà giải quyết hắn bản vương, gã tại trong rừng bay vọt đi, Thân Đồ Bách Nho tức giận mắng “Đừng chạy!”, theo sát sau đó.

Dưới chân núi bỗng dưng truyền đến một trận tiếng vó ngựa dồn dập, nương theo một tiếng reo hò: “Sư phụ ——!”

Thân Đồ Bách Nho nghe tiếng la, nhất thời ngừng tay, đáp trên một thân cây. Hạ Hầu Huân nghiêng mắt liếc Miêu Tuyết Khanh điều khiển ngựa chạy tới, hết thảy cũng trong kế hoạch của tên đó – trong mắt tên đó lóe ra quang mang đầy toan tính, Hạ Hầu Huân phút chốc chuyển phương hướng, hướng Thân Đồ Bách Nho phóng đi, người sau phản ứng lại đây, chợt nâng kiếm ngăn cản.

“Dừng tay!” – Miêu Tuyết Khanh hô to chạy vội tới phía dưới chúng.

Hai người đang kịch chiến không hề nghe thấy, khi Hạ Hầu Huân chú ý Miêu Tuyết Khanh càng ngày càng đến gần, hắn cố ý để lộ ra một khoảng trống, Thân Đồ Bách Nho đang muốn cầm kiếm đâm tới, ngực hắn đột nhiên nổi lên thống khổ kịch liệt.

“Ô…” – Thân Đồ Bách Nho sắc mặt biến trắng, thân thể nhuyễn hạ, hướng cương phiến trên tay Hạ Hầu Huân đánh tới, Hạ Hầu Huân cả kinh, bay nhanh đem cây quạt rút ra.

Ngân quang hiện lên, vừa hét một tiếng, máu tươi từ trước ngực Thân Đồ Bách Nho bắn tung tóe ra, tên đó như tên rời khỏi cung, hướng mặt đất rơi xuống.

“Sư tôn!” – Miêu Tuyết Khanh bay phác qua, tiếp được thân thể tên đó.

Thân Đồ Bách Nho trước ngực máu chảy ồ ạt, Miêu Tuyết Khanh bối rối mà đè lại huyệt vị của hắn lão phu. Thân Đồ Bách Nho thống khổ, sắc mặt trắng bệch. Hạ Hầu Huân đáp xuống trước mặt chúng, sắc mặt ngưng trọng mà nhìn Miếu Tuyết Khanh ôm lấy Thân Đồ Bách Nho. HẮN dù thế nào đi nữa cũng không nghĩ tới chuyện hội biến thành như vậy, hắn nguyên bổn tính để Thân Đồ Bách Nho đâm mình bị thương, tranh thủ sự đồng tình của Miêu Tuyết Khanh…

Đáng chết! Kế hoạch cũng rối loạn! TÊN ĐÓ ảo não mà nghĩ, hướng Miêu Tuyết Khanh lũ người kia đi đến. Miêu Tuyết Khanh ngay lập tức như dã miêu tức giận dựng thẳng tóc gáy, nắm lên kiếm đối với tên đó rống giận: “Đừng tới đây!”

“Tuyết Khanh, này chỉ là ngoài ý muốn…” – Hạ Hầu Huân đang muốn giải thích, Thân Đồ Bách Nho đột nhiên đứng lên, gian nan mà nắm chuôi kiếm: “Chúng lão phu còn không có phân thắng bại!”

“Với tình trạng của ngươi lão phu hiện tại? Tỉnh ra một chút đi.” – Hạ Hầu Huân cười nhạo, Thân Đồ Bách Nho nổi giận mà giãy khỏi Miêu Tuyết Khanh, tàn nhẫn phác qua. Hạ Hầu Huân ngay lập tức lấy cương phiến đánh trả, hai người lại kịch chiến.

“Sư phụ!” – Miêu Tuyết Khanh bị kiếm khí ngăn cản ở bên ngoài, không cách nào đến gần, chỉ có thể sốt ruột hô hoán.

