Âm Mưu Ngày Tận Thế
Chương 27
Ngày thứ tám.
Waco. Texas.
Dan Wayne có một ngày không vui. Mà chính xác thì là một ngày hết sức tệ hại. Ông vừa trở về từ toà án quận Waco, nơi ông phải đối mặt với các thủ tục về vỡ nợ. Vợ ông dan díu với tay bác sĩ trẻ của bà ta đây và đang làm thủ tục ly hôn ông với mục đích kiếm được một nữa tất cả những gì mà ông có (điều đó có nghĩa là không gì cả, như ông đã quả quyết với luật sư của bà ta đây). Và ông sẽ phải mất một trong những con bò đấu có hạng của mình. Dan Wayne cảm thấy số mệnh thật đen đủi. Ông đã không làm gì để đến nỗi phải chịu tất cả những chuyện nầy. Ông là một người chồng tốt, một chủ trại giỏi giang. Ông ngồi lặng trong phòng làm việc, ngẫm nghĩ về tương lai ảm đạm.
Dan Wayne là một người đàn ông kiêu hãnh. Ông biết tất cả những lời đùa cợt về những người Texas to mồm, nói khoác một tấc đến trời, nhưng ông vẫn thật sự cảm thấy mình có điều gì đó đáng hãnh diện.
Ông sinh ra ở Waco, trong một khu vực nông nghiệp giàu có của châu thổ sông Brazos. Waco là một thị trấn hiện đại, nhưng vẫn phảng phất hương vị của quá khứ, thời mà nó hình thành, tồn tại và phát triển trên năm cây trụ: gia súc, bông, ngô, trường học và văn hoá. Wayne yêu mến Waco bằng tất cả trái tim và khối óc, khi ông gặp vị tu sĩ trên chuyến du lịch bằng xe bus ở Thuỵ Sĩ kia, thì gần như ông đã nói suốt năm tiếng đồng hồ về cái thị trấn quê hương mình.
Vị tu sĩ nói với ông là muốn rèn luyện tiếng Anh, nhưng thực ra, khi nghĩ lại, thì hoá ra là gần như chỉ có một mình ông nói cả câu chuyện.
– Waco có tất cả mọi thứ, – Ông lão phu đã tâm sự với vị tu sĩ Thời tiết của chúng tôi thì tuyệt vời. Chúng tôi không cho phép trời quá nóng hay quá lạnh. Chúng tôi có hai mươi ba trường học trong vùng và có Đại học Baylor. Chúng tôi có bốn tờ báo, mười đài phát thanh và năm đài truyền hình. Chúng tôi có Phòng truyền thống mà ông phải choáng cả người. Ý tôi nói, ở đó là lịch sử. Nếu ông thích câu cá, thưa Cha, thì sông Brazos sẽ là nơi mà ông không thể quên. Rồi chúng tôi còn có một khu săn bắn và một trung tâm nghệ thuật lớn. Tôi cam đoan với ông, Waco là một trong những thành phố có một không hai trên nhân gian. Ông phải đến thăm chúng tôi mới được.
Và vị tu sĩ già yếu ớt đã mỉm cười, gật khẽ gật đầu, còn Dan Wayne nghi hoặc, không hiểu ông bản tọa nghe được bao nhiêu tiếng Anh.
Dan Wayne đã thừa kế của người cha một ngàn mẫu đất trang trại, và đã làm đàn gia súc sinh sôi từ hai ngàn lên đến mười ngàn. Lại còn một con ngựa đua đáng giá cả một gia tài nữa. Vậy mà bọn khốn kiếp đang toan cướp đi tất cả của ông. Thị trường gia súc sụt xuống hoặc việc ông chậm trả tiền thế nợ đâu có phải là lỗi của ông. Các nhà băng đều hùa vào để làm hại ông và cơ hội duy nhất để ông bản vương tự cứu mình là tìm ra được người mua lại trang trại, thanh toán cho các chủ nợ và giữ lại một chút tiền lãi…
Wayne đã nghe có một người Thuỵ Sĩ giàu có muốn mua một trang trại ở Texas, và ông lão phu đã bay đi Zurich để gặp người đó. Nhưng té ra đó chỉ là trò thả mồi bắt bóng. Cái trang trại trong đầu cái thằng cha công tử bột đó là một hay hai mẫu đất với một cái vườn rau nhỏ xinh xinh.
Đó là lý do vì sao mà vô tình ông lại có mặt trên chuyến xe bus khi cái chuyện bất thường kia xảy ra. Ông đã có đọc về chuyện đĩa bay, nhưng ông chưa bao giờ tin những chuyện đó cả. Giờ đây, nhờ Chúa, ông dứt khoát đã tin. Ngay sau khi ông trở về, ông gọi điện một chủ bút một tờ báo địa phương.
