Ẩm Thủy Tư Nguyên
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-07-22 11:15:16 | Lượt xem: 4

Hôm nay khi vừa vận khí xong, Tiêu Hiểu liền cảm giác bốn phía đang không ngừng đè ép cô bản vương xuống dưới, tựa hồ còn nghe được bên ngoài có người không ngừng la hét. Tiêu Hiểu không muốn người thân của cô bản vương gặp phiền toái, vì vậy dùng sức chuyển người xuống dưới. Cũng không biết đã trải qua bao lâu, cuối cùng cũng có người ôm lấy cô bản vương, Tiêu Hiểu thở phào một cái, cô bản vương chỉ hy vọng mau chóng ra ngoài, tránh cho người thân cô bản vương thống khổ. Ngay sau đó, cô bản vương vận chân khí, làm một hành động mà ti tỉ trẻ sơ sinh đều làm khi mới đến với thế gian – khóc.

Tiêu Hiểu khóc rất vui vẻ, vì điều đó chứng tỏ cô ấy rất khỏe mạnh, cô ấy thật sự đã đến phương trời này.

Sau đó nàng lão phu nghe được rất nhiều giọng nói, “Chúc mừng chủ tử, trời cao phù hộ, là một tiểu công chúa! Công chúa đó!” “Trời phù hộ Đại Lẫm, ban tặng cho chúng lão phu một nàng lão phu công chúa!”

“Mau, mau ôm đứa bé đến cho ta đây nhìn một chút!” So với tiếng nói nàng ta đây thường nghe trong bào thai mặc dù có chút khác biệt, nhưng Tiêu Hiểu vẫn ngay nhanh chóng nhận ra chất giọng ấm áp quen thuộc đó trong khối tiếng động hỗn độn.

“Điện hạ, là một tiểu công chúa rất khỏe mạnh!” Tiểu Hòa cẩn thận đem Tiêu Hiểu ôm đến bên giường thiếu niên lang.

Bây giờ trước mắt Tiêu Hiểu là một mảnh mịt mù, ai nha, xem ra mắt bây giờ không thể dùng được rồi! Nữ nhân ấy được ôm một cách cẩn thận ấm áp, Tiêu Hiểu cười vui vẻ, sau đó giật giật ngón tay, kéo kéo cái gì đang đính trên tay, rồi tức thì mệt mỏi tiến vào mộng đẹp.

“Nhìn kìa, nó đang cười đó! A! Nó còn biết kéo tóc bản tọa.” Vũ Văn Liên không biết nên diễn tả tâm tình của hắn bây giờ như thế nào cho đúng. Chỉ biết lần đầu tiên nhìn thấy đứa bé, lòng hắn đã bị bắt lấy, khiến hắn muốn đem mọi thứ tốt nhất thế gian đến cho nó mới thỏa mãn. Đây là cảm giác của người làm cha sao! Trêu chọc đứa bé trong ngực, hài nhi liền ngậm ngón tay mệt mỏi ngủ, ôm nàng bản tọa thế nào cũng không chán, hạnh phúc cùng an tâm này trước giờ chưa từng có. Đây là hài tử của hắn! Chỉ thuộc về mỗi hắn thôi.

Nhìn điện hạ hớn hở ôm tiểu công chúa, Tiểu Hòa cùng Cốc Vũ nhìn nhau cười, đã lâu không thấy điện hạ cười vui vẻ như vậy, từ mi mắt tới dung nhan chỉ có nụ cười tuấn nhã, từ ngày trưởng công chúa từ trần đã chưa từng xuất hiện. Hai người bước tới nói lời chúc mừng, chăm sóc điện hạ một chút, tiểu công chúa đã ngủ lại, hai người lại tức thì rời đi.

