Ám Dạ Ma Vương
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-07-16 23:45:30 | Lượt xem: 7

“Dạ chủ nhân….” Trương Cư nhìn Dạ Yểm bước vào tẩm cung, cười quỳ xuống đất hành lễ, từ mấy tháng trước Hoán Nguyệt bị ngất, Dạ Yểm chưa bước vào tẩm cung nửa bước, đa số thời gi­an là làm bạn tại bên người Hoán Nguyệt…

“Dạ chủ nhân…. Cư hầu hạ ngài đi ngủ….”

Dạ Yểm lạnh lùng nhìn bóng người quỳ trên mặt đất, nhu thuận mềm mại, không giống người kiêu căng quật cường kia chút nào!… Dạ Minh Châu chiếu sáng trên gáy đáng cúi xuống, tản mát ra sáng bóng nhu hòa… Dường như hắn bản tọa… Dạ Yểm Nhếch mép, một phen kéo qua người quỳ vung đến trên giường…. “Dạ chủ nhân….” Trương Cư còn không kịp nói tiếp, đã bị Dạ Yểm mạnh mẽ giật ra quần áo…. 

“Cư… Ngươi lão phu không phải đã sớm chờ hôm nay sao… Hay là hiện tại bảo bổn vương đình chỉ…?” Dạ Yểm trêu tức cười, trong mắt lạnh như băng tàn khốc ngoại trừ dục niệm vô tri, không thấy chút nhu tình nào…, “Dạ chủ nhân….” Trương Cư có chút ngượng ngùng gục đầu xuống, cổ trắng nõn mềm mại… Thật là đẹp, quá đỗi như trăng….

Dạ Yểm cúi người hôn lên cổ Trương Cư, bàn tay linh xảo dao động trên nguờ gã…. “Nguyệt, đối phương thật là đẹp….” Trương Cư nghe được tên Hoán Nguyệt, toàn thân chấn động, thống khổ cực cùng tê liệt làm cho gã dần dần lâm vào hôn mê…. Lão phu không phải nguyệt, lão phu hận nam nhân tự cho là thanh cao kia…

Một giấc tỉnh ngủ, Dạ Yểm đã mất, Trương Cư khó khăn đứng dậy, cúi đầu nhìn tất cả vết đỏ lớn nhỏ trên người, nhẹ nhàng cười, bất kể như thế nào… Ta đây sẽ không để cho một mình ngươi ta đây độc chiếm Dạ Hoàng… 

Hoán Nguyệt như trước dậy rất sớm, ngoại trừ uống một ít nước ra, cái gì cũng không ăn liền phất tay cho người bản vương dẹp bữa sáng… Tên đó chậm rãi đi tới cửa, nhìn trời bên cạnh còn chưa tan hết ánh bình minh, khẽ khẽ thở dài… Một bộ quần áo trắng noãn như tuyết tại gió quét nhẹ hạ xuống eo, tóc dài nhẹ nhàng bồng bềnh, ánh nắng sáng sớm chiếu đến gò má khéo léo trắng nõn, trong suốt mỹ lệ như thủy tinh…

“Vì cái gì khẽ thở dài….” Tiếng nói trầm thấp của Dạ Yểm xuất hiện ở sau lưng, Hoán Nguyệt quay đầu lại, một lời không nói từ bên cạnh hắn đi qua, bước vào trong phòng… Đột nhiên choáng váng làm cho dưới chân hắn không xong lảo đảo uống, đánh tới trên mặt đất…

Dạ Yểm khóa tên đó trong ngực, trong mắt lãnh khốc tĩnh mịch hiện ra tức giận mãnh liệt… “Như thế nào càng ngày càng gầy?! Cậu rốt cuộc muốn bản tọa thế nào?!”

