Ái Thiếp Của Bối Lặc
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-09-10 15:15:24 | Lượt xem: 10

Thời gian này vì để chuẩn bị cho hôn lễ, TÊN ĐÓ Linh thực sự rất bận rộn, vì vậy thừa dịp lúc rảnh, nàng lão phu và Châu nhi ra ngoài phủ đi dạo một chút, cũng mang Châu nhi đến dương giáo đường, thăm viếng những thầy tu, nhóm dương phụ đã trợ giúp nàng lão phu thoát hiểm.

Lúc họ vừa về tới Ánh Nhật các, thì được hạ nhân thông báo Duy Kinh đang ở trong phòng đợi nữ nhân ấy, nữ nhân ấy sợ hắn bản tọa mất hứng vì nữ nhân ấy đi ra ngoài, vì vậy vội vã trở về phòng.

TÊN ĐÓ Linh vừa vào phòng, Duy Kinh liền từ phía sau ôm eo nhỏ của nữ nhân ấy, mang nữ nhân ấy vào trong ngực. “Khí trời lạnh, sao nữ nhân ấy còn chạy ra bên ngoài phủ? Đi đâu vậy?”

Nàng lão phu đỏ mặt và ngượng ngùng nói: “Lão phu và Châu nhi đến giáo đường thăm những tri kỷ người nước ngoài, thuận tiện báo cho đám người kia biết lão phu sắp thành thân rồi!” Mặc dù đám người kia luôn cho rằng nàng lão phu đã gả cho Duy Kinh từ lâu rồi.

Biết cô ấy đi tuyên bố tin hai người kết hôn, hắn cũng không còn sợ, cúi đầu nói nhỏ ở bên tai cô ấy: “Sau này không có lệnh của bản vương, cô ấy không được đi ra bên ngoài lung tung.”

Cô ấy ngẩng đầu lên. “Tại sao? Lão phu chỉ là muốn đi ra ngoài đi dạo một chút mà thôi, hơn nữa lão phu cũng không có đi một mình, luôn mang Châu nhi đi cùng mà?”

“Chờ ta đây rãnh rỗi, cô ta đây muốn đi đâu cũng được.” Ngụ ý, vẫn là không cho phép cô ta đây đi ra ngoài.”Bây giờ thân phận của cô ta đây rất khác, là một cách cách rồi, thêm vào đó còn là phúc tấn tương lai của ta đây, không thể tự mình mang theo nha hoàn đi loạn khắp nơi.”

“Quá nhiều quy củ!” Cô bản tọa chu miệng lên.”Vậy lúc nào thì chàng mới có thể dẫn bản tọa đi chơi?”

“Sợ rằng phải đợi qua sang năm đi?” GÃ nhìn cô ấy chằm chằm, chần chờ một lúc mới nói: “Qua hết năm, bản vương phải xuất chinh bình loạn Thanh Hải, sau khi xuất chinh trở về chúng bản vương sẽ thành hôn, thời gian nghỉ kết hôn bản vương sẽ cùng với cô ấy đi chơi khắp nơi.”

“Cái gì? Chàng phải đi đánh giặc?” Nữ nhân ấy trợn mắt. “Tại sao?”

“Con em Bát kỳ bất cứ lúc nào cũng đều vâng mệnh ra chiến trường, là chuyện thường xảy ra, trước kia ta đây cũng thường đánh giặc, chỉ là năm gần đây ở kinh lâu mà thôi. Lúc này đại nhân Nhạc Chung Kỳ là tướng quân phấn uy, mà ta đây lại là tướng quân võ nghĩa, nếu khải hoàn trở về, nàng ta đây lại thêm cái danh hiệu tướng quân phu nhân!”

“Làm ơn đi, lão phu cần nhiều danh hiệu như vậy làm gì? Lại không thể lấy ra bán!” Cô ấy tức giận tên đó thật sự không hiểu tâm lý của nữ nhân: “Lão phu lo lắng cho chàng nha. . . . . .”

“Yên tâm đi, ta đây sẽ bình an trở về, quên rồi sao? Ta đây còn muốn thành hôn với nàng ta đây! Ngược lại là nàng ta đây, nàng ta đây phải nhiều chú ý thân thể và yên ổn của mình mới được.” Nàng ta đây mới chính là người tên đó không yên tâm nhất!

“Biết rồi!” Biết tên đó phải rời khỏi một thời gian, cô bản vương hoàn toàn không muốn. “Duy Kinh, bản vương sẽ rất nhớ chàng!”

“Bé gái ngốc, cũng không phải ngày mai bản tọa sẽ xuất chinh, vẫn còn một tháng mà!” Tên đó buồn cười mà nhìn khuôn mặt nhăn nhó của nữ nhân ấy. “Nữ nhân ấy đó, theo bên cạnh bản tọa còn thực tế hơn.”

Nữ nhân ấy gật gật đầu, quyết định nên nắm chắc một tháng này, phải quý trọng mỗi phút mỗi giây ở chung một chỗ với hắn. Cho nên trong những ngày kế tiếp, nữ nhân ấy cũng rất an phận theo bên cạnh Duy Kinh, cùng năm mới ấm áp, tình cảm ngọt ngào giữa hai người đến nỗi muốn giết người ngoài!

