Ám Dạ Ma Vương
Chương 10
“Umm.. Đau.”, Hoán Nguyệt khẽ di động thân thể, trên lưng đau làm cho hắn ta đây ra một thân mồ hôi lạnh.. Chậm rãi mở mắt ra, phát hiện trên người mình tr*n tr**ng nằm sấp ở trên giường. Hắn ta đây nhịn đau ngồi dậy, rồi lại chống đỡ hết nổi ngã xuống giường.
“Đã tỉnh a..” Giọng nói hài hước từ cửa phòng truyền đến, Hoán Nguyệt cũng không ngẩng đầu tiếp tục nằm úp sấp.Cảm giác áp bách cường đại từng chút từng chút đến gần. Sau đó trầm xuống bên cạnh giường.
“Mặc dù chuyện cách ba năm, vòng bảy màu của Bổn vương vẫn hữu dụng..”, hắn lão phu nhẹ nhàng vươn tay, ngón tay mềm mại dọc theo đường cong hoàn mỹ ở lưng chậm rãi vẽ xuống, cảm giác được thân thể Hoán Nguyệt khẽ run rẩy một cái, hắn lão phu nhếch môi tà tà cười, “Làn da xinh đẹp như vậy, nếu như lưu lại vết sẹo thì thật là đáng tiếc..” Quan sát làn da trắng nõn nhẵn nhụi ở dưới ánh nến, phát ra sáng bóng nhu hòa mê người, “Thật là đẹp..” Vừa nói, cúi đầu, mềm mại ấn môi trên vai hắn lão phu.
“Dừng tay!.” Hoán Nguyệt giãy dụa, lưng truyền đến kịch liệt đớn đau, làm cho sắc mặt tên đó biến thành tái nhợt hơn. Dạ Yểm lạnh lùng ngẩng đầu, nhìn người cơ hồ ngất lần nữa, “Dừng tay? Sợ bị thái tử điện hạ biết cậu yêu thương nhung nhớ với nam nhân khác sao?..” Dạ Yểm nghĩ đến ánh mắt hai người nhìn nhau trước điện, và ánh mắt thương tiếc của Chu Úc, ánh mắt trong chớp mắt biến thành âm lãnh hơn..
“Cậu hận ta đây đi, tại sao không tấn công giết ta đây..” Hoán Nguyệt sâu kín nói, đem bi thương giấu ở đáy mắt.
“Giết đối phương?” Dạ Yểm cười lạnh lùng đứng lên, “Không thể nào, Hoán Nguyệt đại nhân. Tội phản bội ta đây, chính là rất nặng. Huống chi, Bổn vương bây giờ còn cần máu của đối phương tới tăng cường công lực.” Ánh nến lung lay chiếu ánh vào trên khuôn mặt tuấn mỹ tà mị sâu kín lạnh lùng. Trong tròng mắt đen sâu thẳm tràn đầy nụ cười hài hước và d*c v*ng không che dấu chút nào. “Nếu để cho thái tử điện hạ biết đối phương bị ôm qua, không biết gã sẽ đối với đối phương như thế nào.” Hoán Nguyệt trợn to hai mắt, không thể tin nhìn Dạ Yểm lạnh lùng, “Dạ..”
“Câm mồm!” Dạ Yểm hung hăng nhéo mặt của tên đó, ném tên đó vào trên giường, “Đối phương cũng xứng gọi lão phu như vậy sao?. ..”, Ban đầu, lão phu xem đối phương là trân bảo nâng trong lòng bàn tay che chở, không để cho bất kỳ mưa gió tới thương tổn đối phương, nhưng, đối phương lại lựa chọn nhân loại ti tiện kia, còn dùng lưỡi dao sắc bén lão phu đưa đối phương đâm vào ngực lão phu..
“Cư..”, Trương Cư thuận theo từ ngoài cửa đi vào, xem thường nhìn Hoán Nguyệt một cái, tấn công cởi áo cho Dạ Yểm.
