Ám Dạ Ma Vương
Chương 1: Mở đầu

Cập nhật lúc: 2026-07-16 23:45:04 | Lượt xem: 8

Thời kì cuối triều Đường, trải qua hỗn chiến, hoạn quan chuyên quyền và quan viên trong triều đình kết đảng khắc khẩu, vua và dân hỗn loạn. Công nguyên năm 907, Chu Ôn bỏ Đường Chiêu Tuyên đế, tự lập làm đế, sửa quốc hiệu là Lương, lập thủ đô ở Khai Phong. Triều Đường thống trị gần ba trăm năm tuyên cáo chấm dứt. Tại hơn năm mươi năm ngắn ngủn, Trung Nguyên trước sau thay đổi năm vương triều ngắn ngủi, mà ở Nam Phương và Ba Thục, còn có rất nhiều chính quyền cắt cứ, Trung Quốc tiến vào thời kì “Ngũ Đại thập quốc”[1]…..

Trong lúc này, quyền quý đương triều không hỏi dân gi­an khó khăn, chiến hỏa khói súng, phiên vương cắt cứ, xưng bá một phương, rất nhiều ác quỷ ma vật thừa cơ quấy phá bốn phía, trong thoáng chốc lũ quỷ múa loạn, dân chúng lầm than, người chết đói khắp nơi….  

Ban đêm trăng sáng sao sáng, vài bóng người đi vội cùng với gió lạnh chạy trên đường nhỏ gập ghềnh….

“…. Không được, ai gia không đi được….”

“Bệ hạ, Chiêu hoàng thái hậu, hôm nay Chu Ôn xưng đế, cần phải nhổ cỏ tận gốc, cựu thần vô năng, mắt thấy phản đồ Chu Ôn…. Ai….”

“Vương thừa tướng không nên tự trách… Ngôi vị hoàng đế của trẫm nguyên bổn chỉ là danh nghĩa, không nghĩ đến cuối cùng còn phải liên lụy ái khanh chịu khổ… Chỉ hy vọng Chu tướng quân có thể yêu quân (quân đội) lo dân, làm cho bách tính an cư lạc nghiệp mà sống, trẫm cũng không uổng mệnh….” Âm thanh ôn nhuận sáng sủa của thiếu niên trẻ nhàn nhạt truyền ra, cùng với ánh trăng nhu hòa, có lực lượng trấn an lòng người không thể tin được.

Năm đó Chiêu Tông đế không để ý chúng triều thần cực lực phản đối, cố ý lập thập hoàng tử làm thái tử, đáng tiếc tiệc vui chóng tàn, lập Trữ hậu không đủ ba tháng, Ngọc phi mẹ đẻ thập hoàng tử liền hương tiêu ngọc vẫn, buông tay nhân gi­an… Lão Vương càng vì ái phi mất đi, đau nhức triệt nội tâm, từ đó triều chính không để ý tới… Hoàng hậu cũng chỉ có thể treo cái danh hào, thùng rỗng kêu to, rồi sau đó, Chiêu Tuyên đế vào chỗ, năm ấy mười ba tuổi.

“Vô năng!” Một cái bàn tay của Chiêu hoàng hậu đánh vào trên mặt tinh tế, bởi vì sợ hãi cùng tức giận mà vặn vẹo mặt, tại ánh trăng trắng bệch chiếu xuống càng lộ vẻ dữ tợn đáng sợ, “Lúc trước không biết sao tiên vương bị Ngọc phi dụ dỗ mê hồn, cố ý lập ngươi lão phu làm thái tử!”

“Chiêu hoàng thái hậu bớt giận….” Chàng trai có chút nhíu lông mày, đưa tay xoa mặt sưng, không kiêu ngạo không siểm nịnh nhàn nhạt cười, “Ngọc phi nương nương chính là mẹ đẻ trẫm, nếu như cô ta đây chưa mất sớm, như cũ là đương kim hoàng thái hậu danh chính ngôn thuận!”

“Đối phương là nói Bổn cung danh không chánh, ngôn bất thuận rồi!”