Đáng tiếc thời gian vui vẻ trôi qua mau, trong thoáng chốc, tên đó đã đến ngày xuất chinh!

Trước ngày xuất chinh, TÊN ĐÓ Linh yêu cầu tên đó khi ăn trưa xong ở lại trong phủ cùng nữ nhân ấy, không xuất phủ ; Duy Kinh cũng hiểu rõ tâm tình không muốn của nữ nhân ấy, cố đáp ứng yêu cầu của nữ nhân ấy, cho dù vẫn phải xử lý sự vụ trong phủ, tên đó cũng muốn ở bên cạnh nữ nhân ấy, nghe âm thanh của nữ nhân ấy nhiều một chút, nhìn thấy kiều nhan của nữ nhân ấy.

Hôm nay khí trời hình như rất lạnh, bảo tuyết bay nhè nhẹ lung tung rơi xuống đất, khiến cho bên ngoài cửa sổ một mảnh trắng xóa. Bên trong phòng mặc dù có lò than, nhưng đối với GÃ Linh luôn sống ở Phương Nam ấm áp mà nói, vẫn coi như là lạnh đến thấu xương.

Duy Kinh phát hiện mấy ngày nay hình như cô lão phu không còn hoạt bát, không biết là thân thể không thoải mái, hay là trong lòng cô lão phu vẫn vì gã xuất chinh mà lo lắng.

Nữ nhân ấy là mảnh mai như vậy, nếu không trông chừng cẩn thận, thật sự rất có thể tùy thời sẽ bị bệnh, đáng tiếc gã cũng sắp rời khỏi nữ nhân ấy, thật sự không biết nữ nhân ấy có hiểu nên chăm sóc mình thật tốt hay không! Không được, tối nay gã phải gọi Tần ma ma chú ý tới nữ nhân ấy nhiều mới được.

Còn phải yêu cầu phòng bếp hầm thuốc bổ cho nàng ta đây ăn, để thân thể của nàng ta đây khoẻ mạnh một chút!

Thấy Duy Kinh đang xem thư, theo nét mặt bình tĩnh của hắn nhìn không ra tâm tình, GÃ Linh không muốn quấy rầy hắn, vì thể muốn đi phòng bếp lấy điểm tâm.

“Đừng đi!” Hắn gọi nàng lão phu.”Bên ngoài lạnh, nàng lão phu đi ra ngoài làm gì?”

“Lão phu muốn đi lấy điểm tâm, lão phu sợ chúng không biết cái khay ở đâu!” Đó là nữ nhân ấy sáng nay tự mình làm, để cho tên đó buổi chiều phê duyệt công văn thì ăn.

“Kêu nha hoàn lấy là được rồi, chút chuyện nhỏ này đám người kia không biết làm sao.” Hắn kéo cô bản tọa đến trên đầu gối mình, đau lòng mà vuốt gương mặt trắng nõn của cô bản tọa. “Cô bản tọa phải ăn nhiều một chút, nuôi cho béo một chút, nếu như không cẩn thận bị lạnh, sẽ dễ dàng sinh bệnh.”

Thật sự mấy ngày nay nàng ta đây có cảm giác thân thể mình nong nóng, nhưng nàng ta đây không nghĩ rằng đó là bệnh, mà là vì nàng ta đây khẩn trương nên thân thể mới có phản ứng.

“Bản vương sẽ ăn thức ăn nhiều một chút, nhưng không muốn uống thuốc bổ, bản vương ghét mùi thuốc!”

“Không được, vậy đối với cô ấy mới tốt. Không chịu dưỡng thân thể cho khoẻ trước, sao thay bản tọa sinh tiểu oa nhi?”

Tên đó muốn tức thì có con nối dõi, một hài tử dung hợp cá tính cùng dung mạo của hai người, là nam hay nữ đều được.

“Chàng cũng không biết xấu hổ sao?” Cô ấy đỏ bừng mặt mà cúi đầu không nhìn hắn lão phu. “Chàng đem lão phu trở thành heo mẹ sao?”

“Sanh con dưỡng cái là chuyện thường, xấu hổ gì!” Duy Kinh cười rồi hôn cô lão phu. “Nói không chừng trong bụng cô lão phu đã có cốt nhục của lão phu rồi!” h**n ** thường xuyên như vậy, xác thực rất có cơ hội khiến cô lão phu thụ thai.

“Không có đâu, ta đây cảm giác được!” Cô ta đây vỗ nhẹ hắn ta đây, liếc hắn ta đây một cái lẩm bẩm nói: “Ta đây thật sự muốn về nhà nói cho ba mẹ biết, con gái nhỏ của họ cũng sắp kết hôn. . . . . .”

“Chúng ta đây sắp thành thân rồi, đừng nói lung tung nữ nhân ấy phải đi về nữa.” Nếu không tên đó sẽ bất an đến nỗi không thể yên lòng xuất chinh.

“Được, không nói thì không nói.” Cô bản vương vùi vào cổ tên đó, hít lấy mùi trên người của tên đó. “Nếu như bây giờ có máy chụp hình thì tốt quá!”

“Đó đồ gì?”