Hoán Nguyệt nhìn một màn trước mắt, tâm bị níu lấy thật chặt giống như bị nén ở cổ, đôi môi biến thành có chút xanh tím, thống khổ thở hổn hển.. “Sợ bị thái tử điện hạ biết không?..” Đẩy Trương Cư ra, cúi người ngồi ở bên giường, lạnh lùng nhìn Hoán Nguyệt thống khổ, bổn vương rốt cuộc nơi nào so ra kém nhân loại ti tiện kia! Lão phu muốn đích thân phá hủy đối phương.. Để linh hồn đối phương ngay cả cơ hội đầu thai chuyển thế cũng không có!
Dạ Yểm một phát bắt được tóc dài đen nhánh xõa ở lưng, khiến cho hắn ngẩng đầu lên ngửa mặt đối với mình, đôi môi thô bạo gần như cuồng bạo hôn lên trên hai gò má tái nhợt của hắn..
“Đau..” Lưng không ngừng truyền đến đớn đau làm cho tên đó cơ hồ ngất, tên đó đột nhiên phát hiện Trương Cư khoanh tay đứng nghiêm ở bên giường, vẻ mặt thống hận xem thường, mà tay Dạ Yểm đã bắt đầu dao động chung quanh trên người tên đó. “Không nên..”, tên đó đớn đau giãy dụa, tiếng nói thoát phá mang theo hi vọng..
“Không nên?” Dạ Yểm không có ngừng tay, từ từ chuyển qua trước ngực, rõ ràng cảm giác được gã run rẩy, tà ác cười, “Giả bộ thanh cao sao?.. . Yên tâm, Bổn vương tuyệt sẽ không kém hơn thái tử điện hạ của đối phương..”
Không nên. Không nên nhục nhã bản vương như vậy. Không nên ở trước mặt người khác.. Bản vương từng thương tổn đối phương, bản vương nguyện ý dùng tánh mạng của bản vương tới bồi thường, chỉ cần đối phương mở miệng.. Chỉ cầu đối phương lưu lại tự tôn duy nhất cho bản vương.. Cầu đối phương..
Hoán Nguyệt cơ hồ ngay cả tiếng nói thoát phá cũng không phát ra được, chỉ có thể không ngừng khẽ lắc đầu, khước từ Dạ Yểm đốt lửa trên người tên đó. “Thoải mái không?” Dạ Yểm l**m hôn vành tai khéo léo của tên đó, tà tà cười, “Muốn Cư cũng tới hầu hạ cậu không..”, tên đó tự tay bắt đầu lột bỏ quần áo mỏng manh dưới thân Hoán Nguyệt..
“.. Không.. Muốn..”, Tay Hoán Nguyệt run rẩy nắm thật chặt hắn phục Dạ Yểm, cảm giác vô lực b* ng*c và lưng truyền đến cường đại đớn đau làm cho hắn đau đến không muốn sống, “Bản vương.. Đem.. Mạng.. Trả lại cho ngươi bản vương.. Được không..”, không nên nhục nhã bản vương như vậy, không nên. Cầu ngươi bản vương. Hoán Nguyệt đột nhiên che b* ng*c, một ngụm máu tươi từ trong miệng phun ra, “Bản vương đem mạng.. Cho.. Ngươi bản vương.., Trả.. Cho.. Ngươi bản vương, đúng.. Không.. Lên..” thật xin lỗi, nếu như có thể, bản vương thật không muốn thương tổn ngươi bản vương, bởi vì, bản vương yêu ngươi bản vương a, Dạ.
Nước mắt khuất nhục và máu tươi, chảy xuôi đến trên tay Dạ Yểm, cảm giác thiêu đốt, làm cho Dạ Yểm ngưng động tác, tên đó ngơ ngác nhìn khuôn mặt Hoán Nguyệt trước mắt không có chút huyết sắc… Đưa tay lau đi máu tươi phun ra, và nước mắt bên gò má… Nguyệt, rất thống khổ sao… Đối phương đã biết, ban đầu nỗi đau của bản vương, so sánh với đối phương còn cường liệt hơn.. Tình cảm yên lặng vài ngàn năm a.. Lại bị đối phương vứt bỏ như vậy, làm cho tình cảm của bản vương làm sao chịu nổi.. Lần này tạm thời bỏ qua đối phương, nhưng bản vương quyết không tha thứ đối phương và nam nhân gọi là Chu Úc kia..