Hoán Nguyệt đứng vững chân, thoát khỏi trói buộc của hắn bản vương, yên lặng ngẩng đầu nhìn qua hắn bản vương…. “Bản vương sẽ không tha đối phương đi! Đối phương là của bản vương!” Dạ Yểm giống như biết rõ hắn bản vương muốn nói gì, chậm rãi buông tay ra, lửa giận rực cháy càng rực… Chẳng lẽ bản vương đối với đối phương không tốt sao?… Vì cái gì nhất định phải rời đi bản vương… Nhìn qua đôi con đối phương trong vắt thanh tịnh kia, trong mỹ lệ mang theo sầu nhàn nhạt… Dạ Yểm kìm lòng không được đưa tay v**t v*  gương mặt tỉ mỉ tuấn tú, đột nhiên dừng tay lại giữa không trung… Hắn bản vương yên lặng nhìn hắn bản vương một hồi, xoay người biến mất ở ngoài cửa…  

Hoán Nguyệt nhẹ nhàng nâng con cậu lên, cố gắng bình phục nhịp tim kịch liệt nhảy lên bắt đầu từ khi tên đó xuất hiện, ta đây nghĩ ta đây đã yêu thích nam nhân bá đạo lãnh khốc lại cố chấp này…. Tên đó trầm thấp nở nụ cười một tiếng,… Không nghĩ tới ta đây lại sẽ thích một nam tử..  . Nhưng chỉ vẻn vẹn là ưa thích a…  

Vừa mới xoay người, lại là một hồi choáng váng đột nhiên xuất hiện, hắn tranh thủ thời gi­an vuơn tay bắt lấy đồ bên cạnh, nhắm mắt lại có chút thở hổn hển… Chừng nào thì bắt đầu, thân thể biến thành kém như vậy… Sau khi bình tĩnh lại, hắn đột nhiên phát hiện, trong tay nắm chính là một vật liệu may mặc màu đen… Chấn kinh ngẩng đầu, trong lúc vô tình rơi vào một đôi tròng mắt tràn ngập lửa giận tĩnh mịch, “Cậu….”, hắn không phải đã rời đi sao?…  

“Chết tiệt ngươi ta đây!…”

Dạ Yểm tức giận ôm lấy tên đó, khẩu khí nghe như hung ác lại có đau lòng nồng đậm… Nhẹ nhàng đặt tên đó dựa vào ở giường bên cạnh, đưa tay ngả vào trước mặt tên đó, bàn tay có một khỏa hạt châu như lưu ly trong suốt, không ngừng biến ảo sáng bóng…  

“Ăn nó….” 

Hoán Nguyệt nhàn nhạt nhìn tên đó, quay mặt qua chỗ khác…. Dạ Yểm cười nhẹ một tiếng, đứng dậy mang tới một chén nước từ trên bàn, ngửa đầu uống xong, bá đạo chuyển qua mặt của tên đó, cúi đầu, đem nước và cả hạt châu cùng nhau mớm vào trong miệng tên đó, Hoán Nguyệt không thể tin trợn to hai mắt, liều mạng giằng co, Dạ Yểm buông tay ra, đưa tay lau khô vết nước trên môi, trong ánh mắt tĩnh mịch tà mị có nụ cười thản nhiên, nhìn cả khuôn mặt bị sặc nước đỏ bừng, Hoán Nguyệt không ngừng ho khan… 

“Cậu… Khụ khụ…” Hoán Nguyệt tức giận muốn nói cái gì, nhưng không nói được, Dạ Yểm nhìn bộ dáng đau đớn của tên đó, săn sóc vỗ vỗ lưng thay tên đó, lại bị một chưởng của tên đó đẩy ra, đơn giản hai tay vòng ngực nghiêng dựa vào bên giường….  

Đột nhiên Dạ Yểm cau mày, lạnh lùng nhìn phương hướng cửa, “Lăn ra đây!”

Trương Cư sợ hãi từ cửa ra vào xuất hiện, nhu thuận quỳ xuống đất hành lễ, “Dạ chủ nhân, Hoán Nguyệt công tử….”

“Tiểu Cư…?” Hoán Nguyệt có chút ngạc nhiên quay sang, từ sau khi tiểu Cư rời đi, chưa từng trở lại, đảo mắt đã qua mấy tháng rồi, hôm nay vì sao tới đây… Hoán Nguyệt nhìn Trương Cư, một thân trường bào màu lam bạc, tóc đen cao cao búi l*n đ*nh đầu, dùng ngọc trâm dương chi cố định, vài sợi tóc rủ xuống bên trán, nghiễm nhiên là một công tử cao quý nhẹ nhàng….

