Ẩn Long Đại Hiệp
Chương 10: Bách Điểu lệnh Phi Báo Hắc Ưng
Đó là một đêm ả không tài nào ngủ được. Sau một lúc băn khoăn và trăn trở, ả dạn dĩ lên tiếng :
– Ngươi bản vương đêm nào cũng loay hoay ngồi hí hoáy ghi ghi chép chép. Không lẽ ngươi bản vương tự biết ngươi bản vương sắp chết nên lưu tự đi ngôn cho hậu nhân?
Ngồi cạnh đống củi lửa cháy bập bùng, Phong Viễn Quy ngừng tay ghi chép, ném cho ả tia mắt lấp loáng thần quang :
– Năm đêm vãn sinh ngồi ghi chép là đủ năm đêm cô gái dõi mắt lén nhìn. Đừng nghĩ vãn sinh không hay biết. Cô gái mong vãn sinh sớm chết thế ư? Yên tâm đi vãn sinh dù chết vẫn quyết giữ lời. Sau năm ngày được cô gái tận tình chỉ giáo, vãn sinh đã có quyết định, ngay sáng mai sẽ giải bỏ mọi cấm chế cho cô gái. Chờ sau khi vãn sinh hủy bỏ trận đố, chúng ta đây sẽ chia tay và vãn sinh mong rằng đừng bao giờ chúng ta đây gặp lại.
Ả ngồi dậy, sau một lúc thoáng ngẫm nghĩ đã tự ý đứng lên và đi đến gần Phong Viễn Quy. Ả cố tìm cánh dò xét, để minh bạch những đêm qua Viễn Quy đã một mình ghi chép điều gì, nhưng ngoài miệng thì vờ hỏi :
– Đối phương là nam tử hán đại trượng phu, đương nhiên là lão phu tin những gì đối phương đã hứa, ắt sẽ giữ lời. Nhưng chỉ với năm ngày khảo luyện, nhưng công phu võ đạo của đối phương theo lão phu nhận định đều là những công phu phàm thường, huống hồ đối phương luyện cũng chưa thật thuần thục, đối phương vội gì có quyết định chia tay sớm như vậy?
Phong Viễn Quy đã kịp gập những tờ hoa tiên mỏng có ghi đầy chữ và được đóng sẵn thành một quyển lại, trước khi ả kịp nhìn vào trong. Tiếp đó, Phong Viễn Quy chầm chậm cất tập sách vào một tay nải đã được để sẵn bên cạnh, miệng thì cười cười nói nói :
– Đa tạ thiếu nữ có dạ quan hoài. Nhưng tiếp tục lưu ngụ ở đây lâu thêm nữa một là vãn sinh sợ thiếu nữ sốt ruột, chỉ mong mau chóng được tháo cũi sổ lồng, hai là ở thiếu nữ dường như chẳng còn điều gì đáng để vãn sinh lĩnh giáo thêm. Thà chia tay sớm ngày nào tốt cho cả hai ngày đó. Chỉ mong thiếu nữ đừng bao giờ bảo sau những ngày ngắn ngủi vừa qua thiếu nữ đã sinh lòng quyến luyến vãn sinh.
Ả đỏ mặt :
– Miệng lưỡi cậu cũng quá cay độc. Bản tọa quyến luyến làm gì hạng d*m t*c như cậu. Kỳ thực bản tọa cũng muốn sớm được tự do. Khi đó cậu hãy liệu hồn. Vì một khi bản tọa không báo hận thì thôi chứ đã báo, bản tọa ắt đòi ở cậu cả vốn lẫn lời.
Phong Viễn Quy bật cười khả ố :
– Cô gái không quyến luyến vãn sinh là tốt rồi. Bằng không, câu nói “đừng để bao giờ gặp lại” của vãn sinh vừa rồi e không còn đúng nữa. Và giả như điều đó thật sự xảy ra, vãn sinh xin nói trước, cô gái dù có làm vãn sinh tức giận đến thế nào chăng nữa, một là vãn sinh cứ quay đầu bỏ chạy cho thật xa, hai là thà đứng lặng nghe, để khỏi bẩn hai tay vì cứ chạm vào ngọc thể của cô gái. Ha ha…
Ả nghiến răng ken két :
– Thân thể lão phu ô uế vì bị ngươi lão phu chạm tay bẩn thỉu vào thì có. Ngươi lão phu còn dám bảo sự động chạm làm hai tay ngươi lão phu bẩn ư? Nếu sau này thật sự có cơ hội, điều đầu tiên lão phu muốn thực hiện là chặt phăng hai bàn tay nhơ bẩn của ngươi lão phu. Hãy chờ đấy.
Phong Viễn Quy đang cười, lời đe dọa của ả làm Phong Viễn Quy giật mình đánh thót vô tình buông rơi tay nải vừa mới cất tập sách mỏng vào trong.
“Thịch”
Tay nải rơi làm một phần tệp sách mỏng nhô ra, khiến Phong Viễn Quy vì muốn giữ kín những gì ghi trong đó đành một tay chộp vào tệp sách, tay còn lại thì vội vàng phanh mở tay nải.
