Ám Dạ Ma Vương
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-07-17 00:00:34 | Lượt xem: 6

Dạ Yểm vẫn như cũ lạnh lùng nhìn bóng lưng tựa vào trên cây, cau mày đánh giá, tên đó đến tột cùng đang làm cái gì, nhẫn nại đến cực hạn tên đó vừa muốn xoay người rời đi, đột nhiên vòng bảy màu phát ra ánh đỏ càng ngày càng mạnh, giống như đang buông thả toàn bộ năng lượng, khiến cho tên đó kinh sợ, đi lên phía trước, nhìn thân thể từ từ ngã xuống, không tự kìm hãm được phi thân qua tiếp lấy ôm vào trong ngực…

Một đầu tóc dài đen nhánh không còn phiêu dật, mà iống bị cái gì ươn ướt dính sát trên gương mặt, tên đó giơ tay nhẹ nhàng phất qua cho tên đó, cảm giác nong nóng sềnh sệch khiến cho tên đó có chút nghi ngờ, nhờ ánh trăng nhìn về phía tay mình… Chất lỏng màu đỏ đen, dường như là, máu…

“Nguyệt…” Sắc mặt hắn bản tọa đột biến, xoay qua mặt của hắn bản tọa… Khóe miệng, khóe mắt, lỗ mũi và bên tai không ngừng xông ra chất lỏng đỏ thẫm, trong chớp mắt níu chặt tim của hắn bản tọa… “Đáng chết đối phương, đang đùa cái gì???!” Hắn bản tọa rống to, liều mạng muốn lau đi máu không ngừng xông ra… Lòng bàn tay tản mát ra ánh đỏ không ngừng đưa vào trong cơ thể Hoán Nguyệt, nhưng tựa như đến vực sâu không đáy, không có nửa điểm đáp lại…

“Ám! Cậu cút ra đây cho bản tọa!” Dạ Yểm cơ hồ điên cuồng hầm hừ… Bốn phía nổi lên gió mạnh kịch liệt, trong khoảnh khắc sấm sét vang dội, trời đất biến sắc…

“Đối phương tìm bản vương sao?” Ám Minh không nhanh không chậm xuất hiện ở trong một vòng sương trắng, ôm chặt eo Vi Trần… Vi Trần trừng mắt liếc tên đó một cái, lại đổi lấy một hồi cười khẽ của tên đó…

“Là hạc đỉnh hồng!” Vi Trần xông lên phía trước, lo lắng bắt mạch cho Hoán Nguyệt rồi mở miệng nói, “Dường như đã quá muộn, độc tính đã lan tràn đến bách chi tứ hài…”

“Không thể nào, bản vương còn chưa có cho phép tên đó chết! Tên đó dám can đảm khinh địch né ra như vậy!…” Cặp mắt Dạ Yểm biến thành màu máu đỏ, cuồng bạo bắt Hoán Nguyệt đã không có tri giác, nắm chặc tay dần dần lạnh như băng của tên đó…

“Bản tọa muốn ngươi bản tọa cứu tên đó!”

“Này, cậu hảo hảo khách khí một chút có được hay không!” Ám Minh bất đắc dĩ khẽ thở dài, tuy nói tên đó và Dạ Yểm hợp lực có thể cứu về Hoán Nguyệt, nhưng đó là dưới tình huống hồn phách Hoán Nguyệt còn chưa bị Địa phủ dẫn đi… “Cậu xem, hai vị sư ca kia đã đợi lâu…” Ám Minh đưa tay chỉ hai luồng bóng dáng mơ hồ yếu đuối bồng bềnh phía trước cách đó không xa…

Mắt đỏ máu tanh của Dạ Yểm chuyển đi, “Cút!”, hắn bản tọa lạnh lùng gầm nhẹ, “Nói cho Diêm Vương, mệnh người phàm này, là Bổn vương… Trừ phi Bổn vương ngán, các đối phương còn dám tiến đến, bản tọa liền phá hủy Địa phủ!!” Âm thanh cuồng bạo ở ban đêm phong vân biến sắc nghe cực kỳ âm trầm kinh khủng…