“…. Truy binh sắp đến….” Thiếu niên lang quan sát ánh lửa lúc sáng lúc tối sau lưng, bình tĩnh nhắc nhở, rồi sau đó nhìn quanh mọi người quanh mình, kiếp sống chạy trốn cái chết nửa ăm khiến mọi người mệt mỏi không chịu nổi, hoàng đệ còn nhỏ tại trong ngực một cấm vệ mê man, xoay người nói với thừa tướng già nua, “Vương khanh gia, Chu Ôn bất quá muốn đầu trên cổ trẫm mà thôi, sẽ không làm khó bọn cậu… Mang theo thập tứ hoàng đệ chạy  đi thôi….”

“Bệ hạ!”

“Ý Trẫm đã quyết! Không cần nhiều lời……”

“Hừ….” Chiêu hoàng hậu liếc gã một cái, thúc giục, “Đi mau! Dòng máu hoàng thất còn có Huých nhi, cũng không thể cả nhà đồng quy vu tận (chết chung) a!” Thiếu niên trẻ nhìn qua đám người kia, nhẹ nhàng cười, từ xưa hoàng thất đã không có tình thân đáng nói, huống chi tại chớp mắt rối loạn, nước mất nhà tan….. 

Lão thừa tướng bất đắc dĩ hết sức, run rẩy quỳ xuống đất dập đầu, “Thần vô năng, chỉ có thể cung kính hoàng thượng lúc này…” Nhất thời tất cả người hầu cấm vệ quỳ xuống, thiếu niên lang đạm mạc nhìn một cái, bóng dáng tuấn dật hướng phía sau nhảy ra….

Gió lạnh từ đáy vực gào thét lên xuống, nghịch động một đầu tóc đen nhảy múa theo gió… Cẩm bào tơ vàng thêu hình rồng đẹp đẽ quý giá biểu tượng thân phận hoàng tộc tôn quý, đôi mắt ôn nhuận trong trẻo của chàng trai lẳng lặng nhìn qua bầu trời đêm, trầm thấp nở nụ cười một tiếng, “Chu Úc, không cần ẩn núp… Từ lúc trẫm rời cung, đối phương chẳng phải đi theo sau lưng trẫm sao?…”

“Duật Thần…. Bản vương là lo lắng cậu…” Từ phía sau cây lòe ra một bóng dáng cao lớn, mày kiếm co lại, nhìn qua thân hình có chút bồng bềnh ở vách núi… “Chỉ cần cậu trở lại bên cạnh bản vương, bản vương sẽ bảo phụ hoàng xá cậu vô tội… Sau đó….”

“Làm phiền Chu Thống lĩnh phí tâm….” Thiếu niên trẻ xoay người, cắt đứt lời của tên đó, “Trẫm vốn là vô tội, cần gì đặc xá? Ngươi ta đây và trẫm quen biết năm năm có thừa… Hi vọng ngươi ta đây và Chu Tướng quân thống trị nước nhà, trấn an dân chúng……”

“Duật Thần!” Chu Úc tức giận nhìn qua bóng dáng hờ hững phía trước, “Chỉ cần đối phương đi theo bản vương, bản vương sẽ bảo vệ không lo! Nếu như bằng không….”

“Bằng không như thế nào?…” Thiếu niên trẻ nhìn qua hắn bản vương, nhàn nhạt cười, “Trẫm khát vọng tự do, bị gi­am lỏng trong nội cung không phải trẫm mong muốn… Chu úc…. Trẫm hiểu được tâm ý của đối phương, lại vô lực hồi báo….”

“Duật Thần, bản tọa có thể vì cậu vào sinh ra tử, thậm chí giết cha hành thích vua, chỉ cần cậu mở miệng!” Chu Ú có chút vội vàng xao động trả lời, lại đổi lấy một hồi cười khẽ, “Chu Ú, cậu cuối cùng không rõ a… Trẫm vốn là vô ý với cậu, sao cậu khổ cưỡng cầu….”

“Bản vương không tin!”