“Máy chụp hình có thể giữ lại hình dáng của chúng bản tọa giống như bức họa vậy, giống người thật như đúc đó, giống như đang nhìn gương vậy! Nếu như có nó, chúng bản tọa có thể chụp ảnh chung, chàng không có ở đây bản tọa cũng có thể nhìn tấm hình để nhớ chàng.”

“Không cần loại đồ vật này, cũng có thể vẽ hình dáng của hai chúng bản vương.” TÊN ĐÓ không thích cô bản vương quyến luyến cuộc sống lúc trước.”Bây giờ bản vương liền sai người vào cung, thỉnh ngự tiền họa sĩ tới vẽ chân dung cho chúng bản vương, được không?”

“Không muốn! Lão phu không muốn lãng phí thời gian ở cùng với chàng!” Cô ấy khẽ lắc đầu, ôm chặc tên đó muốn đứng lên. “Bây giờ đầu óc lão phu rất lợi hại, có thể biến thành máy chụp hình, ghi nhớ mọi thứ về chàng.”

GÃ kích động chợt nâng đầu của cô bản tọa lên, hung hăng hôn cô bản tọa, hôn đến khi cô bản tọa thở không thông mới buông ra.”Ngoan ngoãn ở nhà chờ bản tọa, có nghe thấy không?”

“Nghe! Bản tọa sẽ ngoan.”

“Nào, theo ta đây trở về phòng ngủ trưa đi.”

“A? Lúc nào thì chàng có thói quen ngủ trưa?”

Khóe miệng của tên đó từ từ nở ra nụ cười tà, ôm lấy sủng nhi của tên đó trở về phòng đi ngủ. . . . . .

Đông vương gia ở bên ngoài Ánh Nhật các, chờ kết luận của ngự gã được mời từ hoàng cung tới để chuẩn đoán bệnh cho GÃ Linh.

“Tại sao có thể như vậy?” GÃ lo lắng hỏi Tần ma ma. Mấy ngày nay GÃ Linh liên tục nóng rần nôn mửa, suy yếu nằm ở trên giường mãi, ngày hôm trước mời đại phu tới rõ ràng nói nàng lão phu chỉ là nhiễm phong hàn, nhưng vì sao uống nhiều thang thuốc như vậy, đến bây giờ sao vẫn chưa có chuyển biến tốt?

“Nô tỳ hù chết! Đều là nô tỳ không tốt, trời lạnh mà lại mang cách cách đến miếu thờ tham bái, để cho nữ nhân ấy bị nhiễm phong hàn! Nô tỳ đáng chết!”Nếu như Linh Linh có chuyện gì, cái mạng già này của bà cũng không đủ bồi thường!

“Thôi quên đi, truy cứu cũng không được gì, yêu cầu cấp thiết nhất là phải biết nữ nhân ấy ấy bị bệnh gì, tức thì trị liệu mới là thượng sách.” Nếu không ông không biết báo thế nào với tôn nhi ở Thanh Hải xa xôi!

Cửa phòng cuối cùng đã mở ra, ngự gã đi ra, Châu nhi theo ở phía sau khóc sướt mướt, phảng phất như GÃ Linh không lâu nữa sẽ rời khỏi dương gian.

“Ngô ngự hắn, cuối cùng là thiếu nữ ấy bị gì? Không có chuyện gì chứ?” Đông vương gia sốt ruột.

“Vương gia, đại sự không ổn ạ! Cách cách không phải là bị nhiễm phong hàn, mà là bị bệnh thiên hoa ạ!” Ngự gã nhìn xung quanh, mới nhỏ tiếng nói với lão Vương gia.

“Cái gì? Bệnh thiên hoa?” Tất cả mọi người đều sợ hãi, gần như lui ra ngay lập tức!

Người Mãn sợ hãi bệnh thiên hoa là không thể tưởng tượng! Mãn Thanh đi vào tới nay, bệnh thiên hoa là bóng mà rất lớn với mọi người, nhiều người nhiễm chứng bệnh này, tỉ lệ mất mạng cũng khá cao, bởi vì là bệnh truyền nhiễm, đừng nói mấy lần bùng nổ ở dân gian đã đoạt đi mấy chục vạn nhân mạng, ngay cả trong Tử Cấm thành cũng không thể may mắn thoát khỏi, thậm chí ngay cả Thuận Trị đế cũng vì bệnh thiên hoa mà chết!

Mặc dù mấy năm nay trong kinh cũng không bùng nổ dịch bệnh thiên hoa, nhưng mọi người đều coi bệnh thiên hoa là hồng thủy mãnh thú (ví là tai hoạ ghê gớm gồm nước lũ và dã thú), ngay cả đề cập tới cũng không dám! Giờ khắc này ở Đông vương phủ lại có người bị nhiễm, nếu tin tức truyền ra ngoài, khẳng định chấn động cả thành Bắc Kinh, cũng ảnh hưởng đến địa vị của Đông vương phủ ở trong triều!

“Phải bao lâu mới có thể chữa khỏi?” Đông vương gia cố giữ vững trấn định, nhưng trong mắt không khó thấy đã dâng lên ý sợ hãi.