Vũ Văn Tư Nguyên, cũng chính là Tiêu Hiểu, vừa mới vận khí xong, bây giờ đang nhàm chán phì bong bóng, giả bộ trẻ sơ sinh. Những ngày qua, nữ nhân ấy cũng biết được tốc độ truyền bá tin tức thần kì ở hậu cung. Nữ nhân ấy bây giờ là trẻ sơ sinh, sẽ không có ai đề phòng nữ nhân ấy, cho nên nữ nhân ấy thu thập tin tức cực kì dễ dàng. Ví dụ như, Phạm gia tiểu tướng quân đã chết trận ngoài biên ải, Cổ Đại tướng quân đã lãnh binh đi tây chinh, phụ quân nữ nhân ấy tâm tình không tốt lại đập vỡ chén thuốc bổ, cảnh sắc Ninh cung cực kỳ diễm lệ, tóm lại tin tức tạp nham loại nào cũng có, có thể thấy công lực bà tám của cung nhân thật không bình thường. Nhưng nhờ đó nữ nhân ấy cũng góp nhặt được một ít thông tin cơ bản liên quan đến nhân gian này, tỷ như đây là nhân gian nữ tôn; tỷ như nữ nhân ấy bây giờ là hoàng nữ, là người thừa kế hợp pháp duy nhất; tỷ như quốc gia của nữ nhân ấy tên là Lẫm Quốc, hoàng đế đã già yếu, nữ nhân ấy là hoàng nữ nhưng mới chỉ có một tháng tuổi, tình cảnh của nữ nhân ấy nhìn thế nào cũng không hay đâu nha! Hoàng nãi nãi người muốn đem quốc gia này giao cho bản vương, cũng phải chờ đến khi bản vương lớn lên đã nha! Mặc dù nữ nhân ấy có kinh nghiệm sống của cả đời trước, nhưng niên đại bất đồng, phương thức suy nghĩ cũng bất đồng, trọng yếu nhất là nữ nhân ấy mới chỉ là một đứa trẻ sơ sinh một tháng tuổi, ngay cả xoay mình cũng khó, khỏi cần nói những thứ khác!

Một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo một luồng lãnh hương, Vũ Văn Tư Nguyên nhíu nhíu lỗ mũi, mùi hương trên người phụ quân thật nặng. Vũ Văn Tư Nguyên mở mắt ra, quả nhiên thấy cha đang nhìn nữ nhân ấy cười ngây ngô. Có lẽ là mới vừa tắm xong, tóc còn chưa khô, cho nên không nghiêm cẩn buộc lên như thường ngày, mà chỉ nhẹ nhàng buông trên vai. Thật là một mỹ nhân, Vũ Văn Tư Nguyên lại lần nữa khen ngợi.

Thấy cô ấy tỉnh lại, Vũ Văn Liên bưng hộp thức ăn trên án, đi tới trước chiếc nôi tinh xảo.”Hoàng nhi đói bụng không, hôm nay phụ quân mang đến món tử châu con thích ăn nhất!” Vừa nói vừa mở hộp đựng thức ăn ra, lấy ra một quả sữa vỏ tím cùng ba bốn viên tử châu, tử châu kia không hề sáng chói mắt, nhưng lại phảng phất có ánh quang chứa bên trong, thỉnh thoảng phát ra ánh tím dịu dàng, vừa thấy là biết không phải món phàm thường.

Vũ Văn Tư Nguyên ăn một quả sữa, lại ăn hai viên tử châu là no. Cô bản tọa quá đỗi yêu thích tử châu, vừa vào miệng là tan ra, lưu hương trong miệng, ăn xong còn cảm giác cơ thể càng ấm áp, cực kì thoải mái. Thật ra thì phụ quân cũng từng đem lục châu hay hoàng châu gì đó cho cô bản tọa ăn, nhưng vừa nghe mùi vị đó cô bản tọa nhanh chóng muốn nôn, quả thực không thể nuốt trôi, cho nên chỉ có thể ăn nãi quả màu tím trân quý. Trời đất chứng giám, kiếp trước cô bản tọa không bao giờ kén ăn, nhiều lắm chỉ là không ăn ớt xanh mà thôi. Cô bản tọa cũng không rõ tại sao bây giờ cô bản tọa lại biến thành như vậy, có lẽ do thân thể hoàng gia kim quý vốn là vậy.

Thấy phụ quân đưa tới viên tử châu thứ ba muốn đút cho nàng bản tọa ăn, Vũ Văn Tư Nguyên bắt lại hạt châu bên mép, giơ lên thật cao, định đưa hạt châu đến bên miệng phụ quân, còn phát ra giọng nói hắn hắn ô ô.

“Hoàng nhi muốn mời phụ quân ăn phải không? Hoàng nhi thật ngoan!” Vũ Văn Liên ăn hạt tử châu trên bàn tay non nớt của con gái, rồi hôn một cái thật kêu trên khuôn mặt béo mập nhỏ nhoi, dáng vẻ vạn phần yêu thương.

