Ẩn Đế
Chương 6: Trà Nhã
Không biết không hay xe ngựa đã một đường vào trong hoàng thành, chỉ cần qua khỏi cửa Chu Tước chính là hoàng cung Mặc quốc.
Trước cửa Chu Tước, từ xa xa, thị vệ đã thấy một cái xe ngựa bình
thường, không có dấu hiệu gì đặc biệt, nhướng mày, đang định tiến lên
chặn lại, chỉ thấy hắn xa phu đội mũ rơm tùy tiện ném ra một cái thẻ bài, hoàn toàn không có ý định dừng lại.
Đầu lĩnh thị vệ kia cũng coi như kẻ thông minh, ngay tức thì ngăn
chặn thuộc hạ chặn xe, tự mình bay lên đón lấy lệnh bài, chỉ thấy trên
thẻ bài nho nhỏ có khắc hai chữ rồng bay phượng múa – Lãm Nguyệt. Dĩ
nhiên chính là xe ngựa của Lãm Nguyệt công chúa.
Đầu lĩnh thị vệ đột nhiên cảm thấy mình quá may mắn, tay vỗ vỗ ngực, bộ dáng vẫn còn sợ hãi.
Xe ngựa của Cung Trường Nguyệt do Phương Khuê điều khiển tốc độ rất
nhanh, chẳng bao lâu đã vượt qua hàng loạt các xe ngựa được trang trí
hoa lệ khác đứng đầu ở trước cửa lớn nội cung.
Bên trong một cái xe ngựa trang sức hoa lệ, một nha hoàn căm giận bất bình buông mành, nói với chủ tử nhà mình:”Cũng không biết là xe ngựa
nhà ai không hiểu quy củ như vậy, không thấy trên xe ngựa chúng lão phu có
đánh dấu của Trung Thư Lệnh phủ sao? Cư nhiên còn dám chạy trước chúng
lão phu.”
Chủ tử của nữ nhân ấy là một nữ tử xinh đẹp như hoa, mặc một thân váy áo
màu vàng nhạt, thắt lưng cao, búi tóc đơn giản, trang sức bằng ngọc, có
một loại xinh đẹp nhàn tĩnh, hơi hơi vuốt cằm lại lộ ra tao nhã mê
người.
Thừa tướng gia nhị tiểu thư Tả Trà Nhã ở trong hoàng thành cũng là
một người tiếng thơm đồn xa, không chỉ vì dung nhan cô ấy thanh nhã, xinh đẹp mà còn vì cô ấy là một tay hảo cầm, ngay cả Minh Dương đại sư được
xưng là thiên hạ đệ nhất nhạc công cũng khen ngợi qua cầm nghệ của cô ấy. Phải biết rằng Minh Dương đại sư tính tình cổ quái, rất ít khích lệ
người khác, vậy mà Tả Trà Nhã lại được hắn thưởng thức, đương nhiên
người trong thiên hạ phải biết rõ.
Bất quá thân là nữ nhi Trung Thư Lệnh, tính tình của nữ nhân ấy cũng không
giống như vẻ bề ngoài tinh thuần như nước. Từ nhỏ tới lớn sống trong nhà lục đục với nhau là chuyện cơm bữa, tự nhiên sẽ không coi lo lắng của
nha hoàn bên người nữ nhân ấy là chuyện đơn giản.
Tả Trà Nhã nghe xong lời nói của nha hoàn, hơi hơi nhíu mày nhưng
tính tình vốn cao ngạo không thể ló đầu ra nhìn, chỉ có thể khẽ vén mành nhìn thoáng qua, quả nhiên phía trước chính là một chiếc xe ngựa tầm
thường.
Hoàng thành Mặc quốc thật ra là một địa phương cực kì chú trọng về
thân phận và địa vị, thân phận cao tự nhiên xếp phía trước, thân phân
xếp chỉ có thể đứng sau. Mà hiện tại một chiếc xe ngựa bình thường, không có đánh dấu hiệu gì thế nhưng lại đứng phía trước mình, không thể nghi
ngờ là như vừa cho Tả Trà Nhã một bạt tai, sắc mặt của cô bản tọa không thể
gọi là đẹp được.
Bất quá cô ấy quyết không làm ra hành vi mắng chửi người th* t*c mà để nha hoàn dìu đi xuống, chậm rãi tiến về phía xe ngựa kia, dùng tiếng nói dịu dàng gọi người:”Khoan đã.”
Mà người đi đường đó là Cung Trường Nguyệt cùng hai thị nữ, Phương
Khuê ở bên ngoài còn chưa kịp nhìn về phía bên này đã vội vàng muốn lái
xe rời khỏi.
Nghe có tiếng quát, Cung Trường Nguyệt không chút để ý quét mắt về
phía giọng nói phát ra nhưng thấy không phải là người quen thuộc, không
khỏi nhíu nhíu mi.
“Chuyện gì?” Cung Trường Nguyệt nhìn về phía thiên kim tiểu thư kia, thản nhiên hỏi.
Tả Trà Nhã bị ánh mắt của Cung Trường Nguyệt chiếu tới trong lòng cả
kinh. Huyền tên đó nữ tử kia là người phương nào, ánh mắt kia bao hàm uy
nghiêm, so ra còn khiếp hơn cả cha.
Nghĩ đến đây trong lòng nữ nhân ấy thu hồi vài phần ý khinh thị, cười
nói:”Tỷ tỷ tất nhiên là cũng tới tham dự tao nhã yến đi. Lão phu thấy tỷ tỷ
có chút lạ mặt chắc đây là lần đầu tiên tham gia…”
“Cậu nhận sai người rồi.” Cung Trường Nguyệt thản nhiên bỏ lại một
câu liền xoay người rời đi. Lưu Thấm ngay ngay lập tức đi theo sau cô lão phu, mà
Thanh Sở liếc Tả Trà Nhã vài lần, khẽ lạnh lùng hừ, cũng rời đi
theo.
Mà Tả Trà Nhã vẫn đứng sững sờ ở nơi đó như bị búa bổ vào đầu. Từ khi cô bản vương thành danh tới nay làm gì có người nào dám đối xử với cô bản vương như thế mà vừa rồi ba chủ tớ kia rõ ràng…
Tả Trà Nhã trong mắt chợt lóe lên tia phẫn hận.
“Tiểu thư…” Nha hoàn ở bên cạnh sợ hãi hô một câu.
Tả Trà Nhã trong mắt hàn quang mau chóng rút đi, lạnh lùng hỏi một
câu:”Ngươi bản tọa có nhận ra đó là người nào không?” Dám không để cho cô bản tọa mặt
mũi, vậy phải hảo hảo chuẩn bị trả giá đi.
“Không biết… Thúy Nhi gặp qua tất cả tiểu thư danh môn khuê các trong hoàng thành cũng không nhận thức vị này.”
Xem ra chỉ là một nữ nhi nhà nghèo, nghĩ chỉ cần nhờ quan hệ lấy được thiếp mời tao nhã yến liền lên mặt sao? Xem ra còn cần chính mình dạy
dỗ thêm, Tả Trà Nhã lạnh lùng hừ trong lòng nói.
Đáng tiếc lần này nguyện vọng Tả tiểu thư đã định trước sẽ thất bại rồi