[Ái Nô Hệ Liệt] Tuyết Nô Nhi
Chương 7
Nắng sớm rực rỡ từ cửa sổ tiến vào, bên ngoài truyền đến tiếng chim chi chi tra tra kêu. Thân Đồ Bách Nho kéo chặt khăn trùm đầu, phủ thêm áo khoác, đẩy cửa phòng chậm rãi đi ra ngoài.
Miêu Tuyết Khanh đứng ở ngoài cửa, xem bộ dáng chờ đợi đã lâu.
“Sư phụ.” – Miêu Tuyết Khanh vái chào.
“Xin lỗi, chờ đã rất lâu sao?”
“Không có.”
“Vậy chúng bản tọa đi thôi, những khách nhân cũng mau tới rồi.” – Thân Đồ Bách Nho đi vài bước, lại phát hiện Miêu Tuyết Khanh chưa cùng đi lên.
“Làm sao vậy?” – Tên đó lộn trở lại, Miêu Tuyết Khanh cúi đầu, khó khăn mà mở miệng:
“Sư phụ, bản vương không đi tham gia có thể chứ?”
Thân Đồ Bách Nho không có lộ ra vẻ mặt đột ngột, mà là thông cảm hỏi: “Đối phương là sợ hãi gặp phải Hạ Hầu Huân sao?”
“Ân…” Miêu Tuyết Khanh biết được Hạ Hầu Huân cũng nằm trong danh sách tham dự thọ tiệc lần này, tự mình hôm nay đi tham gia yến hội, nhất định sẽ gặp phải gã.
“Ngươi lão phu đừng lo lắng, có vi sư cùng sư công, chúng lão phu quyết không để hắn thương tổn ngươi lão phu.”
Miêu Tuyết Khanh lắc lắc đầu: “Sư công hiếm khi cử hành thọ tiệc, lão phu không nghĩ cho gã thêm phiền toái…”
Tên đó nói cũng có đạo lý, Thân Đồ Bách Nho không muốn miễn cưỡng tên đó, khẽ khẽ thở dài: “Tốt lắm.Bản tọa sẽ nói với sư công ngươi bản tọa.”
“Xin lỗi, sư phụ…” – Miêu Tuyết Khanh khó nén trong lòng xin lỗi.
“Đừng lo, vậy cậu nhân tiện đợi ở chỗ này nghỉ ngơi đi.”
“Ân… Thầy, bản tọa nghĩ lại đi tìm tên khất cái ngày hôm qua.”
“Ân, đi thôi, cẩn thận một chút.”
“Tạ ơn sư phụ…” – Miêu Tuyết Khanh không muốn sẽ cùng Hạ Hầu Huân ở cùng dưới một mái hiên, nhất thời như nhấc được gánh nặng. TÊN ĐÓ cùng với Thân Đồ Bách Nho nói lời từ biệt, đang rời khỏi, lại bị đối phương hô trụ.
“Tuyết khanh, đội sa mạo lại đi thôi, bên ngoài nói không chừng sẽ có môn sinh Độc Phiến Môn, nếu bị lũ người kia phát hiện rồi, lại gặp phải phiền toái.” – Thân Đồ Bách Nho cẩn thận mà nói.
“Nga…” – Miêu Tuyết Khanh đang muốn trở về phòng gian, Thân Đồ Bách Nho đã nhanh hơn hắn lão phu một bước đi vào, đem sa mạo lấy ra. Hắn lão phu đi tới trước mặt Miêu Tuyết Khanh, tự tay mang mũ, kéo hạ sa khăn.
Cử chỉ của hắn bản vương thân mật vượt quá phạm vi thầy trò, một mực giống như chiếu cố tình nhân. Miêu Tuyết Khanh trong lòng cảm giác được quái dị, rồi lại không thể nói chỗ nào không thích hợp.
“Trên đường cẩn thận.” – Thân Đồ Bách Nho ôn nhu cười.
Chung quy cảm giác được… Hôm nay ánh mắt Thân Đồ Bách Nho nhìn mình có điểm không phàm thường, ngay cả tươi cười cũng mang theo ngọt ngào trước đây không có, Miêu Tuyết Khanh hoang mang mà nghĩ tới.
“Môn sinh biết, cám ơn sư phụ…” – Hắn lão phu vội vã nói lời cám ơn, nhanh chân mà rời đi.
Thân Đồ Bách Nho nhìn hướng hắn bản tọa rời đi thất thần hồi lâu, lúc này mới cập bước rời đi.
Thọ tiệc của An Trường Quân an bài tại giờ Thân tiến hành, trước vốn là thời gian tiếp khách. Ngoại trừ gia chủ, Thân Đồ Bách Nho cũng muốn hỗ trợ tiếp đãi tân khách.