“Dạ chủ nhân..” Trương Cư có chút kinh hãi nhìn Dạ Yểm âm lãnh, ấp úng mở miệng..
“Cút!!..” Dạ Yểm không quay đầu lại, lạnh lùng gầm nhẹ một tiếng, cầm qua quần áo vừa rồi, mềm nhẹ đắp ở trên người tr*n tr** của Hoán Nguyệt, đem gã ôm thật chặt ở trong ngực..
Trương Cư nhìn một màn trước mắt này, phẫn hận nhìn Hoán Nguyệt hôn mê, lặng lẽ rời đi..
“Thầm, ngươi lão phu ra đi..” Dạ Yểm giơ tay lên lướt nhẹ qua tóc dài xõa ở bên má, lẳng lặng nhìn khuôn mặt tái nhợt của gã..
“Bị cậu phát hiện a..” Thầm Minh mang theo Vi Trần xuất hiện ở trong ánh trắng mông lung, “Nguyệt đáng thương bị cậu chơi đùa chết… Quả nhiên không hổ là Dạ Hoàng a, mượn đao giết người..”
“Thầm, cậu nói nhảm nhiều lắm..”
Dạ Yểm giương mắt nhìn sang Vi Trần, “Trần khí sắc khá hơn một chút..”
Vi Trần khẽ cười, lo lắng nhìn Hoán Nguyệt trong ngực Dạ Yểm, “Tên đó..” Thầm Minh một phen ôm chầm Vi Trần, “Đối phương chỉ có thể nhìn bản vương.. Không cho phép nhìn người khác!!”
“Hai người các cậu mau cút cho bản tọa, bản tọa không có thời gian nhìn hai người các cậu biểu diễn tiết mục!” Dạ Yểm nhìn Thầm Minh vẻ mặt đắc ý, gầm nhẹ nói.
“Dạ, mọi sự là tính hai mặt, yêu hận cũng là như thế, giống như một thanh kiếm hai lưỡi, thời điểm tổn thương đối phương, cũng sẽ tổn thương mình..” Thầm Minh nhẹ nhàng ôm lấy Vi Trần, khóa trong ngực..
“Đối phương khi nào thì nói nhảm nhiều như vậy!”
“Nói nhảm sao? Bản tọa và đối phương có máu giống nhau, cảm thụ của đối phương bản tọa rõ ràng nhất… Dạ, đối phương quá tịch mịch..”
“Cút!”
Thầm Minh cười nhẹ, mang theo Vi Trần rời đi.. Dạ Hoàng cố chấp lại kiêu ngạo a… Tâm bị chiếm, không có dễ dàng thu hồi như vậy, huống chi, bản vương và ngươi bản vương đều là Vương Ma Giới.. Có tình cảm bị đóng băng vài ngàn năm a..
Hoán Nguyệt sâu kín tỉnh lại, hai mắt mang khoảng không thoáng chốc cũng không chớp nhìn phía trên..
“Tỉnh sao?..” Trương Cư bước vào trong phòng, ôn hoà hỏi.. “Mạng của cậu thật đúng là tốt, Dạ chủ nhân lại bỏ qua cậu, còn chữa thương cho cậu..”
Hoán Nguyệt giống như không có nghe được, chậm rãi nhắm mắt lại..
“Giả bộ thanh cao cái gì!!..” Trương Cư có chút thẹn quá thành giận, “Cậu và lão phu không sai biệt lắm, đối với Dạ chủ nhân mà nói, cũng là món đồ chơi mà thôi, nếu như không phải là máu của cậu hữu dụng, Dạ chủ nhân đã sớm giết cậu..”
Máu sao? Hoán Nguyệt có chút phục hồi tinh thần lại.. Chậm rãi ngồi dậy, phát giác đau trên người đã hoàn toàn biến mất.. Hắn bản vương nhàn nhạt cườ, “Tiểu Cư… Năm ấy, thương thế của hắn bản vương hết sức nặng sao..?”