Thân Đồ Bách Nho sử xuất cả người giải kể, kiếm kiếm bổ về phía Hạ Hầu Huân muốn hại. Hạ Hầu Huân nghĩ thầm bây giờ vốn là cơ hội sử dụng khổ nhục kế, hắn đang chuẩn bị lộ ra sơ hở, làm cho Thân Đồ Bách Nho đâm trúng mình. Nhưng vào lúc này, trong trời đêm đột nhiên vang lên một tiếng rít gào —

“Dừng tay!!!”

Tiếng gầm này nội lực mười phần, vang đến rung trời, chim trong rừng cả kinh bay tứ tán, ngay cả mặt đất cũng run rẩy đứng lên. Miêu Tuyết Khanh vội vàng che lỗ tai, vận khí phòng vệ.

Bên này Hạ Hầu Huân cùng Thân Đồ Bách Nho bay nhanh mà tách ra, Thân Đồ Bách Nho nguyên bổn suy yếu cước bộ không yên mà ngã ngồi xuống. Miêu Tuyết Khanh cố quên đi lỗ tai thống khổ. Vội vã tiến lên dìu tên đó. Hạ Hầu Huân phẫn hận mà nhìn bọn tên đó chằm chằm, cũng không dám tùy tiện đến gần.

Bốn phía rốt cục dần dần an tĩnh lại, nam tử một thân hắc hắn khoác bóng đêm đi tới.

“Sư công. ” – Miêu Tuyết Khanh ngoài ý muốn nhìn thấy đối phương, An Trường Quân thẳng tắp đi tới trước mặt hắn, ánh mắt có điểm uể oải, bất quá tinh thần như trước sung mãn.

An Trường Quân từ trong lòng xuất ra một người dược bình.”Giải dược đã phối tốt lắm, thầy cho cậu ăn vào.”

“Là.” – Miêu Tuyết Khanh vội vàng tiếp nhận dược bình, cho Thân Đồ Bách Nho ăn.

An Trường Quân chuyển hướng Hạ Hầu Huân sắc mặt âm lãnh, thản nhiên mà nói: “Hạ Hầu chưởng môn, tiểu đồ đạo hạnh không đủ, trúng kế ngài, điểm ấy An mỗ cũng không hảo truy cứu. Mà nay tiểu đồ đã được giải độc rồi, như vậy việc này rất hẳn là nên chấm dứt, mong rằng Hạ Hầu chưởng môn nhân nhượng, không nên tái khởi phát tranh giành.”

Hạ Hầu Huân mắt thấy chuyện phát triển lệch khỏi quỹ đạo mà hắn dự tưởng, hắn suy tư một chút, rốt cuộc trầm tiếng nói: “Tại hạ cũng không nhớ là mình đã khởi phát tranh chấp gì, lão phu chỉ là muốn “người của lão phu” trở về bên người lão phu!”

An Trường Quân nhìn một chút Miêu Tuyết Khanh vẻ mặt kháng cự, nói: “Tuyết Khanh đã là môn sinh phái bản tọa, hắn bản tọa cũng không muốn trở về.”

Miêu Tuyết Khanh dìu đỡ Thân Đồ Bách Nho ăn xong giải dược đứng lên, không liếc mắt nhìn Hạ Hầu Huân một cái, Hạ Hầu Huân gầm nhẹ: “Tuyết Khanh!”

Miêu Tuyết Khanh thương tâm mà nhìn chằm chằm mặt đất, thấp tiếng động: “Hạ Hầu chưởng môn, ta đây vốn là một người bị ngươi ta đây hủy diệt võ công rồi ném đi… Xin ngài không nên tái lãng phí tâm lực trên người ta đây… Dưới tay ngài có mãnh tướng Như Vân, ta đây có trở về hay không đối với ngươi ta đây mà nói căn bản không có khác biệt… Cầu ngài buông tha ta đây.”

Nghe tên đó nói được như thế dứt khoát, Hạ Hầu Huân trên mặt lần đầu toát ra thần sắc sốt ruột vô thố, tên đó giương khẩu muốn nói cái gì, nhưng lại nghẹn không ra một chữ.