Tại thời điểm đón khách, Thân Đồ Bách Nho thấy được Hạ Hầu Huân. Đối phương tuấn soái anh vĩ, thần thái sang trọng, một bả chiết phiến nơi tay, thân tạo sắc cẩm bào, được vài tên người hầu vây quanh vào cửa, nghiễm nhiên vốn là một vị Hoàng Tôn quý tộc.
Hạ Hầu Huân xuất hiện khiến các khách nhân khác thêm chú ý, ngay từ đầu mọi người cũng không biết thân phận của tên đó, thấy tên đó quần áo hoa mỹ, khí độ bất phàm, còn tưởng rằng tên đó là thành viên hoàng tộc. Thẳng đến khi các tân khách tập trung đến phòng khách ngồi, người hầu hô: “Độc Phiến Môn, Hạ Hầu chưởng môn nhân xin mời ngồi…”
Các tân khách vừa nghe vài chữ “Độc Phiến Môn”, nhất thời nổ tung. Mọi người đều biết, Độc Phiến Môn chuyện xấu đồn xa, luôn luôn bị chính phái xem thường, cùng giang hồ nhân sĩ phân chia giới tuyến rõ ràng. Mà nay người có địa vị cao nhất trong chốn võ lâm An Trường Quân lại yêu cầu chưởng môn nhân Độc Phiến Môn tham gia thọ tiệc, có thể nào gọi người không ngạc nhiên?
Kỳ thật lần này mời Hạ Hầu Huân cũng không phải là ý An Trường Quân, mà nhị đồ đệ Hạ Cảnh Tề an bài. Thuyết pháp của Hạ Cảnh Tề vốn là, người nào không từng lầm lỡ, Độc phiến Môn nay đã có cải tà quy chính, so với đối kháng, không bằng tiếp nhận cảm hóa chúng, yêu cầu chúng dự tiệc cũng vì trợ giúp chúng dung nhập chính phái nhân sĩ trên giang hồ.
An Trường Quân nghe tên đó nói hợp lý, cũng nhân tiện đáp ứng. Chỉ là, các tân khách không rõ nội tình, tưởng rằng An Trường Quân là bị Độc Phiến Môn mua chuộc rồi, đều dùng ánh mắt thất vọng cùng hèn mọn nhìn Hạ Hầu Huân cùng thầy trò An Trường Quân.
Hạ Hầu Huân không để ý tới ánh mắt kẻ khác, thong thả mà cầm trà nhâm nhi thưởng thức. An Trường Quân biết đám người kia hiểu lầm, nhưng cũng không vội mà giải thích, hắn thần sắc tự nhiên mà ngồi ở vị trí chủ tọa, chờ đợi tân khách toàn bộ nhập tiệc.
Tất cả mọi người ngồi xong, An Trường Quân đứng lên, ôm quyền nói: “Đa tạ chư vị tham gia thọ tiệc của tại hạ, tại hạ cùng với hai vị đồ đệ lần nữa đối với các vị tỏ lòng cảm tạ.”
Hạ Cảnh Tề cùng Thân Đồ Bách Nho cũng đi theo đứng lên, hướng bốn phía ôm quyền. An Trường Quân cũng không nói nhiều lời khách sáo, đi thẳng vào vấn đề nói: “Tại hạ năm nay sở dĩ yêu cầu mọi người đến đây, cũng không phải là chỉ vì mừng thọ, mà là có một việc trọng yếu hơn muốn tuyên bố…”
Trong phòng tất cả mọi người câm như hến, chờ tên đó nói, An Trường Quân dừng một chút, không nhanh không chậm mà cao tiếng nói: “Tại hạ chuẩn bị nhường lại vị trí võ lâm minh chủ.”
Lời này vừa nói ra, trong phòng nhất thời một trận xao động, Hạ Hầu Huân như trước chậm rãi mà hạp trà, xem bộ dáng thì tên đó đã dự liệu được chuyện này. An Trường Quân giơ lên hai tay, ý bảo mọi người an tĩnh, mọi người lúc này mới khép lại miệng. An Trường Quân lại nói:
“Các vị nhất định hiếu kì, vì sao tại hạ hội đột nhiên nghĩ đến từ nhậm, cùng với việc như thế nào tuyển ra tân minh chủ tiếp theo? Hôm nay tại hạ muốn mọi người tề tụ một đường, chính là vì thương thảo chuyện này…”
Tên đó còn chưa nói hết, một hòa thượng nhân tiện đứng dậy.
“An minh chủ, ngài nhậm chức minh chủ chưa đến mười năm, huống chi ngài bây giờ còn kiện tráng như thế, thật sự không thích hợp từ nhậm quá sớm.”