“Tin cũng tốt, không tin cũng được, cuối cùng là trẫm phụ đối phương….” Cuộc sống cung đình nhiều năm, sớm đã thường thấy tính người âm độc xảo trá, nhìn hết vui buồn tình thù thế gi­an, thiếu niên lang nhẹ nhàng quay đầu, “Trẫm vẫn cảm kích mấy năm qua đối phương làm bạn… Chỉ mong đối phương tạo phúc cho muôn dân thiên hạ…” GÃ tự tay cởi bỏ vạt áo, để lại hoàng bào quý giá đẹp đẽ trên mặt đất, cười nói, “Hoàng bào này gi­ao cho cha đối phương, nói trẫm đem thiên hạ này, gi­ao cho gã….”

Công nguyên năm 909, Đường Chiêu Tuyên đế năm ấy 16 tuổi nhảy vực tự vận, Đường vong, Trung Quốc bắt đầu rồi rối loạn thời kì “Ngũ Đại thập nước”, chuyện xưa từ đó bắt đầu….

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[1]Ngũ Đại thập quốc: có năm triều đại thay đổi nhau thống trị vùng Trung Nguyên: Hậu Lương, Hậu Đường, Hậu Tấn, Hậu Hán, HậuChu ở Trung Quốc, 907-960

Chu Úc vọt tới vách đá, chỉ bắt được một chút không khí, trơ mắt nhìn bóng dáng xanh nhạt rơi xuống vực…. Duật Thần…. Vì sao lựa chọn thác xuống…. Bản tọa không cam lòng…… Bất kể ra sao, bản tọa đều phải tìm được cậu!

Hơi thở bùn đất tươi mát cùng mùi hoa cỏ nhàn nhạt đưa vào mũi, Lý Duật Thần hơi hơi mở mắt, đánh giá hoàn cảnh bốn phía một chút, chậm rãi vịn vào vách đá lạnh như băng đứng lên, chỗ cẳng chân truyền đến đau nhức lớn làm cho gã ý thức được trừ bỏ bị thương ra, chính mình thật sự còn sống…. có chút giật mình ngẩng đầu nhìn sang vách núi cao ngất, không biết là nên khóc hay nên cười….  

GÃ ngồi ở trên tảng đá, kéo xuống góc áo lụa trắng, băng bó đơn giản một chút, nhưng vết thương quá mức nghiêm trọng rất nhanh lại chảy ra máu, dứt khoát không để ý tới, ngồi yên đánh giá hoàn cảnh bốn phía….. 

Nơi này tuyệt đối là một địa phương tốt để ở ẩn, bầu trời một mảnh ngũ sắc diễm lệ cùng sương mù lượn lờ mờ mịt trong cốc, cho thấy hiện tại đúng là mặt trời đã lặn, không xa là một mảnh rừng rậm, cây cao to đồ sộ, khí hậu trong cốc ấm áp ướt át làm cho chúng nó bốn mùa xanh ngát, nước chảy tinh tế từ vách đá xuống, hình thành một dòng suối nhỏ uốn lượn, bên dòng suối có lưu lại dấu vết dã thú uống nước, mùi hoa nhàn nhạt phiêu tán ở trong cốc, làm cho người bản tọa tâm thích thần vui…..

Thật thoải mái…. Tên đó cười khẽ nghĩ, bất quá nhanh chóng ý thức được tình hình trước mắt của mình…  Nếu vừa rồi nhảy xuống vách núi mà không tỉnh lại, cũng không cần phiền não rồi, dù sao cũng không có lý do đặc biệt muốn sống, không bằng đi chung quanh nhìn xem…Dù sao bắt đầu từ khi mới sinh ra, bên người đã tràn ngập chiến hỏa khói lửa, tranh đấu gay gắt, còn chưa bao giờ ra cung thưởng thức qua phong cảnh mỹ lệ…. 