Vũ Văn Tư Nguyên thấy phụ quân đã đem tóc đen buộc lên, cô lão phu cau mày suy nghĩ thật lâu, cuối cùng chỉ có thể nặn ra một câu “Bóng như tơ vậy”. Ai… Xem ra ngôn ngữ của cô lão phu thật thiếu thốn, cứ cái đà này thì về sau làm sao cô lão phu có thể đọc sách luận văn cho tốt đây.

“Chút nữa phụ quân dẫn hoàng nhi đi gặp hoàng nãi nãi, hoàng nãi nãi thân thể không tốt, cho nên hoàng nhi phải ngoan ngoãn biết không?” Vũ Văn Liên ôm lấy con gái, nhẹ nhàng vỗ lưng dụ dỗ nữ nhân ấy. HẮN luôn không tự chủ nói chuyện cùng đứa bé này, có lẽ là thói quen từ lúc mang thai, biết đâu thật sự là do phụ tử liên tâm, hắn cảm thấy đứa bé có thể hiểu được những gì hắn nói. Tư Nguyên là đứa trẻ ngoan nhất trên thế gian này, ngay cả những vú nuôi nhiều kinh nghiệm trong cung cũng nói như vậy. Hoàng nhi muốn ăn uống hay là bài tiết đều nhanh chóng lớn tiếng kêu lên, lâu ngày, mọi người có thể thông qua khác biệt về tiếng nói mà biết hoàng nhi cần gì. Hoàng nhi của bản vương thật là thông minh! Vũ Văn Liên không khỏi tự hào, hắn không muốn đợi mà muốn nhìn phong thái hoàng nhi lúc lớn lên, cảm thấy hoàng nhi bây giờ vô cùng cực đáng yêu, khiến người bản vương yêu thích không muốn buông tay.”Cá cùng chân gấu, không thể chọn cả hai” Vũ Văn Liên tiếc hận thở dài một tiếng, làm Tư Nguyên trong ngực giương mắt nhìn hắn khó hiểu.

Đi vào Dưỡng Tâm điện, Tư Nguyên cảm thấy mùi thuốc tràn ngập, qua tầng tầng hoàng trướng là một thân ảnh mơ hồ nằm trên long sàng, tiếng ho khan thỉnh thoảng từ bên trong trướng truyền tới.

Vũ Văn Liên lo lắng tiến đến, “Mẫu hoàng, nghe nói hôm nay ngài đã khá hơn một chút, hoàng nhi đưa hoàng tôn nữ tới thăm.”

Người bên trong trướng ho khan một trận mới nói, “Liên Nhi, mau ôm cháu lên cho trẫm nhìn một chút.” Rồi chống tay ngồi dậy.

Vũ Văn Liên ôm Vũ Văn Tư Nguyên đến cho lão nhân gia nhìn, lão nhân gia cười to nói liên tục, ” Được, tốt, tốt, tốt lắm!” rồi lại ho khan.

Vũ Văn Tư Nguyên thấy lão nãi nãi tóc đã hoa râm, sinh mạng trong khối thân thể đó tựa hồ đã bị rút đi hơn nửa, giờ phút này trong mắt bà tràn đầy hy vọng cùng an thái, vẻ mặt từ ái nhìn cô ấy. Cô ấy không biết triều đại này như thế nào, nhưng qua một tháng, chưa bao giờ cô ấy nhận thấy từ người thân nửa điểm lạnh nhạt, chỉ có thân tình nồng đậm, xem ra, ban đầu là cô ấy lo lắng quá mức rồi.

Hoàng nãi nãi dặn dò phụ quân chút chuyện ăn uống thuốc thang sau sinh đẻ. Rồi lấy từ trên tay bà một viên tử ngọc ban chỉ, kéo tay nữ nhân ấy, dùng sợi dây màu sáng buộc lại rồi đeo trên người nữ nhân ấy. Vũ Văn Tư Nguyên vui sướng đem kéo kéo chơi, cảm thấy ánh sáng nó phát ra cực kì giống với tử châu nữ nhân ấy thường ăn, nhưng lại lớn hơn rất nhiều, đem đến trước mũi ngửi một cái, lãnh hương mơ hồ truyền tới. Thật là một bảo bối! Nữ nhân ấy lộ ra một nụ cười thỏa mãn.

“Mẫu hoàng…” Vũ Văn Liên tựa hồ muốn nói cái gì.

“Không cần nhiều lời, ngày mai mẫu hoàng sẽ ban chiếu, tháng sau cử hành lễ sắc phong hoàng thái nữ cho Tư Nguyên. Liên nhi, chỉ là lại làm khổ Liên nhi thôi…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8