Khi đã cất kín xong tệp sách, Phong Viễn Duy đưa mắt nhìn ả :
– Thiếu nữ đã nhìn thấy những…
– Ngươi bản vương không cần tỏ ra hoảng sợ như thế. Không ai nhìn làm gì những di tự thay lời trăn trối trước lúc chết của ngươi bản vương. Còn ngươi bản vương hỏi bản vương đã nhìn thấy gì ư? Có đấy. Hãy trao những ngân lượng thừa cho bản vương. Vì theo ngươi bản vương, mai này bản vương và ngươi bản vương đã chia tay, lẽ đương nhiên bản vương cần thu hồi lại số ngân lượng thừa để dễ bề chi dụng. Đừng tỏ ra quá tham lam như vậy.
Phong Viễn Duy đành kín đáo mở tay nải :
– Thiếu nữ cần bao nhiêu ngân lượng?
Ả xòe tay :
– Tất cả chỗ ngân lượng thừa là của lão phu. Chỉ cần ngươi lão phu giao hết cho lão phu là ổn, việc gì phải hỏi cần bao nhiêu?
Viễn Quy cười cười :
– Trước lúc gặp vãn sinh, thiếu nữ có bao nhiêu ngân lượng trong người? Độ mười nén chăng?
Ả bĩu môi :
– Mười nén là chưa đến trăm lượng. Liệu có đủ cho ta đây chi dụng trong vòng một ngày chăng? Đối phương đánh giá ta đây thấp quá đấy.
Viễn Quy gật gù, một tay vẫn giữ mãi tận bên trong tay nải :
– Suýt nữa vãn sinh quên. Mười nén chỉ là số hiện kim thiếu nữ thủ sẵn trong bọc áo. Còn hai ngân phiếu nữa thiếu nữ cất ở ch* k*n đáo hơn. Đây, xin giao hoàn lại cho thiếu nữ.
Ả tái mặt, chộp loạn hai tay vào khắp lưng áo, ở phần dưới dải thắt lưng một ít :
– Sao đối phương biết bản tọa cất ngân phiếu ở đây? Trừ phi…
Ả ngừng lời nửa chừng, đổi thành giọng thét giận dữ :
– Đối phương đã nhân lúc bản tọa hôn mê, cố tình mạo phạm nhân phẩm và tiết trinh của bản tọa? Đối phương thật đáng chết!
Nhưng trước khi xông đến toan động thủ, Phong Viễn Quy đã bật cười đứng dậy :
– Không được hồ đồ. Đây là do cô gái tự đánh rơi. Vãn sinh tự ý trao trả là tốt lắm rồi. Đừng nghĩ vãn sinh mạo phạm, hoặc vì nghèo kiết xác lên không có nhiều ngân lượng như cô gái. Cứ xem đây thì rõ.
Viễn Quy lại cho tay vào tận lên trong tay nải, khi lấy ra thì trên tay không phải chỉ hai tờ ngân phiếu thư lúc nãy, mà là đến mười mấy tờ.
Ả sững sờ :
– Cậu thật sự có nhiều ngân lượng đến vậy ư? Sao lúc đầu cậu bảo đã dùng ngân lượng của bản vương để mua sắm thức ăn?
Viễn Quy bảo :
– Hãy còn nhiều điều về vãn sinh sau này thiếu nữ tha hồ chấn kinh. Vậy thiếu nữ bảo thật đi, thiếu nữ chỉ có hai hay nhiều hơn hai ngân phiếu?
Ả chầm chậm hít vào một hơi thật dài :
– Bản tọa không phải là hạng tham lam, kim ngân tài lộc, thảy thảy những gì của bản tọa thì bản tọa quyết đòi lại cho bằng hết. Riêng những thứ không thuộc sở hữu của bản tọa, dù cậu có cầu xin bản tọa cũng không màng đến. Bản tọa chỉ có hai mà thôi.
Phong Viễn Quy giao hai ngân phiếu cho ả :
– Thế còn Phụng Diệp kinh? Sao cô gái cứ muốn chiếm đoạt mặc dù đó không thuộc sở hữu của cô gái?
Ả bối rối mất một lúc, sau đó bảo :
– Bản tọa chỉ làm theo mệnh lệnh. Cậu chỉ cần biết thế là đủ. Thôi bản tọa đi ngủ đây. Cũng đã muộn lắm rồi.
Nhưng ả mãi vẫn không ngủ được nhất là khi mỗi lần hé mắt nhìn, ả lại thấy Phong Viễn Quy đi đi lại lại.
Chừng như do đây là đêm cuối cùng hay sao đấy nên cả hai chẳng một ai có thể ngủ.
Chỉ đến khi quá mòn mỏi, dường như có một giấc ngủ chập chờn đến với ả. Chính lúc đó ả có cảm nhận như vừa có người chạm tay vào ả.
Ả mở to hai mắt.
Phong Viễn Quy vẫn đi đi lại lại ở bên kia đống lửa sắp tàn, nghĩa là ả vừa nằm mê, tự mường tượng có người chạm vào ả thế thôi. Kỳ thực làm gì có ai khác ở đây để đường đột vượt qua Phong Viễn Quy và sỗ sàng phạm vào ả.
Ả lại mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ khó nhọc.
Ả chỉ choàng tỉnh khi vầng dương lên quá cao.
Ả ngượng ngùng đưa mắt tìm quanh, hy vọng sẽ phát hiện Phong Viễn Quy cũng dậy muộn như ả.