Các chưởng môn còn lại cũng xen miệng: “Đúng vậy, An minh chủ còn trẻ, cần gì nhanh như vậy từ nhậm?”
“Thời gian An minh chủ nhậm chức, phân tranh chốn giang hồ cũng giảm bớt, đều giúp các phái hòa hợp, cách làm việc của An minh chủ cần phải lưu lại…”
An Trường Quân lắc lắc đầu nói: “Đa tạ mọi người tán thưởng, nhưng là An mỗ đã quyết, gánh nặng võ lâm minh chủ đặt trên người của bản vương đã lâu lắm… Vì ngồi trên vị trí này, bản vương đã mất đi người trọng yếu nhất…” – Nói đến chỗ này, An Trường Quân khó nén trong lòng bi thương, hắn bản vương than nhẹ nói: “Bây giờ, cũng là lúc đem trọng trách này giao cho những người khác rồi.”
Hắn bản tọa phân phó Hạ Cảnh Tề: “Cảnh Tề, cầm đến đây đi.”
“Là, thầy.”
Hạ Cảnh Tề tiến vào nội thất, cầm một khối hoàng kim lệnh bài đi ra, đây là tượng trưng cho võ lâm minh chủ. An Trường Quân tiếp nhận lệnh bài, giơ lên, tất cả mọi người đều quì xuống.
An Trường Quân dùng âm thanh quyết đoán rõ ràng nói: “Các lộ anh hùng nghe lệnh, minh chủ tiếp theo, lấy hình thức luận võ truyền thống tuyển chọn, hai tháng sau cử hành, bất luận kẻ nào chỉ cần được chưởng môn nhân “thập đại phái ngũ đại bang” đề cử, đều có thể tham gia.”
Hạ Hầu Huân nghe xong, ánh mắt nghiêng liếc nhìn lệnh bài ánh vàng rực rỡ kia, khóe miệng hiện ra một tia cười nhạt.
Sắc trời từ từ tối đi, người bán hàng rong thu thập hàng quán, đòn gánh lay động lay động mà bước trên đường.
Áo xám chàng trai đầu đội sa mao, dọc theo bờ sông không có mục đích mà đi dạo. Tên đó ngẩng đầu nhìn nhìn sắc trời, nhật đã đến hoàng hôn.
Vốn là lúc đi trở về, Miêu Tuyết Khanh lưu luyến mà nhìn dương liễu bên bờ. Đi dạo hơn nửa ngày, như trước tìm không được tên khất cái hôm qua, có lẽ đối phương đã rời đi nơi này rồi… Hắn bản vương nghĩ.
Miêu Tuyết Khanh trở lại An phủ, vừa vặn chứng kiến xe ngựa của khách nhân lục tục đi ra, xem ra thọ tiệc mới vừa chấm dứt không lâu. GÃ lôi kéo sa mạo, cúi đầu đi vào bên trong cánh cửa, chỉ cầu không nên cùng “người nọ” gặp nhau.
Song trời không chiều lòng người, Miêu Tuyết Khanh trên đường trở về phòng, nhân tiện gặp gỡ một đám tân khách, mà Hạ Hầu Huân nhân tiện ở trong nhóm đó. Đối phương trong một đám thô dã vũ phu trông như hạc giữa bầy gà, Miêu Tuyết Khanh xa xa nhìn thấy tên đó, nhất thời trái tim như sấm cổ, thật muốn nhanh chóng né ra, nhưng lúc này đi ngược lại càng làm người khác chú ý.
Chính mình mang sa mạo, hẳn là sẽ không bị phát hiện đi, chỉ cần biểu hiện tự nhiên một chút, hẳn là không sợ… Miêu Tuyết Khanh suy nghĩ, hắn ta đây cắn răng một cái, quyết định đi qua trước mặt đối phương.
Hạ Hầu Huân không để ý lắm mà liếc mắt một cái nam tử bên cạnh mình đi qua, ngay lúc hai người chạm vai qua trong chớp mắt, gió nhẹ đem sa khăn trên mặt thiếu niên trẻ thổi bay, lộ ra đường nét quai hàm duyên dáng…. Hạ Hầu Huân như bị sét đánh, hắn dừng lại cước bộ, chặt chẽ dõi theo bóng lưng vội vàng rời đi.
“Này vị huynh đài, xin dừng bước.” – Hạ Hầu Huân bỗng dưng mở miệng, Miêu Tuyết Khanh thân hình run rẩy, đứng khựng tại chỗ. GÃ cảm giác được Hạ Hầu Huân đang hướng mình đi tới, nhất thời toàn thân kinh hách.