“Cách cách hiện nay là thời kỳ đầu của bệnh thiên hoa, thân thể nóng lên, da bắt đầu nổi mẩn, phải đợi nốt đậu xuất hiện, xuyên qua da mới biết được, hẳn là còn một tháng.”

“Một tháng? Vậy không phải Duy Kinh đã trở về sao?” Mười ngày trước ông đã nhận được tin thắng trận bên Thanh Hải, tin tưởng đại quân đã khải hoàn quay về triều, rất nhanh sẽ trở lại Bắc Kinh!

“Đúng vậy, e rằng trước tiên phải cho bối lặc gia ở tạm viện khác.” Ngự gã cũng biết Đa la bối lặc đặc biệt cưng chìu Linh cách cách, cũng đã ở chung một phòng. Nhưng bây giờ ở tình huống đặc biệt, cũng không muốn đại bối lặc của Đông vương phủ mạo hiểm đến gần bệnh nhân bệnh thiên hoa!

“Vấn đề không phải là chuyện này, mà là Duy Kinh nhất định sẽ tới thăm GÃ Linh, vậy chẳng phải nó cũng sẽ bị lây sao?” Vậy làm sao được!

“Vương gia, Vương gia! Nữ nhân kia có phải bị bệnh thiên hoa hay không?” Lão Phúc tấn nghe thấy sau đó ngay lập tức chạy tới. “Mau đuổi cô gái ấy ra khỏi Vương Phủ đi, tránh để cô gái ấy lây bệnh cho chúng lão phu!”

Nữ nhân kia thế nhưng lại bị nhiễm bệnh thiên hoa! Thiếu nữ ấy thật là một tai hoạ, mình chết cũng không sao, lại còn muốn kéo cả mấy trăm nhân mạng ở Vương Phủ chết theo?

Lão Vương gia biết lão Phúc tấn nói có lý, bây giờ cũng là chuyện ông phải làm. Triều đình có lệnh, phàm bị tra ra được bị bệnh đậu mùa, cần phải bị trục xuất ra ngoài thành Bắc Kinh cách xa một trăm dặm, nếu không muốn bị nha môn xử lý nghiêm khắc; nhưng đây chẳng phải là tương đương với để cho thiếu nữ ấy tự sanh tự diệt?

TÊN ĐÓ Linh là một thiếu nữ tốt, ông cũng không đành lòng vứt bỏ tiểu thiếu nữ tốt đẹp như vậy! Hơn nữa thiếu nữ ấy là nữ nhân mà Duy Kinh yêu thương, lại được hoàng thượng phong làm cách cách, tự mình chỉ hôn làm thiếu phúc tấn tương lai của Đông vương phủ, ông sao có thể khinh địch như vậy mà đưa thiếu nữ ấy đi cách ly?

“Nhất định có biện pháp chữa khỏi cho cô gái ấy, có phải hay không? Khang Hi gia không phải cũng thoát khỏi bệnh thiên hoa sao?”

“Vương gia à, đó là một ví dụ để chọn, là Khang Hi gia hồng phúc tề thiên! Suy nghĩ một chút về Thuận Trị gia, còn có ngàn vạn nhân mạng chết bởi bệnh thiên hoa! Lại nói tiếp nữa, người của cả Vương Phủ chúng bản vương cũng sẽ bị hại;” Lão Phúc tấn nắm chặc lão Vương gia, muốn ông mau chóng ra quyết định.

“Không, trước tiên bản vương phải vào cung xin phép hoàng thượng mới được!”

“Vương gia, vạn vạn không thể a! Tất cả mọi người đều vì bệnh truyền nhiễm mà lo lắng, tuyệt đối không thể vào hoàng cung, luật lệ này ngài nên biết mới phải chứ!” Ngô ngự tên đó ngăn lão Vương gia, miễn cho không cẩn thận bệnh thiên hoa thật sự sẽ truyền vào hoàng cung, vậy ông chết mấy lần cũng không đền bù được khuyết điểm!

Hoảng loạn ngoài cửa, tranh cãi không ngừng, ở trong phòng GÃ Linh đều nghe được rất rõ ràng!

Đầu của cô ấy trống rỗng, giống như toàn bộ nhân gian chỉ còn lại một mình cô ấy, tất cả những người khác đều là ảo giác của cô ấy!

Biết mình thì ra là bị bệnh thiên hoa, cô ấy đột nhiên hiểu rõ, tại sao mấy ngày nay không thoải mái như vậy, tại sao mặt ngự hắn căng thẳng như vậy, thần sắc của Châu nhi buồn bã thê lương!

Bệnh thiên hoa, chỉ là một bệnh đã xem qua ở trên quyển sách, lại xuất hiện ở trên người cô ta đây!

Mặc dù khi còn bé nữ nhân ấy đã tiêm thuốc phòng ngừa bệnh thiên hoa, nhưng e rằng vi khuẩn bệnh thiên hoa ở Thanh triều truyền đi qua hơn trăm năm, đã sớm biến đổi không cùng chủng loại, cho nên người hiện đại không có kháng thể với bệnh thiên hoa ở Thanh triều, cũng khó may mắn thoát khỏi đi?

Mình bị bệnh chứng bệnh nan hắn ở Thanh triều, hơn nữa còn là bệnh thiên hoa làm người lão phu nghe tên đã biến sắc. . . . . . Ngay cả thiên tử cao quý Thuận Trị đế cũng không qua được, e rằng nữ nhân ấy phải chết là không thể nghi ngờ!