Đáng tiếc cho ả, hoặc suốt đêm qua Phong Viễn Quy không ngủ hoặc có ngủ nhưng thức dậy trước ả, vì dù ả có cố tìm đến mấy đi nữa thì vẫn không thấy Phong Viễn Quy.
– Vậy là gã đã thức dậy, đã vội vã đi lấy nước cho lão phu rửa mặt như mọi ngày.
Ả vừa lẩm bẩm như thế vừa đưa mắt nhìn vào chỗ mọi ngày Phong Viễn Quy vẫn đặt sẵn một máng nước cho ả rửa mặt.
Và ở đó kỳ thực đã có sẵn một máng nước, ả lại nhìn quanh một cách hoang mang :
– Đã mang nước về gã lại còn đi đâu nữa không biết?
Bỗng ả bật kêu :
– Ôi chao? TÊN ĐÓ bảo sáng nay sẽ chia tay, không lẽ tên đó đã bỏ đi? TÊN ĐÓ chưa giải bỏ mọi cấm chế cho bản vương kia mà?
Kêu xong, tự ả ngồi xuống tọa công và vận lực thẩm tra. Sau đó ả đỏ mặt nhìn quanh quất :
– “HẮN đã giải bỏ mọi cấm chế cho ta đây tự lúc vào? Không lẽ vào đêm qua, khi ta đây mơ màng và mơ hồ nhận biết có người lẻn chạm vào ta đây? Nếu thực sự đấy là hắn, thật quá đáng, một lần nữa hắn chạm vào ta đây, không được ta đây chấp thuận. Nhưng lạ quá, hắn lại có thân thủ cao minh đến thế ư? Chạm vào ta đây và không hề bị ta đây phát hiện?”
Chợt ả đứng bật dậy.
– “Còn trận đồ? GÃ chỉ có thể bỏ đi khi nào gã hủy bỏ triệt phá trận đồ. Liệu gã có triệt phá thật chăng?”
Ả những muốn thử chạy ra ngoài. Nhưng suy nghĩ lại, ả đã bị một phen kinh hoàng vì sự biến hóa khôn lường của trận đồ Âm Dương Loạn Ngũ Hành nên lần này đành tuyệt vọng đứng yên.
Mặt trời lên cao dần, ánh nắng chói chang của vầng dương làm ả khát.
Ả tiến đến chỗ đặt máng nước, và trân người nhìn vào lòng máng.
Máng đựng nước được làm từ nửa mảng nứa bị đập vỡ đến chiều dọc. Chìm ngập dưới lớp nước trong xanh là hàng tự dạng được vạch thẳng vào thân nứa, như sau :
“Trận đã biến đổi, chỉ còn là Ngũ Hành trận. Nếu thiếu nữ thật sự không am hiểu trận thế kỳ môn thì đây là cách cho thiếu nữ tự thoát ra.”
Ả chỉ cần đọc đến đấy là giãy nẩy gào toáng lên :
– HẮN dám bỏ đi sớm hơn bản vương dự định. Không thể như thế được. Không thể để như thế!
Và ả bật tung người, tự di chuyển theo cung cách ả biết để dễ dàng thoát ra ngoài trận.
Ở bên ngoài tịnh không có bóng dáng bất kỳ ai. Phía trước mặt vẫn là một dãy núi, ở bên tả vẫn nguyên vẹn một khu rừng, người ả cần tìm là Phong Viễn Quy thì hoàn toàn biệt dạng.
Ả tức giận đến đỏ mặt tía tai, chợt đưa tay vào túi và lấy ra một mẩu vật nhỏ c*m v** miệng.
Từ vật bất thường đó ả làm cho bật tung lên một tiếng rít xé không gian.
“Te… Te”
Đáp lại tiếng rít này, từ khoảng không vô tận bỗng vang vọng trở xuống cũng một tiếng rít xé khoảng không tương tự.
Kế đó, có một khoảng không trên bầu trờm vụt tối sầm lại và từ từ hiển hiện một bóng chim ưng với hai sải cánh gộp lại dài có đến hai trượng.
Trên lưng chim ưng có chở một người. Và không chờ chim ưng hạ cánh, nhân vật ngồi trên đó chỉ sau một loạt nhún mình đã ung dung xuất hiện diện đối diện với ả nọ.
Nhìn thấy nhân vật cỡi chim ưng, ả cúi đầu biến sắc :
– Hắc Ưng Nương Nương đích thân đại giá quang lâm, Thạch Thảo chậm nghinh tiếp, nguyện chịu Nương nương trách phạt.
Hắc Ưng Nương Nương vận tên đó phục tuyền đen, dáng kiêu sa lộng lẫy. Và từ sau tấm Huyền Sa mỏng che nửa mặt, tiếng nói thánh thót như tiếng chuông ngân của Hắc Ưng Nương Nương chậm rãi vang lên :
– Có việc gì khẩn trương khiến cậu dù là một trong Tam tiên vẫn kinh hoàng phát Bách Điểu lệnh?
Nhưng trước khi ả kịp đáp, Hắc Ưng Nương Nương lại hỏi với đôi mục quang cứ loang loáng nhìn quanh :
– Chỉ có một mình ngươi bản tọa thôi sao, Thạch Thảo? Là ngươi bản tọa tự bại lộ chân tướng, để tiểu gia hỏa phát giác đề phòng kỳ trận, còn ngươi bản tọa phát Bách Điểu lệnh gọi viện binh?