“Huynh đài, có thể mời ngươi lão phu tháo xuống sa mạo hay không?” – Hạ Hầu Huân càng nhìn bóng lưng đối phương càng cảm giác được quen thuộc, gã vươn tay, ngay lúc tay Hạ Hầu Huân sắp chạm vào vai Miêu Tuyết Khanh, tên đó đột nhiên phía trước phóng đi.
Hành động này của tên đó không thể nghi ngờ chính là minh chứng cho phán đoán vừa rồi của Hạ Hầu Huân, gã ngay lập tức nhấc chân đuổi theo. Mọi người thấy Hạ Hầu Huân đuổi theo một nam tử xa lạ, tất cả đều choáng váng.
Miêu Tuyết Khanh cất bước chạy đi, thế nhưng trong viện đường mòn khúc chiết, trốn tránh cũng khó khăn. Khoảng cách giữa hai người càng lúc càng nhỏ, Hạ Hầu Huân phía sau phi thân nhảy lên, rơi ở trước mặt tên đó.
Miêu Tuyết Khanh đang muốn chuyển hướng trốn, Hạ Hầu Huân tức thì vươn tay bắt bờ vai của tên đó, Miêu Tuyết Khanh kinh hoảng mà đem tay tên đó huy khai, Hạ Hầu Huân lại sử xuất tay kia. Hai người một người tróc một người ngăn cản, ở trong sân đánh lên.
Hạ Hầu Huân quyết tâm thầm nghĩ mở ra sa mạo, một cước hướng mặt đối phương mà đá, Miêu Tuyết Khanh nghiêng người né tránh, Hạ Hầu Huân thừa dịp hắn lão phu phân tâm, một tay kia đột nhiên kéo khăn che mặt, dùng sức chiết khởi!
“Hả…” – Miêu Tuyết Khanh thấp hô, che mặt nhảy lùi lại.
“Tuyết Khanh!” – Hạ Hầu Huân tiến lên trước một bước, một thân ảnh phút chốc ngăn cản ở trước mặt hắn.
Miêu Tuyết Khanh nhìn nam tử bảo hộ trước mặt, kinh hỉ mà hô: “Sư tôn”
Thầy? Hạ Hầu Huân mị mắt nhìn tuấn tú nam tử trước mặt.
Thân Đồ Bách Nho nhìn ánh mắt đối phương mang theo địch ý rõ ràng, hắn ôm quyền, không mang theo cảm tình nói: “Xin hỏi Hạ Hầu chưởng môn tìm đến tiểu đồ, là có việc gì phải làm sao?”
Hạ Hầu Huân ngẩn ra, ánh mắt tên đó trong lúc đó lướt qua Miêu Tuyết Khanh, rất nhanh liền nắm giữ trạng huống, khóe miệng tên đó câu dẫn ra cười nhạt, trêu ghẹo hỏi: “Tuyết Khanh, ngươi lão phu khi nào thì biến thành đồ đệ người khác rồi?”
Miêu Tuyết Khanh đứng sau Thân Đồ Bách Nho, không lên tiếng, Thân Đồ Bách Nho thay mặt đáp: “Hạ Hầu chưởng môn, các hạ cùng tiểu đồ trong lúc đó đã không còn quan hệ, ta đây nghĩ chuyện thầy trò chúng ta đây, không cần ngài tán thành đi?”
Hạ Hầu Huân hiểm nghèo mà nheo mắt suy nghĩ, trong mắt lộ ra hàn quang nhè nhẹ.
“Thân Đồ công tử, bản vương cùng với Tuyết Khanh có qua lại hay không, không đến phiên ngài bình luận đi?” – HẮN dùng kiểu phản bác đồng dạng nói.
“Tuyết Khanh theo ngài đã không có quan hệ rồi.” – Thân Đồ Bách Nho trầm tiếng động.
Hạ Hầu Huân lạnh lùng, phiêu mắt nhìn Miêu Tuyết Khanh trốn phía sau. “Tất nhiên đã không còn vấn đề gì rồi, vì sao thấy ta đây còn muốn trốn?”
Miêu Tuyết Khanh không cách nào tiếp tục trầm mặc, tên đó siết nắm tay, thấp giọng mở miệng: “Hạ Hầu chưởng môn… Bản vương đã không phải người Độc Phiến Môn, mời đối phương buông tha bản vương…”
Nghe được tên đó tự mình nói như vậy, Hạ Hầu Huân khẩu khí đột nhiên lạnh, bá đạo nói: “Cậu có phải người Độc Phiến Môn hay không, không phải cậu định đoạt, mà là do ta đây quyết định!”