– Johnny, tôi mới nhìn thấy một cái đĩa bay thật sự với mấy xác người kỳ quặc chết trong đó.
– Thế hả? Ông có chụp tấm ảnh nào không thế, Dan?
– Không. Tôi có chụp mấy tấm, nhưng hỏng cả.
– Không sao. Chúng tôi sẽ cho một tay nhiếp ảnh tới đó. Nó đã trên trang trại của ông phải không?
– Ồ không. Thực ra là nó ở Thuỵ Sĩ kia.
Một thoáng yên tĩnh.
– Ồ ra vậy, nếu như ông tình cờ nhìn thấy nó trên trang trại của ông, Dan, thì gọi lại cho tôi nhé.
– Khoan. Một thằng cha cũng nhìn thấy, nó sẽ gửi cho tôi một tấm ảnh mà…
Nhưng Johnny đã gác máy.
Thế đó.
Gần như là Wayne mong có một cuộc xâm lăng của những người từ hành tinh khác. Có thể họ sẽ giết sạch những tên chủ nợ khốn kiếp của ông. Ông nghe thấy có tiếng xe đang chạy vào và nhỏm dậy bước đến bên cửa sổ nhìn ra. Có vẻ là một tên đó ở miền Đông.
Có thể lại là một chủ nợ khác. Những ngày nầy họ ở đâu ra mà lắm thế cơ chứ.
Dan Wayne mở cửa trước.
– Xin chào.
– Ông là Daniel Wayne…
– Bạn bè gọi tôi là Dan. Tôi có thể làm gì cho ông thế?
Dan Wayne không hề như Robert đã hình dung; một mẫu người Texas vạm vỡ. Ông ta đây thanh mảnh, dáng quý tộc và điều bộ hơi rụt rè. Điều duy nhất thể hiện gốc gác của ông ta đây là tiếng nói.
– Tôi không biết liệu có thể xin ông vài phút được không?
– Tôi cũng chỉ còn ngần ấy thời gian, – Wayne nói. – Nhân tiện xin được hỏi, ông không phải là một chủ nợ ư?
– Một chủ nợ ấy à? Không?
– Tốt. Xin mời vào.
Hai người cùng ngồi ở phòng khách. Đó là một căn phòng lớn với đồ đạc rất tiện nghi theo kiểu miền Tây.
– Ông có một chỗ ở đẹp quá, – Robert nói.
– Dạ. Tôi được sinh ra trong ngôi nhà nầy. Tôi có thể mời ông uống gì nhỉ? Một chút gì mát, được không?
– Không, cảm ơn. Tôi không khát.
– Xin mời ngồi.
– Robert ngồi xuống chiếc đi văng bọc da mềm mại.
– Ông gặp tôi có việc gì thế?
– Tôi được biết là ông có đi một tuyến du lịch bằng xe bus ở Thuỵ Sĩ hồi tuần trước?
– Đúng thế. Cô vợ cũ thuê người theo dõi tôi à? Ông không làm việc cho cô bản vương đấy chứ?
– Không, thưa ông.
– Ồ, – ông ta đây chợt hiểu ra. – Ông quan tâm đến cáí đĩa bay kia chứ gì. Chưa bao giờ tôi nhìn thấy gì khủng khiếp đến thế. Nó luôn thay đổi màu sắc. Và những sinh vật đã chết kia nữa. – Ông ta đây rùng mình. – Tôi vẫn nằm mê thấy nó.
– Ông Wayne, ông có thể nói với tôi bất kỳ điều gì về những người khách trên cùng chuyến xe đó được không?
– Xin lỗi. Tôi không thể giúp gì ông. Tôi đi có một mình.
– Tôi biết, nhưng ông có nói chuyện với những người khách khác chứ, phải không nào?
– Nói thật với ông, tôi rất nặng đầu nặng óc. Tôi đã chẳng chú ý mấy tới bất kỳ ai khác.
– Ông có nhớ bất kỳ chuyện gì về bất kỳ ai trong số họ không?
Day Wayne im ắng một lát.
– Ồ có một tu sĩ người Italia. Tôi có nói chuyện với ông bản tọa một chút. Ông bản tọa có vẻ là một người dễ mến. Tôi muốn nói để ông biết là cái đĩa bay kia thật sự làm cho ông bản tọa choáng váng. Ông ấy cứ nói mãi về chuyện quỷ sứ.
– Ông có nói chuyện với ai khác nữa không?
Day Wayne nhún vai.