“Ai cho phép cậu tới!?” Giọng nói Dạ Yểm lạnh như băng làm cho Trương Cư co rúm lại một chút, chậm rãi đưa qua một cái vòng trong suốt sáng long lanh, ánh sáng lung linh tràn ngập các loại màu sắc, “Dạ chủ nhân… Tiểu Cư chỉ là vội tới đưa ngài cái này… Tối hôm qua…. Ngài để quên nó…”

“Câm mồm!” Dạ Yểm vuơn tay túm lấy cái vòng bảy màu, đẩy hắn bản tọa ngã trên mặt đất, “Ai cho phép ngươi bản tọa đụng nó?!”

Trương Cư có chút thống khổ quỳ rạp trên mặt đất, chổ cổ áo hơi hở lộ ra nhiều điểm vết đỏ, tăng thêm biểu lộ có chút xấu hổ e sợ của hắn bản vương, làm cho Hoán Nguyệt trong thoáng chốc hiểu rõ… Lòng của hắn bản vương kịch liệt hạ xuống, sắc mặt trắng bệch lấy tay che ngực…. 

Dạ Yểm nhìn đến phản ứng của hắn, trong mắt hiện lên một tia đau lòng, đi ra phía trước, “Nguyệt….”

“Cút ngay!! Không nên đụng bản vương!….” Hoán Nguyệt gào thét lớn đẩy tay tên đó duỗi ra tới, “Cậu cút!…”

Lửa giận bắt đầu ngưng tụ ở trong mắt Dạ Yểm, tên đó lạnh lùng nhéo mặt tái nhợt thon gầy của Hoán Nguyệt, đem vòng bảy màu đặt trên trán tên đó, trong thoáng chốc, vòng bảy màu phát ra tia sáng chói mắt, bao phủ đầu tên đó lại, khi hào quang lùi lại, cái trán xanh lơ của Hoán Nguyệt hiều hơn một vòng sáng trong suốt sáng long lanh, chiếu đến mặt xíu xiu tuyệt mỹ của Hoán Nguyệt, càng hiển mỹ lệ phi phàm…  

“Vòng bảy màu của ta đây, quả nhiên rất phù hợp cậu….” Dạ Yểm hài lòng gật khẽ gật đầu, buông tay nắm Hoán Nguyệt ra, cúi đầu nhìn dấu tay màu đỏ bên cạnh gò mà, có chút đau lòng nhẹ nhàng v**t v*, “Đau không?… Cậu, không nên phản kháng ta đây….”

“Cút ngay!” Hoán Nguyệt kịch liệt rống to, giống như dùng hết không khí trong phổi, không ngừng thở hổn hển… Dạ Yểm lạnh lùng nhìn hắn, trong mắt dần dần xuất hiện dấu hiệu nổi giận hung ác… Hoán Nguyệt cúi thấp đầu, tay đè ngực ẩn ẩn đau… Đau quá… Tại sao phải như vậy?… Từ hắn hiểu chuyện đến nay, chưa từng kích động như hôm nay….

“Chưa từng có người nói chuyện với bổn vương như vậy!” Dạ Yểm đứng ở trước mặt gã, nắm vai thon gầy của gã, trong tiếng nói có không che dấu tức giận và sát khí chút nào….

Bổn vương?…. Hoán Nguyệt nhẹ nhàng nở nụ cười, xưng hô thật cao ngạo nha…. Cậu có phải muốn giết lão phu hay không, vậy ra tay đi… Hắn lão phu chậm rãi giơ tay lên, xoa cái trán  có vòng bảy màu ôn nhuận…. Nhìn qua rồng lửa cuốn trên cổ tay, trầm thấp cười… Lão phu bị cậu nuôi như sủng vật sao? Đến tột cùng muốn tránh lão phu đến loại tình trạng nào cậu mới cam tâm?…  

“Dạ! Ngươi bản tọa quả nhiên ở đây…”

Góc phòng truyền đến tiếng nói trầm thấp hấp dẫn người trong phòng chú ý, hai bóng dáng xuất hiện ở trong ánh trắng… 

Dạ Yểm buông tay ra, tà tứ nở nụ cười, khôi phục tàn khốc vô tình vốn có, “Ám, đối phương mang Trần đến….”

Ám đế lạnh lùng quay đầu lại nhìn thanh niên sau lưng, đảo mắt nhìn qua Hoán Nguyệt ngồi trên giường và Trương Cư đang quỳ…. “Chừng nào thì bắt đầu, Dạ Hoàng tàn bạo lại có hứng thú với nhân loại như vậy?….”