Ả giật mình, len lén ngẩng đầu nhìn Hắc Ưng Nương Nương :
– Nương nương đã thông tỏ mọi điều? Kể cả chuyện Thạch Thảo ngu muội kém trí bị tiểu gia hỏa chế ngự giữ làm phạm nhân?
Hắc Ưng Nương Nương gật gật đầu, nhưng khi lên tiếng thì giọng trở lên gay gắt kỳ quái :
– Đừng làm phí thời gian với những câu hỏi không cần thiết. Bản tọa chỉ cần biết lúc này nhóc con đang ở đâu. Hoặc giả đối phương đã lấy được Phụng Diệp kinh hay chưa?
Lúc hỏi thế này hai mắt lấp loáng thần quang của Hắc Ưng Nương Nương cứ nhìn vào kỳ trận.
Ả Thạch Thảo bối rối :
– GÃ không còn ở trong trận, kể cả trận đó cũng chỉ còn là trận Ngũ Hành bình thường
“Vút”
Hắc Ưng Nương Nương chợt biện mất. Và ả Thạch Thảo chỉ cần nhìn cánh chim ưng trên cao đang đảo quanh nơi nào là Hắc Ưng Nương Nương hiện diện ở đó.
Cánh chim ưng vẫn đảo quanh bên trên kỳ trận, ả Thạch Thảo ngay lập tức thoắt người lao ngược trở vào trận.
Ở trung tâm trận, ả thấy Hắc Ưng Nương Nương cứ đi đi lại lại dò xét.
Thấy ả xuất hiện, Hắc Ưng Nương Nương bảo :
– Thằng nhóc đi lúc nào? Điều này có lẽ đối phương biết.
Ả Thạch Thảo không dám giấu, vội nói :
– Có lẽ khoảng canh năm. Thuộc hạ chỉ đoán như thế vì suốt đêm qua không ngủ, đến tận đêm tàn mới chợp mắt một lúc.
Sau cái liếc nhìn ả bằng ánh mắt sắc như dao, Hắc Ưng Nương Nương chợt phát gọi vọng lên không trung.
– Mau truyền lệnh của bản vương tuy tìm thằng nhóc trong vòng trăm dặm. Phiền Hắc Phi Ưng lão tiến hành ngay cho.
Cánh chim ưng trên cao vụt ré lên một tiếng và bay vút vào khoảng không vô tận.
Đứng dưới này, ả Thạch Thảo vì nơm nớp lo sợ nên không chờ Hắc Ưng Nương Nương hỏi cứ nhanh miệng thuật lại mọi chuyện đã qua.
Vừa nghe ả kể, Hắc Ưng Nương Nương vừa tiếp tục đi đi lại lại để dò xét. Chờ đến khi Thạch Thảo dứt lời, Hắc Ưng Nương Nương mới mở miệng cật vấn :
– Đối phương đoán chắc thằng nhóc đã tự tay ghi lại Phụng Diệp kinh?
Ả Thạch Thảo đáp :
– Dù gã nhanh tay che lại nhưng thuộc hạ vẫn kịp đọc thấy ba chữ Phụng Diệp kinh gã khắc ngay bên ngoài.
– Kinh văn Phụng Diệp kinh tên đó đã thuộc, sao tên đó còn bỏ công ghi lại?
Ả giải thích :
– Thuộc hạ đoán là tên đó đang cố nhớ lại toàn bộ công phu sở học của La Hào Chung, Trang chủ Hạnh Hoa trang. Điều này thật không dễ vì tên đó đã bỏ phí những bảy năm dài. Do vậy, để không lẫn lộn giữa Phụng Diệp kinh và những khẩu quyết, tên đó không thể không cẩn thận ghi lại để phòng xa.
Hắc Ưng Nương Nương cười khẩy :
– Ngươi ta đây đã tận mắt mục kích và kỳ thực là đã nếm mùi thủ đoạn của hắn. Một kẻ có tâm cơ như hắn, lẽ nào ngươi ta đây tin đó là Phụng Diệp kinh thật?
– TÊN ĐÓ tuy có tâm cơ nhưng thiếu nhiều lịch lãm. Đến độ tên đó đã bị thuộc hạ lừa suất năm ngày vẫn không nhận ra.
– Ngươi lão phu muốn nói bao nhiêu công phu của bổn cung, ngươi lão phu đều giấu kín, chỉ giúp gã khảo luyện võ đạo bằng những chiêu thức thông thường, kỳ thực không giúp được gì cho gã?
Ả Thạch Thảo thở dài một tiếng :
– Thuộc hạ hận chưa có cơ hội giết gã. Đâu thể giúp gã vừa có tội với Nương nương cung chủ vừa tự gây bất lợi cho bản thân sau này.
– Nhưng hắn cũng thông tuệ đấy chứ? Bằng chứng là hắn chỉ sau một lần nhìn vẫn nhớ được ngay. Muốn thi triển thủ pháp “Phân Cân Thác Cốt” cần phải điểm vào những huyệt đạo nào, nặng nhẹ ra sao?