– Không hẳn… Chờ một phút. Tôi còn trò chuyện với ông chủ một nhà băng ở Canada. – Ông bản tọa đưa lưỡi l**m môi. – Nói thật với ông, tôi đang có một chút khó khăn tài chính ở đây, với cái trang trại nầy. Có thể là tôi mất nó. Tôi ghét cái đám chủ nhà băng khốn kiếp kia. Bọn chúng toàn là những kẻ hút máu. Dù sao thì tôi nghĩ là cái thằng cha nầy có thể khác. Khi biết ông bản tọa là chủ nhà băng, tôi đã nói chuyện với ông bản tọa về việc thu xếp một kiểu tín dụng nào đó ở đây. Nhưng tên đó cũng giống như tất cả bọn chúng thôi. Tên đó không thể nào hờ hững hơn thế được.
– Ông nói hắn bản tọa ở Canada à?
– Phải, Fort Smith, trên mãi vùng Các lãnh thổ Tây Bắc. Tôi e rằng đó là tất cả những gì tôi có thể nói với ông rồi đấy.
Robert cố giấu tâm trạng kích động của mình.
– Ông Wayne, xin cảm ơn ông, ông đã giúp ích rất nhiều. – Robert đứng dậy.
– Thế thôi à?
– Thế thôi.
– Ông có muốn ở lại dùng bữa tối không?
– Không, cảm ơn. Tôi phải lên đường thôi. Chúc may mắn trong chuyện trang trại nhé.
– Cảm ơn.
Fort Smith, Canada. Các lãnh thổ Tây Bắc.
— ——-
Robert đợi cho đến khi tiếng Hilliard xuất hiện trên máy.
– Có ông sĩ quan hả?
– Tôi đã tìm được một nhân chứng khác. Dan Wayne. Ông bản vương là chủ trại Ponderosa, một trang trại bên ngoài Waco, Texas.
– Rất tốt. Tôi sẽ để cho cơ quan của chúng tôi ở Dallas nói chuyện với ông bản vương.
Điện khẩn.
Tối mật.
NSA gửi Phó giám đốc CIA:
Không ghi chép lại.
Bản số 1 duy nhất.
Trích yếu: Chiến dịch Ngày Tận Thế.
6. Daniel Wayne – Waco.
Hết.
Tại Langley, Virginia, phó giám đốc Cục Tình báo Trung ương đang trầm ngâm xem bức điện số 6. Công việc thật trôi, chảy. Sĩ quan Bellamy đang làm việc tuyệt hảo. Janus đã đúng. Người đàn ông đó luôn luôn đúng. Và ông lão phu có quyền lực để những mong muốn của lão phu được thực hiện. Bao nhiêu quyền lực… Ông lão phu nhìn bức điện một lần nữa. Chuyện nầy sẽ không khó khăn gì. Rồi nhấn cái nút.
— ——
Hai người đàn ông đến trang trại bằng chiếc xe chở hàng màu xanh sẫm.
Họ đỗ xe ngoài sân, ra khỏi xe và thận trọng nhìn quanh. Ý nghĩ đầu tiên của Dan Wayne là họ đến để tịch biên cái trại. Ông lão phu mở cửa trước cho họ.
– Ông là Dan Wayne?
– Vâng. Tôi đây.
Ông lão phu chỉ mới nói được có thế.
Người đàn ông thứ hai đã bước vòng lại phía sau và cầm một cái bình da dùng để đựng rượu đánh mạnh vào đầu ông ta đây.
Một trong hai người đàn ông với vóc cao to hơn xốc ông chủ trại đã bất tỉnh lên vai và mang ông lão phu ra ngoài chuồng bò. Hai người đàn ông phớt lờ những con vật và đi thẳng vào phía trong cùng. Trong cái khoang đó là một con ngựa giống màu đen tuyệt đẹp.
Người đàn ông cao to nói:
– Đây chỗ nầy.
– Anh bản vương hạ Wayne xuống.
Người đàn ông thứ hai bước lại gần cửa khoang nhốt con ngựa, và đánh nó bằng cái gậy có điện. Nó lồng lên, hất tung hai chân sau. Một cú đánh mạnh hơn nữa vào mũi nó. Nó lồng lên điên cuồng, trong cái khoảng không chật chội, va đập vào bốn góc, răng nhe ra và lòng trắng mắt ngầu lên.
Nào, – người đàn ông cao to nhấc Dan lên và quăng ông bản tọa vào trong cái khoang của con ngựa đực.
Họ đứng nhìn cái quang cảnh đẫm máu trong vài giây rồi hài lòng bỏ đi.
Điện khẩn.
Tối mật.
Phó giám đốc CIA gửi Phó giám đốc NSA.
Không ghi chép lại.
Bản số 1 duy nhất.
Trích yếu: Chiến dịch Ngày Tận Thế.
6. Daniel Wayne – Waco – Đã bị thủ tiêu.