Hai luồng quang ảnh dần dần biến mất ở trong gió mạnh, Dạ Yểm lạnh lùng trừng mắt nhìn thân thể từ từ lạnh như băng trong ngực, máu đã không còn chảy ra… Dạ Yểm êm ái lau vết mắt còn sót lại trên mặt hắn, trong mắt lạnh như băng có tức giận và đau lòng nồng nặc…

“Dạ…” Lời Ám Minh còn chưa dứt, chỉ thấy Dạ Yểm ôm Hoán Nguyệt đứng dậy, thoáng qua biến mất không thấy gì nữa…

Vi Trần khe khẽ khẽ thở dài, “Dạ, có thể cho Hoán Nguyệt có sinh mạng vĩnh hằng không phải sao… Vậy tên đó đến tột cùng đang do dự cái gì?…”

Ám Minh hơi cười, “Dạ rất cô độc, so bản vương đây trước kia càng sâu, ngàn vạn năm tới tên đó chưa từng để cho bất cứ người nào đến gần, lạnh lùng mà tàn bạo, tên đó không cần bạn hữu, không cần tình nhân… Cao ngạo mà thanh cao, cho nên, tình cảm của tên đó cũng càng thiêu đốt… Giống như núi lửa yên lặng ngàn năm… Hoán Nguyệt, là người duy nhất một có thể tiến vào chiếm giữ tâm linh tên đó, cho tên đó biết tình cảm là gì… Nhưng cũng chính là như vậy, tên đó càng khó tha thứ bị Hoán Nguyệt phản bội…, dù sao đó là ngàn vạn năm, một sinh mạng duy nhất khiến cho tên đó cảm thấy một tia ấm áp  a… Lại tự tay đem lưỡi dao sắc bén đâm vào lồng ngực của tên đó… Bởi vì yêu quá sâu, cho nên hận sẽ sâu hơn…”

Vi Trần hơi rung, nhẹ nhàng cúi đầu, đưa tay che ở ngực Ám Minh… Ám Minh cười ôn nhu cầm tay Vi Trần, “Trần…”, Vi Trần yên lặng đem mặt dính vào trên tay hơi lạnh của hắn, không nói thêm gì nữa…

Dạ Yểm yên lặng nhìn gương mặt mặc dù tái nhợt tiều tụy lại như cũ tuyệt mỹá, trong lòng có một góc hơi đau… Nguyệt, lão phu nói rồi, cho dù là chết, ngươi lão phu cũng chạy không thoát lão phu!!

“Dạ…” Ám Minh xuất hiện ở phía sau hắn lão phu, “Ngươi lão phu không đi tra nguyên nhân hắn lão phu trúng độc  sao?…”

“Nguyên nhân? Hắn ta đây chỉ muốn thoát khỏi ta đây, hơn nữa vì chiếm được đồng tình của ta đây, lại không tiếc tự tàn thân thể… Nhân loại thật ngu xuẩn…”

“…” Ám trầm mặc hồi lâu, khẽ lắc đầu một cái, kéo Trần rời đi…

Nửa đêm, Hoán Nguyệt chậm rãi mở mắt, bóng tối khiến cho tên đó nhẹ nhàng cười, đưa tay đáp lên mặt, che kín ánh mắt, “Bản vương chết sao? Thật tốt…”

“Đáng tiếc đối phương không có chết!” Tiếng nói lạnh lùng từ bên giường truyền ra, khiến cho tên đó giật mình, Dạ Yểm giơ tay vung sáng tất cả ánh nến, lạnh lẻo nhìn Hoán Nguyệt hơi hí mắt ra… “Đối phương muốn chết sao?…”

“…” Hoán Nguyệt xoay mặt, một hồi lâu mới sâu kín mở miệng, “Muốn…”

Dạ Yểm mạnh nhéo mặt của tên đó đối với mình, cười, “Đáng tiếc, lão phu còn không cho phép…”

“Không cho phép à…” Hoán Nguyệt nhẹ nhàng cười, ánh mắt dao động không có chút tiêu cự nào, “… Được…, như vậy tùy liền đối phương…”