Ả Thạch Thảo hậm hực thừa nhận :
– TÊN ĐÓ còn biết cách “Di Cung Bế Huyệt”, thừa cơ hội hành hạ ngược lại thuộc hạ. Nương nương bảo đó là công phu tên đó được ai truyền thụ?
Hắc Ưng Nương Nương trầm ngâm :
– Theo ngươi bản vương kể, đã có một cao nhân vừa truyền cho tên đó ba mươi năm công phu thực lực, vừa lưu lại cho tên đó quyển chú giải về kỳ môn trận thế? Quan trọng nhất là trong đó có đề cập một trận thế cao minh, gọi là Phản Sinh Khắc Đảo Âm Dương? Điều này khiến bản vương nghĩ ngay đến một nhân vật.
– Ai?
Nhưng Hắc Ưng Nương Nương chợt thở dài một tiếng và khẽ lắc đầu :
– Nhưng nhân vật này hoàn toàn không hề biết đến chiêu thức “Di Cung Bế Huyệt”. Một chiêu thức chỉ có vẻn vẹn mỗi một nhân vật từng vang danh thiên hạ là am hiểu.
Ả Thạch Thảo giật mình :
– Nương nương đang ám chỉ lão Ẩn Long?
– Không sai, Ẩn Long đại hiệp, hay còn gọi là Ẩn Hiệp, từng khiến nhiều địch nhân ngỡ ngàng vì bao nhiêu thủ pháp điểm huyệt đối với lão đều vô dụng. Và nếu ngươi ta đây bảo thằng nhóc cũng am hiểu tuyệt học này, lẽ nào nhân vật đã trao truyền nội lực cho hắn chính là Ẩn Long đại hiệp? Điều này thật phi lý vì Ẩn Hiệp lại không biết gì về kỳ môn trận thế.
Ả ngập ngừng :
– Là bậc cao nhân, có tuyệt kỹ thượng thừa, Ẩn Hiệp liệu có xứng danh không nếu chẳng am hiểu gì về trận thế kỳ môn?
– Bản vương dám nói như thế vì có lần lão Ẩn Long suýt vong mạng do lầm lẫn sa vào một trận đồ. Cũng lần đó, nếu không nhờ tình huống ngẫu nhiên không thể ngờ là có, ắt hẳn cục diện võ lâm phải thay đổi theo hướng có lợi cho bổn cung.
Nói đến đây, Hắc Ưng Nương Nương chợt lạnh giọng hỏi ả Thạch Thảo :
– Ngươi bản tọa vẫn chưa bị thất tiết vào tay nhóc con?
Ả đỏ mặt :
– May là chưa?
– Tuy vậy đối phương vẫn bị gã làm nhục?
Ả khẽ gật đầu :
– Thuộc hạ mong Nương nương chấp thuận, để thuộc hạ tự thân truy tìm hắn.
– Truy tìm được thì sao? Liệu ngươi ta đây dám hạ sát gã chăng khi giữa ngươi ta đây và gã kể ra đã trải qua những thời gian khó thể phai mờ? Hay ngươi ta đây sẽ tha gã và đành suốt một đời trao thân gởi phận, vì gã là nam nhân đầu tiên bởi ngẫu nhiên đã thân cận với ngươi ta đây?
Ả biến sắc :
– Hạ sát hắn và chiếm cho kỳ được Phụng Diệp kinh, đó là sứ mệnh thuộc hạ vốn được Nương nương giao phó. Nương nương chớ có nghi ngờ. Vì nếu thuộc hạ hành động như thế có khác nào kháng lệnh Nương nương, bội phản sự tin cậy của Nương nương và nhất là phụ lòng Nương nương sau nhiều năm nuôi nấng dưỡng dục thuộc hạ?
– Đối phương biết nghĩ như thế là tốt. Đừng bao giờ quên, khi bản tọa nhặt được đối phương, như một đóa hoa Thạch Thảo. Đối phương đang một mình chống chọi lại cái nắng cháy da, chịu khát đến khô người, giữa một nơi chỉ toàn sỏi đá. Đó là lý do khiến bản tọa đặt tên đối phương là Thạch Thảo, ban cho đối phương họ Hoa, là họ của bản tọa có từ thời chưa xuất giá. Đối phương hãy nhận lấy vật này.
Ả sững sờ nhìn một hoàn dược hoàn vừa được Hắc Ưng Nương Nương lấy ra cầm trên tay :
– Nương nương…
Hắc Ưng Nương Nương bảo :
– Tại sao ngươi lão phu lo sợ? Thiết nghĩ, nếu ngươi lão phu luôn tận trung với lão phu, tự thâm tâm ngươi lão phu luôn nhớ công lao lão phu hằng dưỡng dục thì việc ngươi lão phu dùng hay không dùng thần đan này vẫn không gì thay đổi. Trừ phi ngươi lão phu kỳ thực đang có những suy nghĩ gì khác, ngươi lão phu mới ngại, không muốn nhận thần đan lão phu ban.
Ả thở dài một tiếng :
– Thuộc hạ nguyện suốt một đời trung thành. Tuy vậy, nếu là do năng lực yếu kém của thuộc hạ, khiến Phụng Diệp kinh cho đến nay vẫn chưa thu thập được cho Nương nương và đây là hình thức sử phạt Nương nương dành cho thuộc hạ, được thuộc hạ xin nhận chịu hình phạt.