Hắn bản tọa tập tễnh đứng lên, chịu đựng đau nhức chậm chạp di chuyển về phía chỗ sâu trong rừng rậm…. Trời càng ngày càng tối, trong rừng bắt đầu truyền ra tiếng kêu của dã thú, đã không có dư thừa thể lực hành động, không khỏi nhíu nhíu mày, “Xem ra nên vì chúng nó no bụng..  ..” Hắn bản tọa tựa vào trên một thân cây nhắm mắt lại nghỉ ngơi, vết thương lớn nhỏ trên người đều bắt đầu đau lên, đói khát, mệt mỏi nối gót tới….. Giống như có thể cảm giác được rõ ràng sinh mệnh theo thời gian trôi qua bồng bềnh đi xa……

Lại mở to mắt, đã không biết là lúc nào, hắn ngạc nhiên phát hiện chính mình ở một phòng xanh vàng rực rỡ, hiên son bệ ngọc giống như cung điện, bốn phía treo vải bạc rèm bông giá trị xa xỉ, mùi thơm giống như xạ hương lại thập phần không nồng đậm, lư hương tím vàng  trong phòng phiêu tán mà ra…. Chẳng lẽ, bản vương đã chết sao…. HẮN hơi hơi nở nụ cười một chút….  

Đột nhiên truyền đến tiếng bước chân đánh gãy suy nghĩ của hắn bản tọa, giương mắt nhìn hướng người tới, một nữ tử xinh xắn sơ đoàn kế hướng hắn bản tọa hơi hơi hạ thấp người, ôn nhu nói: “Công tử tỉnh, chủ nhân của bản tọa cho mời…. Công tử mời theo bản tọa đến…..”

Miễn cưỡng xuống giường, đột nhiên một cái lảo đảo thiếu chút nữa gục, nữ tử lạnh lùng nhìn tên đó, không có chút ý tứ nào tiến lên nâng dậy, Lý Duật Thần không nói tiếng nào vịn mép giường chậm rãi đứng lên, đạm mạc giống như sự tình gì đều không có xảy ra, nữ tử lạnh lùng hừ, quay đầu rời đi……

Thật vất vả kết thúc lộ trình khổ đau, tên đó cúi đầu nhìn nhìn miệng vết thương trên đùi, dường như so với trước còn nghiêm trọng hơn, không ngừng chảy máu ra bên ngoài, khổ đau giống như bị xé rách làm cho chân tên đó có chút run run nỗ lực duy trì thân thể…. Hờ hững ngẩng đầu nhìn người muôn hình muôn vẻ đánh giá mình hai bên, trong ánh mắt có hèn mọn, có trào phúng, có tò mò…..

“Dạ chủ nhân, người đưa tới……”

“Uh…. Lui ra….”

Nghe được tiếng nói trầm thấp ma mị từ phía trước truyền đến, hắn hơi hơi ngẩng đầu, nhìn phía trước phòng, một bức rèm đen ngăn cản tầm mắt của hắn, chỉ có thể cảm giác được ánh mắt nghiền ngẫm sau rèm, hắn ngạo mạn ngẩng mặt lên, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng cao thượng thản nhiên nhìn người phía sau màn……

“Ha ha……” Tiếng cười trầm thấp truyền ra, “Cậu tên là gì?….”

“……”

“Bổn vương hỏi cậu, vì sao không trả lời!” Ngữ khí tức giận vô tri làm cho hắn ngây người một chút, bổn vương?…… Lại là một người chiếm núi làm vương, mới ra động sói, lại vào hang hổ… Tuy rằng đã rơi vào tay người khác, nhưng ngạo khí bẩm sinh làm cho hắn không có chút cảm giác sợ hãi, hắn trầm mặc như trước, nhưng vết thương đau một tia một tia chia lìa ý chí của hắn, sự vật trước mắt đều bắt đầu có chút lay động……

“Hừ, nhân loại đều vong ân phụ nghĩa, ngươi ta đây tội gì cứu loại ti tiện này….”

Ngữ điệu tương tự từ cửa truyền đến, một người nam tử cao lớn cường tráng lạnh lùng nhìn chằm chằm tên đó, trong mắt trừ bỏ khinh miệt, càng nhiều là thống hận sâu sắc……

“Ám chủ nhân……” Người bốn phía khoanh tay đứng thẳng kính cẩn quỳ xuống đất vấn an…..

“Ám…… Hôm nay như thế nào rảnh lại đây?”