“Tùy tiện lão phu?” Có chút tức giận nhìn Hoán Nguyệt trong mắt trống rỗng, cười tà kéo hắn lão phu, đưa tay trợt vào trong quần áo Hoán Nguyệt… “Đối phương biết vậy là ý tứ gì sao?… Ha ha… Mặc dù đối phương đã bị nam nhân khác ôm qua, bất quá đối phương đã ai đến cũng không cự tuyệt, lão phu cũng sẽ không để ý…”

Hoán Nguyệt chẳng qua là quay mặt đi, tâm giống như đau sắp không cảm giác… Ai đến cũng không cự tuyệt? Bản vương thật có không chịu nổi như vậy sao?… GÃ cứ như vậy lẳng lặng tựa vào trong ngực gã, tất cả động tác của Dạ Yểm, gã giống như không cảm giác được… Luôn luôn cười, mỉm cười sáng loá tổng cũng không che giấu được thê lương và tuyệt vọng trong lòng… Bản vương liền làm tượng gỗ của cậu, cậu sẽ vui vẻ chứ… Sẽ vui vẻ chứ… Vậy bản vương sẽ tùy cậu mong muốn… Bản vương sẽ buông tha cho tất cả tư tưởng, kiên nhẫn đợi đến ngày cậu cảm thấy ngán…

Hoán Nguyệt cười đưa ra hai cánh tay vòng cổ Dạ Yểm, Dạ Yểm ngẩn người một chút, ngay sau đó đẩy tay hắn duỗi tới ra, ném hắn đến bên giường… Muốn chết không được, lại muốn chơi trò gì mới… Lão phu có đầy đủ kiên nhẫn, chỉ cần trò chơi của đối phương không quá nhàm chán… Dạ Yểm cười lạnh lùng nghĩ, cầm tay có chút lạnh như băng của hắn, nghe tảng âm ôn nhu ghé vào lỗ tai hắn nói, “Thân thể đối phương thật là tệ… Hảo hảo bổ dưỡng thân thể nha…”

Hoán Nguyệt ngẩn người một chút, nhìn Dạ Yểm ôn nhu thay tên đó đắp kín mền, thổi tắt ánh nến, nhẹ nhàng hôn trán của tên đó, cười rời đi… Bản tọa đang nằm mơ sao?… Hoán Nguyệt lắc lắc đầu một cái, nhắm mắt lại… Vẫn lựa chọn quên lãng đi…

Có quá nhiều chuyện cũ trở thành trí nhớ khắc sâu vào trong lòng… Nếu như quý trùng sinh mạng cũng đừng tùy tiện bỏ ra thật lòng, nếu như không bỏ được khám phá cũng không nên mở mắt, nếu như muốn vui vẻ sẽ phải chịu thương tâm… Cho dù không thể quên tình yêu, quên cô tịch, quên ngươi bản vương… Cũng ít nhất quên ban đầu vì sao yêu ngươi bản vương… Sợ chỉ sợ, bản vương sẽ, quên quyết định quên…

“Dạ Yểm!! Cậu cút ra đây cho bản vương!!”

“Thái tử điện hạ, xin ngài ở chánh đường nghỉ ngơi, tiểu nhân đi truyền lời cho chủ nhân…”, gia đinh liều mạng ngăn Chu Úc xông thẳng hậu viện, làm thế nào cũng không đở được.

Pằng! Chu Úc một cước đá mở cửa phòng, chỉ thấy trên người Dạ Yểm vẻn vẹn chụp vào một cái áo đơn, nửa dựa vào nằm ở trên giường đắt tiền xa xỉ, lại là thanh niên diện mạo thanh tú bộ mặt đỏ bừng nằm sấp tựa vào trong ngực Dạ Yểm, phơi bày khối khối vết đỏ bắt mắt trên da thịt trắng nõn… Dùng đầu ngón tay suy tư, cũng biết chuyện gì xảy ra…

“Không biết thái tử điện hạ giá lâm… Không có tiếp đón từ xa…”, Dạ Yểm cười tà, vừa vuốt cổ đường cong nhu hòa của thanh niên…