Bệnh thiên hoa là bệnh truyền nhiễm rất cao, mà Duy Kinh cũng sắp trở về. . . . . . Không! Nàng ta đây không thể để cho Duy Kinh bị nhiễm bệnh, hắn ta đây không thể chết, ít nhất không thể giống như Thuận Trị đế mà nàng ta đây sùng bái!

Cô lão phu bước đến bên cửa sổ dừng lại, để cho gió lướt nhẹ lên khuôn mặt, rũ đi nước mắt trên khuôn mặt. Sự tồn tại của cô lão phu, thật sự là gây phiền toái như vậy? Từ lúc mới bắt đầu tới cuối cùng cô lão phu đều không nên xuất hiện ở đây, cô lão phu làm trái với thiên ý, muốn ép mình ở bên người Duy Kinh, cho nên bây giờ cô lão phu phải bị báo ứng!

Nếu thật sự có báo ứng, xin ông trời hãy báo ứng lên trên người cô ấy, đừng rơi lên trên người Duy Kinh! Bởi vì toàn bộ đều là lỗi của cô ấy, cô ấy không nên yêu hắn bản vương, không nên xuất hiện ở trước mặt hắn bản vương!

“Như vậy đi, trước hết đưa cách cách đến chỗ cách ly, sau chín ngày nguyên nhân phát bệnh xuất hiện rõ, chẩn đoán bệnh lại thật sự có bị bệnh thiên hoa hay không, nếu quả thật cách cách xuất hiện nốt đậu, xin mời cô gái ấy tiếp tục ở tại chỗ, để tránh lây bệnh; nếu là vi thần chuẩn bệnh sai, liền nhanh chóng nhận cô gái ấy trở về.”

“Không cần, bản tọa sẽ rời khỏi Vương Phủ!” HẮN Linh cách cửa, nói với người bên ngoài.

Cô ấy đã quyết định. Thay vì mỗi ngày mọi người đều ở trong tình trạng lo lắng hoảng sợ, vì ở trong phủ cùng với cô ấy, không bằng cô ấy tự mình hiểu, lúc này nên rời đi thôi!

“Cô gái nói gì?” Đông vương gia không kềm nổi mà thất kinh! HẮN Linh vậy mà nguyện ý rời đi? Chưa từng có ai ở dưới tình huống này mà rời khỏi nơi có cơ hội trị liệu, kia rõ ràng chỉ có con đường chết!

“Con sẽ rời đi, con sẽ không liên lụy mọi người, sẽ không truyền bệnh cho bất cứ ai ở trong phủ!” Tiếng động của cô ấy đã khàn khàn, nhưng tinh thần vẫn mạnh mẽ, muốn lão nhân gia đừng lo lắng.

“Vậy làm sao được! Kinh nhi sẽ không chấp thuận cô ta đây quyết định như vậy !” Lão nhân gia nóng nảy mà hô to. “Cô gái đi thì chắc chắn sẽ chết, cô gái hiểu chưa?”

“Con hiểu, dĩ nhiên con hiểu! Nhưng Vương gia, con là vì Duy Kinh, ngài cũng không muốn thấy chàng bị bệnh thiên hoa phải không?” Nàng bản tọa dọc theo cửa trợt xuống trên mặt đất, đem mặt chôn ở trong đầu gối bi thương mà khóc kêu. “Con tình nguyện mình chết, cũng không muốn lây bệnh cho chàng! Con không muốn chàng chết!”

Cô ấy xem là gì? Cô ấy chỉ là một đứa con gái lầm lẫn mà xông qua thời không, nói không chừng đã bị tan xương nát thịt lúc nổ từ lâu rồi! Có thể sống đến bây giờ, còn có thể nhận được yêu thương của Duy Kinh, cô ấy còn cầu cái gì nữa?

“GÃ Linh. . . . . .” Thiếu nữ ấy thế nhưng vì bảo vệ cho đám người kia và Duy Kinh mà tình nguyện hy sinh mình, thiếu nữ như vậy thật sự khiến cho người ta đây kính nể! Thiếu nữ ấy. . . . . . Quả thật là nữ tử hiếm thấy!

“Đừng nói nữa, tâm ý của con đã quyết, ngài theo ý con đi! Đến tối con sẽ rời đi. Vương gia, mọi người còn không nhanh đi đi, miễn cho không cẩn thận mà bị lây bệnh đó!”

Đông vương gia nhìn chăm chú vào cánh cửa, tĩnh lặng thật lâu, khoảng cách, ông thở dài một tiếng thật sâu, dẫn mọi người cùng rời khỏi Ánh Nhật các, bao gồm Ngô ngự hắn than thở cảm khái, Tần ma ma và Châu nhi khóc, cùng sắc mặt biến hoá mềm mại của lão Phúc tấn.

Nghe thấy mọi người đã đi, TÊN ĐÓ Linh trở về giường, co rúm lại ở trong góc mà khóc. Cùng Duy Kinh hiểu lầm qua lại, ân ái, từng màn một hiện lên ở trong đầu cô ấy, lòng của cô ấy đau hơn cái đau sâu trong hạ thể ngàn vạn lần!