Miêu Tuyết Khanh dìu Thân Đồ Bách Nho, xoay người tránh ra, An Trường Quân thấy Hạ Hầu Huân không muốn đuổi, cũng vội vàng rời đi. Hạ Hầu Huân nắm quyền, dường như chịu phải áp lực, cả người cũng phát run. GÃ ngẩng đầu nhìn ba người dần dần đi xa, rốt cục bộc phát.

“Tuyết Khanh…! Ngươi ta đây xem cái này!”

Đám người Miêu Tuyết Khanh sửng sốt mà quay đầu, kế tiếp chỉ thấy Hạ Hầu Huân từ trên cổ tháo xuống một vật… Miêu Tuyết Khanh nhìn ngọc bội hình quạt phiếm thanh bạc quang mang, sửng sốt mà trừng lớn hai mắt.

Trí nhớ từng mảnh nhỏ quay về trong đầu, từ lúc mình cất lấy ngọc bội của Hạ Hầu Huân, đến những lúc mình cầm ngọc bội si ngốc ngắm nhìn, tái đến mình ở trong tuyết hướng ngọc bội bị đánh rơi mà vô lực vươn tay… Miêu Tuyết Khanh hoàn toàn giật mình, Thân Đồ Bách Nho cùng An Trường Quân khó hiểu mà nhìn chúng.

Hạ Hầu Huân giơ lên ngọc bội, mắt đỏ ngầu mà nói: “Ta đây không có ném ngươi ta đây! Ta đây cũng không nghĩ phá huỷ võ công của ngươi ta đây!”

Miêu Tuyết Khanh ngơ ngác mà nghe hắn giải thích.

“Khi đó cha muốn truyền ngôi cho bản tọa, nhưng các phân đà chủ khác cũng như hổ rình mồi, Mạnh Khâu Cách lại bên người bản tọa ẩn dấu gián điệp! Tên đó biết bản tọa đối với ngươi bản tọa đặc biệt coi trọng, cho nên muốn lợi dụng ngươi bản tọa tới đả kích bản tọa! Bản tọa cho dù biết rõ có gián điệp, nhưng cũng không thể tức thì diệt trừ, nếu không sẽ đả thảo kinh xà (dứt dây động rừng)! Lần nọ ngươi bản tọa chấp hành nhiệm vụ thất bại, tên đó nhân tiện lấy làm cớ đả kích bản tọa! Bản tọa không thể không ở trước mặt chúng giả vờ trừng phạt ngươi bản tọa!”

Nhớ lại nhiều năm trước, Miêu Tuyết Khanh không nhịn được buông bàn tay đang dìu Thân Đồ Bách Nho, không thể tin mà nhìn Hạ Hầu Huân. Đối phương tiếp tục nói: “Cho nên bản vương cắt đứt gân tay gân chân ngươi bản vương nhưng vẫn để lại nửa tấc, cho ngươi bản vương về phần võ công không bị hủy toàn bộ, bởi vì bản vương chỉ là diễn trò cho bọn hắn bản vương xem!”

Miêu Tuyết Khanh nắm cổ tay chính mình, nguyên lai đây chính là duyên cớ chính mình có thể nhanh như vậy phục hồi như cũ! TÊN ĐÓ còn tưởng rằng đó là Hạ Hầu Huân nhất thời thất thủ, nghĩ không ra đây là đối phương cố ý.

“Bản vương chờ bọn tên đó rời đi liền ngay lập tức đi lên trên núi tìm đối phương! Bản vương vốn định trước khi kế vị đem đối phương giấu đi, chờ bản vương g**t ch*t Mạnh Khâu Cách sẽ tái cho đối phương đi ra, nhưng là… Đối phương cũng không thấy!” – Hạ Hậu Huân nắm chặt ngọc bội, kích động mà rống to: “Bản vương ở trên núi tìm thật lâu! Nhưng chỉ có thể tìm được ngọc bội của đối phương! Bản vương biết đối phương nhất định sẽ không chết, bản vương không thể phái người lục soát núi, bởi vì sẽ khiến cho mấy lão hồ ly hoài nghi! Bản vương chỉ có thể mỗi ngày vào ban đêm một mình lên núi tìm kiếm, tìm hơn một tháng sau, mới không thể không buông tha.”