“Vô nghĩa!” Trương Cư khinh miệt nhìn hắn, “Dạ chủ nhân tin tưởng cậu sẽ không hại hắn, mới đưa Viêm đao có nguyên thần của hắn cho cậu, không nghĩ tới cậu vong ân phụ nghĩa, uổng Dạ chủ nhân đối với cậu tốt như vậy!..”
“..”
“Dạ chủ nhân sẽ không tha thứ cho ngươi bản tọa, tên đó bị nguyên thần của mình gây thương tích, nếu như không phải là Ám chủ nhân ra tay cứu giúp bổ hình cho tên đó, Dạ chủ nhân còn phải hao phí ngàn năm mới có thể khôi phục!..”
Hoán Nguyệt ngơ ngác nhìn tay mình, thật sao, đả thương nghiêm trọng như vậy… Ta đây không biết sẽ làm bị thương ngươi ta đây nặng như vậy..
“Nếu như đối phương còn có lương tâm a, liền đem máu của đối phương cho Dạ chủ nhân! Hiện tại đối phương cho dù không phải là Thiên Tử, cũng không có thần quang hộ thể, bất quá máu của đối phương vẫn là đồ tốt..”
Là như vậy sao.. Bản tọa có thể giúp cho cậu chỉ có như vậy.. Bản tọa thiếu cậu, sẽ tận lực trả… Nhưng, bản tọa đã không có tư cách yêu cậu.. Cho nên, tình của cậu, bản tọa thật sự không thể trả..
“Ai cho phép đối phương tới!” Dạ Yểm lạnh lùng xuất hiện ở phía sau chúng, Trương Cư nhất thời một thân mồ hôi lạnh, “Bản tọa.. Là xem một chút Hoán Nguyệt đại nhân có chuyện gì hay không…”
“Hừ.. Cậu lòng tốt như vậy?.. Cút! Không để cho lão phu nhìn thấy cậu ở chỗ này lần thứ hai..”
Nhìn bóng dáng Trương Cư bối rối rời đi, Hoán Nguyệt nhàn nhạt cười, giương mắt nhìn khuôn mặt tuấn mỹ phía trước… Ánh mắt thật là đẹp thật thâm thúy… Sâu thẳm giống như có thể hấp dẫn tất cả thần trí của bản vương, đối phương tịch mịch sao.. Cho nên đối phương yêu bản vương, một nhân loại tí hon.. Bản vương dù sao cũng không thể làm bạn đối phương cả đời… Bản vương quá ích kỷ.. Có thể không thèm quan tâm thương tổn đối phương.. Đối phương hận bản vương đi.. Bản vương không yêu cầu xa vời đối phương yêu.. Chỉ hy vọng có thể xoa lên thương thế của đối phương..
“Dạ Hoàng..”
“Hừ.. Nơi này là phàm trần, cậu hẳn là gọi bản tọa Dạ quốc sư a, Hoán Nguyệt đại nhân..”
Hoán Nguyệt cúi đầu, trong mắt xẹt qua vẻ bị thương…“.. Máu.. Đối phương chừng nào thì muốn?”
“Vội vã trở về sao?.. Thái tử điện hạ của cậu vừa tới quá, bị bổn quốc sư đuổi đi..”, Dạ Yểm bóp mặt hắn bản tọa nâng lên, cười nhạt, “Cậu nghĩ rời đi chỗ này? Còn rất sớm..”
Hoán Nguyệt nghiêng mặt sang một bên, có chút bi thương nhàn nhạt cười, “Bản vương biết..”
“Biết? Làm sao đối phương có thể biết!” Dạ Yểm một tay ném gã ra… Nhìn gã nằm im trên giường thở hổn hển… “Nguyệt, phản bội bản vương, đối phương phải có dũng khí gánh chịu hậu quả!”.. Dù sao quốc gia này cũng ngổn ngang, hoàng đế so với mấy năm trước càng thêm ngu ngốc.. Không bằng hảo hảo vui đùa một chút đi… Nguyệt, nếu như bản vương chán đối phương, sẽ làm cho vạn người chôn cùng đối phương, cũng coi như đối đãi đối phương không tệ… Trong mắt lãnh khốc của gã hiện lên vẻ tính toán… Nhưng ngay sau đó phẩy tay áo bỏ đi….