Duy Kinh, bản vương đã rất may mắn vì mình có thể có được chàng, nhưng mà đến cuối cùng, chàng cũng không thuộc về bản vương! Ở trên đời này bản vương quan tâm nhất, cũng chỉ có một mình chàng, chỉ có chàng có thể thao túng bản vương toàn bộ! Bản vương rời đi, cũng là vì chàng!

Bản tọa phải rời đi, vì chàng, tánh mạng của bản tọa cũng không là gì! Mất đi chàng, cả đời bản tọa đây cũng không còn có ý nghĩa gì nữa. . . . . .

Nàng lão phu bỏ đi tất cả tên đó phục mặc trên người mình, tháo xuống chải sơ đuôi sam, thay bộ quần áo mà lúc nàng lão phu đi tới Thanh triều; tiếp theo, nàng lão phu ném tên đó phục vào trong lò than ở bên trong phòng, để cho ngọn lửa thiêu hủy hết thảy!

Những thứ đồ này cô lão phu cũng không thể để lại, tránh vi khuẩn (virus) truyền cho hắn lão phu! Bất kỳ vật gì trong phòng, cô lão phu cũng không mang ở trên người, bởi vì chúng đều không thuộc về cô lão phu!

Đến khi cô bản vương chuẩn bị xong, mở cửa phòng thì GÃ Linh không nhịn được mà dừng lại ở trước cửa, quay đầu lại nhìn xung quanh bên trong phòng, nhẹ nhàng nói câu “tạm biệt”, sau đó thì mạo hiểm gió tuyết, thất hồn lạc phách mà đi ra ngoài!

Từng dòng nước mắt từ trong mắt rớt xuống, giống như là trong lòng rất không cam lòng, cũng không muốn bởi vì bản thân mà hại nam nhân mình yêu nhất. Cô ấy đã không còn lựa chọn nào khác, chỉ đổ thừa tất cả đều là số phận!

Ban đêm, TÊN ĐÓ Linh thuận lợi mà từ cửa sau rời khỏi Vương Phủ, không có ai ngăn trở nữ nhân ấy. Cũng đúng, bây giờ trong người nữ nhân ấy mang bệnh thiên hoa, ai cũng không dám đến gần nữ nhân ấy nửa bước!

Lúc này nàng bản tọa đã không còn chút do dự nào, nàng bản tọa đi đi, đi không biết bao xa, không biết quay đầu lại nhìn phía sau bao nhiêu lần, nước mắt trên mặt cũng sắp kết băng! Cuối cùng, nàng bản tọa đi tới bên vách núi: nghĩ rằng đây thật là thiên ý, ngay cả chỗ cách ly cùng không cần đi rồi!

Lòng của nữ nhân ấy chết, người cũng mệt mỏi. . . . . .

Duy Kinh phong trần mệt mỏi mà khải hoàn hồi kinh, sau khi hướng Hoàng thượng phục mệnh, liền vội vàng chạy về Đông vương phủ!

Xa cách một tháng, hắn bản vương rất nhớ Linh nhi! Không biết thân thể cô ấy thế nào rồi? Có nuôi cho béo lên hay không? Cô ấy có thể ở trước cửa chờ hắn bản vương trở về hay không?

Nghĩ đi nghĩ lại, hắn ra roi thúc ngựa, hăng hái chạy về phủ đệ, ước gì có thể gặp cô ấy nhanh chóng.

“Bối lặc gia đã trở về!” Tổng quản tuyên cáo với mọi người, tất cả tôi tớ đều chuẩn bị nghênh đón chủ tử, mà đám người Đông vương gia thì đang ở đại sảnh chờ Duy Kinh.

“Kinh nhi, cuối cùng con đã trở về!” Lão Phúc tấn thấy Tôn nhi vô sự trở về, rất vui vẻ.

“Tôn nhi thỉnh an hoàng ama (marfa), bà nội, thời gian này để cho các ngài lo lắng!” Duy Kinh hành lễ vấn an xong, không thấy bóng dáng ngày đêm thương nhớ ở trong đại sảnh, liền vội hỏi: “Linh nhi đâu? Sao không thấy nữ nhân ấy ra nghênh tiếp con?”

Đông vương gia trong lòng chán nản, không biết nên trả lời thế nào. “Cô gái ấy. . . . . .” Cho dù Duy Kinh rất nhanh sẽ phát hiện, nhưng ông đúng là nói không được.

“Nàng bản vương ấy thế nào? Thân thể khó chịu sao?” Tên đó thấy mặt Đông vương gia lộ vẻ khổ sở, trong lòng mơ hồ nổi lên bất an.

“Kinh nhi, trước tiên con đáp ứng bản vương, đừng kích động được không?”

“Đến tột cùng xảy ra chuyện gì?” Hắn lão phu nhíu chặc mày kiếm. Chẳng lẽ nữ nhân ấy đã xảy ra chuyện?

Đang muốn đi Ánh Nhật các tìm nàng lão phu thì Đông vương gia vượt qua ôm lại, dứt khoát nói: “GÃ Linh không có ở trong phủ!”