“Bản tọa tìm được tung tích của tên đó……”

“Nga, tiểu Trần sao, đó là nên chúc mừng đối phương, hay là nên đồng tình tên đó….?”

“Hừ! Chính là nhắc nhở cậu, sinh vật ti tiện chung quy chảy máu ti tiện….. Chúng sẽ phản bội người đưa tay cứu trợ!”

Chàng trai có chút buồn cười, lại cũng không ngẩng đầu lên thản nhiên nói, “Lão phu có cầu các ngươi lão phu cứu lão phu sao!”

“Ti tiện? Ha…. Ám, ngươi bản tọa xem tên đó đi, tên đó ở trong xã hội nhân loại, địa vị chính là quá đỗi tôn quý… Hơn nữa hiện tại là khách quan trọng của bản tọa… Đúng không….. Chiêu Tuyên đế – Lý Duật Thần… Bệ hạ….”

“Lý Duật Thần đã chết!” Âm thanh thiếu niên trẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng ẩn ẩn lộ ra suy yếu, “Bản nhân cũng không có khẩn cầu các hạ vươn tay cứu trợ, hơn nữa cũng không có hứng thú trở thành khách của cậu…. Cáo từ… ” Vừa muốn rời đi, đột nhiên một trận trời đất quay cuồng, rốt cục thể lực cạn kiệt lại ngã xuống……

“Ha ha…..Rất có cá tính……” 

Rèm màu đen được chậm rãi xốc lên, gương mặt tuấn mỹ như đao gọt rìu đục xuất hiện ở sau rèm, dưới mày kiếm phi dương là một đôi tròng mắt sâu thẳm làm quỷ thần lâm vào khuynh đảo, mũi thẳng, môi mỏng mím nhẹ, thân hình cao lớn cường tráng tại cẩm bào màu đen phụ trợ, càng hiển khí phách trương cuồng, tóc dài đen nhánh sáng như nước sơn tùy ý xoã, giữa trán ẩn ẩn lộ ra ấn ký đỏ tươi như máu, tên đó chính là Dạ Hoàng Ma giới – Dạ Yểm!

Từ Võ thị thành lập Chu vương triều, sau khi Trinh Quán (niên hiệu của Vua Đường Thái Tông, Lý Thế Dân) trị vì phồn vinh chưa từng có, Đường triều bắt đầu đi hướng suy bại, trong khoảnh khắc không có kết quả tốt, dân oán sôi trào, chính cái gọi là “Cửa son rượu thịt thối, đường có xương chết cóng”, oan quỷ ma vật quanh quẩn tại nhân gian cũng càng ngày càng nhiều,nhị vị đế Ma giới là con trai song sinh của Ma giới vương, Dạ Hoàng – Dạ Yểm cùng Ám Đế – Ám Minh, phân việc chưởng quản chuyện Ma giới, tính cách lãnh khốc tàn bạo, từng vì sát sinh vô số mà bị quốc sư thủ hạ của Thái tông hoàng đế cùng thiên binh phong ấn, từ đó hơn ba trăm năm qua chưa bao giờ giao thiệp với Nhân giới, thẳng đến bốn năm trước cơ duyên xảo hợp, làm cho nhị đế lại thấy ánh mặt trời, mà công lực tất nhiên là không thể sánh nổi với năm đó…

Dạ Yểm cụp mí mắt xuống, cười nhìn bóng dáng nhỏ đẹp té trên mặt đất, trong ánh mắt lạnh như băng không thấy chút cảm tình, chính là nhìn trêu tức, rồi sau đó giương mắt nhìn Ám Đế tướng mạo cơ hồ cùng chính mình giống nhau, “HẮN… Chính là con mồi thượng đẳng…” Tiếng nói vừa dứt, vẫy tay làm cho tùy thị nâng hắn xuống.

“Nếu là con mồi thượng đẳng, vì sao không nhanh giải quyết?”

“GÃ vốn là hoàng đế Nhân giới, được thiên thần phù hộ, không đến 20 tuổi, chúng bản tọa không thể xuống tay….”, Dạ Yểm nâng tay l**m vết thương ở cổ tay, cười nhẹ, “Vài năm ngắn ngủn, bản tọa còn có kiên nhẫn….”