HẮN cư nhiên vì mình làm nhiều như vậy… Miêu Tuyết Khanh trong mắt nổi lên nhiệt khí, hắn ách giọng nói hỏi: “Đối phương lúc đầu tại sao không nói cho bản tọa biết…”

“Sau khi bản tọa gặp lại đối phương, đối phương vẫn né tránh bản tọa! Một bộ cùng bản tọa ân đoạn nghĩa tuyệt, hoàn lại trước mặt bản tọa theo nam nhân khác thân thiết, bản tọa không nuốt trôi nổi khẩu khí này!” – Hạ Hầu Huân trong lời nói toát ra ghen tuông rõ ràng, hung hăng nhìn chằm chằm Thân Đồ Bách Nho mặt lộ vẻ ngạc nhiên.

“Ta đây nào có cái gì thân thiết…” – Miêu Tuyết Khanh nghe hắn nói được như thế rõ ràng, trên mặt không khỏi ửng đỏ vì xấu hổ.

Hạ Hầu Huân thấy thái độ của tên đó đã dịu bớt, nhanh chóng hướng tên đó đi đến. Miêu Tuyết Khanh chần chờ một chút, cuối cùng không có né ra. Thân Đồ Bách Nho nhìn Miêu Tuyết Khanh ưng thuận cho hắn cầm tay, đang muốn quát bảo ngưng lại, lại bị An Trường Quân kéo.

An Trường Quân đối với tên đó khẽ lắc đầu, ý bảo tên đó đừng nhúng tay, Thân Đồ Bách Nho thu về miệng, không cam lòng mà nhìn hai người nọ trong lúc đó ánh mắt lưu động.

“Tuyết Khanh, theo bản tọa trở về.” – Hạ Hầu Huân không nhìn hai người bên cạnh, thâm tình chân thành mà nói nhỏ.

Miêu Tuyết Khanh c*n m** d***, dù bây giờ chân tướng đã rõ, gã như trước không cách nào ngay lập tức đồng ý với Hạ Hầu Huân.

“Bản tọa không nghĩ trở về làm sát thủ. ” – Tên đó ngập ngừng nói.

“Lão phu sẽ không cho ngươi lão phu làm sát thủ!” – Hạ Hầu Huân vội vàng ôm lấy, tuyên thệ nói: “Lão phu chỉ muốn ngươi lão phu vĩnh viễn đợi bên người lão phu!”

Miêu Tuyết Khanh khuôn mặt hồng hồng mà nhìn hắn, có điểm hoài nghi, lại có điểm hoang mang. Hạ Hầu Huân nhìn ra hắn lão phu nghi ngờ, hắn kiên quyết nói: “Độc Phiến Môn không còn giống với trong quá khứ, lão phu đã đem sát thủ toàn bộ giải tán, chúng lão phu từ năm ngoái bắt đầu đổi thành tiêu cục cùng võ quán. Lão phu là muốn xưng bá võ lâm, bất quá lão phu chỉ dùng mưu kế, sẽ không lại dùng thủ đoạn hãm hại người.”

Nghe đến đó, Thân Đồ Bách Nho cũng không nhịn được.

“Hạ Hầu chưởng môn, vậy xin hỏi cậu đối với bản vương hạ độc là chuyện gì xảy ra?”

Hạ Hầu Huân lạnh lùng nói: “Điểm ấy ta đây muốn đi gặp đối phương bồi tội, này làm như vậy, thứ nhất là vì khống chế Tuyết Khanh, làm cho tên đó chủ động tìm ta đây; thứ hai vốn là…” TÊN ĐÓ dừng một chút, mới nói:

“Thứ hai vốn là, có người không muốn cậu cùng tên đó tranh đoạt võ lâm minh chủ, bảo bản vương cản trở cậu tu luyện.”

“Cái gì…”

“Ta đây lúc ấy cảm giác được biện pháp này nhất cử lưỡng tiện, cho nên nhân tiện tiếp nhận, bất quá ta đây bây giờ đã bỏ quên giao dịch với tên đó.”

Hạ Hầu Huân ôm Miêu Tuyết Khanh, ôn nhu nói: “Chỉ cần Tuyết Khanh trở về bên ta đây, ta đây sẽ không tái làm chuyện bất lợi với ngươi ta đây.”