“Không có ở đây? Đây là ý gì?” Hắn giật mình!

“Lúc báo tin đại quân khải hoàn hồi triều, trên đường hồi kinh thì cô bản vương bị bệnh thiên hoa. . . . . . Rời khỏi Vương Phủ rồi!”

“Bệnh thiên hoa? !” Bước chân tên đó lảo đảo, thiếu chút nữa đứng không vững mà té ngã xuống đất, A Thái Qua ở bên cũng ngạc nhiên rồi nhanh chóng đỡ chủ tử.

“Sao nàng ta đây ấy lại bị bệnh thiên hoa? Các người không có mới đại phu sao?” Giọng của tên đó trống rỗng đến nỗi không nghe được, ánh mắt lại như ngọn lửa nhìn chằm chằm vào lão Vương gia.

“Chúng bản tọa ngay cả Ngô ngự gã cũng mời tới, nhưng mà. . . . . .” Nghĩ đến tính tình cô gái ấy mạnh mẽ, Đông vương gia cũng không nỡ. “Cô gái ấy nói sợ lây bệnh cho con và chúng bản tọa, cho nên cự tuyệt ngự gã khám và chữa bệnh, cũng không đến chỗ cách ly, buổi tối hôm đó thì cô ấy một mình rời khỏi Vương Phủ rồi!”

“Ngài nói gì?” Sắc mặt Duy Kinh gần như trắng bệch, hai tay nắm chặc thành quyền, sợ hãi chiếm hết trái tim!

“Lão phu và Tế Thuận từng phái người đi tìm tung tích của thiếu nữ ấy, muốn an bài thiếu nữ ấy ở chỗ thích hợp, từ từ dưỡng bệnh, nhưng từ đấy mất đi tin tức của thiếu nữ ấy.”

“Không, các người gạt con! Có phải bà nội không thể tiếp nhận Linh nhi gả cho con, cho nên tự mình khiến nàng bản vương bỏ đi hay không?” Cái tin dữ này đột nhiên xuất hiện đả kích ngực của tên đó mãnh liệt, thống khổ giống như là bị người bản vương hung hăng túm chặt vậy. Tên đó tình nguyện tin nàng bản vương là bị người bản vương đưa đi, cũng không muốn nàng bản vương và tên đó xa cách vĩnh viễn!

“Bà nội không có! Thiếu nữ ấy là do hoàng thượng tự mình chỉ hôn cho con, coi như dù cho bà nội không thích thiếu nữ ấy, cũng không thể làm ra chuyện như vậy! Hơn nữa thiếu nữ ấy thật sự là một thiếu nữ tốt, đáng tiếc thiếu nữ ấy hồng nhan bạc mệnh. . . . . .” Lão Phúc tấn chán nản cầm khăn tay lau đi nước mắt.

“Kinh nhi, tiếp nhận sự thật đi! Cũng hơn nửa tháng rồi, đại khái thì thiếu nữ ấy đã. . . . . .” Trong người có bệnh thiên hoa thì có thể ở dưới tình huống này mà chống cự được bao lâu!

Tên đó rống to: “Nói bậy! Linh nhi nàng bản vương ấy sẽ không chết!” Tên đó một chưởng đánh lên mặt bàn, cái bàn không chịu nổi sức mạnh mà vỡ thành hai mảnh, tất cả bọn hạ nhân đều thất kinh mà tức thì tránh ra! Có vài nha hoàn từng hầu hạ qua HẮN Linh, nhớ tới nàng bản vương vĩ đại tình nguyện buông tha cho mình một đường sống, cũng không muốn ở lại trong phủ lây bệnh cho người khác, không nhịn được khóc lên!

“Bối lặc gia! Tĩnh táo chút đi!” Biết tin TÊN ĐÓ cô gái bị bệnh thiên hoa mà chết, A Thái Qua cũng khiếp sợ, nhưng tên đó lại càng không nỡ thấy chủ tử tâm thần tê liệt!

Duy Kinh khẽ lắc đầu mãnh liệt, không để ý tới tiếng kêu gào của mọi người mà xông về Ánh Nhật các! Đi tới bậc thang trước hành lang, tên đó phóng mắt đến, lại thấy có mấy nha hoàn mặc tên đó phục trắng đang quỳ, đèn cầy trắng bên cạnh, cái chậu lửa cùng hoa cúc, toàn bộ chiếu rọi lên một linh bài đơn sơ trên mặt đất!

GÃ ngạc nhiên nhìn tình hình trước mắt, khẽ lắc đầu mãnh liệt, phảng phất như vậy có thể khiến cho toàn bộ đều biến mất!

“Bối lặc gia! Bối lặc gia! Cuối cùng ngài đã trở về!” Tần ma ma và Châu nhi mặc quần áo trắng nhìn thấy Duy Kinh, vừa quỳ vừa bò tới, bên chân hắn kêu khóc .

Hắn lão phu dùng lực tóm Châu nhi lên, trong mắt điên cuồng như muốn giết người .