Ám đế cười nhạt một chút, nắm qua tay tên đó nhìn nhìn, “Cậu quả nhiên ra tay, khó trách nói Dạ Hoàng so với bản tọa càng tàn bạo hơn, làm sao có thể thiện tâm cứu một nhân loại……”

“Hừ! Dương thọ tên đó chưa hết, cho nên từ trên vách núi đen cao như vậy rơi xuống cư nhiên còn có thể sống được! Thật sự là mệnh tốt, bực hoàng đế vô năng này Thiên giới còn muốn che chở…… Bất quá chỉ cần năm nào tròn hai mươi, chính là chúng bản tọa  ……”

“Cậu vẫn là không cần nghịch lửa….”

“Nghịch lửa, ngươi bản vương nghĩ rằng bản vương sẽ giống ngươi bản vương sao? Buồn cười….”

Ám đế nghe câu như thế, giận dữ và ý định giết người từ trong mắt chợt lóe mà qua, gã lạnh lùng trừng mắt nhìn Dạ Yểm, xoay người rời đi…..

“Tên đó chính là người cứu chúng bản tọa đi ra a… Đối phương cần phải thủ hạ lưu tình….” Dạ Yểm ở phía sau tên đó nhắc nhở.

“Lo lắng chính đối phương đi….” Ám đế cũng không quay đầu lại rời đi….

Lo lắng cho mình, hừ, nghĩ gã một nhân loại nho nhỏ, mặc dù có thiên thần phù hộ lại có năng lực làm khó dễ được lão phu! Lúc trước không phải nhất thời xem thường cũng sẽ không bị lão già kia nói! Dạ Yểm lạnh lùng hừ, ngay lập tức khóe miệng ngăn một nụ cười tà mị, hướng ngoài cửa đi đến……

Xuyên qua hậu hoa viên, vừa đến Thiên điện, chợt nghe đến bên trong truyền đến tiếng vật nặng rơi xuống đất, hắn không nhanh không chậm cất bước đi vào, thấy người gầy yếu đang ngồi th* d*c, hắn cúi đầu nở nụ cười một tiếng, “Không nhọc Chiêu Tuyên đế đi thử đồ…..”

Nghe được âm thanh của hắn, thiếu niên lang ngẩng đầu lên lẳng lặng nhìn hắn, trong đôi mắt thanh sảng sạch sẽ có nổi giận không thể áp. Dạ Yểm đi lên đây xoay người ngồi xổm trước mặt hắn, cười, “Chiêu Tuyên hoàng đế, muốn bản vương đỡ cậu đứng lên không….”

Tên đó lạnh nhạt phớt qua mặt tên đó, biểu tình ngạo khí vẫn như cũ làm cho Dạ Yểm có chút căm tức, nhưng phẫn lộ chỉ chợt lóe mà qua trên khuôn mặt tuấn mỹ của tên đó, tức thì liền biến mất vô tung, tên đó vẫn cười như cũ, đưa tay nắm cằm nhọn của tên đó, quay mặt tên đó lại đối mặt chính mình….  “Bổn vương lớn lên giống quỷ đói sao, làm cho hoàng đế bệ hạ cao quý không dám nhìn thẳng vào?……”

Hai tròng mắt sâu thẳm tà mị phóng đại trước mặt làm cho Lý Duật Thần có chút thất thần, chỉ là cắn chặt môi dưới, kiêu căng không phát ra r*n r* gì……

Dạ Yểm đánh giá cẩn thận dung nhan tái nhợt phía dưới, tinh tế mà nhỏ đẹp, trong con ngươi lão phu trong trẻo mà mỹ lệ không có chút hy vọng hoặc tuyệt vọng, cái mũi tú lệ khéo léo cùng môi bởi vì khổ đau mà có chút tái nhợt, cao ngạo thanh ngạo, mặc dù không bằng vẻ gượng ép của nam tử đương thời, nhưng cũng quyết không thô kệch, mà là một loại thanh sảng xinh đẹp tú lệ khác, phiêu dật tuấn tú, lạnh lùng…. Đầu ngón tay truyền đến nhịp đập mỏng manh, làm cho tên đó ý thức được khối thân thể này chảy dòng máu ngọt tên đó cực muốn nhấm nháp…… Đây chính là trân phẩm khó có được….. Nhân giới vương giả, Thiên giới sủng nhi…. Tên đó cười khẽ, “Chiêu Tuyên đế, lấy tướng mạo thể trạng của ngươi lão phu, sao có năng lực thống trị Đại Đường… Ha ha…. Diệt vong cũng là không gì đáng trách….”