“Kế đối phương….” Dạ Yểm lạnh lùng trả lại hắn lão phu một câu, nhìn qua bóng dáng suy yếu tiều tụy sau lưng Ám Minh…. Khác với Hoán Nguyệt, Trần đẹp như gió xuân ấm áp, ấm áp mà nhu hòa, giống như có thể nhu hóa hàn băng ngàn năm, ánh mắt hắn lão phu vẫn mềm mại, thủy chung mang theo một chút u buồn…  Mà Hoán Nguyệt lại đẹp lạnh như băng, giống như mai trắng trong mùa đông, khí chất trong trẻo nhưng lạnh lùng tuyệt trần, giống như ánh mắt lạnh thấu xương thanh tịnh của hắn lão phu, lạnh nhạt giống như không quan hệ với thế tục phàm trần….

“Trần, ngươi bản vương trông gầy rất nhiều nha…. Ám không có chiếu cố ngươi bản vương thật tốt sao?”

Thanh niên cúi đầu không nói, trong mắt hiện lên bi thương nhưng không có tránh được đôi mắt Hoán Nguyệt….

“Nhưng hắn chạy thoát thật lâu… Nhé… Trần… Từ sau khi ngươi lão phu giết lão phu…”

Giọng nói lãnh khốc âm lãnh làm cho dung mạo tuấn mỹ phiêu dật của thanh niên có chút bóp méo, ánh mắt trong trẻo tú lệ có chút khẩn cầu nhìn qua Ám Minh…  

Giết??… Hoán Nguyệt giật mình ngẩng đầu, nhìn qua ánh mắt thống khổ ưu thương của thanh niên nhìn qua Ám Minh đưa lưng về phía mình, Hoán Nguyệt nhẹ nhàng nở nụ cười…. Lại là một người giống bản tọa, bị Ma vương bắt tâm và linh hồn làm tù binh….

Ám Minh dường như đột nhiên phát hiện cái gì, đi đến trước Hoán Nguyệt, nâng lên cái cằm nhọn của tên đó, “Dạ, đối với một món đồ chơi mà nói, cậu không biết là cậu mất quá nhiều tâm tư sao?….”

“Đó là chuyện của ta đây….” Dạ Yểm lạnh lùng nói, “Hôm nay đối phương đến có chuyện gì?….”

“Muốn tiễn khách?….” Ám Minh cười cười, xoay người nhìn qua bóng dáng tái nhợt sau lưng, “Trần chính là ân nhân của bản tọa và đối phương…. Bản tọa dẫn hắn bản tọa tới thăm đối phương một chút nha…. Bất quá, Dạ… Đối đãi món đồ chơi, nhất là loại đồ chơi vong ân phụ nghĩa…. Đối phương cũng không nên quá nhân từ nha….”

Dạ Yểm lạnh lùng đánh giá Vi Trần đứng ở một bên, chỗ cổ mảnh khảnh có một con rồng màu trắng xoay quanh đến xương quai xanh, in trên màu da tái nhợt có vẻ phá lệ mị hoặc… “Thầm, ngươi lão phu lại hạ khóa Huyền Băng cho hắn lão phu, ngươi lão phu muốn cho hắn lão phu chết nhanh chút ít sao?”

“HẮN chết không được… Bản vương là cho hắn cơ hội chuộc tội… Cho hắn biết tội phản bội bản vương, thật là nặng!” Nói xong, lạnh lùng nhìn sang thanh niên sắc mặt tái nhợt, quay đầu nhìn qua Hoán Nguyệt, “Dạ, khi nào thì trò chơi của ngươi bản vương mới chấm dứt…. Bản vương có chút không thể chờ đợi….”

“Ám!” Ngữ điệu của Dạ Yểm biến thành băng hàn tàn khốc, bốn phía phát ra hơi thở cuồng nộ….