“Ai cho phép các ngươi bản tọa biến thành Ánh Nhật các thành bộ dạng này? Ai cho phép các người đốt tiền vàng mã ở chỗ này? Các ngươi bản tọa đến tột cùng đang lạy tế ai!” Hắn bản tọa giận không kềm được mà điên cuồng hét lên.”Chủ tử các người đâu? Tại sao bản tọa không có ở trong phủ, các ngươi bản tọa cứ như vậy nguyền rủa Linh nhi? Các ngươi bản tọa không muốn sống nữa!”

“Bối lặc gia! Tiểu thư cô bản tọa ấy. . . . . . chết! Châu nhi cho rằng cô bản tọa ấy chỉ là nhiễm phong hàn, nhưng cô bản tọa ấy là bệnh thiên hoa! Ngày đó chẩn đoán bệnh xong, cô bản tọa ấy liền rời khỏi Vương Phủ, từ đó cũng không còn thấy nữa!”

Châu nhi nước mắt rơi như mưa, không muốn tiểu thư như tỷ muội với cô bản tọa cứ như vậy hương tiêu ngọc vẫn (chết đi), nhưng đây là sự thật, cô bản tọa không thể không tin!

“Không, các đối phương gạt lão phu!” Sau đó như điên cuồng tên đó đột nhiên cười, bước chân không vững đi vào bên trong phòng, hô to: “Linh nhi! Lão phu đã trở về, đừng chơi trốn tìm với lão phu nữa, mau ra đây gặp lão phu! Linh nhi, chơi như vậy cũng không tốt chút nào, cô lão phu mau ra đây đi!”

Bên trong phòng tĩnh lặng không một tiếng động, một chút cũng không có sinh khí.

“Bối lặc gia, xin ngài đừng thương tâm, cách cách là vì không muốn truyền bệnh thiên hoa cho ngài, mới hy sinh mình, nhất quyết trốn đi! Trái tim của nữ nhân ấy ấy, ngài biết không?” Tần ma ma quỳ gối bên chân hắn ngập ngừng nói.

“Ta đây không cần cô ta đây hy sinh! Cô ta đây sao có thể nói đi thì đi? Tại sao cô ta đây có thể đối với ta đây như vậy?” TÊN ĐÓ khàn giọng, trong mắt chứa lệ quang không thể tin. “Không — ta đây không tin! Cô ta đây không chết! Cô ta đây khẳng định chưa chết!”

“Vương gia cùng Quận Vương Khắc Cần điều động toàn thể trên dưới Vương Phủ, tìm chừng mười ngày, một chút tin tức cũng không có, mới nhận định tiểu thư đã mất!” Tần ma ma lau lệ.

Hắn ta đây dùng sứ lay đầu vai Tần ma ma, kích động hỏi: “Tìm được thi hài không? Không tìm được sao nói nàng ta đây chết?” Hắn ta đây cảm giác nàng ta đây vẫn chưa chết! Hắn ta đây biết! Phần trực giác kia sẽ không sai !

A Thái Qua kéo Duy Kinh ra, tránh cho chủ tử dưới sự kích động mà lay chết Tần ma ma.

“Tiểu thư thật đáng thương, cô bản tọa mặc hắn phục quái dị kia nhất định không đủ ấm, mà những ngày kia lại đang mùa bảo tuyết. . . . . .” – Châu nhi khóc thì thào tự nói.

Cô bản tọa mặc gã phục quái dị kia? Cũng chính là gã phục cô bản tọa mặc tới từ “tương lai”? Hắn bản tọa nhanh chóng tìm kiếm tủ treo quần áo, gã phục trân quý kia của cô bản tọa quả nhiên không thấy!

Như vậy là cô ấy đi về sao? Chẳng lẽ cô ấy thật sự biết cách trở về sao?

“Bối lặc gia, ngài đến xem!” A Thái Qua ở trên góc bàn nhỏ tìm được tờ giấy trắng, phía trên viết chữ. Đó không phải là chữ viết của bối lặc gia, chắc là của HẮN cô gái rồi!

Duy Kinh nhận lấy liền nhìn, quả nhiên đó là bút tích của cô ấy!

Tình xưa nếu mãi còn yêu

Cần chi sớm sớm chiều chiều bên nhau

Lời này như mũi tên nhọn bắn vào tim của Duy Kinh! Sớm tối bên nhau? Tên đó muốn thiên trường địa cửu, cũng muốn sớm tối bên nhau mà! Tên đó một lòng chạy về, muốn ngay lập tức cưới nàng bản tọa vào cửa, ai ngờ. . . . . .

GÃ không cam lòng! Cô lão phu sao có thể thừa dịp gã ở tiền tuyến anh dũng giết địch mà biến mất? Ít nhất phải nói cho gã biết cô lão phu đi đâu, khi nào trở về. . . . . . Không! GÃ ngay cả khẳng định, mình sẽ không để cho cô lão phu rời đi nửa bước!

Tên đó hi vọng đây chỉ là một cơn ác mộng, mà không phải không thể thay đổi sự thật!

Giờ phút này mắt của tên đó đã đầy tơ máu, tâm giống như bị vét sạch, phát ra tiếng thét đau triệt trái tim: “Linh nhi! Linh nhi! Nàng lão phu mau trở lại đi!”

Có thể là huyết khí cuồn cuộn, cộng thêm tâm tình kích động, khiến cho trước mắt Duy Kinh tối sầm, bất tỉnh trên mặt đất.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8