Hắc Ưng Nương Nương cũng thở ra :
– Đối phương sai rồi. Phụng Diệp kinh chưa thể thu hồi đấy là do mưu sự tại nhân thành sự tại thiên, bản vương không quy tất cả lỗi lầm cho đối phương. Vả lại, Tam tiên đều do bản vương đào luyện, đối phương đắc lực và trung thành, đấy là điều từ lâu bản vương hằng minh bạch. Đối phương đừng bao giờ nghĩ thần đan này là hình thức sử phạt đối phương. Tóm lại, đối phương không thể khước từ việc phục đan, bất luận đó là điều bản vương muốn hay không muốn.
Ả Thạch Thảo kinh nghi :
– Thuộc hạ buộc phải dùng thần đan sao Nương nương?
Không đáp ngay, Hắc Ưng Nương Nương chỉ lên tiếng gay gắt sau khi ném hoàn đan dược cho ả :
– Đừng đòi hỏi cũng đừng mong bản tọa giải thích đến hai lần. Cầm lấy!
Hoàn dược hoàn bị ném đến với lực đạo tuy không mấy mạnh, nhưng không hiểu sao ả Thạch Thảo lại đón trượt, khiến dược hoàn theo đà ném bay xuống đất.
Ả Thạch Thảo vừa hoảng sợ vừa bối rối, vội nhặt lại hoàn dược thảo. Rồi vì sợ Hắc Ưng Nương Nương quở trách, ả hối hả cầm lên và đan cho vào miệng.
Bỗng dưng Hắc Ưng Nương Nương quát :
– Chờ đã!
Ả thất kinh, đến sững người và hoang mang nhìn Hắc Ưng Nương Nương chỉ một lượt lắc vai thật khẽ đã thần tốc xuất hiện ngay bên cạnh ả. Ả ấp úng :
– Nương nương… còn còn đều gì căn dặn?
Hắc Ưng Nương Nương xòe tay :
– Đưa đây.
Ả ngỡ ngàng, vừa trao trả hoàn dược hoàn vừa thì thào hỏi :
– Nương nương đã thay đổi ý định không cần thuộc hạ phục đan nữa?
Có vẻ ả đoán đúng, vì Hắc Ưng Nương Nương khi nhận lại hoàn dược hoàn cứ cầm mãi trên tay với dáng vẻ trầm tư.
Một lúc sau, Hắc Ưng Nương Nương bỗng thở dài một tiếng :
– Ngươi bản tọa cũng biết bản tọa vẫn chỉ là hạ nhân của người?
Ả nhè nhẹ gật gật đầu, mắt không hề rời hoàn dan dược vẫn được Hắc Ưng Nương Nương giữ trong tay :
– Kể cả Tam tiên Bát động đều là môn hạ của Cung chủ bổn Cung.
Với thái độ miễn cưỡng, Hắc Ưng Nương Nương lại đặt hoàn dược hoàn đó vào tay Thạch Thảo :
– Thượng lệnh bất khả bất tuân. Không riêng gì ngươi bản tọa lúc này, kể cả bản thân bản tọa cũng phục đan theo lịnh Cung chủ. Bản tọa không thể kháng lệnh, cũng không thể ban cho ngươi bản tọa ngoại lệ. Dùng đi, trước mặt bản tọa.
Ả xoay xoay mãi hoàn dược hoàn trên tay :
– Không đến nửa năm, những ai dùng thảo dược này đều tự thân đến bái phỏng Cung chủ. Đến lúc đó, thuộc hạ sẽ đi một mình hay chờ Nương nương cùng đi?
Hắc Ưng Nương Nương cũng nhìn mãi vào hoàn dược thảo lúc này đã chuyển qua tay Thạch Thảo :
– Bản vương đã phục đan trước ngươi bản vương một thời gian, dĩ nhiên là thời điểm để bản vương và ngươi bản vương đến bái phỏng Cung chủ không thể là trùng hợp. Tốt nhất là ngươi bản vương chi nên đi một mình.
Ả ném hoàn thảo dược vào miệng :
– Nhưng thuộc hạ chưa đến Tổng đàn Bổn Cung bao giờ.
Hắc Ưng Nương Nương khẽ gật đầu, cũng phần nào hài lòng vì thấy thần đan đã được ả Thạch Thảo nuốt luôn vào bụng :
– Địa điểm tọa lạc bổn Cung hiện giờ do chưa có lệnh Cung chủ nên bản tọa chưa thể tiết lộ. Tuy nhiên cậu cứ yên tâm. Bản tọa sẽ hội báo mọi chuyện về cậu cho Cung chủ tỏ tường, sau đó ắt sẽ có lệnh dụ của Cung chủ, cho phép bản tọa tiết lộ địa điểm tọa lạc Tổng đàn Bổn Cung đối với cậu. Hãy lấy hạn định một trăm ngày, đó là thời gian thừa cho cậu truy tìm thằng nhóc và thu thập Phụng Diệp kinh. Khi thành sự, cậu cứ đến địa điểm cũ tìm bản tọa.