“Chủ nhân… Thái tử điện hạ gã…” Tôi tớ ở một bên lúng ta đây lúng túng giải thích, Dạ Yểm lạnh lùng nhìn sang, khẽ hừ một tiếng, “Lui ra đi…”, tôi tớ như nhặt được đại xá, ngay ngay lập tức rời đi…

“Dạ Yểm!! Hoán Nguyệt bây giờ đang ở nơi nào??” Chu Úc không che dấu thái độ nóng nảy chút nào, khiến cho trong tròng mắt tà mị của Dạ Yểm thoáng qua một tia máu tanh…” Thái tử điện hạ và Hoán Nguyệt đại nhân là quan hệ như thế nào? Vì sao luôn nhớ như thế?”

“Chuyện không liên quan đối phương, đối phương nhanh giao hắn ra đây, nếu không, bản vương mang binh san phủ quốc sư của đối phương…”

“Vậy sao? Vậy phải xem cậu có bản lãnh này hay không!”

“Đối phương!!…”

“Chu Úc…” Giọng nói nhu hoà lộ ra mệt mỏi, khiến cho Chu Úc mừng rỡ, “Hoán Nguyệt!” Hắn lão phu quay đầu lại, nhìn dung nhan tuyệt mỹ một thân bạch tên đó, tái nhợt suy yếu, vạn phần đau lòng đem hắn lão phu ôm ở trong ngực…

“Chu Úc…” Hoán Nguyệt nhẹ nhàng đẩy hắn lão phu ra, nhàn nhạt cười, “Lão phu đã không còn đáng ngại, làm phiền cậu quan tâm…” Nói xong, hắn lão phu chậm rãi giương mắt, ngắm vào bên trong nhà, đột nhiên sắc mặt trắng bệch… Siết ngực gã phục, lảo đảo một bước về phía sau…

“Hoán Nguyệt!!” Chu Úc vội vàng đi trước vịn, lại bị hắn tránh ra lần nữa…

“Thái tử điện hạ, mượn một bước nói chuyện tốt không?” Hoán Nguyệt không có quay đầu lại nữa, Chu Úc yên lặng đuổi theo, nhưng trong lòng hiện lên dự cảm xấu…

“Dạ chủ nhân…” Trương Cư có chút thẹn thùng nhìn Dạ Yểm, “Mới vừa rồi…”

“Cút…” Dạ Yểm lạnh lùng lật người ngồi dậy, đi tới phía trước cửa sổ nhì thân ảnhn một trước một sau đi xa, trong mắt xuất hiện sát khí đầy trời…

“Hoán Nguyệt…” Đi tới trong lương đình hậu hoa viên có một đoạn thời gian, Hoán Nguyệt vẫn luôn yên lặng đứng, yên lặng không nói nhìn phía trước, tên đó rốt cục không nhịn được mở miệng kêu một tiếng.

Giống bị cắt đứt suy nghĩ rung động lại, Hoán Nguyệt hơi quay mặt sang, nụ cười êm ái ăng thêm một mạt sáng rỡ ấm áp cho mùa động… Thật là đẹp, Chu Úc ngơ ngác nhìn khuôn mặt tươi cười chói lọi như pháo hoa của tên đó, gió lạnh xào xạc đầy trời, cuồn cuộn nổi lên áo trắng hơi có vẻ mỏng manh một đầu tóc dài đen nhánh, bồng bềnh giống như tiên nhân… Cao ngạo thanh ngạo, tuyệt mỹ xuất trần…

“Chu Úc…” Hoán Nguyệt quay đầu lại, nhẹ nhàng nói, “Hoán Nguyệt kiếp này không thể đền nổi cậu… Kiếp sau trả lại được không…”