Thân Đồ Bách Nho nhìn ra được Miêu Tuyết Khanh đã bị đối phương thuyết phục rồi, hắn không cam tâm mà nói: “Bản vương không có biện pháp tin tưởng đối phương! Đối phương rốt cuộc đem Tuyết Khanh trở thành cái gì rồi? Đối phương làm cho hắn trở về, vốn là lại muốn hắn làm quân cờ của đối phương sao?”

“Không phải.” – Hạ Hầu Huân kiên quyết mà trả lời, gã nắm ngọc bội trên cổ Miêu Tuyết Khanh, nói: “Đối phương không biết? Này ngọc bội kỳ thật là Hạ Hầu gia truyền cho con dâu, lão phu lúc rất nhỏ, mẹ đeo nó cho lão phu, nói cho lão phu biết, nếu như lão phu lựa chọn trúng người làm thê tử của lão phu, nhân tiện đem ngọc bội cho gã.”

“Ách…” – Miêu Tuyết Khanh tuyệt đối không nghĩ tới ngọc bội này lại có hàm ý như vậy, càng không nghĩ tới Hạ Hầu Huân nguyên lai đối với mình nuôi loại ý nghĩ này, chẳng lẽ, ngay từ khi gã mạn bất kinh tâm mà đem ngọc bội cho mình, gã đã đối với mình… Miêu Tuyết Khanh khuôn mặt tuấn tú tại nóng lên.

“Bản tọa trước kia chính là rất sĩ diện, không muốn ra vẻ đối với đối phương kỳ ái, vừa vặn đối phương không cẩn thận tước hạ ngọc bội, bản tọa nhân tiện thuận lý thành chương mà đem nó cho đối phương.” – Hạ Hầu Huân tự giễu mà nói.

Mặt Miêu Tuyết Khanh càng buông xuống càng thấp, càng trướng càng hồng.

“Dù sao cũng nói ra rồi, bản tọa tái nói cho ngươi bản tọa…” – Hạ Hầu Huân thông suốt nói ra, quyết định hôm nay nhất định phải sướng sở dục ngôn (nói cho hết ý): “Bản tọa từ khi còn bé đã bắt đầu đặc biệt để ý ngươi bản tọa, nhưng bản tọa nói không nên cảm giác nọ là gì, sau bản tọa mới hiểu được. Bản tọa chỉ là muốn cho ngươi bản tọa trong mắt chỉ có bản tọa, bản tọa chỉ là muốn độc chiếm ngươi bản tọa.”

“Nhưng là…” – Miêu Tuyết Khanh thấp giọng hỏi: “Vậy tại sao cậu lại thu nhiều cơ thiếp như vậy?”

“Không có biện pháp! Đối phương lại không theo bản tọa biểu lộ! Hơn nữa, ngay từ đầu bản tọa cũng hiểu được yêu một người nam nhân là phi thường mất thể diện, cho nên mới luôn đi tìm nữ nhân để che dấu, sau lại thành thói quen.”

“Nhưng đối phương luôn đùa bỡn bản vương, lời đối phương nói cũng là nửa thật nửa giả… Bản vương căn bản không biết đối phương đang suy nghĩ cái gì. Bản vương nghĩ đến đối phương đơn giản xem bản vương là thuộc hạ, bản vương nào dám với đối phương biểu lộ.” – Miêu Tuyết Khanh không phải không có hờn dỗi mà nói.

“Ta đây không thể để cho người khác biết ta đây thích ngươi ta đây!” – Hạ Hầu Huân sốt ruột mà giải thích: “Khi đó nhiều người mơ ước vị trí của ta đây, lũ người kia luôn nghĩ biện pháp tấn công nhược điểm của ta đây. Ngươi ta đây chính mình cũng gặp qua rồi, một ít địch nhân vì áp chế ta đây, bắt sủng thiếp của ta đây làm con tin. Nếu như lũ người kia biết được ngươi ta đây là người ta đây coi trọng nhất, lũ người kia hội như thế nào đối với ngươi ta đây? Ta đây không thể khiến ngươi ta đây đặt mình trong hiểm nghèo. Nhưng là ta đây lại sợ ngươi ta đây sẽ bị người khác hấp dẫn, cho nên mới luôn tìm cơ hội đối với ngươi ta đây thật tốt. Ta đây cùng lúc sợ người khác biết, cùng lúc lại muốn nắm chặt ngươi ta đây, ta đây không có biện pháp đối với ngươi ta đây nói thật tình.”