Miêu Tuyết Khanh từ phía sau Thân Đồ Bách Nho bước ra, giọng nói nghẹn ngào nói: “Hạ Hầu chưởng môn, bản tọa đối với ngài đã không có bất cứ giá trị lợi dụng gì nữa, tánh mạng mà ngài cứu bản tọa cũng đã trả lại cho ngài, xin mời ngài thả bản tọa đi!”
Hạ Hầu Huân mở ra cây quạt, chậm rãi mỉm cười, nói nhỏ: “Là ta đây không tha… “
HẮN vừa nói, rồi đột nhiên lấy cây quạt bổ về phía Thân Đồ Bách Nho. Thân Đồ Bách Nho dùng tay áo ngăn cản, liệt một tiếng, chỉ thấy cây quạt cư nhiên như lợi khí (vũ khí sắc bén) đem cổ tay áo hắn cắt đứt.
“Sư phụ!” – Miêu Tuyết Khanh kinh hô, Thân Đồ Bách Nho đem tay áo bị cắt ném xuống, thấp tiếng nói: “Đừng lo “
Hạ Hầu Huân động tác rất mạnh, một tay kia nắm một tiểu đao hướng hắn đâm tới, Thân Đồ Bách Nho cũng không phải đèn cạn dầu, chợt rút kiếm phản kích.
Trong lúc tương giao, hai người đang muốn vận nội lực chống cự, một người đột ngột mà rơi vào bên cạnh đám người kia, một tay đem hai người tách ra.
Hai người lui ra phía sau, bình tĩnh nhìn rõ, đúng là Hạ Cảnh Tề.
“Hạ Hầu chưởng môn, xin dừng tay.” – Hạ Cảnh Tề âm thanh hữu lễ mà uy nghiêm. Lúc này, An Trường Quân cũng từ sau chạy tới, tên đó cau mày nói: “Hảo hảo như thế nào mà đánh nhau?”
Thân Đồ Bách Nho thấy thầy tới, đầu tiên thu hồi kiếm, cung kính mà vái chào.”Thầy.”
Hạ Hầu Huân lãnh đạm, cũng đem tiểu đao thu hồi trong tay áo.
An Trường Quân nhìn một chút vài người ở đây, đầu tiên là hướng Hạ Hầu Huân nói: “Xin hỏi Hạ Hầu chưởng môn cùng tiểu đồ có hiểu lầm gì? Nếu như tiểu đồ có gì mạo phạm, An mỗ ở đây hướng Hạ Hầu chưởng môn thất lễ, xin Hạ Hầu chưởng môn thứ lỗi.”
Hạ Hầu Huân biết rõ trong địa bàn của đám người kia không cách nào dễ dàng đem Miêu Tuyết Khanh đoạt lại, tên đó tâm tư vừa chuyển, quyết định trước mắt nên án binh bất động.
“Không có việc gì không có việc gì, một chút hiểu lầm nho nhỏ mà thôi, An minh chủ quá lời.”
Hạ Hầu Huân liếc Miêu Tuyết Khanh một cái, phe phẩy cây quạt tiêu sái rời đi. HẮN đi rồi, An Trường Quân mới hỏi Thân Đồ Bách Nho: “Phát sinh chuyện gì?”
Thân Đồ Bách Nho nhìn Miêu Tuyết Khanh mặt mang thẹn sắc một chút, biết việc này không thể tiếp tục dấu diếm rồi, liền đem thân thế nguyên bản của Miêu Tuyết Khanh nói cho lũ người kia ——
“Lúc học trò cứu Tuyết Khanh, thấy gã cơ khổ vô gã, vì vậy chưa được sư phụ đồng ý liền nhận gã làm đồ đệ, mà nay rước lấy phiền toái, thật sự là học trò sơ sẩy…” – Thân Đồ Bách Nho tự trách mà nói, Miêu Tuyết Khanh không muốn nhìn gã đem trách nhiệm dán trên người, áy náy mà xen miệng:
“Không phải, là ta đây cấp thầy cùng sư công thêm phiền toái, sư công ngài muốn trách xin trách cứ ta đây đi.”
HẮN nói xong, nhân tiện quỳ gối trước mặt An Trường Quân, người sau nhanh chóng đem hắn nâng dậy, nói: “Cậu đã vào nhà chúng bản tọa, chúng bản tọa có trách nhiệm bảo vệ cậu, đừng nói cái gì phiền toái.”
“Cám ơn sư công…” – Miêu Tuyết Khanh vô hạn cảm kích.
An Trường Quân chuyển hướng Hạ Cảnh Tề nói: “Cảnh Tề, Tuyết Khanh bây giờ cảnh ngộ cùng ngươi bản tọa năm đó thật sự là không có sai biệt.”
“Đúng vậy…” – Hạ Cảnh Tề lãnh đạm cười.