“Hừ…..” Lý Duật Thần nhẹ nhàng tránh né bàn tay của tên đó, cố sức phòng vệ lên thân thể của mình, “Cùng cậu có quan hệ gì đâu, muốn cậu lúc này đừng nhiều lời……”

“A…… Nhân loại quả nhiên vô sỉ, đối đãi ân nhân chẳng những không có lời cảm tạ nào, thái độ còn kiêu căng như thế!”

“Bị đối phương cứu vốn không phải là mong muốn của lão phu, huống chi, lão phu vô ý nhẫn nhục sống tạm bợ…”TÊN ĐÓ tạm dừng một chút, trên mặt thanh dật mỹ lệ có tang thương không tương xứng với tuổi, “Thế gian không chỗ dung thân… “, tên đó thản nhiên nở nụ cười một chút, miệng cười tuyệt mỹ như pháo hoa sáng lạn trên bầu trời, rực rỡ lóa mắt..  ..

Dạ Yểm thoáng chốc cảm thấy lòng mình giống như bị hung hăng đụng phải một chút… Hắn lão phu đứng dậy, lạnh lùng nhìn nhân nhi trên đất giãy dụa đứng lên, sau đó lại ngã xuống, rốt cuộc không thể nhịn được nữa vươn tay ném hắn lão phu tới trên giường, “Từ hôm nay trở đi, đối phương chính là người của Dạ Hoàng lão phu, vô luận sống hay chết!”

“Vọng tưởng……” Thiếu niên trẻ nhẹ nhàng khẽ thở dài, nằm ở trên giường xoay mặt hướng phía trong…. Cho dù không có chỗ để đi, cũng không nguyện dựa vào người khác…. Sống hay chết, mặc cho số phận đi……Hắn lão phu hơi hơi nở nụ cười một chút, nhắm mắt lại… 

“Hừ…… Vậy đối phương liền nhìn, bản tọa cũng có đủ kiên nhẫn……” Nhìn thiếu niên lang quật cường mà tí hon, Dạ Yểm sâu kín cười nhạt, tên đó có một trái tim tinh thuần, cho nên được đến Thiên giới chiếu cố, làm cho tên đó đã lâu không săn bắn quật khởi xúc động….. Đối phương trốn không thoát……Vô luận là thân thể của đối phương, vẫn là tâm của đối phương, vẫn là linh hồn của đối phương……

“Dạ Hoàng……Phải chăng nên vì tên đó chữa thương…..?” Nữ tử áo xanh nửa quỳ ở ngoài điện hỏi

Dạ Yểm quay đầu nhìn bóng lưng nằm nghiêng người, cười nhạt một tiếng, “Sinh mệnh của nhân loại rất dai, nghĩ đến tên đó cũng chết không được……”

“Nhưng tên đó là nhân gian Thiên Tử, chỉ sợ phương diện Thiên giới….”

“Ý của đối phương là, bổn vương e ngại Thiên giới?……”

“Thanh Vũ không dám……”

“Hừ, tên đó bất quá là quân chủ mất nước…… Thiên giới căn bản không rảnh bận tâm, chẳng qua thần quang thủ hộ trong cơ thể còn chưa biến mất thôi…..”… Hứng thú của bổn vương còn không có trình độ cao đến vì tên đó hao phí công lực chữa thương, ta đây muốn…… Là máu mỹ vị của tên đó hoà theo….. Trong tròng mắt sâu thẳm ma mỵ của Dạ Yểm hiện lên một tia lạnh, cho dù Thiên giới hộ tên đó, ta đây càng muốn nghịch thiên……

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8