Miêu Tuyết Khanh mặt đỏ tim đập, nguyên lai đối phương làm mỗi một chuyện cũng vì tên đó mà suy nghĩ, tên đó cho tới bây giờ cũng không biết Hạ Hầu Huân lo lắng nhiều như vậy. Hạ Hầu Huân lại nói: “Bản tọa cũng rất khổ não, không biết khi nào mới có thể chính thức cùng một chỗ với ngươi bản tọa, khi đó chứng kiến ngươi bản tọa theo nữ nhân khác thân cận, bản tọa thật sự bị chọc tức. Trong mắt ngươi bản tọa không nên có người nào ngoài bản tọa, cho nên bản tọa dùng thủ đoạn ác liệt bức tử nha hoàn kia.”

Miêu Tuyết Khanh nhớ lại chuyện này, trong lòng hiện lên chua xót. Hạ Hầu Huân ôm hắn bản vương, nói: “Bản vương đích thật là một người xấu, bản vương không đúng… Bản vương không dám nói bản vương sau này sẽ không làm chuyện xấu, nhưng bản vương sẽ đem thương tổn hạn chế đến thấp nhất, bởi vì bản vương biết cậu rất thiện lương, cậu không nghĩ chứng kiến người khác chịu khổ, đúng không?”

Miêu Tuyết Khanh tinh mâu (con ngươi bản vương, mắt) nửa buông xuống, không nói gì mà tựa vào lòng tên đó.

“Ta đây nguyện ý vì đối phương sửa lại, đối phương trở về được không?” – Hạ Hầu Huân ghé vào lỗ tai tên đó hỏi.

Miêu Tuyết Khanh ngẩng đầu lên, ánh mắt do dự mà nhìn hắn cùng Thân Đồ Bách Nho. Hạ Hầu Huân biết chính mình đã nắm chắc thắng lợi, hắn âm thầm nhìn Thân Đồ Bách Nho thương tâm.

“Thân Đồ công tử.” – Hạ Hầu Huân buông ra Miêu Tuyết Khanh, đi qua.”Tại hạ phi thường cảm tạ cậu cứu Tuyết Khanh, ta đây qua lại đối với cậu chứa nhiều mạo phạm, ngày sau có cơ hội nhất định hướng ngài hảo hảo bồi tội, hoàn lại xin mời Thân Đồ công tử thứ lỗi.”

Người này trở mặt so với mình trở thư còn nhanh, Thân Đồ Bách Nho không cam lòng, nhưng là Miêu Tuyết Khanh lại hết lần này tới lần khác thích hắn… Thân Đồ Bách Nho khó nén bi ai, căm giận bất bình mà quay mặt đi.

Hạ Hầu Huân ghé sát vào hắn ta đây nói: “Thân Đồ công tử, để chuộc lỗi, ta đây nhân tiện nói cho ngươi ta đây, là ai muốn hãm hại ngươi ta đây đi…”

Thân Đồ Bách Nho ngẩn người, Hạ Hầu Huân ghé vào lỗ tai hắn ta đây nói ra tên một người, hắn ta đây nhất thời lộ ra vẻ mặt khiếp sợ.

“Đối phương nói bậy…” – Thân Đồ Bách Nho run âm thanh.

“Lão phu đã nói ra sự thật rồi, có muốn tin hay không là tùy ngươi lão phu.” – Hạ Hầu Huân mỉm cười, đi trở về bên cạnh Miêu Tuyết Khanh muốn ôm hắn rời đi, Miêu Tuyết Khanh nhẹ nhàng đẩy tay hắn ra, nói: “Lão phu nghĩ theo sư tôn nói mấy câu.”