Ả nhăn mặt :
– Nhưng Nương nương vừa sai khiến Hắc Phi Ưng phát lệnh truy tìm. Điều này cho thấy dĩ nhiên tung tích hắn thế nào cũng bị phát hiện. Khi đó, dù không có thuộc hạ, Nương nương đâu có cách chiếm giữ Phụng Diệp kinh. So với hạn kỳ Nương nương vừa nêu, thuộc hạ một là không có cơ hội thực thi mệnh lệnh của Nương nương, hai là thuộc hạ không biết phải làm gì cho qua hết hạn kỳ trăm ngày.
Hắc Ưng Nương Nương cười lạt :
– Cậu đừng xem thường tiểu gia hỏa. Vì cũng theo lời cậu vừa kể, tên đó vẫn đủ tâm cơ thủ đoạn để lẩn tránh đến cả ngàn bang đồ Cái bang từng truy lùng tên đó. Lão phu nghĩ, lũ Ưng Khuyển của Hắc Ưng động dù tinh khôn linh hoạt nhưng vẫn chỉ là điểu thú, vị tất tìm được tên đó theo lệnh của lão phu. Nhiệm vụ đó tất yếu vẫn dành cho cậu, một trong ba cao đồ kiệt xuất của lão phu.
Ả thở ra :
– Nhưng nếu gã vì kém trí, sẽ bị lũ Ưng Khuyển tìm thấy trước thuộc hạ thì sao? Có lẽ Nương nương nên giao thêm nhiệm vụ khác, thuộc hạ nhờ đó sẽ có việc để làm, thay vì cứ nhàn rỗi chờ cho hết hạn kỳ trăm ngày.
Hắc Ưng Nương Nương bật cười :
– Ngươi lão phu là kẻ luôn tận tâm tận lực vì lão phu, thật không phụ lòng lão phu kỳ vọng. Vậy thì thế này, nếu nhóc con thiếu bản lãnh, để cho lũ Ưng Khuyển phát hiện trước ngươi lão phu, phiền ngươi lão phu thay lão phu truy tầm một nhân vật.
Ả đáp ứng :
– Nương nương muốn thuộc hạ tìm ai?
– Quái Diện Ma Nương.
Ả kinh tâm :
– Nhóc con từng đề quyết, mụ Quái Diện đã chết?
– Vậy thì bằng mọi cách ngươi ta đây đem về cho một vật, đủ để minh chứng mụ đã chết.
– Vật gì?
– Huyền Thiết Phi Cang. Một trong Nhị khí cụ Miêu Cương luôn là vật bất ly thân của mụ.
Ả động tâm :
– Chỉ có thế thôi sao, Nương nương?
Hắc Ưng Nương Nương dò xét ả :
– Theo đối phương, ta đây còn phải làm gì tiếp theo sau khi biết mụ chắc chắn đã chết?
Ả nhanh nhảu giãi bày :
– Đã có lần thuộc hạ đưa tin về báo cho bổn Cung biết dường như chính mụ đã phát hiện nơi có mọc Thanh Tâm Phục Linh Thảo. Thiết nghĩ nếu biết đó là địa điểm nào có lẽ mới chính là điều làm cho Nương nương và bổn Cung quan tâm hơn.
Hắc Ưng Nương Nương chợt hạ thấp giọng :
– Lệnh của lão phu ngươi lão phu cứ thi hành. Và nhớ, ngươi lão phu chỉ nên bẩm báo kết quả cho một mình lão phu biết thôi, rõ chưa?
Ả gật gật đầu đáp ứng :
– Thuộc hạ luôn là học trò trung thành của Nương nương. Xin Nương nương cứ yên tâm.
Hắc Ưng Nương Nương liền thở ra một hơi dài nhẹ nhõm :
– Theo ngươi bản vương nhận định, công phu bản lãnh của tiểu gia hỏa kỳ thực vẫn kém?
Ả nghi vấn :
– Sao Nương nương quá xem trọng hắn?
Hắc Ưng Nương Nương nhìn quanh :
– Ngươi ta đây đã nếm trải rồi sự lợi hại của trận Âm Dương Loạn Ngũ hành do hắn thiết lập?
Ả rùng mình :
– Thuộc hạ chưa từng mục kích trận đồ nào lợi hại hơn.
Hắc Ưng Nương Nương cười khẩy :
– TÊN ĐÓ chỉ sau bốn mươi ngày tự nghiền ngẫm đâu có thể nghĩ ra và lập được một loại trận đồ lợi hại là thế, đối phương nghĩ tên đó thông tuệ hay kém thông tuệ?
Ả giật mình :
– Nương nương lo rằng sẽ có ngày tên đó nhờ thông tuệ ắt mức bản lãnh thần thông?
Hắc Ưng Nương Nương đáp :
– Lão phu lại lo điều đó kỳ thực đã xảy ra rồi, không cần gì đợi đến ngày sau. Vì nếu ngươi lão phu lừa được tên đó, chỉ dùng những chiêu thức bình thường để vờ giúp tên đó tự khảo luyện tuyệt kỹ, lẽ nào tên đó không lừa ngược lại ngươi lão phu, khiến ngươi lão phu chứ chẳng phải tên đó không nhận ra? Và nhờ tên đó thông tuệ hơn người, công phu tên đó đang ráo riết luyện và đã che giấu được ngươi lão phu, chính là thứ công phu không thể lường hết mức độ lợi hại?