Hoán Nguyệt lạnh lùng nhìn một màn trước mắt, lời nói của chúng một chữ không lọt vào trong tai… Món đồ chơi sao…. HẮN chậm rãi cúi đầu xuống, chống lại một đôi mắt trêu tức… Trương Cư cười nhìn qua Hoán Nguyệt, đáng đời, nguyên lai cậu giống bản tọa, bất quá là một món đồ chơi mà thôi… 

“Ha ha… Không nên giận… Ngươi ta đây cũng không nên đi theo gót của ta đây nha….” Ám Minh quay sang, vui vẻ nhìn hướng thanh niên đã biến mất toàn bộ, “Tran62, ta đây có chút khát nước…”

Gọi khiến thanh niên Vi Trần nhìn hắn ta đây một cái, chậm rãi móc ra một cây kiếm ngắn trong tay áo, đâm vào cổ tay… 

“A….” Trương Cư lên tiếng kinh hô, mà Hoán Nguyệt nhíu mày nhàn nhạt nhìn qua cử động của hắn bản tọa…. 

Vi Trần đưa tay đến bên môi Ám Minh, máu tươi dọc theo cánh tay thon gầy nhỏ trên đất, trong mắt u buồn mỹ lệ tràn ngập khổ đau, “Ám chủ nhân… Xin uống đi….” 

“Ha ha… Thực nghe lời, bản tọa, đột nhiên lại hết khát rồi….” Ám Minh ác độc Cười, nhìn qua mặt tuấn tú thon gầy của thanh niên, ưu nhã nhu hòa nói… 

Vi Trần lảo đảo lui về phía sau một bước, rũ tay xuống cổ tay, mắt tuyệt vọng nhìn về phía Ám Minh, mà Ám Minh lại làm như không thấy xoay người vừa cười vừa nói với Dạ Yểm vẻ mặt hờ hững bên cạnh, “Dạ, món đồ chơi chính là như vậy, đối phương đừng quên….” TÊN ĐÓ đi lên trước, nắm mặt nhọn của Hoán Nguyệt, “Đối phương thật là có phúc khí, Dạ lại tặng vòng bảy màu cho đối phương….” tên đó liếc xéo Trương Cư quỳ, “TÊN ĐÓ là người nào?”

Trương Cư có chút khủng hoảng nhìn qua Dạ Yểm, Dạ Yểm nhìn Hoán Nguyệt, cười lạnh lùng, “Cư, tới..  .”, Trương Cư cuống quít đứng lên, đi đến bên người Dạ Yểm, bị Dạ Yểm túm đến trong ngực gần như thô bạo hôn, tay không an phận dao động bên trong quần áo nửa mở của Trương Cư… Hoán Nguyệt đột nhiên lấy tay che ngực, khổ đau cau mày, đem mặt chuyển hướng ngoài cửa sổ… Hoàn toàn không thấy ánh mắt nghiền ngẫm của Ám Minh cùng ánh mắt ưu thương của thanh niên phía sau tên đó….

Nửa ngày, Dạ Yểm ngẩng đầu nhìn Ám Minh, lạnh lùng nói, “Như cậu chứng kiến….” Trương Cư thẹn thùng tựa đầu vào trong ngực Dạ Yểm, không ngờ tên đó đột nhiên đẩy tên đó ra, vọt tới trước giường, “Chết tiệt cậu, đang làm gì đó?”

Hoán Nguyệt cố gắng ngẩng đầu lên, sắc mặt trắng bệch và môi bị cắn chảy xuống máu tươi, vết máu đỏ thẫm dọc theo mặt thon gầy chảy xuống đến trên mặt quần áo trắng noãn, kéo ra nhiều điểm máu nghiền nát….

“TÊN ĐÓ cố tình….” Thanh niên sau lưng Ám Minh đột nhiên lên tiếng, yên lặng nhìn Ám Minh, đi đến cầm tay Hoán Nguyệt, Hoán Nguyệt không có dư thừa khí lực đi hất tay của tên đó ra, chỉ có xoay mặt đi, không muốn gặp bất luận kẻ nào……

“Bản vương sẽ không thương hại cậu… Bản vương là thầy thuốc….” Thanh niên cầm tay của tên đó, hơi thở ấm áp chậm rãi thấm đến trong cơ thể Hoán Nguyệt, ngữ điệu nhu hòa làm cho Hoán Nguyệt dần dần buông lỏng thần chí, chóng mặt đến trong ngực Vi Trần… Thanh niên yên lặng nhìn ngũ quan lạnh lùng xuất sắc của tên đó, trong ánh mắt nhu hòa u buồn ẩn ẩn lóe bi thương và đồng tình….

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8