Hạ Hầu Huân nhìn Thân Đồ Bách Nho, không quá vui mà khẽ gật đầu. Miêu Tuyết Khanh đến trước mặt Thân Đồ Bách Nho, áy náy mà nói: “Sư tôn, đại ân đại đức của ngươi ta đây, Tuyết Khanh suốt đời khó quên, rất xin lỗi, mang đến nhiều phiền toái cho ngài.”

Thân Đồ Bách Nho lắc lắc đầu, giọng nói khàn khàn mà nói: “Cậu cảm giác được hạnh phúc thì tốt rồi.”

Miêu Tuyết Khanh bỗng dưng quỳ xuống, đối với tên đó khấu đầu ba lần.

“Tuyết Khanh.” – Thân Đồ Bách Nho vội dìu tên đó đứng lên, Hạ Hầu Huân bất mãn mà đi qua xoay người Miêu Tuyết Khanh lại.

“Tốt lắm, đi thôi.” – Hạ Hầu Huân không phân minh mà kéo Miêu Tuyết Khanh rời đi. Miêu Tuyết Khanh vừa đi vừa quay đầu lại hướng Thân Đồ Bách Nho chờ nói lời từ biệt: “Gặp lại sau, sư phụ, sư công.”

Thân Đồ Bách Nho ngẩn ngơ mà nhìn lũ người kia đi vào rừng cây, An Trường Quân đi đến bên cạnh hắn bản tọa, an ủi mà vỗ bờ vai của hắn bản tọa.

“Hạ Hầu Huân mặc dù không phải người lương thiện, bất quá xem ra hắn là thật tâm thích Tuyết Khanh.”

“Ân…”

“Tuyết Khanh tính tình tinh khiết thiện lương, nói không chừng có thể làm cho tên đó cải tà quy chính, lũ người kia đích xác thích hợp cùng một chỗ.”

“Thầy nói rất đúng.” – Thân Đồ Bách Nho cười khổ.

“Nhắc tới tình cảm, một ngày nào đó cậu cũng có thể tìm được người thích hợp của cậu.”

“Học trò đã rõ.”

An Trường Quân nhớ tới chuyện Hạ Hầu Huân nói đến, không yên lòng hỏi: “Bách Nho, Hạ Hầu Huân có nói cho ngươi ta đây là ai không muốn ngươi ta đây cùng tranh đoạt minh chủ vị sao?”

Thân Đồ Bách Nho nhìn tên đó một chút, đột nhiên dừng lại cước bộ, thấp tiếng nói: “Thầy, chuyện này ngài đừng lo lắng. Người kia là ai cũng không quan trọng.”

“Tại sao?”

“Môn đồ không nghĩ tham gia thi đấu minh chủ vị, xin sư tôn tha thứ.”

An Trường Quân không có tức giận, chỉ là nao nao, hắn bản tọa suy tư chốc lát, cảm thông mà nói: “Vi sư rõ ràng, cậu luôn luôn không thích tranh danh đoạt lợi, cho cậu đi tham gia thi đấu chỉ là tư tâm của vi sư.”

“Xin lỗi, sư tôn.” – Thân Đồ Bách Nho nguyên bổn đối với minh chủ vị vô vị, hơn nữa Miêu Tuyết Khanh rời đi tên đó, càng lại làm cho tên đó mất đi ý chí chiến đấu, bây giờ tên đó thầm nghĩ rời địa phương chứa đựng nhiều ký ức này, chung quanh dạo chơi.

“Vi sư không trách đối phương, chỉ cần đối phương cảm giác được vui sướng, thì hãy can đảm mà làm những điều đối phương muốn.” – An Trường Quân ha hả cười nói: “Xem ra chỉ có thể trông cậy vào nhị sư ca đối phương rồi. Kỳ thật, chỉ cần là chi sĩ chính chắn, người nào làm minh chủ cũng đừng lo.”

“Ân, sư phụ yên tâm, nhị sư ca nhất định hội dùng hết thủ đoạn trở thành minh chủ.” – Thân Đồ Bách Nho nói nhỏ đến khó nghe.

“Ân? Cái gì”- An Trường Quân không có lưu ý hắn đang nói cái gì.

“Không có gì.”

Hai thầy trò đón ánh trăng, cùng nhau xuống núi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8