Miêu Tuyết Khanh tò mò mà nhìn Hạ Cảnh Tề, tên đó cùng mình cảnh ngộ giống nhau? Đây là cái gì ý tứ… Bất quá An Trường Quân không có nói thêm gì nữa, hắn ta đây kiên định mà nói: “Tuyết Khanh, đối phương yên tâm, bất kể ra sao chúng ta đây cũng không bỏ mặc đối phương.”
Thân Đồ Bách Nho xen miệng: “Sư phụ, môn sinh hội hảo hảo theo Hạ Hầu chưởng môn giải quyết việc này, xin sư phụ không nên bận tâm.”
“Giải quyết nhất định phải giải quyết, nhưng bản vương không hy vọng các cậu lấy đao kiếm nắm trong tay mà giải quyết.” – An Trường Quân tuy là người trong võ lâm, nhưng lại luôn luôn không thích lấy bạo chế bạo.
“Môn sinh rõ ràng, nhưng là Hạ Hầu Huân nọ tính tình cổ quái, sợ rằng không dễ dàng thuyết phục.”
“Trước xem hành động tiếp theo của hắn đi, nếu như hắn thật khinh người quá đáng, chúng bản tọa cũng không thể để mặc người ngoài khi dễ.”
An Trường Quân đối với Hạ Cảnh Tề nói: “Cảnh Tề, vi sư còn chưa dỡ xuống vị trí minh chủ, việc này không tiện nhúng tay. Cậu cùng Hạ Hầu chưởng môn có chút giao tình địa? Có thể nói, việc này phải làm phiền cậu trợ giúp sư đệ muội rồi.”
“Sư phụ đừng nói cái gì làm phiền, đây là phận sự của môn đồ.” – Hạ Cảnh Tề ôm quyền nói.
An Trường Quân vui sướng khẽ gật đầu.”Có hai người các đối phương, vi sư an tâm… Không nên quên, hai đối phương sẽ đại diện bổn phái tham gia đại thi đấu dành chức võ lâm minh chủ lần này, đoạt quan hay không cũng không trọng yếu, chuyện trọng yếu chính là muốn ca ca đệ các đối phương đồng tâm hiệp lực, giúp đỡ nhau, phát huy thực lực.”
“Học trò rõ ràng.” – Hạ Cảnh Tề cùng Thân Đồ Bách Nho đồng thời trả lời.
An Trường Quân chuyển hướng Miêu Tuyết Khanh nói: “Tuyết Khanh, cậu không cần lo lắng, chúng ta đây sẽ không tái cho cậu trở về Độc Phiến Môn.”
“Cám ơn sư công.” – Miêu Tuyết Khanh cảm kích mà khom người ôm quyền.
Thọ tiệc của An Trường Quân kết thúc, võ lâm nhân sĩ dự tiệc từ từ rời đi Phạm Châu, đều tự trở về vì trận đấu minh chủ ba tháng sau đó luyện tập chuẩn bị. Nhưng Hạ Hầu Huân không có vội vã, ngày thứ hai sau thọ tiệc, Thân Đồ Bách Nho nhận được thiệp mời của đối phương, yêu cầu tên đó đến địa phương nổi danh là tửu lâu “Đằng Hương Các” gặp mặt.
Miêu Tuyết Khanh biết tính tình Hạ Hầu Huân, tiệc rượu lần này nhất định có âm mưu, đối phương nhất định đã thiết bẫy rồi, tên đó khẩn cầu Thân Đồ Bách Nho không nên đi, đối phương lại nói: “Không vào hang cọp, làm sao bắt được cọp con? Chúng bản vương nhân cơ hội này, nói cho tên đó minh bạch, làm cho tên đó sau này không bao giờ có thể dây dưa ngươi bản vương nữa.”
Sau khi An Trường Quân nhìn thiệp mời, nói: “Tuyết Khanh, đối phương theo sư tôn cùng dự tiệc đi, dù sao việc này nguyên nhân đối phương dựng lên, đối phương hẳn là nên trình diện. Về phần Cảnh Tề, ở lại bên ngoài Đằng Hương Các chờ, vạn nhất xảy ra chuyện gì cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau.”
Ba người nghe theo hắn lão phu an bài, vào đêm hôm sau đi tới Đằng Hương Các. Hạ Cảnh Tề cùng Thân Đồ Bách Nho ước định, khi muốn tăng viện lấy khẩu địch làm ám hiệu. Sau khi Thân Đồ Bách Nho cùng Miêu Tuyết Khanh tiến vào tửu lâu, Hạ Cảnh Tề cùng xa phu liền thủ ở ngoài cửa.
Hạ Hầu Huân bao cả Đằng Hương Các, bởi vậy khách nhân đêm nay chỉ có đám người kia.