Ả tỏ ra bất phục :
– Nương nương chớ quá đề cao gã. Có thể nói, chỉ cần gặp lại gã, thuộc hạ sẽ cho gã nếm mùi lợi hại.
Hắc Ưng Nương Nương gật gù :
– Đối phương vẫn căm hận gã? Cứ giữ mãi thế này là tốt. Riêng về điều đối phương vừa nói, bản vương có quá đề cao gã hay không, đối phương cứ đi theo bản vương sẽ rõ.
Hắc Ưng Nương Nương rảo bước đi quanh, ả Thạnh Thảo bám ngay leo sau và hỏi :
– Nương nương đang toan tính điều gì?
– Bản vương sẽ giải thích. Nhưng trước hết ngươi bản vương hãy giúp bản vương, thử nhớ lại từng vị trí gã đã dùng để lập trận Âm Dương Loạn Ngũ Hành.
Ả chợt hiểu :
– Nương nương định qua đó lập lại trận đồ? Nhân tiện cũng tìm cách phá giải?
– Không sai. Hy vọng mỗi dấu tích do tên đó lập trận vẫn chưa bị tên đó xóa bỏ. Thế nào?
Ả đưa tay chỉ một vài vị trí :
– Ở chỗ này tên đó từng đặt một mẩu đá, ở kia… ở kia nữa là những cành cây, cây khô có, cây tươi có.
Hắc Ưng Nương Nương giật mình :
– Ở đâu tên đó cắm cây tươi? Nơi nào thì cắm cành khô?
Ả giật mình lo ngại :
– Thuộc hạ không thể nhớ. Nhưng quan trọng lắm sao Nương nương?
Hắc Ưng Nương Nương khẽ thở dài :
– Hàn nhiệt, đêm ngày hắc bạch hoặc nhật nguyệt… tất tất đều là biểu tượng của Âm Dương, kể cả Cương Nhu. Nhưng dùng cây tươi và khô để thay thế cho Âm Dương thì đây là lần đầu tiên lão phu thấy chỉ có một mình gã vận dụng. Thảo nào gã không tự cao tự đại, cho rằng trận Âm Dương Loạn Ngũ Hành cứ mỗi một lần bị ai đó xâm nhập dịch chuyển qua là lần sau tự trận đồ chuyển động biến đổi. Đó là vì theo thời gian, số cây tươi tự giảm đi, làm cho số cành khô tăng nhiều. Và mỗi lần bị tăng giảm như thế là trận đồ tự biến động. A… am hiểu kỳ môn trận thế và vận dụng thuần thục linh hoạt như gã, quả là thông tuệ không thể ngờ.
Và Hắc Ưng Nương Nương thình lình quay đầu nhìn ả Thạch Thảo :
– Đạo lý uyên ảo của tuyệt kỹ là gì?
Ả đáp ngay :
– Hư hư thực thực, thoạt âm thoạt dương, lúc cương lúc nhu, sinh sinh khắc khắc theo nguyên lý tự có của tinh tượng hoàn vũ. Đó là đạo lý uyên ảo nhất của Đất Trời cũng là của võ thuật.
Hắc Ưng Nương Nương gật :
– Vậy theo đối phương, thằng nhóc có thể vận dụng thuật Âm Dương quá ư linh hoạt vào trận thế kỳ môn, liệu tên đó thức ngộ và thấu triệt đạo lý này của tuyệt kỹ đến mức độ nào?
Ả giật mình đánh thót :
– Nương nương cho rằng vì gã đã lãnh hội đạo lý uyên ảo nhất của võ đạo nên những chiêu thức phàm thường được dùng để thuộc hạ giúp gã khảo luyện sau này sẽ trở thành những chiêu thức lợi hại khi được gã vận dụng?
– Lão phu chỉ mong điều đó đừng bao giờ xảy ra. Bằng không, đó chính là đại họa, và cậu lại là kẻ góp phần làm cho đại họa nảy sinh.
Ả nghiến răng :
– Thuộc hạ sẽ tự tay giết gã. Giết cho kỳ được.
– Mà này, ngươi lão phu bảo gã có tính danh là gì?
Ả bối rối :
– Thuộc hạ không hỏi. Chỉ nghe mọi người gọi tên đó là Tiểu Phong.
– Tiểu Phong? Là họ Phong hay tên Phong đây?
Ả hoang mang :
– Có quan trọng lắm không nếu chưa thể minh bạch đấy là tên hay là họ?
Hắc Ưng Nương Nương bảo :
– Ngươi bản vương cũng nên chú tâm dò xét chi tiết này. Sẽ là quan trọng nếu gã là họ Phong.
– Tại sao?
Hắc Ưng Nương Nương cười :
– Người chưa cần biết vội. Và giúp đối phương dễ dàng hơn trong khi hành sự, bản tọa còn một thần thông nữa và lần này quyết định chọn đối phương để trao truyền. Hãy xem bản tọa phô diễn một lần cho đối phương thấy. Ha… ha…
Vừa cười, Hắc Ưng Nương Nương vừa đột ngột xạ một tia chỉ kình tràn đầy uy lực vào một tàng cây ở ven rừng.
Và tia chỉ kình vẫn giữ nguyên uy lực cho dù phải vượt qua một khoảng cách ngoài mười lăm trượng. Tia chỉ kình xuyên thấu tàng cây.