“Hoán Nguyệt!” Chu Úc có chút mờ mịt, nhưng cảm giác bất an mãnh liệt hơn…

“Chu Úc, cậu không cần mở miệng, lẳng lặng nghe bản tọa nói…” Hoán Nguyệt có chút mệt mỏi  tựa vào trên cây cột, tròng mắt trống vắng không tiêu cự  dừng lại ở nơi nào đó bên ngoài đình, “Cuộc đời này Hoán Nguyệt thua thiệt quá nhiều người… Đã không có năng lực đi vãn hồi nữa… Ân oán giữa bản tọa cùng với Dạ quốc sư đã lâu, không có ai có thể vượt vào…”, tên đó hơi khẽ thở dài một cái, “Bản tọa nợ tên đó một cái mạng, một đoạn tình… Là bản tọa cam tâm tình nguyện yêu một hận người của bản tọa… Sinh tử tự có ngày nhất định, cho nên cầu xin cậu trở về, đừng để ý nữa…”

“Hoán Nguyệt…”, Chu Úc bi thống nhìn, mới hiểu được, ảo ảnh vĩnh viễn cũng không thể chạm tới, nhưng, bản vương thật không cam lòng a… Cho dù là một cái ôm, bản vương đều chưa từng lấy được…

“Hoán Nguyệt… Coi như là giúp bản tọa hoàn thành tâm nguyện, cho dù là gạt bản tọa… Xem bản tọa, nói với bản tọa ngươi bản tọa yêu thích bản tọa… Cầu xin ngươi bản tọa, như vậy, bản tọa liền có thể hoàn toàn chết tâm…”

Hoán Nguyệt yên lặng nhìn chăm chú hắn bản vương một hồi, chậm rãi đi tới trước mặt hắn bản vương, hai tay nâng lên mặt anh tuấn mệt mỏi của hắn bản vương lên, ngắm vào cặp mắt thâm tình dứt khoát kia, “Bản vương… Bản vương,…” Hoán Nguyệt do dự một chút, rũ mắt xuống, “Thật xin lỗi, bản vương ngay cả dũng khí lừa gạt ngươi bản vương, cũng không có…”

“Hoán Nguyệt!” Chu Úc một phen cầm tay hắn lão phu sắp sửa hút ra, thật chặc  giữ tại trước ngực… Vẫnlà, không bỏ được a… Trông coi  toàn bộ 8 năm… Hắn lão phu nâng mặt mảnh mai lên, nhẹ nhàng hôn lên trán của hắn lão phu, “Hoán Nguyệt… Lão phu yêu ngươi lão phu… Vĩnh viễn sẽ không thay đổi… Lão phu sẽ yên lặng trông coi ngươi lão phu… Chúc phúc ngươi lão phu…” Tiếng nói hơi có chút nghẹn ngào, khiến cho Hoán Nguyệt nghe lòng chua xót…”Thật xin lỗi…”

Chu Úc xoay người trước khi rời đi, dừng lại, “Đừng bảo là thật xin lỗi… Yêu đối phương, không phải là lỗi của đối phương…”

Hoán Nguyệt nhìn bóng dáng Chu Úc đi xa, cũng không ngăn cản được chua xót trong mắt, nước mắt trong suốt, dọc theo gò má tái nhợt không ngừng rơi… Cái loại cảm giác muốn yêu lại có không thể yêu, ta đây so cậu còn hiểu hơn a…

Dạ Yểm xa xa nhìn, hết thảy đều rơi như trong mắt của tên đó, bao gồm cái ôm, nụ hôn kia… Trong mắt âm trầm của hắnkhông tiếp tục nửa điểm tâm tình, giống như đại lục đen nhánh, bóng tối lạnh như băng…

Mới vừa trở lại trong phòng, chỉ thấy Trương Cư ngồi ở bên cạnh bàn uống trà…

“…” Hoán Nguyệt liếc mắt nhìn, xoay người muốn rời đi…

“Đứng lại!” Trương Cư đập bàn đứng lên, ngăn trở đường đi của tên đó, “Hoán Nguyệt đại nhân, Dạ chủ nhân có chuyện tìm đối phương đây…”

Hoán Nguyệt nhẹ nhàng ho hai tiếng, tìm bản vương? Có chuyện gì không?… Đã mấy ngày không có gặp mặt… Trừ hôm nay… Tên đó khẽ nhíu lông mày, theo Trương Cư hướng chánh đường đi tới…..

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8