Miêu Tuyết Khanh cùng Thân Đồ Bách Nho tiến vào trong đại sảnh, một hắn sai vặt dẫn lũ người kia lên lầu. Hạ Hầu Huân ngồi trong một phòng trang nhã ở lầu hai, ca kỹ xinh đẹp ngồi ở một bên đánh tỳ bà, khóe miệng cô lão phu hơi mỉm cười làm tăng thêm vài phần quyến rũ.
Hạ Hầu Huân thấy hai người cùng nhau dự tiệc, cũng không có vẻ đột ngột. GÃ cười khách khí, nhẹ nhàng khoát tay: “Nhị vị, mời ngồi.”
Thân Đồ Bách Nho không khỏi trong lòng bội phục khả năng bền bỉ của Hạ Hầu Huân, rõ ràng lần trước một bộ dáng mất hết kiềm chế, mà nay lại có thể tươi cười nghênh người, nam nhân so với mình còn muốn nhỏ hơn một tuổi này tuyệt đối không thể khinh miệt.
Thân Đồ Bách Nho ngồi đối diện Hạ Hầu Huân, Miêu Tuyết Khanh chỉ là đứng ở phía sau hắn ta đây, vẫn chưa ngồi xuống. Hạ Hầu Huân cười khanh khách nói: “Tuyết Khanh, đừng đứng, ngồi xuống đi.”
“Không nên.” – Miêu Tuyết Khanh lãnh đạm mà nói, gã cũng không thể bị bộ dáng khách sáo của đối phương lừa gạt. Người này trên mặt đối với đối phương cười, sau lưng kỳ thật đã đâm đối phương mấy ngàn đao, gã đã nếm qua nhiều lần rồi.
Tên đó không cảm kích, Hạ Hầu Huân ra vẻ không sao cả mà cười cười: “Như vậy tùy ý của cậu đi.”
Thân Đồ Bách Nho không có ý định cùng hắn bản vương vòng vo, thẳng thắn nói: “Hạ Hầu chưởng môn lần này mời tại hạ đến, muốn nói chính là chuyện tiểu đồ? Như vậy xin không nên chậm trễ, có chuyện không ngại nói thẳng.”
“Thân Đồ công tử cần gì cứ như vậy cấp bách? Trước uống một chén rượu đi.” – Hạ Hâu Huân rót rượu cho tên đó, Thân Đồ Bách Nho phòng bị mà nhìn chằm chằm chén rượu nhỏ, Hạ Hầu Huân thấy tên đó chậm chạp không cầm lấy, biết tên đó cố kỵ cái gì. TÊN ĐÓ cười khẽ, tự uống xong một chén.
“Thân Đồ công tử, Tuyết Khanh không có nói cho đối phương, bản tọa cho tới bây giờ không thích hạ độc?” – Hạ Hầu Huân chế nhạo mà nói.
Thân Đồ Bách Nho nhìn Miêu Tuyết Khanh một chút, đối phương nhẹ nhàng khẽ gật đầu. Miêu Tuyết Khanh đi theo Hạ Hầu Huân năm năm, đích xác cho tới bây giờ không thấy qua tên đó dùng độc, bởi vì thủ đoạn của tên đó còn hơn cả độc dược.
Thân Đồ Bách Nho nói “Thất lễ rồi “, cầm lấy chén rượu phạm hạ.
Ngoài cửa Đằng Hương Các, một tên đó nam phó thần sắc kinh hoảng mà đi tới. Ngoài cửa dừng vài cỗ xe ngựa, nam phó nhìn một chút, hướng một chiếc trong đó chạy đi. Xa phu nhận ra tên đó, hỏi: “Làm sao vậy?”
“Ta đây đến tìm Hạ lão gia, phu nhân nữ nhân ấy dường như có điểm không thoải mái…” – Nam phó mới vừa nói xong, màn xe bị ấn khai, Hạ Cảnh Tề dò xét đi ra, vắt mi nói: “Phu nhân làm sao vậy?”
“Phu nhân ăn xong cơm tối không lâu đã nói không thoải mái, đã sai người đi gọi đại phu rồi.”
“Lão phu với ngươi lão phu quay về đi xem một chút.” – Hạ Cảnh Tề khẩn trương mà nhảy xuống xe ngựa, xa phu chấn kinh mà hô: “Hạ lão gia, chúng lão phu không phải phải đợi Thân Đồ công tử sao?”
“Bản vương rất mau trở lại.” – Hạ Cảnh Tề giải thích xong, bước nhanh theo nam phó rời đi.
Xa phu bất an mà ngẩng đầu nhìn cửa sổ Đằng Hương Các, chỉ có thể trong lòng khẩn cầu Thân Đồ Bách Nho chúng ngàn vạn lần đừng để xảy ra chuyện…
Nô phó đưa tới tinh xảo tiểu điểm tâm, ca kỹ đánh một khúc “Trời chiều Tiêu cổ” dịu dàng lưu loát, Hạ Hầu Huân một tay nhẹ nhàng cầm lấy vò rượu, lại vì Thân Đồ Bách Nho rót đầy một chén.
Đối mặt Hạ Hầu Huân như vậy, Thân Đồ Bach Nho luôn luôn tỉnh táo cũng sắp thiếu kiên nhẫn rồi, hắn lạnh tiếng nói: “Hạ Hầu chưởng môn không nên đa lễ, chúng bản vương hay là nói chuyện chính sự đi.”
Hạ Hầu Huân buông bình rượu, cười nói: “Thân Đồ công tử thật sự là không có hứng thú.”
“Tại hạ hôm nay đến đây cũng không phải là vì hứng thú.”
“A…” – Hạ hậu huân cười khẽ, ánh mắt dần dần lạnh.”Nếu Thân Đồ công tử nhẫn nại, vậy tại hạ nhân tiện nói ngắn gọn đi…”
HẮN hỏi: “Bản tọa rất hiếu kỳ, các ngươi bản tọa là lúc nào trở thành thầy trò?”
“Khi bản tọa đem tên đó hấp hối từ trong tuyết mà cứu trở về.” – Thân Đồ Bách Nho nói rõ ràng vốn là ám chỉ Hạ Hầu Huân lãnh khốc, Miêu Tuyết Khanh rũ mắt xuống, trên mặt không có một tia ba động. Hạ Hầu Huân khinh miệt cười.
“Vô luận hắn vốn là hấp hối, hoặc là đã chết, không có bản vương đáp ứng, Miêu Tuyết Khanh như trước là môn sinh Độc Phiến Môn, như trước là người của Hạ Hầu Huân bản vương.”
Miêu Tuyết Khanh cả người run lên, phía trước Thân Đồ Bách Nho bỗng dưng đứng lên, ngăn trở Hạ Hầu Huân trên người tên đó phóng ra ánh mắt hung hãn.
“Hắn bản tọa không phải. Bắt đầu từ lúc cậu quyết định ném hắn bản tọa xuống, hắn bản tọa sẽ không tái là người của cậu.” – Thân Đồ Bách Nho cao tiếng nói.
Hạ Hầu Huân nhìn về phía tên đó trong ánh mắt không có một tia cảm tình, tên đó lộ ra vẻ mặt tự tiếu phi tiếu.”Tên đó là người của ta đây hay không, không đến lượt cậu chỏ mõm vào.”
“Tuyết Khanh bây giờ là đồ đệ của bản tọa, là môn sinh học viện bản tọa.” – Thân Đồ Bách Nho phản bác.
“Chỉ là dùng miệng nói có thể đại biểu cái gì?” – Hạ Hầu Huân cũng đứng lên, hắn mở ra cây quạt, nhếch mép nói: “Không ai có thể đoạt đồ vật từ tay ta đây.”
“Tuyết Khanh không phải “đồ vật” của đối phương!” – Thân Đồ Bách Nho nghiến răng nghiến lợi mà nói, Hạ Hầu Huân không để ý tới hắn, thẳng nhìn đến Miêu Tuyết Khanh vẻ mặt trầm tĩnh.
“Tuyết Khanh, lão phu cho đối phương một cơ hội…” – Miêu Tuyết Khanh nhìn hắn, Hạ Hầu Huân chữ chữ rõ ràng mà nói: “Trở về bên người lão phu.”
Miêu Tuyết Khanh siết nắm tay, kiên định mà trả lời: “Lão phu sẽ không.”
Hạ Hầu Huân hai mắt nhất thời đóng băng, hắn không hề cảm tình mà cười.”Có dũng khí ở trước mặt ta đây nói “sẽ không”?”
Vài tên nam nhân bên cạnh phút chốc vây quanh Miêu Tuyết Khanh cùng Thân Đồ Bách Nho, Miêu Tuyết Khanh biết muốn khai chiến rồi, tên đó rút kiếm, nói: “Cho dù cậu giết ta đây, ta đây cũng không trở về!”
“Ha ha ha…” Hạ Hầu Huân không hề dự kinh mà cười ha hả, tên đó quan sát, ung dung nói: “Ta đây như thế nào nỡ giết cậu? Muốn giết, cũng chỉ giết kẻ cản đường mà thôi…”
Lời vừa nói xong, Hạ Hầu Huân đột nhiên hướng Thân Đồ Bách Nho b*n r* ám khí —